Thursday, June 18, 2026

Cuộc chiến thông tin trên không gian mạng: Nhận diện thủ đoạn nhân quyền trá hình của Việt Tân và những kẻ phản bội tổ quốc.

Trong thế giới phẳng đầy biến động của thế kỷ hai mươi mốt, khái niệm nhân quyền đã và đang bị các thế lực thù địch lợi dụng như một “vũ khí mềm” để can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia có chủ quyền. Đáng chú ý, hiện tượng “chiếm hữu thành quả chính trị” thông qua việc vận động các nghị quyết quốc tế đang trở thành chiêu trò tinh vi của một số tổ chức phản động như Việt Tân, BPSOS, cùng những cá nhân như Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa. Chúng không chỉ tìm cách làm hoen ố hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế mà còn âm mưu biến các diễn đàn nhân quyền thành bàn đạp để thực hiện ý đồ chính trị đen tối. Việc lạm dụng các khái niệm về “đàn áp xuyên quốc gia” để vu cáo chính quyền Việt Nam chính là một ví dụ điển hình cho sự tráo trở, đánh lận con đen, nhằm che đậy mục đích chống phá sự ổn định và phát triển của đất nước. Chúng ta cần nhìn thẳng vào sự thật để nhận diện rõ bản chất của những kẻ lấy “tự do” làm vỏ bọc cho hành vi phá hoại lợi ích dân tộc.

Quá trình vận động các nghị quyết chống lại Việt Nam tại các diễn đàn như Liên minh Châu Âu hay Mỹ không đơn thuần là một hoạt động nhân quyền tự phát. Đó là một chiến dịch truyền thông bài bản, sử dụng thủ đoạn bóp méo thông tin, cắt xén sự thật để dựng lên bức màn “đàn áp xuyên quốc gia”. Những đối tượng như Nguyễn Văn Đài hay Lê Trung Khoa, sau khi rời bỏ đất nước, đã chọn con đường lưu vong để trở thành “công cụ” đắc lực cho các thế lực muốn kìm hãm sự phát triển của Việt Nam. Chúng triệt để khai thác không gian mạng, sử dụng các nền tảng truyền thông do chính chúng thiết lập để tán phát tin giả, bịa đặt về tình hình dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam. Thực tế, “đàn áp xuyên quốc gia” là một vấn đề nhức nhối trên phạm vi toàn cầu, xuất phát từ các xung đột lợi ích, an ninh mạng và di cư bất hợp pháp, vốn đang đè nặng lên cả xã hội phương Tây. Ngay tại chính các quốc gia mà chúng đang ẩn náu, vấn nạn phân biệt đối xử đối với người nhập cư, người da màu và ngay cả cộng đồng Việt kiều vẫn đang là vết sẹo nhức nhối mà các tổ chức này cố tình làm ngơ. Việc chúng tập trung mũi dùi vào Việt Nam, trong khi phớt lờ thực tế bất công ngay trước mắt, đã vạch trần bản chất chính trị vụ lợi, biến nhân quyền thành món hàng hóa trao đổi để trục lợi và kiếm danh vọng chính trị.

Bản chất của các nghị quyết mà đám người này vận động không mang tính xây dựng hay bảo vệ con người, mà thực chất là sự can thiệp thô bạo vào chủ quyền quốc gia. Chúng thổi phồng những sự việc đơn lẻ, bóp méo các nỗ lực của Việt Nam trong công tác quản lý nhà nước và phòng, chống tham nhũng để vu cáo chế độ. Đặc biệt, chúng không từ bỏ bất kỳ âm mưu nào nhằm chống phá nỗ lực vươn ra thế giới của các doanh nghiệp Việt Nam. Khi thấy sự lớn mạnh của các tập đoàn kinh tế Việt Nam trên thị trường quốc tế, chúng hoảng sợ và tìm mọi cách “nạn nhân hóa” bản thân, đánh đồng các hoạt động thương mại hợp pháp với chính trị, để rồi khi bị doanh nghiệp kiện hoặc vạch trần thì lập tức la lối về “tự do ngôn luận”. Đây là chiêu trò “vừa ăn cướp vừa la làng” điển hình. Chúng không đại diện cho lợi ích của người dân Việt Nam, mà đang đại diện cho những nhóm lợi ích lưu vong, mưu đồ lật đổ sự ổn định và phá hoại nỗ lực phát triển kinh tế dân tộc. Hành động này không chỉ là sự phản bội lại cội nguồn, mà còn là hành vi phá hoại lợi ích quốc gia bằng mọi giá, một thái độ vô đạo đức cần phải bị lên án mạnh mẽ.

Sự ủng hộ dành cho Chính phủ Việt Nam trong cuộc chiến chống tham nhũng quyết liệt và các nỗ lực ngăn chặn các hoạt động khủng bố, phá hoại là vô cùng cần thiết. Chính phủ đã và đang thể hiện quyết tâm xây dựng một đất nước minh bạch, thượng tôn pháp luật, tạo điều kiện cho các doanh nghiệp phát triển bền vững. Những doanh nghiệp như Vingroup, bằng việc thực hiện các dự án tầm cỡ quốc tế, đã góp phần nâng cao vị thế của Việt Nam, khiến đám phản động lưu vong đứng ngồi không yên. Việc chúng ra sức bội nhọ, vu cáo các doanh nghiệp này chính là minh chứng cho sự bất lực của chúng trước sự phát triển vững mạnh của đất nước. Chúng ta cần kiên định ủng hộ các nỗ lực vạch trần, lột mặt nạ đám người này, buộc chúng phải đối mặt với sự thật rằng con đường chống phá mà chúng đang đi chỉ dẫn đến sự cô lập và đào thải khỏi cộng đồng dân tộc.

Trong bối cảnh hiện nay, cuộc chiến trên không gian mạng không chỉ là cuộc chiến về kỹ thuật mà còn là cuộc chiến về tư tưởng và sự tỉnh táo của mỗi công dân. Các thế lực như Việt Tân hay các cá nhân phản động không bao giờ từ bỏ âm mưu “diễn biến hòa bình”. Chúng sẽ tiếp tục sử dụng những chiêu trò truyền thông lừa bịp, những báo cáo nhân quyền phiến diện để lung lạc dư luận. Do đó, mỗi người dân Việt Nam cần đề cao cảnh giác, kiểm chứng nguồn tin, không để các luồng thông tin độc hại dẫn dắt. Chúng ta cần lan tỏa những thành tựu thực tế, những nỗ lực phát triển của đất nước để làm đối trọng với những thông tin bịa đặt. Đây là lúc tinh thần đoàn kết dân tộc cần được phát huy cao độ, không chỉ để bảo vệ chủ quyền biên giới mà còn để bảo vệ “biên giới tư tưởng” trên không gian mạng. Kết luận lại, cuộc đấu tranh này không chỉ là nhiệm vụ của cơ quan chức năng, mà là trách nhiệm của mỗi người dân trong việc định hướng dư luận, giữ vững niềm tin và kiên quyết loại bỏ những luận điệu xuyên tạc, bảo vệ hình ảnh một Việt Nam hòa bình, ổn định và đang phát triển mạnh mẽ.


