Saturday, February 20, 2021

Việt tân và các nhóm zân chủ lại mượn sự kiện 17/2 để xuyên tạc, chống phá?

          

Như thông lệ hàng năm, cứ đến dịp 17/2 - kỷ niệm chiến tranh biên giới Việt - Trung 17/2/1979, có thể thấy trên mạng xã hội của những rận chủ lại diễn lại điệp khúc “thắp hương tưởng niệm”, tuyên bố lên án chính quyền “lãng quên” sự kiện, khơi lại các tội ác của quân đội Trung Quốc trong cuộc chiến này cùng với hàng loạt những xuyên tạc, cho rằng chính quyền sợ Trung Quốc, né tránh trong việc nhắc tới những sự kiện liên quan chiến tranh giữa Việt Nam - Trung Quốc... Mục đích đều hướng tới kích động tâm lý bất mãn, bài xích chế độ vì đã không “thoát Trung, bài Tàu, thân Mỹ”.

Điển hình chuyên tổ chức hình thức “tưởng niệm”, thực chất là tụ tập giương băng rôn, khầu hiệu kiểu “Nhân dân không quên”, kèm theo đó là lên án chính quyền “lệ thuộc” Trung Quốc lãng quên xương máu các chiến sỹ chống quân TQ xâm lược là mấy nhóm No-U Hà Nội hay CLB Lê Hiếu Đằng ở TP Hồ Chí Minh. Năm nay, vẫn mấy gương mặt “quen thuộc” như Nguyễn Thúy Hạnh, Lê Nguyên Hoàng, Mai Phương Thảo, Đặng Bích Phượng, Nguyễn Nguyên Bình, Nguyễn Xuân Diện... diễn trò “thắp hương tưởng niệm” giữa Thủ đô, chứ không phải những nghĩa trang biên cương - nơi chiến sỹ hy sinh!. Hoạt động này được  mấy trang “chống cộng” như Việt Tân, RFA... tường thuật, phản ánh và kèm màn đá xéo chính quyền, xuyên tạc chủ trương của Đảng, Nhà nước, đồng thời gắn với vấn đề biển đảo để khơi dậy tư tưởng bài Trung...



Còn trên mạng, CLB Lê Hiếu Đằng hay trang Bauxite Việt Nam tung ra tuyên bố và hàng loạt bài viết công kích chính quyền “lãng quên” sự kiện, không đưa vào sách sử cuộc chiến này, đòi chính quyền thể hiên “lập trường”, phải “thoát Trung”, phải tô đậm cuộc chiến trong sử sách, phải công nhận chiến tranh biên giới là cuộc chiến tranh xâm lược, đòi phải ghi nhận và vinh danh các liệt sĩ hy sinh vì chiến tranh biên giới...

Các trang của Việt Tân có vẻ tích cực hơn khi tận dụng sự kiện này để kích động hận thù giữa hai nước Việt-Trung và tuyên truyền chống Nhà nước. Chẳng hạn, họ đã nhắc lại vụ thảm sát ở thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, thành phố Cao Bằng cùng việc lên án các đài tưởng niệm lính Trung Quốc tử trận trong các cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, và công kích rằng lãnh đạo Việt Nam “hèn hạ”, “tôn sùng những thành phần xâm lược”…



Trên thực tế, các hình thức tuyên truyền và các hoạt động khơi dậy, lợi dụng sự kiện này để chống chính quyền không có gì mới và lạc lõng, thậm chí sai lệch, cực đoan, bị dân mạng bóc mẽ.

Thứ nhất, không khó để thống kê lượng phóng sự, bài báo tràn ngập trên truyền thông, báo chí vào dịp 17/2 nói về sự kiện lịch sử này cũng như hoạt động thắp hương tưởng niệm diễn ra khắp các tỉnh biên giới và các đoàn cựu chiến binh.

        Thứ hai, ngay cả nhóm các bà Hoàng Hà và Nguyễn Nguyên Bình – những đại diện tiêu biểu của dư luận “lề trái” – cũng phải công nhận rằng mộ phần của các liệt sĩ trong cuộc chiến tranh chống quân Trung Quốc xâm lược không hề bị Nhà nước bỏ quên, và rằng họ đã không bị ngăn cản khi làm lễ tưởng niệm. 



