Saturday, July 17, 2021

Đoan Trang với ảo tưởng về “hệ thống báo chí” riêng của mình?

 

Vốn là nhà báo trẻ bươn trải qua nhiều tờ báo, truyền hình khác nhau nhưng vẫn chìm nghỉm trong làng báo chính thống “lương ít việc nhiều lại vô danh” khiến Đoan Trang quyết định chạy theo Trịnh Hội với hy vọng trở thành “thủ lĩnh đối lập” khi chế độ hiện nay sụp đổ. Học tập cần cù ở khắp các tổ chức huấn luyện “cách mạng màu” của Mỹ và phương Tây trong 2 năm, về nước, Đoan Trang đem lý thuyết khai triển hết “cách mạng xanh” (phong trào biểu tình phản đối dự án thay thế cây xanh Thủ đô), cách mạng dù vàng (hưởng ứng biểu tình Hồng Kong), cách mạng cá (lợi dụng vụ Formosa), nuôi dưỡng điểm nóng Đồng Tâm với “cách mạng quyền đất đai”, gây dựng phong trào Hiến chương 2015 (bê mô hình Hiến chương 77 của Ba Lan vào Việt Nam”,…đều lần lượt thất bại. Đoan Trang quay về lãnh địa của mình, cùng với Trịnh Hữu Long và nhóm VOICE nuôi hy vọng xây dựng “hệ thống báo chí độc lập, chuyên nghiệp” riêng cho Việt Nam nằm dưới quyền kiểm soát của Luật Khoa tạp chí.

Còn nhớ ngày 09/06/2019, Trịnh Hữu Long và Phạm Đoan Trang viết một bài trên Luật khoa Tạp chí, trong đó họ vừa lấy danh nghĩa “chúc mừng sinh nhật trang Bauxite Việt Nam”, vừa đề xuất 3 “giải pháp xây dựng một nền báo chí độc lập, chuyên nghiệp và chất lượng cao”, nhân việc một số bài “đặc san” mô tả BVN như một “tờ báo độc lập”.



Cụ thể, trong giải pháp thứ nhất, họ đề xuất xây dựng một “quỹ hỗ trợ khởi nghiệp báo chí”, mỗi năm chi 250 – 300 nghìn USD để cho ra đời 10 tờ báo “độc lập”. Từ năm thứ hai, các tờ báo sẽ tự gây quỹ từ các nguồn khác nhau, quỹ có thể tiếp tục hỗ trợ nếu cần thiết.

Giải pháp thứ hai là “xây dựng một cơ chế đào tạo nhà báo mới”, trong đó họ sẽ xây dựng một khóa đào tạo báo chí online. Nội dung của khóa học bao gồm “kiến thức về chính trị, pháp luật, môi trường”, kỹ năng viết báo và quản lý tòa báo.

Giải pháp thứ ba là xây dựng mạng lưới nhà báo mới, dạng “nghiệp đoàn báo chí”.

Lập tức, ông Nguyễn Quang A đã công khai ủng hộ đề xuất của Trang và Long, khi comment trong bài trên fanpage Luật khoa Tạp chí rằng: “Rất đồng tình với 2 bạn. Mình sẵn sàng tích cực vận động lập Quỹ và thuyết phục các nhà báo chính thống sang làm báo chuyên nghiệp thật sự”.

Tuy nhiên, tham vọng cuối cùng này của Đoan Trang nhanh chóng sụp đổ cùng dự án Nhà xuất bản Tự do tồn tại song song với Luật Khoa tạp chí. Cuộc đại chiến giữa Đoan Trang với kẻ đồng sáng lập NXB Tự do Nguyễn Phương Hoa - từng là đồng bọn cùng ăn ngủ ở với nhau nhiều năm. Trang tố Hoa ăn chặn tiền quỹ, vụ lợi, đấu tranh zân chủ vì tiền thì Hoa bóc mẽ Trang giả dối, lừa đảo các tổ chức nước ngoài lấy tiền phung phí sinh hoạt và các hoạt động đánh bóng tên tuổi cá nhân. Sự bóc mẽ, chụp mũ lẫn nhau giữa hai chị cả của làng zân chủ khiến cả cái làng này nhốn nháo, thất vọng, đồng nghĩa sụp đỏ mọi tham vọng của Đoan Trang.