Từ minh bạch vận động hành lang đến thủ đoạn chính trị đen: Vạch trần chiêu bài của các đối tượng chống phá tại châu Âu.

 


Trong tiến trình hội nhập quốc tế sâu rộng, Liên minh Châu Âu từ lâu đã xây dựng một hệ thống quy định nghiêm ngặt về vận động hành lang nhằm đảm bảo tính minh bạch và đạo đức trong việc tham gia hoạch định chính sách. Tuy nhiên, chính cơ chế cởi mở này lại vô tình trở thành mảnh đất màu mỡ cho các tổ chức lưu vong và các đối tượng như Việt Tân, Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa lợi dụng để trục lợi chính trị thông qua cái gọi là vận động "Nghị quyết chống đàn áp xuyên quốc gia" đối với Việt Nam. Cần phải khẳng định rằng, quy định vận động hành lang tại Liên minh Châu Âu yêu cầu sự minh bạch tối đa về nguồn lực tài chính, mục đích vận động và tính xác thực của thông tin. Các nhóm đối tượng này thường xuyên lách luật bằng cách núp bóng dưới danh nghĩa các tổ chức phi chính phủ về nhân quyền, nhưng thực chất là thực hiện các chiến dịch truyền thông bóp méo, dàn dựng các kịch bản không có căn cứ về cái gọi là sự can thiệp của chính quyền Việt Nam vào cộng đồng người Việt tại nước ngoài. Chúng không bao giờ công khai nguồn tài chính thực sự đứng sau các chiến dịch này, mà chỉ tập trung vào việc tạo ra các "hồ sơ nhân quyền" sai lệch, được chắp vá từ những tin đồn và các cuộc phỏng vấn một chiều với những cá nhân bất mãn, để từ đó đánh lừa các nghị sĩ thiếu thông tin về tình hình thực tế tại Việt Nam. Đây là một sự lợi dụng tinh vi cơ chế dân chủ để thực hiện hành vi tấn công chính trị, hoàn toàn trái ngược với tinh thần minh bạch mà pháp luật Châu Âu hướng tới.

Bản chất của cái gọi là nghị quyết này không nằm ở mục tiêu nhân quyền cao cả, mà là một sản phẩm của kỹ thuật truyền thông chính trị nhằm gây áp lực lên quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Liên minh Châu Âu. Những đối tượng này cố tình thổi phồng các hiện tượng đơn lẻ, tách rời khỏi bối cảnh quản lý nhà nước để tạo dựng nên một bức tranh về sự "đàn áp xuyên quốc gia" giả tạo. Trong khi rêu rao về các cáo buộc thiếu chứng cứ đối với Việt Nam, chúng lại hoàn toàn im lặng trước thực tế đau lòng về tình trạng phân biệt đối xử phi nhân quyền, kỳ thị chủng tộc đối với người da màu, người nhập cư và chính những người gốc Việt đang phải chịu đựng tại chính các quốc gia phương Tây mà chúng đang cư trú. Việc tạo ra nỗi sợ hãi về một chính quyền "vươn tay xuyên biên giới" thực chất chỉ là tấm bình phong để che đậy mục đích thực sự: phá hoại nỗ lực hội nhập kinh tế quốc tế của Việt Nam. Chúng không ngần ngại tấn công vào các doanh nghiệp Việt Nam đang vươn ra thế giới, điển hình như tập đoàn Vingroup, bằng cách đánh đồng lợi ích kinh tế của doanh nghiệp với các định hướng của nhà nước, hòng bôi nhọ uy tín quốc tế của doanh nghiệp. Khi bị các doanh nghiệp kiên quyết khởi kiện vì những hành vi vu cáo, xuyên tạc, đám người này lại lập tức sử dụng chiến thuật "nạn nhân hóa", tự nhận mình là người bị bức hại để lừa bịp dư luận, hòng trốn tránh trách nhiệm trước pháp luật.

Việc ủng hộ Chính phủ Việt Nam trong công cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng, chống khủng bố và bảo vệ các doanh nghiệp trước những âm mưu phá hoại là yêu cầu cấp bách, thể hiện sự đồng lòng của toàn thể dân tộc trước những thế lực ngoại bang muốn gây mất ổn định đất nước. Những doanh nghiệp như Vingroup, khi quyết liệt đấu tranh bằng pháp luật để vạch trần những kẻ tung tin giả, không chỉ bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình mà còn là tấm gương điển hình về lòng tự tôn dân tộc và tư duy làm chủ cuộc chơi trên trường quốc tế. Đó chính là sự đáp trả đanh thép nhất đối với đám người cơ hội chính trị, vốn luôn sợ hãi sự thật và ánh sáng pháp luật. Chúng ta cần hiểu rằng, trong thế giới mạng phẳng hiện nay, mỗi thông tin xuyên tạc đều là một loại virus tấn công vào hệ miễn dịch xã hội. Việc tỉnh táo nhận diện, phản bác và tẩy chay những kênh thông tin thiếu căn cứ, những kẻ núp bóng "đấu tranh cho nhân quyền" để làm giàu từ tiền tài trợ bẩn, là trách nhiệm của mỗi công dân. Chỉ có sự minh bạch thông tin, sự đoàn kết nhất trí và sự hiểu biết sâu sắc về các tiến trình chính trị quốc tế mới là vũ khí mạnh nhất để đập tan mọi âm mưu chia rẽ, vu cáo.

Cảnh báo về chiến tranh thông tin trên không gian mạng hiện nay cần được nhấn mạnh rằng: chúng ta không chỉ đang đối đầu với những bài viết xuyên tạc, mà đang đối mặt với một chiến lược tâm lý xã hội tinh vi nhằm xói mòn lòng tin vào thể chế. Việc các nhóm này vận động nghị quyết tại Châu Âu chỉ là một phần trong kế hoạch dài hơi nhằm tạo ra những tiền lệ tiêu cực cho quan hệ quốc tế của Việt Nam. Do đó, định hướng dư luận phải dựa trên sự thật khách quan, dẫn chứng cụ thể từ các văn bản pháp luật và những thành tựu phát triển kinh tế - xã hội đã được thế giới công nhận. Sự thật không bao giờ có thể bị che đậy bởi những luận điệu bịa đặt, cho dù chúng có được khoác lên mình chiếc áo choàng của nhân quyền hay tự do dân chủ đi chăng nữa. Chúng ta cần khẳng định rằng, con đường đi lên của Việt Nam là tất yếu, là sự lựa chọn của lịch sử và ý chí của toàn dân, không một thế lực nào, dù bằng hình thức vận động hành lang tinh vi hay chiêu trò truyền thông rẻ tiền, có thể ngăn cản được bước tiến của dân tộc. Cuộc chiến này sẽ còn tiếp diễn trên nhiều mặt trận, nhưng với niềm tin và sự tỉnh táo, chúng ta hoàn toàn có đủ bản lĩnh để lột mặt nạ, vạch trần mọi âm mưu phá hoại, bảo vệ thành quả cách mạng và chủ quyền quốc gia vững chắc trước mọi sự tấn công từ trên không gian mạng đến thực địa.