        Thứ ba, việc nhóm CLB Lê Hiếu Đằng đòi phải công nhận chiến tranh biên giới là cuộc chiến tranh xâm lược, đòi phải ghi nhận và vinh danh các liệt sĩ hy sinh vì chiến tranh biên giới... hay trang Bauxite Việt Nam tố sách sử không ghi nhận cuộc chiến này cho thấy, họ thực sự “lẩm cẩm”, “tự mình o bế thông tin” hay cố tình vu khống chính quyền.




Lấy ví dụ, trong sách giáo khoa lịch sử hiện hành (bản in năm 2018 của NXB Giáo dục Việt Nam), lịch sử cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở vùng biên giới phía Bắc được trình bày ở cuốn Lịch sử 12, tại mục II “Đấu tranh bảo vệ Tổ quốc (1975-1979)” của Bài 25 “Xây dựng chủ nghĩa xã hội và đấu tranh bảo vệ Tổ quốc (1976-1986)” với dung lượng 3 đoạn, 6 câu, 13 dòng. Ở mục này, lịch sử cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở vùng biên giới phía Bắc được đề cập với dung lượng 2 đoạn gồm 4 câu, 11 dòng, cụ thể như sau:

“Bảo vệ biên giới phía Bắc: Hành động thù địch chống Việt Nam của tập đoàn Pôn Pốt được một số nhà lãnh đạo Trung Quốc lúc đó đồng tình ủng hộ. Họ còn có những hành động làm tổn hại đến tình hữu nghị của nhân dân hai nước như cho quân khiêu khích dọc biên giới, dựng nên sự kiện “nạn kiều”, cắt viện trợ, rút chuyên gia.

Nghiêm trọng hơn, sáng 17/2/1979, quân đội Trung Quốc huy động 32 sư đoàn mở cuộc tấn công dọc biên giới nước ta từ Móng Cái (Quảng Ninh) đến Phong Thổ (Lai Châu). Để bảo vệ lãnh thổ Tổ quốc, quân dân ta, trực tiếp là quân dân sáu tỉnh biên giới phía Bắc, đã đứng lên chiến đấu. Đến ngày 18/3/1979, quân Trung Quốc rút khỏi nước ta”.

Gần đây nhất, bộ phim “Biên niên sử Thời đại Hồ Chí Minh” năm 1979 tái hiện cuộc chiến này với lên án gay gắt mưu đồ, dã tâm, tội ác của quân xâm lược Trung Quốc, khiến dân mạng dậy sóng.

Còn báo chí, phát ngôn, sách sử, …đâu đâu nhà nước ta vẫn gọi cuộc chiến tranh biên giới của Trung Quốc là chiến tranh xâm lược chứ có gọi tên gì khác đâu, mọi thương binh, liệt sĩ đều được vinh danh, hưởng chế độ như thương binh, liệt sĩ chống Pháp, chống Mỹ chứ có ai quên đâu. Facebooker Phong Châu bình phẩm “Các cụ nhớ về chiến tranh biên giới là tốt nhưng tuyên bố theo kiểu nói đểu để kích động thì không nên. Mà người ta còn nghĩ các cụ lẩm cẩm!”

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=481812382989444&id=100034820595328

Bình luận các chiêu trò truyền thông nhân dịp sự kiện 17/2 này, blogger Loa Phường cho rằng: Lâu nay, hầu hết giới chống Cộng vẫn xem công cuộc đòi đa đảng ở Việt Nam như một phần của “cuộc chiến” lớn hơn, diễn ra giữa Mỹ và Trung Quốc. Đó là lý do họ thường cố khơi dậy hận thù, truyền bá chủ nghĩa dân tộc cực đoan, để đánh phá quan hệ Việt-Trung và đòi Việt Nam chuyển sang thân Mỹ. Mỉa mai thay, nhãn quan chính trị kiểu Chiến Tranh Lạnh này đã biến họ thành quân cờ của nước Mỹ, để rồi bị Mỹ vắt chanh bỏ vỏ như trong vụ Trịnh Bá Phương. Ngoài ra, nó cũng khiến họ ngày càng mất uy tín, khi Nhà nước Việt Nam đi những bước đi vững chắc để bảo vệ chủ quyền, còn họ thì chỉ kích động chiến tranh để phá hoại chính trị:



Người dân Việt Nam không quên các cuộc xâm lược, nhưng cũng không muốn sa lầy trong chiến tranh hoặc bị biến thành con tốt thí của nước ngoài. Các nhóm chống Cộng sẽ ngày càng lạc nhịp và bị khinh thường, nếu họ tiếp tục làm truyền thông sai sự thật, và tiếp tục coi thường ước vọng hòa bình của người dân trong nước.