Còn nhớ, thời điểm Đoan Trang và Trịnh Hữu Long tung ra ý tưởng “xây dựng một nền báo chí độc lập, chuyên nghiệp và chất lượng cao” cũng như gây dựng “quỹ hỗ trợ khởi nghiệp báo chí”, một blogger đã phân tính và đưa ra 3 lập luận phủ nhận tính khả thi của tham vọng này

Thứ nhất, những tờ báo mà Đoan Trang tạo ra không sống bằng tiền của độc giả, mà sống bằng các nguồn quỹ từ nước ngoài. Chúng không phải là những “tờ báo độc lập”, chúng lệ thuộc vào nguồn quỹ. Khi nhà tài trợ gây áp lực, chúng sẽ trở thành công cụ tuyên truyền của nhà tài trợ, thay vì phục vụ nhu cầu thông tin của độc giả Việt Nam.

Thứ hai, bà Trang không đủ trình độ và tư cách để xây dựng một khóa đào tạo báo chí online. Trong các bài viết từ năm 2015 đến nay, bà đã liên tục vi phạm các tiêu chuẩn của phương Tây về nghiệp vụ báo chí. Chẳng hạn, trong khi phương Tây coi nhiệm vụ đầu tiên của báo chí là đưa tin chính xác và đầy đủ, Đoan Trang thường xuyên cổ vũ những nguồn tin giả mạo, như lần bà ca ngợi fanpage giả mạo Ban Tuyên giáo Việt Nam. Trong khi phương Tây quan niệm rằng báo chí phải công bằng, Đoan Trang chưa bao giờ thừa nhận thành tựu và năng lực của các quan chức trong Chính phủ, cũng như chưa bao giờ phản ánh đủ thứ tệ nạn đã và đang hiện diện trong giới “đấu tranh” – từ buôn ma túy, mại dâm, hiếp dâm, cho đến biển thủ công quỹ… Trong các bài viết của Trang, đã làm công chức Nhà nước thì phải độc ác, nham hiểm, hèn nhát, vô dụng; còn đã làm “nhà hoạt động” thì phải “yêu nước”, “tài năng”, “đa cảm”, xứng đáng “anh hùng”, “anh thư”… Nói một cách công bằng, Phạm Đoan Trang có văn phong giống các “Hồng Vệ Binh” thời Cách mạng Văn hóa Trung Quốc, hơn là giống văn phong chuẩn mực của báo chí Anh – Mỹ.

Thứ ba, hiện truyền thông “lề trái” vẫn lệ thuộc vào thông tin thứ cấp từ báo chí “lề phải”, chứ chưa có khả năng tự chủ về nguồn tin. Họ chỉ có khả năng phỏng vấn các nhóm “dân oan”, các nhóm tôn giáo không được công nhận, và các nhóm “cờ vàng” – tức những nhóm người cùng “phe” với họ, và cung cấp một phần rất nhỏ thông tin về xã hội. Nếu tình trạng này còn kéo dài, truyền thông “lề trái” sẽ chỉ tồn tại để phụ họa, lấp khoảng trống cho “lề phải”, chứ không có khả năng thay thế “lề phải” như tham vọng của bà Trang.

Có lẽ 3 vướng mắc vừa nêu đều xuất phát từ 1 lý do: Phạm Đoan Trang viết báo để tuyên truyền cho phe cánh chính trị của mình, thay vì để cung cấp thông tin chính xác, đầy đủ, đa chiều cho độc giả”

Cho dù Đoan Trang hay nhiều thủ lĩnh zân chủ như Nguyễn Quang A, Phạm Chí Dũng đều thất bại từ trong trứng nước về ảo tưởng “xây dựng một nền báo chí độc lập, chuyên nghiệp và chất lượng cao”, vừa mới manh nha nội bộ đã đánh nhau tan hoang, nhưng nếu như có nỗ lực làm thật thì nhìn vào năng lực, hành xử, nhân cách của những kẻ khởi xướng thì 3 vướng mắc nói trên đủ thấy, họ không có đủ tư cách để mơ mộng viển vông đó!