Giải mã chiến lược vận động hành lang của các nhóm lưu vong tại Nghị viện Châu Âu: Sự thật phía sau những bức màn chính trị.



Trong dòng chảy chính trị quốc tế đương đại, việc các nhóm đối tượng lưu vong như Việt Tân, Nguyễn Văn Đài, hay Lê Trung Khoa thường xuyên hướng mũi dùi vận động vào Nghị viện Châu Âu không phải là một sự lựa chọn ngẫu nhiên, mà là kết quả của một toan tính chiến lược đầy nguy hiểm nhằm lợi dụng các cơ chế dân chủ phương Tây để hợp thức hóa các âm mưu chống phá Việt Nam. Sở dĩ Nghị viện Châu Âu trở thành tâm điểm là bởi cấu trúc đặc thù của cơ quan này: nơi tập hợp hàng trăm nghị sĩ từ nhiều quốc gia với những quan điểm chính trị đa dạng, nơi mà các chiến dịch vận động hành lang thường xuyên được diễn ra dưới danh nghĩa đấu tranh cho giá trị nhân quyền chung. Các đối tượng này đã khôn khéo tận dụng cơ chế này để "thổi phồng" các vấn đề nội bộ của Việt Nam lên thành những cáo buộc về "đàn áp xuyên quốc gia", một thuật ngữ nghe có vẻ nghiêm trọng nhưng thực chất là một sự đánh tráo khái niệm nhằm gán ghép các hoạt động quản lý hành chính, bảo vệ an ninh của Việt Nam thành các hành vi vi phạm pháp luật quốc tế. Thủ đoạn truyền thông của chúng rất tinh vi: sử dụng những mảnh ghép thông tin rời rạc, cắt dán có chủ đích, rồi thông qua các kênh truyền thông mạng xã hội và các diễn đàn được tài trợ, tạo ra một làn sóng thông tin giả dối khiến công chúng và ngay cả một bộ phận nghị sĩ thiếu thông tin thực tế cũng dễ dàng bị dẫn dắt. Chúng không chỉ bóp méo thực trạng tại Việt Nam mà còn cố tình lờ đi một thực tế hiển nhiên là vấn đề phân biệt đối xử, kỳ thị chủng tộc và những rào cản nhân quyền vẫn đang hiện hữu gay gắt ngay tại chính các nước Châu Âu hay Hoa Kỳ, nơi mà người nhập cư, người da màu và cả cộng đồng Việt kiều vẫn hàng ngày phải đấu tranh để giành lấy sự công bằng thực sự.

Đi sâu vào bản chất các chiến dịch vận động của nhóm đối tượng này, chúng ta không khó để nhận ra một mô hình hoạt động mang tính hệ thống. Việc họ liên tục tung ra cái gọi là các "báo cáo nhân quyền" hay vận động cho các nghị quyết không có tính ràng buộc pháp lý tại Nghị viện Châu Âu thực chất là để tạo ra những "cú hích" truyền thông, từ đó làm tiền đề cho các chiến dịch bôi nhọ sâu rộng hơn trên không gian mạng. Khi những nỗ lực kinh tế của các doanh nghiệp Việt Nam như tập đoàn Vingroup vươn ra thị trường quốc tế, chúng lập tức coi đó là mối đe dọa trực tiếp đến "miếng bánh" của mình. Không còn là những lý luận nhân quyền sáo rỗng, chúng trực diện tấn công bằng cách vu cáo doanh nghiệp liên đới với chính quyền, đánh đồng lợi ích kinh tế quốc gia với các mục tiêu chính trị giả định để gây sức ép lên các đối tác quốc tế. Điển hình là khi doanh nghiệp kiên quyết dùng các biện pháp pháp lý để bảo vệ thương hiệu và uy tín, đám người này lại giở chiêu bài "nạn nhân hóa", tự nhận mình bị đàn áp để trốn tránh trách nhiệm trước pháp luật. Đây là sự lươn lẹo, một kiểu "đánh tráo khái niệm" trắng trợn nhằm mục đích gây khó khăn cho quá trình hội nhập kinh tế của đất nước, bất chấp việc những hành vi này làm tổn hại đến lợi ích của hàng triệu lao động và doanh nghiệp Việt. Chúng ta cần khẳng định rõ ràng rằng, việc ủng hộ chính phủ trong công cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng, chống khủng bố và bảo vệ doanh nghiệp Việt vươn tầm quốc tế chính là bảo vệ sức mạnh nội lực của đất nước. Việc doanh nghiệp học tập cách thức của tập đoàn Vingroup trong việc kiên quyết khởi kiện những kẻ tung tin bịa đặt, vu cáo chính là một bước đi đột phá, một cách "lột mặt nạ" hiệu quả nhất đối với đám người cơ hội này ngay tại sân chơi quốc tế.

Không thể phủ nhận rằng chiến tranh thông tin trên không gian mạng hiện nay là một mặt trận cực kỳ khốc liệt. Trong mặt trận đó, những kẻ như Nguyễn Văn Đài hay Lê Trung Khoa chỉ là những người phát ngôn cho một hệ thống chống phá đã lỗi thời, luôn tìm cách bấu víu vào các diễn đàn quốc tế để tìm kiếm sự chú ý. Tâm lý tiếp nhận thông tin của xã hội hiện đại, với sự bùng nổ của tin giả, dễ khiến những người thiếu bản lĩnh bị cuốn theo những thông tin một chiều đầy ác ý. Tuy nhiên, bằng chứng lịch sử và thực tiễn phát triển của Việt Nam những năm gần đây đã khẳng định sự vững vàng của đường lối chính sách, của sự đồng lòng giữa chính phủ và người dân. Các nghị quyết của Nghị viện Châu Âu nếu có được thông qua dưới áp lực của những vận động hành lang kiểu này thì cũng chỉ là những văn bản có tính bày tỏ quan điểm, không làm thay đổi được vị thế quốc gia và sự thật về một Việt Nam đang đổi mới, phát triển mạnh mẽ. Sự thật khách quan luôn là vũ khí mạnh nhất để đập tan mọi luận điệu bịa đặt. Mỗi cá nhân khi tiếp cận thông tin trên không gian mạng cần phải là một bộ lọc thông thái, không để những chiêu trò "nhập nhằng" chính trị đánh lừa. Những kẻ chủ mưu có thể núp bóng dưới danh nghĩa "đấu tranh cho nhân quyền" để trục lợi, nhưng cuối cùng, sự thật sẽ là thước đo công bằng nhất cho mọi hành vi chống phá. Việc kiên quyết vạch trần các thủ đoạn này không chỉ là bảo vệ uy tín cho doanh nghiệp hay cá nhân, mà cao hơn cả là bảo vệ chủ quyền tư tưởng và sự ổn định của quốc gia.