Võ Khánh Linh

Tuesday, January 26, 2021

Nguyễn Thị Tâm - kẻ ảo tưởng ngông cuồng sẽ phải nhận bản án thích đáng


 

Nói đến Nguyễn Thị Tâm người ta nghĩ ngay đến kẻ chuyên livestream gắn với tiếng chửi, các bài chửi đúng kiểu rất bài bản, tục tĩu và ghê gớm. Học theo nhóm CHTV, Nguyễn Thị Tâm tự mở riêng cho mình “kênh truyền hình nông dân” thỏa chí hành nghề chửi bới hàng ngày bằng livestream.



Bất cứ vấn đề gì Tâm cũng có thể chửi bới, nguyền rủa chính quyền một cách thậm tệ. Được tâng bốc, đánh bóng và học đòi đám zân chủ, Nguyễn Thị Tâm luôn mượn danh là đại diện cho người dân Dương Nội, khiếu kiện và người dân VN làm cớ và lấy quyền để chửi!

Tâm bắt đầu nổi danh và được giới phản động chú ý đến từ khi Nguyễn Thị Tâm làm các clip chất vấn đại biểu Quốc hội liên quan đến việc nhất nút biểu quyết thông qua luật an ninh mạng. Trong các cuộc hội thoại, Nguyễn Thị Tâm tự giới thiệu “là một nông dân bị mất đất sống tại Dương Nội, nhưng chất vấn những vấn đề không liên quan đến việc đất đai tại địa phương. Các đối tượng đều xiển dương, tâng bốc Tâm khiến bà ta ngày càng say máu, ảo tưởng “quyền chửi” của mình

Sau vụ việc xảy ra tại Đồng Tâm ngày 09/1, Nguyễn Thị Tâm cùng mẹ con Trịnh Bá Phương đóng vai trò đầu mối, thu thập, tán phát thông tin. Theo blog Loa Phường, Nguyễn Thị Tâm cùng anh em Trịnh Bá Phương là những kẻ đầu tiên đăng tải nhiều hình ảnh, video từ Đồng Tâm, thường xuyên cập nhật diễn biến, đồng thời kêu gọi số đối tượng chống đối trong và ngoài nước gia tăng tán phát trên không gian mạng gây phức tạp tình hình. Các livestreams của Tâm xuyên tạc bản chất sự việc tại Đồng Tâm, bịa đặt, vu cáo chính quyền chỉ đạo lực lượng công an sử dụng vũ khí để đàn áp người dân Đồng Tâm nhằm “cướp đất” phục vụ “lợi ích nhóm”; ca ngợi, suy tôn Lê Đình Kình là ngọn cờ tiêu biểu chống “giặc nội xâm”; cho rằng các hoạt động của số chống đối, cực đoan tại Đồng Tâm là cuộc chiến chính nghĩa; xuyên tạc về sự hy sinh của các đồng chí chiến sỹ công an nhân dân tại Đồng Tâm với mục đích tuyên truyền, chống phá Nhà Nước.

Hay như dịp kỷ niệm 41 năm chiến tranh biên giới, trong khi Nguyễn Thúy Hạnh và một số đối tượng chống đối kéo nhau ra tượng đài Lý Thái Tổ với chiêu trò: “Tưởng niệm 60 vạn đồng bào, chiến sỹ bị Trung cộng sát hại….” thì Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Tử Bình, Nguyễn Thị Miền cũng hưởng ứng phong trào 17/2 bằng việc đến nghĩa trang liệt sỹ tại phường thắp hương cho các liệt sỹ và kiếm cớ gây chuyện tại đây. Tâm và đồng bọn mượn cớ việc sai sót trong việc đính chính thông tin về liệt sỹ Trịnh Đức Toàn là anh chồng của Nguyễn Thị Miền để chửi bới, xuyên tạc chính sách người có công, cho rằng Đảng, chính quyền không quan tâm đến liệt sỹ trong khi Nguyễn Thị Miền không phải là người thờ cúng liệt sỹ. Sau khi làm náo loạn sự yên bình ở nghĩa trang, số này lại tiếp tục kéo lên phường có hành vi xúc phạm cán bộ, gây mất an ninh trật tự.