Thursday, July 15, 2021

Đoan Trang từng bị xem là “cống hiến cho phong trào zân chủ” không bằng Cấn Thị Thêu!

  

Dù hiện nay cả cựu nhà báo Phạm Đoan Trang và Cấn Thị Thêu đều vào tù về tội tuyên truyền chống Nhà nước, nhưng có thời kỳ làng zân chủ nổ ra cuộc đại chiến về việc trao giải thưởng nhân quyền vinh danh cho Phạm Đoan Trang hay Cấn Thị Thêu, rút cuộc Cấn Thị Thêu dành giải, Đoan Trang chỉ nhận được giải động viên. Vụ việc này đã gây tranh cãi giữa 2 phe chống cộng hải ngoại: phía trí thức cờ vàng ủng hộ và đề cao trình độ Đoan Trang, bất mãn với với Ban Tổ chức giải thưởng MLNQVN chon một “zân oan” vô học như Cấn Thị Thêu để vinh danh, còn về phía Ban Tổ chức MLNQVN thì bênh vực Cấn Thị Thêu vào tù ra tội, xứng đáng hơn Đoan Trang đang bên ngoài nhà tù!




 

Kỳ thực lâu nay phong trào zân chủ hải ngoại đều nằm trong tay một số cựu binh VNCH cực đoan chi phối. Những thành phần này ủng hộ bạo loạn, lật đổ bằng vũ lực nên dễ hiểu họ thích Cấn Thị Thêu xuống đường tổ chức biểu tình, hô hào lật đổ chế độ hơn kẻ đấu tranh bằng ngòi bút như Đoan Trang! Họ thích hoạt động bề nổi, những kẻ ủng hộ cờ vàng 3 sọc và phục hoạt chế độ VNCH hơn là những kẻ giương cao ngọn cờ đòi đa đảng, dân chủ và thoát thai khỏi ám ảnh của quá khứ như thế hệ không dây dưa VNCH như Đoan Trang. Thế nên việc nhóm Đoan Trang từng phê phán nhóm “Quân lực VNCH” Nguyễn Viết Dũng mặc trang phục có logo “Quân lực VNCH” đi biểu tình phản đối dự án thay thế cây xanh ở Hà Nội trước đây khiến họ có ác cảm, công kích nhóm Đoan Trang chỉ là quân xanh của “cộng sản”. Trước phản ứng tẩy chay bài trừ bởi các nhóm cờ vàng hải ngoại, sau vụ Nguyễn Viết Dũng, Đoan Trang từng phải viết bài ca tụng con người VNCH mà đã từng giúp đỡ cô ta thời kỳ học ở Mỹ với hy vọng tránh đối đầu với thành phần đanh chiếm ưu thế trên “phong trào dân chủ mạng”.

 Vậy nên khi nhóm cựu binh VNCH đang điều hành MLNQVN đã quyết định chọn trao giải nhân quyền cho Trần Ngọc Anh và Cấn Thị Thêu thay vì Đoan Trang đã thể hiện rõ thái độ với đám zân chủ trong nước không theo con đường “cách mạng đường phố” khiến Đoan Trang cay đắng rút ra bài học trong làng zân chủ: chưa vào tù chưa thể có số má, đừng mơ lcó tiếng nói trong làng zân chủ Việt!

Thật khôi hài cho Đoan Trang. Từ một nhà báo năng nổ và đầy triển vọng, chỉ vì chê bôi lương thấp, thu nhập quèn, không giúp cô ta nổi danh lềnh phềnh nên dứt áo theo VOICE/Trịnh Hội đi học hỏi con đường làm “thủ lĩnh đối lập”, sang Mỹ học hỏi về các mô hình “cách mạng màu”, về Việt Nam đem ứng dụng, lập ra hàng chục tổ chức, phong trào với tham vọng biến lý thuyết thành thực tiễn! Rút cục đi từ thất bại này đến thất bại khác, đâm lao phải theo lao, ngày càng biến thành kẻ chửi đổng, cực đoan, tiệm cận với “văn hóa cờ vàng”, bị tất cả các phía xem nhẹ, không bằng một “dân oan” viết chữ chưa thạo như Cấn Thị Thêu!