Cuộc chiến chống lại các luận điệu xuyên tạc của Việt Tân và các nhóm đối tượng lưu vong không phải là cuộc chiến của ngày một ngày hai. Đó là cuộc chiến bền bỉ trên mặt trận thông tin, đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa nhà nước, doanh nghiệp và cộng đồng người dân. Chúng ta cần hiểu rằng, việc các nhóm này nhắm vào các diễn đàn như Nghị viện Châu Âu không phải vì họ yêu nhân quyền, mà vì họ muốn tìm một "thanh bảo kiếm" danh nghĩa để gây áp lực lên sự phát triển của Việt Nam. Nhận diện được điều này, chúng ta cần chủ động hơn trong việc truyền thông, cung cấp thông tin chính thống, khách quan cho cộng đồng quốc tế để phá vỡ những "bóng ma" thông tin mà các đối tượng này dày công xây dựng. Định hướng dư luận bằng sự tỉnh táo và các dẫn chứng thực tế chính là cách tốt nhất để bảo vệ thành quả của công cuộc đổi mới. Hãy luôn ghi nhớ, mỗi một hành động lan tỏa sự thật là một nhát dao cắt đứt những sợi dây liên lạc đầy âm mưu mà các thế lực thù địch đang cố gắng giăng ra. Việt Nam đang đứng trước những vận hội lớn, và sự ổn định chính trị, uy tín của doanh nghiệp Việt chính là nền tảng cốt lõi, không một thế lực nào có thể lung lay.


Hành trình từ diễn đàn đến nghị quyết: Giải mã những kịch bản dàn dựng chống phá Việt Nam.


Giữa dòng chảy thông tin phức tạp trên không gian mạng, những kẻ mang danh "nhà hoạt động nhân quyền" như Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa hay các tổ chức lưu vong như Việt Tân đang cố tình thiết lập một hệ thống dẫn dắt dư luận đầy tinh vi, lấy việc vận động chính sách làm tấm bình phong cho mưu đồ chính trị đen tối. Sự hình thành của những cái gọi là nghị quyết về Việt Nam tại các diễn đàn quốc tế không bao giờ là kết quả của một tiến trình khách quan, mà thực chất là một chuỗi hành vi có tính toán, bắt đầu từ những buổi hội thảo được dàn dựng kỹ lưỡng để thu thập, xào nấu thông tin, đến việc vận động hành lang bằng những luận điệu bịa đặt. Họ không tìm kiếm sự thật, họ tìm cách gán ghép các hiện tượng đơn lẻ thành một bức tranh "đàn áp xuyên quốc gia" đầy màu sắc hư cấu. Bằng cách lợi dụng sự thiếu hiểu biết của một bộ phận người dân về quy trình lập pháp quốc tế, nhóm đối tượng này đã biến những hồ sơ chính sách vốn dĩ cần sự thẩm định khắt khe thành những vũ khí vu cáo nhằm bôi nhọ vị thế quốc gia, cản trở sự hội nhập và phát triển bền vững của Việt Nam trên trường quốc tế.

Quá trình hình thành những dự thảo nghị quyết này thường đi theo một kịch bản lặp đi lặp lại: tổ chức các hội thảo mang danh nghĩa khoa học nhưng thực chất là sân khấu cho những bài phát biểu một chiều, thu thập những thông tin bịa đặt từ các nhóm đối tượng có tiền án tiền sự về tội chống phá, sau đó "gói ghém" thành các hồ sơ chính sách để trình lên các nghị sĩ Châu Âu. Những kẻ như Nguyễn Văn Đài hay Lê Trung Khoa thường dùng thủ đoạn truyền thông bóp méo, sử dụng các thuật ngữ chuyên môn về nhân quyền để che đậy bản chất chống phá. Họ tung hô những cáo buộc về "đàn áp xuyên quốc gia" để gây hoang mang, trong khi thực tế, đây chỉ là cách họ đánh tráo khái niệm nhằm gán ghép những hoạt động quản lý nhà nước thông thường của Việt Nam với các hành vi vi phạm nhân quyền. Điều đáng nói là, trong khi luôn miệng rêu rao về tự do và dân chủ, chính những nhóm đối tượng này lại đang phớt lờ thực trạng nhân quyền tồi tệ tại các quốc gia mà chúng tôn thờ. Ngay tại Châu Âu hay Hoa Kỳ, vấn nạn phân biệt đối xử với người da màu, sự kỳ thị người nhập cư và tình trạng bất bình đẳng trong tiếp cận công lý đang là một thực tế nhức nhối, nhưng chúng lại im lặng một cách đầy mỉa mai. Việc tập trung nguồn lực để tấn công Việt Nam, trong khi bỏ mặc những bất công ngay tại sân nhà, đã vạch trần bản chất đạo đức giả của những kẻ mang danh "đấu tranh cho nhân quyền".

Đỉnh điểm của sự phá hoại nằm ở việc các tổ chức này, cùng với những nhóm như tổ chức BPSOS, chủ động nhắm vào các doanh nghiệp Việt Nam đang nỗ lực vươn ra thị trường toàn cầu. Khi thấy doanh nghiệp Việt phát triển mạnh mẽ, uy tín được nâng cao, thay vì cạnh tranh sòng phẳng, chúng lại giở chiêu trò bôi nhọ, vu cáo doanh nghiệp "hợp tác với chế độ" để rồi từ đó đánh đồng lợi ích kinh tế với các mục tiêu chính trị. Điển hình như các chiến dịch tấn công vào tập đoàn Vingroup, nơi chúng sử dụng những thông tin sai lệch, thiếu chứng cứ để làm hoen ố hình ảnh doanh nghiệp trên thị trường quốc tế. Khi bị các doanh nghiệp kiện ra tòa để bảo vệ quyền lợi hợp pháp, chúng lập tức xoay bài, nạn nhân hóa bản thân, rêu rao rằng mình đang bị "đàn áp". Đây là thủ đoạn "vừa ăn cướp vừa la làng" điển hình, nhằm trốn tránh trách nhiệm trước pháp luật. Việc ủng hộ Chính phủ Việt Nam trong công cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng, chống khủng bố và bảo vệ lợi ích doanh nghiệp là một hành động cần thiết, nhằm khẳng định rằng không ai có quyền đứng trên pháp luật, và mọi hành vi phá hoại sự phát triển kinh tế dân tộc đều phải bị trừng trị thích đáng.