Sự lộng hành của Nguyễn Thị Tâm từ lâu đã khiến dân làng Dương Nội và dân mạng bức xúc, nhiều lần kiến nghị chính quyền Hà Nội cần phải củng cố tài liệu, chứng cứ để xử lý hành vi vi phạm một cách trắng trợn của Nguyễn Thị Tâm và đồng bọn, không để số này lợi dụng các quyền tự do, dân chủ gây mất an ninh trật tự, vị phạm pháp luật đảm bảo tính nghiêm minh của pháp luật, đảm bảo an ninh trật tự trên địa bàn Thủ đô. Sắp tới đây, Tâm cùng Trịnh Bá Phương sẽ phải ra vành móng ngựa và nhận bản án đích đáng về hành vi tuyên truyền chống Nhà nước với bản án có thể lên tới hàng chục năm tù.

 

Monday, January 25, 2021

Hành trình từ một nông dân thành “thủ lĩnh zân oan”

 

Ngày 11-6, cơ quan Công an TP Hà Nội đã ra thông báo thi hành lệnh bắt tạm giam đối với Cấn Thị Thêu về hành vi “gây rối trật tự công cộng” theo Điều 245 Bộ luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam. Với bề dày “thành tích” chống phá, vi phạm pháp luật điên cuồng của Cấn Thị Thêu, cái kết cục này hoàn toàn nhìn thấy trước.

Lần đi tù đầu tiên năm 2014, Cấn Thị Thêu bị kết án 15 tháng ngồi tù về hành vi “Chống người thi hành công vụ” theo quy định tại Khoản 1 Điều 257 Bộ luật Hình sự vì hành vi chống người thi hành công vụ khi dùng bom xăng, gậy gộc tấn công công an, chính quyền khi giải tỏa đất ở Dương Nội (nơi gần 98% dân đã nhận đền bù và số ít còn lại không nhận, khiếu kiện kéo dài thời gian qua)



Sau khi mãn hạn tù, vào cuối tháng 7-2015, Cấn Thị Thêu được một số kẻ tự nhận là “nhà dân chủ, người yêu nước” tổ chức rùm beng với hoa, khẩu hiệu, quay phim, chụp ảnh đưa lên internet, đồng thời RFA, BBC,… đưa tin như sự kiện quan trọng! Mù quáng trước sự tâng bốc, tự tin vì được “đồng bào hải ngoại” và mấy “người yêu nước, nhà dân chủ cuội” yểm trợ, Cấn Thị Thêu trở lại cùng đồng bọn với lời cảm ơn thống thiết, và giọng điệu vu cáo, bịa đặt để vu khống chính quyền. Cấn Thị Thêu nhanh chóng nổi lên như thủ lĩnh “dân oan Dương Nội” mà nội dung khiếu kiện của nhóm người này đã hết thẩm quyền giải quyết, đã được Thanh tra Chính phủ trả lời tại Kết luận số 1078/KL-TTCP ngày 4-5-2012 và đã được UBND thành phố Hà Nội trả lời tại Thông báo số 151/TB-UBND ngày 16-5-2013 về việc chấm dứt thụ lý giải quyết kiến nghị, khiếu nại. Từ đây, hoạt động của Cấn Thị Thêu đều gắn bó, “đồng hành” với cái gọi là “phong trào dân chủ quốc nội” dưới sự chi phối của “phong trào dân chủ hải ngoại”



Vừa về đến nhà, Cấn Thị Thêu đã tham gia vào phong trào “WE ARE ONE” (chúng ta là một) với trò hề gọi là “phong trào tổng tuyệt thực toàn cầu”, tuyên bố “tuyệt thực một ngày”, không ra trình báo chính quyền theo quy định của pháp luật mà tiếp tục cầm đầu, kích động nhiều người tụ tập gây mất an ninh, trật tự trên địa bàn Thủ đô, đã bốn lần bị xử phạt hành chính vào các ngày 30-9-2015, 23-10-2015, 19-1-2016, 6-4-2016 vì có hành vi gây rối trật tự công cộng. Không chỉ kéo nhau rồng rắn đi trên đường phố, nằm ngồi trên vỉa hè, mà tại Hà Nội, Cấn Thị Thêu dẫn đầu các nhóm “dân oan” nhiều lần tập trung trước khu vực một số cơ quan nhà nước, hoặc một số địa điểm đông người qua lại, thậm chí kéo tới khu vực có trụ sở Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam để la ó. Tại những địa điểm này, họ căng băng-rôn, khẩu hiệu có nội dung vu cáo chính quyền “vi phạm nhân quyền, đàn áp người khiếu kiện”, đòi “hủy bỏ Điều 88, Bộ luật Hình sự”, “trả tự do” cho một số kẻ đã bị bắt giữ và bị khởi tố về tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, giương khẩu hiệu “chúc mừng sinh nhật” cái gọi là “khối 8406” do Việt tân lập ra. Đặc biệt, dip bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIV, Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 - 2021, Cấn Thị Thêu và người trong gia đình còn chụp ảnh với nội dung kích động tẩy chay bầu cử đưa lên facebook. Mọi hoạt động của Cấn Thị Thêu đều đã được đồng bọn ghi hình, chụp ảnh, ghi âm và nhanh chóng phát tán để một mặt vu cáo chính quyền, một mặt như là muốn “báo công” với những kẻ đã “đầu tư” cho hoạt động của bà ta (?).