 

 

 

Wednesday, July 14, 2021

Khôi hài khi Mỹ chống buôn người hạng "number 1" ?

 

Mới đây , Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra Báo cáo về buôn người trên thế giới năm 2021 (TIP 2021), trong đó xếp hạng các quốc gia vào hạng 1,2 và 3 tùy theo tình hình tội phạm và kết quả công tác phòng chống tội phạm buôn người. Mục tiêu báo cáo này được Mỹ công bố là “Mỹ đang nỗ lực xóa bỏ nạn buôn người ở Mỹ và trên toàn thế giới” và “công bố dữ liệu tổng hợp về tình trạng buôn bán người ở nhiều quốc gia khác nhau bao gồm cả Hoa Kỳ theo tiêu chuẩn của Đạo luật Bảo vệ Nạn nhân Buôn người năm 2000”. Trong đó để được xếp hạng 1 thì Chính phủ đó đáp ứng được 4 tiêu chuẩn được liệt kê trong phần 108 của Đạo luật Bảo vệ Nạn nhân Buôn người và Bạo lực năm 2000 là:



(1) Chính phủ của đất nước cần nghiêm cấm các hình thức buôn bán người nghiêm trọng và trừng phạt các hành vi buôn bán như vậy.

(2) Đối với việc thực hiện bất kỳ hành vi buôn bán tình dục nào liên quan đến vũ lực, lừa đảo, ép buộc, hoặc trong đó nạn nhân của buôn bán tình dục là trẻ em không có khả năng đưa ra sự đồng ý có ý nghĩa, hoặc buôn bán bao gồm cưỡng hiếp hoặc bắt cóc hoặc gây ra cái chết , chính phủ nước này nên quy định hình phạt tương xứng với tội phạm nghiêm trọng, chẳng hạn như cưỡng bức tấn công tình dục.

(3) Để biết rõ hành vi buôn bán người có hành vi nghiêm trọng, chính phủ nước này cần quy định hình phạt đủ nghiêm khắc để răn đe và phản ánh đầy đủ tính chất nghiêm trọng của hành vi phạm tội.

(4) Chính phủ nước này cần nỗ lực nghiêm túc và bền vững để loại bỏ các hình thức buôn bán người nghiêm trọng.

Khái niệm về hành vi buôn người được Mỹ định nghĩa là hình thức nô lệ hiện đại bất hợp pháp (bao gồm cả trẻ vị thành niên) để cưỡng bức lao động hoặc bóc lột tình dục. Các hoạt động buôn người được định nghĩa bao gồm tuyển dụng, vận chuyển, chuyển giao, chứa chấp hoặc tiếp nhận người bằng các biện pháp ép buộc, bắt cóc, lừa đảo, lừa dối hoặc lạm dụng quyền lực của một vị trí dễ bị tổn thương nhằm mục đích lợi dụng. 

Chỉ cần google về tình trạng “human trafficking” ở Mỹ sẽ cho ta thấy vô vàn báo cáo, dữ liệu phản ánh tình trạng tội phạm buôn người khủng khiếp ở các bang nước này, nhất là tại các trung tâm du lịch của Hoa Kỳ, đặc biệt là California, Texas và Georgia. Đây được xem như là một trong các "đầu ra" của các đường dây buôn người trên khắp thế giới, hay hiểu theo một cách khác, đây là tập trung các khách hàng, là nguồn "Cầu" không ngừng gia tăng mà các nguồn "Cung" là các quốc gia đang phát triển và kém phát triển phải đáp ứng. Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ ước tính rằng mỗi năm có khoảng 35.500 đến 175.500 "nô lệ" được "nhập" bất hợp pháp vào nước này, trong số ấy có thể có những người Việt. Riêng về thực trạng buôn người khổng lồ này đã đủ thấy, việc Văn phòng Giám sát và Chống buôn người của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tự xếp quốc gia này vào "Bậc 1" hàng năm - tức là quốc gia tích cực và hiệu quả trong chống buôn người, không khác nào "Mèo khen mèo dài đuôi".