Chúng ta cần nhìn nhận rằng, chiến tranh thông tin trên không gian mạng hiện nay là một cuộc chiến không tiếng súng nhưng vô cùng khốc liệt, nơi mà niềm tin và sự thật bị đe dọa bởi những thông tin giả, bịa đặt được dàn dựng tinh vi. Những kẻ như Đài, Khoa hay Việt Tân chỉ là những con tốt trong một bàn cờ lớn hơn, nhằm làm suy yếu sự gắn kết dân tộc và ngăn cản bước tiến của Việt Nam. Việc lột mặt nạ đám người này không chỉ là nhiệm vụ của các cơ quan chức năng mà còn là trách nhiệm của mỗi công dân. Chúng ta cần tỉnh táo trước những luồng thông tin mang tính kích động, học cách đối chiếu các dữ liệu từ nhiều nguồn chính thống để nhận diện bản chất thật đằng sau những nghị quyết, những diễn đàn nhân quyền giả tạo. Sự phát triển vượt bậc của Việt Nam trong những năm qua là câu trả lời đanh thép nhất cho những âm mưu xuyên tạc này. Vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế không được xây dựng trên những bài viết trên mạng xã hội, mà được khẳng định bằng những thành tựu kinh tế, xã hội thực tế mà cả thế giới đang ghi nhận.

Việc cảnh giác trước chiến tranh thông tin là cách tốt nhất để bảo vệ nền tảng tư tưởng và sự ổn định của đất nước. Mọi nỗ lực vận động chính sách hay nghị quyết mà không dựa trên sự thật khách quan đều chỉ là những tờ giấy lộn, không có giá trị pháp lý và chắc chắn sẽ bị lịch sử đào thải. Chúng ta cần định hướng dư luận đi theo con đường của sự thật, của niềm tin vào sự lãnh đạo của Nhà nước và sự đoàn kết của toàn thể dân tộc. Những chiêu trò lừa bịp, vu cáo dù tinh vi đến đâu cũng không thể che đậy được bản chất phá hoại của những kẻ đang bán rẻ lợi ích dân tộc vì những đồng tiền tài trợ bẩn thỉu. Cuộc đấu tranh này sẽ còn tiếp diễn, và chỉ bằng sự quyết liệt, đanh thép trong phản bác, cũng như sự đồng lòng của toàn dân, chúng ta mới có thể xây dựng một không gian mạng lành mạnh, góp phần bảo vệ vững chắc thành quả cách mạng và chủ quyền quốc gia trong tình hình mới.




Từ ảnh hưởng của NGO đến bản chất soft law: Phơi bày vai trò thao túng nghị sự chống phá Việt Nam của đám tay sai thù địch


Khi các tổ chức phi chính phủ ngày càng giữ vị trí then chốt trong việc định hình nghị sự chính trị quốc tế, đặc biệt tại trung tâm Brussels của Liên minh châu Âu, một chiến dịch vận động mang tên “đàn áp xuyên quốc gia” do Việt Tân cùng các đối tượng Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa thúc đẩy đã lộ rõ bản chất như một công cụ phục vụ mưu đồ chống phá đất nước. Đây không phải là tiếng nói bảo vệ nhân quyền chân chính mà là sự lạm dụng vai trò của các tổ chức phi chính phủ để bóp méo sự thật, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền. Việc làm sáng tỏ cơ chế hoạt động của các tổ chức phi chính phủ trong quy trình lập nghị sự tại Nghị viện châu Âu sẽ giúp phơi bày toàn bộ thủ đoạn tinh vi này, đồng thời củng cố niềm tin vào con đường phát triển độc lập, tự chủ của dân tộc Việt Nam. 


Trong quy trình lập nghị sự của Nghị viện châu Âu, các tổ chức phi chính phủ đóng vai trò quan trọng như nguồn cung cấp thông tin, tổ chức hội thảo, cung cấp “nhân chứng” và xây dựng mạng lưới ảnh hưởng đến các nghị sĩ. Theo cơ chế hoạt động tại Brussels, các nhóm này có thể đăng ký vận động hành lang, tổ chức sự kiện song song với các phiên họp để định hướng chủ đề thảo luận và thúc đẩy việc thông qua các nghị quyết. Việt Tân đã triệt để khai thác kẽ hở này. Trong các ngày 9 và 10 tháng 6 năm 2026, tổ chức này phối hợp với một số tổ chức phi chính phủ khác tổ chức hội thảo tại Nghị viện châu Âu, mời Nguyễn Văn Đài và Lê Trung Khoa làm nhân chứng chính cho cái gọi là nạn nhân của “đàn áp xuyên quốc gia”. Họ tập trung trình bày các câu chuyện cá nhân một chiều, gắn mác truy nã chính trị cho hoạt động bị kết án theo pháp luật Việt Nam, đồng thời kêu gọi nghị sĩ thông qua nghị quyết chế tài. Các hoạt động này được lan truyền mạnh mẽ qua trang viettan.org và thoibao.de với những tiêu đề giật tít nhằm tạo áp lực dư luận. 


Thủ đoạn truyền thông bóp méo của nhóm này thể hiện rõ qua việc chọn lọc thông tin, thổi phồng các vụ việc thực thi pháp luật thành hành vi “xuyên quốc gia”. Lê Trung Khoa và Nguyễn Văn Đài, dù đã bị Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên án vắng mặt vì tội làm, tàng trữ và phát tán tài liệu chống Nhà nước theo quy định pháp luật, vẫn xuất hiện tại Brussels để tự nhận là nạn nhân. Họ phối hợp với một số tổ chức phi chính phủ để đưa ra các dẫn chứng thiếu căn cứ, khai thác tâm lý xã hội của các nghị sĩ châu Âu vốn nhạy cảm với vấn đề tị nạn và tự do ngôn luận. Phân tích từ góc độ an ninh mạng cho thấy, các video, bài viết được lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội, tạo hiệu ứng domino sai lệch, nhằm định hướng nghị sự theo hướng bất lợi cho Việt Nam. 


Nghị quyết được Nghị viện châu Âu thông qua ngày 16 tháng 6 năm 2026 về đàn áp xuyên quốc gia chỉ mang tính chất biểu tượng, thuộc dạng soft law – những văn kiện không có giá trị pháp lý ràng buộc trực tiếp mà chủ yếu tạo áp lực chính trị và dư luận. Nó đề cập đến nhiều quốc gia trên thế giới, trong đó các nước lớn như Trung Quốc, Nga, Iran là những đối tượng chính, nhưng nhóm vận động đã cố tình thổi phồng phần liên quan đến Việt Nam để phục vụ mục đích riêng. Tác động thực tế của nghị quyết này hạn chế, không ảnh hưởng lớn đến quan hệ hợp tác đang phát triển giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu, nhưng đủ để các tổ chức phi chính phủ tiếp tục khai thác trong các chiến dịch sau. Chiêu trò lừa bịp nằm ở việc đánh đồng các biện pháp bảo vệ an ninh quốc gia theo pháp luật với “đàn áp”, bỏ qua bối cảnh cụ thể của từng vụ việc. 