Trước những hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng của Cấn Thị Thêu, ngày 10-6-2016, Công an quận Đống Đa đã thi hành lệnh bắt tạm giam để điều tra về hành vi “Gây rối trật tự công cộng”. Ra trại sau 20 tháng chấp hành án phạt tù vào tháng 2/2018, Cấn Thị Thêu không ăn năn hối cải mà tuyên bố “tiếp tục đấu tranh giành lại đất đai đã bị cướp”! Trả lời báo, đài thù địch bên ngoài, Cấn Thị Thêu tiếp tục xuyên tạc rằng: “Hôm nay tôi đã thoát khỏi ngục tù cộng sản ra khỏi nhà tù nhỏ trở về nhà tù lớn, nơi có hàng triệu bà con dân oan đang ngày đêm phải rên siết dưới sự thống trị của Đảng Cộng sản Việt Nam”.

Như vậy, cho dù đã bị răn đe, xử lý nhiều lần nhưng Thêu không thành khẩn, hối cải, tiếp tục thách thức chính quyền và dư luận xã hội bằng những hành vi vi phạm pháp luật. 

Từ người nông dân chân chất, chỉ vì tham vọng cá nhân ích kỷ với sự cổ vũ của kẻ xấu, Cấn Thị Thêu trở thành người có hành vi chống người thi hành công vụ, gây rối trật tự công cộng và nay là tuyên truyền chống Nhà nước. Đánh giá về bản chất của Cấn Thị Thêu, một tờ báo cho rằng, “từ hành vi của Cấn Thị Thêu trong gần mười năm qua, phải khẳng định người này đã vi phạm pháp luật một cách có hệ thống. Dù bị xử lý nhiều lần từ xử phạt hành chính đến nhận án tù, nhưng Cấn Thị Thêu không ăn năn, hối lỗi mà ngày càng bất chấp kỷ cương phép nước, trắng trợn thách thức chính quyền và pháp luật. Hiển nhiên một con người như thế rất phù hợp mục đích chống phá của các thế lực thù địch và các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Việt Nam. Thực chất, chúng đã biến Cấn Thị Thêu thành con rối trong tay, hà hơi tiếp sức bằng sự cổ vũ và đồng tiền “tài trợ” bẩn thỉu dưới danh nghĩa “từ thiện””.

Dù sau mỗi bận bị bắt giam, xử tù, dàn hợp xướng các trang tin phản động + mấy đài nước ngoài quen thuộc RFA, BBC, VOA hay mấy tổ chức, cơ chế nhân quyền ca tụng bà ta là “người con ưu tú, đi tiên phong, anh hùng, dân oan số 1”… và đòi Việt Nam “phải trả tự do ngay lập tức cho nhà hoạt động Cấn Thị Thêu” nhưng không một thế lực nào có thể can thiệp vào hoạt động của các cơ quan tư pháp Việt Nam để cứu bà ta ra khỏi nhà tù cả. Bản án về tội tuyên truyền chống Nhà nước tới đây với khung hình phạt lên tới 20 năm tù, khẳng định chắc chắn sẽ là bản án đích đáng tương xứng với “bề dày” vi phạm pháp luật của bà ta.

 

Tuesday, January 19, 2021

Phải chăng cơ chế báo cáo viên đặc biệt LHQ trở thành cái loa cho đám phản động chống Nhà nước Việt Nam?

 

Gần đây các trang tin phản động, thù địch chống Việt Nam liên tục phát đi các bản chất vấn của các Báo cáo viên đặc biệt nhân quyền của LHQ chất vấn về việc bắt giữ, xử lý, giam giữ các đối tượng chống đối, phản động, vi phạm pháp luật bị bắt, xử lý, như nhóm Hội nhà báo độc lập, gia đình Cấn Thị Thêu,vụ Đồng Tâm, Phạm Đoan Trang, Lê Anh Hùng… Cách thức làm việc của cơ chế này là cho mình cái quyền cứ gửi văn thư đến cơ quan ngoại giao VN tại LHQ, đếm đủ 60 ngày là tung lên mạng, biến nó trở thành công cụ phát ngôn có tính bảo kê cho đám phản động chất vấn, đòi VN phải tuân thủ các quy định quốc tế, không cần biết nội dung mình chất vấn đúng sai thế nào.