Ngay tại quốc gia "Bậc 1" trong ngăn ngừa nạn buôn người này, không chỉ nạn buôn người vẫn ngang nhiên diễn ra mà số liệu bị thống kê không chính xác. Những con số vừa kể trên không trùng khớp với số liệu "khiêm tốn" của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ (khoảng 14.500 đến 17.500 mỗi năm). Thậm chí, số nạn nhân được xác định (hoặc những kẻ buôn người bị kết án) ít hơn nhiều so với ước tính chính thức (của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ). Một phân tích gần đây của Cục Thống kê Bộ Tư pháp cho thấy có khoảng cách giữa số nạn nhân được yêu cầu bồi thường và số trường hợp được xác nhận là nạn nhân.

Với tình trạng khủng khiếp cùng với sự kém minh bạch và chính xác về số liệu ngay tại thị trường buôn người sôi động hạng nhất này – nơi được xác định như thiên đường ăn chơi, tức nguồn Cầu thì làm sao nạn buôn người trên quốc tế có thể được giải quyết triệt để.

Dư luận cho rằng, thay vì đầu tư báo cáo tốn kém nhằm đưa ra cáo buộc và đánh giá thấp các quốc gia khác đang nỗ lực để hạn chế nạn buôn người, Mỹ nên tập trung triệt hạ các đường dây buôn người tại chính nước mình nhằm chặt đứt nguồn Cầu sẽ hữu ích cho nhân loại hơn là cố đổ trách nhiệm lên nguồn Cung là các nhánh chân rết tại các nước đang và kém phát triển.

 

Saturday, July 3, 2021

Dân mạng bình phẩm về “truyền thống cha truyền con nối” nhà Cấn Thị Thêu

 

Trong làng “dân chủ Việt” thì có một thực tế đó là có sự “tiếp nối” của cái gọi là “truyền thống gia đình” tham gia “đấu tranh dân chủ”. Từ cha mẹ đến con cái, từ vợ chồng đến anh chị em thân tộc. Chẳng hạn như: gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn (cha) và vợ chồng con gái Huỳnh Thục Vy và con trai Huỳnh Trọng Hiếu tại Quảng Nam; hay Hải Điếu cày, vợ là Dương Thị Tân và con trai Nguyễn Trí Dũng tại TP HCM; hay hai cha con ông Mai Xuân Dũng và Mai Phương Thảo tại Hà Nội; hay vợ chồng Lê Duy Quyền và Lê Thị Công Nhân; vợ chồng Trịnh Kim Tiến và Paulo Thành Nguyễn …Tuy nhiên, không chỉ có “truyền thống đấu tranh dân chủ”, còn có lọai hình “cha truyền con nối” phổ biến hơn là truyền nhau thành “dân oan”, tiêu biểu trong đó là gia đình Cấn Thị Thêu



Bản án giành cho vợ chồng Cấn Thị Thêu không hề khiến bà ta “tu tâm, tích đức” làm bài học để nuôi dạy con cái mà ngược lại, còn dẫn dắt hai con của mình vào con đường lầm lỗi để hình thành nên một “truyền thống gia đình”. Đặc biệt, đối với Trịnh Bá Phương, sau khi mẹ ra tù năm 2015 thì y đã đồng hành cùng mẹ mình trên mọi nẻo đường “sinh hoạt dân chủ”. Lăng săng khắp các cuộc biểu tình cùng mẹ với máy ảnh lăm trên tay để có tư liệu sau đó về cung cấp cho đám cờ vàng hải ngoại để nhận tiền thù lao.

Cấn Thị Thêu sau khi được các đám dân chủ móc nối và tạo dựng nên thành “ngọn cờ” của “dân oan” không chỉ Dương Nội mà còn ở một số địa phương khác, càng “hoạt động” càng các đối tượng tung hô, càng được chu cấp thêm nhiều “thù lao”. Vì vậy, càng ngày bà ta càng chìm sâu vào ảo tưởng huyễn hoặc về thủ lĩnh zân oan này. Và hành động chống phá ngày càng quyết liệt gây mất an ninh trật tự ở nhiều địa bàn khác nhau, nhất là các khu vực công cộng ở Hà Nội, gây bức xúc, bất bình cho dân chúng dẫn tới lần nhập kho thứ 2 về hành vi gây rối trật tự công cộng theo quy định tại Điều 245 Bộ luật hình sự.