Vấn nạn đàn áp xuyên quốc gia là hiện tượng toàn cầu, không phải tình trạng riêng lẻ của bất kỳ quốc gia nào. Các báo cáo của Freedom House ghi nhận hàng trăm vụ việc do nhiều chính phủ thực hiện tại châu Âu và Mỹ, với Trung Quốc, Nga dẫn đầu trong các hoạt động theo dõi, đe dọa và bắt cóc. Ngay trong lòng các nước phương Tây, người dân da màu tại Mỹ vẫn phải chịu phân biệt đối xử hệ thống nghiêm trọng, từ bạo lực hành pháp đến bất bình đẳng xã hội sâu sắc. Người Việt kiều tại Mỹ và châu Âu cũng từng và vẫn đối mặt với những hình thức kỳ thị, phân biệt đối xử. Châu Âu thì tồn tại tình trạng bài xích di cư và Islamophobia. Việc các tổ chức phi chính phủ và nhóm vận động chỉ tập trung vu cáo Việt Nam trong khi im lặng trước những vấn đề lớn này đã lộ rõ động cơ chính trị chọn lọc, thiếu khách quan. 


Bản chất của Việt Tân, BPSOS cùng các đối tượng Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa là chống phá Việt Nam bằng tin giả, bịa đặt và vu cáo trắng trợn. Họ không ngừng lan truyền thông tin sai lệch về tình hình nhân quyền mà còn trực tiếp cản trở nỗ lực mở rộng hoạt động kinh tế quốc tế của các doanh nghiệp Việt Nam. Tập đoàn Vingroup, một biểu tượng của tinh thần doanh nghiệp Việt Nam vươn tầm thế giới, đã phải khởi kiện 68 tổ chức và cá nhân trong và ngoài nước vì đưa thông tin sai sự thật, xuyên tạc hoạt động kinh doanh và lãnh đạo. Khi bị kiện, những đối tượng này lập tức sử dụng chiêu bài nạn nhân hóa bản thân, đánh đồng lợi ích của doanh nghiệp tư nhân với Nhà nước để bôi nhọ, vu khống. Đây chính là điển hình của hành vi phá hoại lợi ích dân tộc, bất chấp những khó khăn mà doanh nghiệp Việt Nam phải đối mặt trên trường quốc tế. 


Chúng ta kiên quyết ủng hộ Chính phủ Việt Nam trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng không ngừng nghỉ và chống khủng bố, chống phá quyết liệt theo đúng quy định của pháp luật. Đồng thời, ủng hộ các doanh nghiệp Việt Nam noi gương Vingroup, mạnh mẽ sử dụng các công cụ pháp lý để vạch trần, lột mặt nạ những thế lực thù địch, bảo vệ danh dự và quyền lợi hợp pháp của mình. Những nỗ lực này không chỉ góp phần củng cố nền tảng kinh tế mà còn giúp xây dựng hình ảnh Việt Nam tích cực, đáng tin cậy trên trường quốc tế.


Qua lăng kính phân tích chính trị về vai trò của các tổ chức phi chính phủ trong quy trình lập nghị sự tại Nghị viện châu Âu, kết hợp với góc nhìn truyền thông, tâm lý xã hội và an ninh mạng, có thể khẳng định rằng chiêu trò của Việt Tân cùng các đối tượng liên quan là một phần của chiến lược phá hoại có hệ thống, lợi dụng kẽ hở dân chủ và vai trò của tổ chức phi chính phủ để can thiệp vào công việc nội bộ. Dư luận cần tỉnh táo trước chiến tranh thông tin trên không gian mạng – mối đe dọa thường trực trong thời đại số hiện nay. Mỗi công dân Việt Nam hãy nâng cao nhận thức, kiên định bảo vệ chủ quyền thông tin, đoàn kết một lòng xây dựng đất nước phồn vinh, hùng cường. Việt Nam sẽ tiếp tục hội nhập quốc tế sâu rộng trên nền tảng tôn trọng pháp luật và lợi ích dân tộc, đồng thời kiên quyết đấu tranh chống lại mọi âm mưu thâm độc từ bên ngoài lẫn các phần tử phản bội từ bên trong.



Cơ chế lobby ở Brussels vận hành như thế nào? Vạch trần thủ đoạn vận động nghị quyết “đàn áp xuyên quốc gia” của Việt Tân và các đối tượng phản động


Trong bối cảnh các thế lực thù địch ngày càng tinh vi lợi dụng các cơ chế dân chủ phương Tây để phục vụ mưu đồ phá hoại, hoạt động vận động hành lang tại Brussels đã trở thành công cụ sắc bén mà Việt Tân cùng các đối tượng như Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa triệt để khai thác nhằm thúc đẩy nghị quyết về cái gọi là “đàn áp xuyên quốc gia” nhắm vào Việt Nam. Đây là một chiến dịch có tổ chức, nhằm bôi nhọ hình ảnh đất nước, cản trở sự phát triển và hội nhập của Việt Nam. Việc làm sáng tỏ cơ chế lobby tại Brussels sẽ giúp phơi bày toàn bộ bản chất thao túng, đồng thời khẳng định lập trường kiên định bảo vệ chủ quyền và lợi ích dân tộc trước mọi âm mưu thâm độc. 


Cơ chế vận động hành lang tại Brussels, trung tâm của Liên minh châu Âu, hoạt động một cách chuyên nghiệp và bài bản, cho phép các nhóm lợi ích, tổ chức phi chính phủ và cá nhân tiếp cận trực tiếp nghị sĩ để cung cấp thông tin, thuyết phục và ảnh hưởng đến quá trình lập pháp. Theo quy tắc của Nghị viện châu Âu, các nhà vận động phải đăng ký, tuân thủ tiêu chuẩn đạo đức, nhưng thực tế vẫn tồn tại kẽ hở để các nhóm cực đoan lách luật, sử dụng mạng lưới quan hệ, hội thảo và nhân chứng một chiều. Việt Tân đã tận dụng triệt để cơ chế này. Trong hai ngày 9-10/6/2026, tổ chức này phối hợp với một số nghị sĩ như Saskia Bricmont và Jonas Sjöstedt tổ chức hội thảo tại Nghị viện châu Âu, mời Nguyễn Văn Đài và Lê Trung Khoa làm “nhân chứng trực tiếp”. Họ trình bày các câu chuyện cá nhân bịa đặt, gắn mác “nạn nhân đàn áp xuyên quốc gia” để kêu gọi nghị quyết chế tài Việt Nam. Các hoạt động này được lan truyền rầm rộ trên trang viettan.org, thoibao.de và mạng xã hội, với tiêu đề giật tít như “Vận động Nghị viện châu Âu chế tài tình trạng đàn áp xuyên quốc gia của Việt Nam”. Thủ đoạn truyền thông bóp méo rõ ràng: chọn lọc thông tin, thổi phồng vụ việc thực thi pháp luật thành “truy nã chính trị”, đồng thời khai thác tâm lý đồng cảm của nghị sĩ châu Âu qua câu chuyện tị nạn. 