Chẳng hạn trong trong văn thư mới được truyền thông làng zân chủ tung hô kiểu “LHQ CHẤT VẤN VIỆT NAM VỀ VỤ ĐỒNG TÂM, GIA ĐÌNH BÀ CẤN THỊ THÊU, VÀ DƯƠNG THỊ TÂM VÀ PHẠM ĐOAN TRANG”, trong đó là nội dung văn thư gửi Nhà nước VN 60 ngày trước đó, sao chép y nguyên nội dung bao biện, tung hô số bị bắt trên từ các trang phản động chống Nhà nước, “mặc định” cho số này hoạt động ôn hòa, đấu tranh nhân quyền cao đẹp, bị Nhà nước bắt không theo thủ tục pháp lý, bị ngược đãi trong quá trình giam giữ, đòi VN phải trả  lời các thông tin công kích, xuyên tạc, chụp mũ nói trên và phách lối rằng mọi cáo buộc đều là chính xác !!!

Cách thức vận hành, sử dụng thông tin và sự tự cho mình “đặc quyền” trong hành xử khiến bất cứ ai tự hỏi:

Một là, cơ chế này có thẩm định, kiểm tra những thông tin mà họ “nhét” vào báo cáo chất vấn mang danh cơ quan Liên Hiệp quốc trước khi phát ngôn hay không? Hay vì họ mang danh một cơ chế của Liên Hợp quốc nên đặc quyền sử dụng thông tin sai sự thật, thông tin bịa đặt, thông tin vu cáo một cách thường xuyên, liên tục, không ngai bất cứ thành viên nào của tổ chức này “phiền lòng” trước sự “quấy nhiễu” thiếu trách nhiệm của họ?

Hai là, cơ chế nhân quyền này tự cho mình cái quyền sử dụng bất cứ nguồn tin nào “áp đặt” cho thành viên mà không cần thẩm định xong mặc định nó là đúng trong thời gian chờ phúc đáp, mặc định quyền phát ngôn, mặc định quyền lợi dụng danh nghĩa Liên Hợp quốc để tung thông tin lên mạng “tấn công” vào quốc gia thành viên, can thiệp vào quốc gia thành viên? Đây phải chăng là bệnh quan liêu hay sự tấn công có chủ ý ?

Ba là, cơ chế này có tự biến mình thành “thùng rác”, trở thành nơi tiếp nhận các “báo cáo”, “tố cáo” của các cá nhân, tổ chức chống Nhà nước Việt Nam, rồi tự biến mình thành nơi tập hợp và truyền tải nó thành “phát ngôn” của cơ chế nhân quyền LHQ không thẩm định, không kiểm tra, rồi cho mình cái quyền dùng nó công khai “bảo kê” cho đám phản động, thù địch đất nước-quốc gia thành viên được hưởng ưu đãi này, quốc gia thành viên đương nhiên trở thành “nghi phạm điều tra” trong con mắt của họ?

Không có cách nào tự biến mình trở thành nơi “quan liêu”, mất uy tín, bị giật dây trở thành công cụ, phương tiện trong tay kẻ xấu? Nếu không tự thay đổi cách làm việc “tử tế” hơn thì cơ chế báo cáo viên độc lập, đặc biệt này đơn thuần chỉ là con rối bị giật dây, nói nhảm, không nước nào coi trọng nó mà thôi.

VKL

Sunday, January 17, 2021

Tự do hóa kinh tế và chính trị không phải là thần dược vạn năng

 


Trước thềm Đại hội XIII của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), một số gương mặt trong dư luận “lề trái” đã bình luận rằng nếu muốn phát triển, Việt Nam phải chuyển hẳn sang chủ nghĩa tư bản, bằng cách chấp nhận chế độ dân chủ đa đảng và nền kinh tế hoàn toàn dựa trên các doanh nghiệp tư nhân.