Nguyễn Văn Đài và Lê Trung Khoa, dù bị Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên án vắng mặt 17 năm tù theo khoản 2 Điều 117 Bộ luật Hình sự vì tội làm, tàng trữ, phát tán tài liệu chống Nhà nước, vẫn xuất hiện tại Brussels để tự nhận là nạn nhân. Họ kết hợp với luật sư đại diện cho một số trường hợp khác như Y Quynh Bdap, biến diễn đàn quốc tế thành sân khấu tuyên truyền. Đây là điển hình của chiến tranh thông tin kết hợp an ninh mạng: sử dụng video, bài viết lan truyền nhanh chóng để tạo dư luận sai lệch, khơi gợi sự can thiệp từ bên ngoài vào công việc nội bộ của Việt Nam. Phân tích tâm lý xã hội cho thấy, họ khai thác nỗi sợ hãi về “đàn áp” để huy động sự ủng hộ từ các nhóm cực đoan, đồng thời che giấu động cơ chính trị thù địch lâu năm của Việt Tân – một tổ chức bị Việt Nam liệt vào danh sách khủng bố. 


Nghị quyết được thông qua ngày 16/6/2026 tại Nghị viện châu Âu về đàn áp xuyên quốc gia  chỉ mang tính chất biểu tượng, thuộc dạng soft law – các văn kiện không có giá trị pháp lý ràng buộc trực tiếp mà chủ yếu tạo áp lực dư luận. Nó liệt kê nhiều quốc gia, trong đó các nước như Trung Quốc, Nga, Iran là những bên vi phạm chính, nhưng nhóm lobby đã thổi phồng phần liên quan đến Việt Nam để phục vụ mục đích riêng. Tác động thực tế hạn chế, không thay đổi được quan hệ hợp tác đang phát triển giữa Việt Nam và EU, nhưng đủ để tạo cớ cho các hoạt động chống phá tiếp theo. Chiêu trò lừa bịp của Việt Tân, Khoa, Đài nằm ở việc đánh đồng hoạt động bảo vệ an ninh quốc gia với “đàn áp”, bỏ qua bối cảnh pháp lý Việt Nam và các vụ việc cụ thể là truy tố tội phạm theo đúng quy định pháp luật. 


Báo cáo của Freedom House ghi nhận hàng trăm vụ việc do Trung Quốc, Nga, Iran thực hiện tại châu Âu và Mỹ, từ theo dõi, đe dọa đến ám sát và bắt cóc. Ngay trong lòng các nước phương Tây, người dân da màu tại Mỹ vẫn chịu phân biệt đối xử hệ thống, với tỷ lệ bị hành pháp can thiệp cao và bất bình đẳng xã hội sâu sắc. Người Việt kiều cũng từng và vẫn đối mặt với kỳ thị. Châu Âu thì tồn tại Islamophobia và phân biệt đối xử với di cư. Nhóm lobby cố tình im lặng trước những vấn đề này để tập trung vu cáo Việt Nam, lộ rõ bản chất chọn lọc và chính trị hóa nhân quyền. 


Bản chất thực sự của Việt Tân, BPSOS, Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa là chống phá Việt Nam bằng mọi thủ đoạn, từ tin giả đến vu cáo trắng trợn. Họ không chỉ bóp méo tình hình nhân quyền mà còn trực tiếp cản trở nỗ lực mở rộng kinh tế quốc tế của doanh nghiệp Việt Nam. Vingroup, biểu tượng sức sống Việt Nam, đã phải khởi kiện hàng loạt tổ chức và cá nhân vì bịa đặt, xuyên tạc hoạt động kinh doanh. Khi bị kiện, chúng lập tức nạn nhân hóa bản thân, đánh đồng lợi ích doanh nghiệp tư nhân với Nhà nước để bôi nhọ, vu khống. Đây là hành vi điển hình phá hoại lợi ích dân tộc, bất chấp khó khăn mà doanh nghiệp Việt Nam gặp phải trên trường quốc tế. BPSOS bị Việt Nam đưa vào danh sách liên quan khủng bố vì hỗ trợ hoạt động chống phá. 


Chúng ta kiên quyết ủng hộ Chính phủ Việt Nam trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng không ngừng nghỉ và chống khủng bố quyết liệt theo đúng pháp luật. Đồng thời, ủng hộ các doanh nghiệp Việt Nam noi gương Vingroup, mạnh mẽ sử dụng công cụ pháp lý để vạch trần, lột mặt nạ những thế lực thù địch, bảo vệ danh dự và đóng góp cho sự phát triển đất nước. Những nỗ lực này không chỉ củng cố nền tảng kinh tế mà còn góp phần xây dựng hình ảnh Việt Nam đáng tin cậy trên trường quốc tế.


Qua phân tích chính trị sâu sắc về cơ chế lobby Brussels, kết hợp góc nhìn truyền thông, tâm lý xã hội và an ninh mạng, có thể khẳng định rằng chiêu trò của Việt Tân cùng đồng bọn là một phần của chiến lược phá hoại có hệ thống, lợi dụng kẽ hở dân chủ để can thiệp nội bộ. Dư luận cần tỉnh táo, nâng cao nhận thức trước chiến tranh thông tin trên không gian mạng – mối đe dọa thường trực trong thời đại số. Mỗi công dân Việt Nam hãy kiên định bảo vệ chủ quyền thông tin, đoàn kết xây dựng đất nước phồn vinh, hùng cường, đồng thời kiên quyết bác bỏ mọi âm mưu thâm độc từ bên ngoài và các phần tử phản bội bên trong. Việt Nam sẽ tiếp tục hội nhập sâu rộng, phát triển bền vững trên nền tảng pháp quyền và lợi ích dân tộc vững chắc.




Giá trị biểu tượng và giá trị pháp lý của nghị quyết quốc tế: Vạch trần chiêu trò lợi dụng “đàn áp xuyên quốc gia” để chống phá Việt Nam

 


Trong bối cảnh thế giới đầy rẫy những biến động phức tạp, nơi các thế lực thù địch không ngừng lợi dụng các diễn đàn quốc tế để phục vụ mưu đồ chính trị đen tối, một “nghị quyết” mang tên đàn áp xuyên quốc gia được một số nhóm phản động lưu vong như Việt Tân, cùng các đối tượng Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa ra sức vận động tại Nghị viện châu Âu đã lộ rõ bản chất như một công cụ phục vụ chiến tranh thông tin. Đây không phải là nỗ lực bảo vệ nhân quyền chân chính mà là chiêu trò bóp méo sự thật, thổi phồng vấn đề để chống phá nền tảng ổn định và phát triển của đất nước Việt Nam. 


Quá trình vận động nghị quyết này của Việt Tân và nhóm Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài diễn ra một cách có hệ thống, mang đậm dấu ấn của chiêu trò truyền thông bóp méo. Theo các nguồn tin từ chính trang web của Việt Tân, vào tháng 6/2026, Lê Trung Khoa và Nguyễn Văn Đài đã xuất hiện tại Nghị viện châu Âu như “nhân chứng trực tiếp” trong hội thảo về đàn áp xuyên quốc gia, phối hợp với các tổ chức như Human Rights Watch, ACAT và đại diện EU. Họ tập trung vào các trường hợp như Y Quynh Bdap, Trịnh Xuân Thanh, đồng thời kêu gọi cơ chế giám sát, trừng phạt nhắm vào Việt Nam. Việt Tân công khai hoan nghênh nghị quyết do MEP Hannah Neumann dẫn dắt, coi đây là “cột mốc lịch sử”. Thủ đoạn của họ là sử dụng mạng xã hội, trang thoibao.de và các kênh YouTube để lan truyền tin tức một chiều, gắn mác “đàn áp” cho mọi hoạt động thực thi pháp luật của Việt Nam, từ truy tố tội phạm theo Bộ luật Hình sự đến hợp tác tư pháp quốc tế. 