Chẳng hạn, cây bút Quốc Việt viết trên BBC hôm 02/01 như sau: “Cùng nhìn lại lịch sử, bài học Đổi mới tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 6 (năm 1986) thực chất chỉ là trở về với những giá trị cũ (xóa bỏ độc quyền nhà nước và tự do hóa một phần nền kinh tế) khi mô hình chỉ huy bao cấp lâm vào khủng hoảng.  Để đạt được mục tiêu thịnh vượng và chí ít trở thành một cường quốc bậc trung cho xứng đáng với tiềm năng của đất nước, Việt Nam cần thiết phải tiến hành cải cách mạnh mẽ, triệt để, vĩnh viễn không được đi vào vết xe đổ của "cải cách nửa vời". Kinh nghiệm thế giới cho thấy, thịnh vượng sẽ là kết quả sau cùng của chính sách tự do hóa. (…) Trong giai đoạn tăng trưởng thần kỳ của mình, các nền kinh tế Đông Á như Nhật Bản, Hàn Quốc và Đài Loan đều duy trì vai trò dẫn dắt của nhà nước, nhưng dần nới lỏng, chấm dứt sự chi phối và nhường sân chơi cho khu vực tư nhân. Ngay đến những công ty đình đám nhất Trung Quốc hiện nay - vốn tương đồng với Việt Nam về ý thức hệ - như Alibaba, Tencent, … cũng đều là do tư nhân điều hành.”

Thoạt nghe, thông điệp tuyên truyền này có vẻ có lý, vì các doanh nghiệp quốc doanh được quản lý kém đã gây quá nhiều hậu quả cho đất nước, đặc biệt trong giai đoạn 2006-2015.

Tuy nhiên, nếu nhìn lại lịch sử, ta sẽ thấy việc tự do hóa một cách ồ ạt và cẩu thả, trong cả linh vực kinh tế lẫn chính trị, có thể tiềm ẩn nhiều cạm bẫy.

Về mặt kinh tế, quá trình tư nhân hóa một cách ồ ạt của nước Nga dưới thời Yeltsin đã chỉ dẫn đến một cuộc khủng hoảng tài chính và tình trạng bất bình đẳng nghiêm trọng. Nó khiến hầu hết tài sản chảy vào tay các quan chức, còn tiền tiết kiệm của người dân thường thì tan biến do lạm phát. Nhiều khối tài sản quan trọng thậm chí còn bị thao túng bởi người nước ngoài.

Về mặt chính trị, quá trình tự do hóa một cách ồ ạt ở Tunisia, thông qua cuộc Cách mạng Hoa Nhài năm 2011, đã chỉ khiến tiền và quyền lực dồn vào tay các nhóm lợi ích, trong khi người dân thường còn nghèo hơn trước:




Thêm nữa, lời kêu gọi tự do hóa nền kinh tế và chính trị dường như thiếu tính thuyết phục trong thời điểm hiện tại – khi hệ thống dân chủ tư sản đang lâm vào khủng hoảng vì sự bất bình đằng và chủ nghĩa dân túy thời công nghệ thông tin.

VKL

Monday, January 11, 2021

Sau phiên tòa HNBĐL, dự đoán bản án nào dành cho Phạm Đoan Trang?

 

Ngày 05/01 vừa qua, TAND TP Hồ Chí Minh đã tiến hành xét xử sơ thẩm vụ án hình sự “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam” và tuyên phạt mức án các bị cáo trong cái gọi là “Hội Nhà báo độc lập Việt Nam” như sau: Phạm Chí Dũng 15 năm tù, Nguyễn Tường Thụy và Lê Hữu Minh Tuấn 11 năm tù. Ngoài hình phạt tù, các bị cáo còn bị phạt quản chế 3 năm, đồng thời tịch thu toàn bộ số tiền liên quan đến việc phạm tội của các bị cáo.



Bản án trên lập tức gây sốc cho truyền thông và đồng bọn zân chủ. Họ dành đủ ngôn từ “phẫn nộ” nói về phiên tòa cũng như dành đủ thuyết âm mưu rằng Đảng trả thù, Đảng răn đe tiếng nói đối lập trước Đại hội Đảng…

Tuy nhiên, đối chiếu hành vi tuyên truyền chống Nhà nước của nhóm Hội nhà báo độc lập này này không khỏi khiến ta hình dung đến mức án sẽ dành cho Phạm Đoan Trang thời gian tới.

Luận về quá trình phạm tội, bề dày chống phá, Đoan Trang không thua gì Phạm Chí Dũng và Nguyễn Tường Thụy.

Luận về “độ dày” của chứng cứ, Đoan Trang vượt xa Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Minh Tuấn. Bởi không chỉ có hàng chục cuốn sách với nội dung sặc sụa hô hào, cổ súy chống Nhà nước, lật đổ chế độ cùng bút tích, cùng hàng trăm bài trả lời phỏng vấn các đài báo nước ngoài với ngôn từ đậm đặc xuyên tạc, vu cáo, bôi nhọ chống Nhà nước, chế độ.

Luận về độ cực đoan, khả năng giáo dục cải tạo, hẳn Đoan Trang hơn hẳn Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy.

Luận về sự hậu thuẫn tài chính, không biết chứng cứ của công an thu được đến đấu chứ khả năng kiếm tiền nhờ “đấu tranh dân chủ” của Đoan Trang là vô địch.

Bởi vậy, dự rằng, mức án dành cho Đoan Trang chắc chắn chỉ có hơn Phạm Chí Dũng, khả năng ngang ngửa với Trần Huỳnh Duy Thức - kẻ mà bà ta luôn hậm hực vì cho rằng, trình độ chỉ ngang với sinh viên Đại học mà lại được đồng bọn tôn sùng, suy tôn hơn cả bà ta.

 Võ Khánh Linh

Wednesday, December 30, 2020

Vì sao Đại hội Đảng không công khai thông tin nhân sự?

 

Vào dịp Hội nghị TW 13, hay Hội nghị TW 14 mới đây, Ban Chấp hành Trung ương khóa XII của Đảng Cộng sản Việt Nam đã thảo luận về các dự thảo văn kiện, nhân sự, chương trình và quy chế làm việc của Đại hội XIII, sẽ diễn ra trong năm sau. Nhân đó, các tổ chức, cá nhân chống Nhà nước Việt Nam đã tiếp tục dùng nhãn quan của mô hình dân chủ đa đảng để tuyên truyền về Đại hội XIII, để vừa công kích Đảng Cộng sản, vừa phê phán rằng Đại hội thiếu tính công khai, minh bạch, và lấy cớ đó để kích động rằng hơn 90 triệu dân bị gạt ra bên lề, không được quyết định nhân sự, lãnh đạo hay tham gia vào bầu cử trong Đảng -  nơi đang nắm vận mệnh của mình.

Chẳng hạn mới đây, trên BBC, Phạm Quý Thọ tiếp tục công kích rằng dù nêu khẩu hiệu “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra”, Đảng Cộng sản Việt Nam đã không công khai “những thông tin về nhân sự được bàn thảo, giới thiệu, thậm chí biểu quyết…” trong Hội nghị Trung ương 14 Khóa XII. Trước đây, ông Thọ và một số gương mặt trí thức liên quan đến Viện IDS cũ cũng từng đòi nhân sự Đại hội công khai tranh cử.




Trước khi đòi hỏi điều này, hẳn các nhà zân chủ Việt lờ tịt đi rằng tháng 08/2020, ngay trước cuộc bầu cử, Đại hội Toàn quốc của Đảng Cộng hòa Mỹ đã được tổ chức kín, phóng viên không được phép tham gia, không ít dân Mỹ cũng quan tâm, hóng hớt, đồn thổi xung quanh việc nay. Nếu giới zân chủ Việt xem đây là chuyện bình thường và thường lấy Mỹ là mô hình quảng bá cho dân chủ, đa nguyên, đa đảng, thì họ cũng không nên ngạc nhiên khi thấy Đảng Cộng sản Việt Nam không công khai nhiều sinh hoạt quan trọng.

Tiếp đến, quyền giám sát “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” đã được áp dụng với không gian sinh hoạt của Nhà nước Việt Nam. Người dân thông qua các vị Đại biểu Quốc hội, HĐND kiến nghị, giám sát, yêu cầu Chính phủ cung cấp và thảo luận thông tin, thực hiện quyền kiểm tra, giám sát của mình. Còn việc đòi hỏi Đảng Cộng sản từ bỏ các nguyên tắc đã nêu trong Điều lệ của mình, để mở sinh hoạt Đảng cho mọi người dân tham gia, là điều không đúng về mặt lý thuyết và không tưởng về mặt thực tế.

Trong bối cảnh kinh tế, văn hóa, xã hội và địa chính trị của Việt Nam hiện tại, việc tăng số người tham gia xây dựng các quyết định chính trị quan trọng có giúp tăng chất lượng và tính đại diện của quyết định hay không? Giới zân chủ nên nhìn cái cách mà giới dân chửi người Việt tranh cãi về cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vừa qua, rồi thử suy ngẫm để trả lời câu hỏi đó.