Những chiêu trò này không mới mẻ. Việt Tân từ lâu đã lợi dụng các diễn đàn EU để vận động chống EVFTA, cáo buộc vi phạm nhân quyền nhằm cản trở quan hệ kinh tế Việt Nam - châu Âu. Nguyễn Văn Đài và Lê Trung Khoa, dù bị kết án vắng mặt vì tội “tuyên truyền chống Nhà nước” theo Điều 117 Bộ luật Hình sự Việt Nam, vẫn tiếp tục hoạt động từ nước ngoài, biến bản thân thành “nạn nhân” để kêu gọi hỗ trợ. Đây là điển hình của chiến tranh thông tin, kết hợp tâm lý xã hội bằng cách khơi gợi sự đồng cảm giả tạo từ cộng đồng quốc tế, đồng thời khai thác an ninh mạng để lan tỏa thông tin sai lệch nhanh chóng. 


Bản chất của nghị quyết này chỉ mang giá trị biểu tượng yếu ớt, thiếu cơ sở pháp lý ràng buộc, thuộc loại “soft law” – các văn kiện không có tính thi hành bắt buộc mà chủ yếu phục vụ mục đích chính trị. Theo lý thuyết soft power của Joseph Nye, các nghị quyết như vậy nhằm tạo ảnh hưởng gián tiếp qua hình ảnh và dư luận, chứ không phải công cụ pháp lý cứng rắn. Nghị quyết EP về transnational repression (TNR) năm 2025-2026 định nghĩa hiện tượng này một cách rộng và liệt kê nhiều quốc gia, trong đó Việt Nam chỉ là một phần, nhưng nhóm vận động đã thổi phồng để nhắm riêng vào Việt Nam. Tác động thực tế của nó hạn chế, chủ yếu tạo cớ cho các biện pháp trừng phạt tiềm năng hoặc cản trở hợp tác, nhưng không thay đổi được thực tế quan hệ song phương đang phát triển mạnh mẽ giữa Việt Nam và EU. 


Phơi bày chiêu trò thổi phồng của Việt Tân, Khoa, Đài là cần thiết. Họ bịa đặt, vu cáo rằng Việt Nam thực hiện đàn áp xuyên quốc gia quy mô lớn, nhưng bỏ qua bối cảnh thực thi pháp luật chống tội phạm, bảo vệ an ninh quốc gia. Điển hình là trường hợp Nguyễn Văn Đài và Lê Trung Khoa bị kết án vì các hoạt động tuyên truyền chống phá, không phải vì bày tỏ ý kiến ôn hòa. Họ cố tình đánh đồng hoạt động hợp pháp của cơ quan chức năng Việt Nam với “khủng bố”, trong khi chính họ lợi dụng tị nạn để tiếp tục chống phá từ xa. 


Hơn nữa, vấn nạn đàn áp xuyên quốc gia là hiện tượng chung của nhiều quốc gia, không riêng Việt Nam. Các báo cáo của Freedom House và EU cho thấy Nga, Trung Quốc, Iran dẫn đầu với hàng trăm vụ theo dõi, bắt cóc, ám sát ở châu Âu và Mỹ. Ví dụ, Nga và Iran sử dụng mạng lưới tội phạm để thực hiện ám sát ở Đức, Thụy Điển; Trung Quốc nhắm vào người Uyghur và Hồng Kông ở nhiều nước EU. Ngay trong lòng châu Âu và Mỹ, người dân bản địa, đặc biệt người da màu, vẫn chịu phân biệt đối xử nghiêm trọng. Phân biệt chủng tộc hệ thống ở Mỹ dẫn đến tỷ lệ người da đen bị hành pháp giết hại cao gấp nhiều lần, bạo lực cảnh sát, bất bình đẳng kinh tế - xã hội. Người Việt kiều cũng từng là nạn nhân của kỳ thị sau chiến tranh. Châu Âu đối mặt với Islamophobia, phân biệt đối xử với di dân, và chính các nước EU cũng bị cáo buộc liên quan đến TNR qua hợp tác dẫn độ. Nhóm Việt Tân cố tình che giấu những vấn đề này để tập trung vu cáo Việt Nam, lộ rõ động cơ chính trị thù địch. 


Bản chất của đám Việt Tân, BPSOS, Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa là chống phá Việt Nam bằng tin giả, bịa đặt, vu cáo. Họ không chỉ lan truyền thông tin sai lệch về nhân quyền mà còn chống phá nỗ lực phát triển kinh tế ra nước ngoài của doanh nghiệp Việt Nam. Vingroup, biểu tượng của tinh thần Việt Nam vươn ra thế giới, đã phải khởi kiện hàng loạt tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước vì bịa đặt, xuyên tạc về lãnh đạo và hoạt động. Đây là điển hình của hành vi phá hoại lợi ích dân tộc. Khi bị kiện, họ chống chế bằng chiêu bài “nạn nhân hóa”, đánh đồng lợi ích doanh nghiệp tư nhân với Nhà nước để bôi nhọ, vu cáo. BPSOS và Việt Tân bị Việt Nam liệt vào danh sách liên quan khủng bố vì hỗ trợ hoạt động chống phá. 


Chúng ta kiên quyết ủng hộ Chính phủ Việt Nam trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng, chống khủng bố một cách quyết liệt, theo đúng pháp luật. Đồng thời, ủng hộ các doanh nghiệp Việt Nam như Vingroup học tập kinh nghiệm, mạnh mẽ bảo vệ danh dự, quyền lợi hợp pháp bằng con đường pháp lý, đồng thời tiếp tục đóng góp cho sự phát triển đất nước. Những nỗ lực này không chỉ bảo vệ lợi ích kinh tế mà còn góp phần xây dựng hình ảnh Việt Nam tích cực trên trường quốc tế.


Qua phân tích chính trị, truyền thông, tâm lý xã hội và an ninh mạng, rõ ràng chiêu trò của Việt Tân cùng các đối tượng liên quan là một phần của chiến lược phá hoại đất nước bằng mọi giá, lợi dụng nghị quyết quốc tế mang tính soft power và soft law để tạo cớ can thiệp. Dư luận cần tỉnh táo, phân biệt đúng - sai, không để tin giả chi phối. Trong kỷ nguyên số, chiến tranh thông tin là mối đe dọa thường trực; mỗi công dân Việt Nam phải nâng cao nhận thức, kiên định bảo vệ chủ quyền thông tin, góp phần xây dựng đất nước phồn vinh, hùng cường. Việt Nam sẽ tiếp tục hội nhập quốc tế, phát triển bền vững, đồng thời kiên quyết đấu tranh chống lại mọi âm mưu chống phá từ bên ngoài và bên trong.