Không hiểu thời gian ở tù, bằng sự cổ vũ con cái thế nào, Trịnh Bá Phuwogn và Trịnh Bá Tư chính thức trở thành xung kích và thay thế, thậm chí nổi bật hơn cả mẹ đẻ trong vai trò dẫn dắt zân oan, tổ chức biểu tình, làm truyền thông và mở rộng kết nối với các hội nhóm phản động trong và ngoài nước. Kết cục của truyền thống này, giờ đây cả 3 mẹ con đều bóc hàng chục cuốn lịch trong tù về tội tuyên truyền chống Nhà nước.

Bình phẩm về thứ truyền thống này, dân mạng Việt cho rằng:

1. “Truyền thống gia đình Cấn Thị Thêu ư? Một truyền thống đi ngược lại với giá trị, đạo đức xã hội. Sau khi mẹ đi tù thì con lại nhanh chóng tiếp nối hoạt động "thủ lĩnh' hội dân oan Dương Nội để không cho người khác có thể lấy mất vị trí này. Nghề cha truyền con nối đây ư? Nghề gia truyền của gia đình đây ư? Tôi thấy đây đúng là một gia đình bất hạnh vì mẹ, cha chính là người dẫn dắt con cái họ bước dần những bước chân vào tù”

2. “Nếu những bậc làm cha làm mẹ biết yêu thương con cái của mình thì sẽ không lôi kéo con mình vào con đường phạm tội. Vợ chồng Cấn Thị Thêu hám lợi, hám danh sẵn sàng đi ngược lại với lợi ích dân tộc, chống đối chính quyền còn hết lần này đến lần khác vào tù nữa. Họ sai lầm thì đừng để con em họ tiếp tục sai lầm theo nữa, sẽ hỏng cả một thế hệ sau, hối hận cũng đã quá muộn màng.

3. Người ta thường nói truyền thống gia đình hiếu học, truyền thống yêu nước ,... chứ mấy ai gọi truyền thống khiếu kiện, bị thế lực thù đích giật giây để đi chống lại chính quê hương, đất nước mình sinh cơ chứ. Cứ như vậy thì sẽ mang cái nỗi nhục cả đời, cả dòng họ đấy chị Cấn Thị thêu a!

4. Đúng là con hư tại mẹ, bà ta đã lầm lỗi lắm rồi giờ lôi theo cả những đứa theo con đường tội lỗi của mình. Đúng là truyền thống gia đình chuyên nghề ăn vạ dân oan rồi

....

Đúng vậy, có rất nhiều truyền thống tốt đẹp, nhưng với gia đình Cấn Thị Thêu là là truyền thống làm Chí Phèo, khoác vỏ bọc “dân oan” . Vậy nên hiếm có gia đình nào mà cả 3 mẹ con đều cùng dắt tay nhau vào nhà tù!

Friday, July 2, 2021

Sản phẩm “ưu tú” mà Cấn Thị Thêu đào tạo thế nào?

 


Vì là tài khoản chuyên đăng tin giả, cổ súy bạo lực nên cả 3 tài khoản Facebook của mẹ con Cấn Thị Thêu sau khi bắt, khởi tố đã bị Facebook gỡ bỏ. Tuy nhiên qua các bài viết, ảnh chụp một số stt mà anh em Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư đăng tải khi và được fanpage Việt tân sử dụng cho thấy, sản phẩm do Cấn Thị Thêu và Việt tân nhào nặn có đúng là những người nông dân chất phác, đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, đấu tranh quyền đất đai thật hay là những chuyên gia chuyên sản xuất tin giả một cách thô thiển, lố bịch, không biết liêm sỉ?

Một ví dụ được blog Loa Phường trích dẫn về việc Việt tân bê nguyên stt của Trịnh Bá Tư  xào tin bịa đặt về em bé người Campuchia bị hành hạ dã man vì ăn cắp trái cây để lên án “Thiên đường XHCN” và chế độ chính trị Việt Nam



Bất chấp việc bị phanh phui giả mạo lố bịch, facebook của anh em Trịnh Bá Tư đầy rẫy tin giả dùng để làm cái cớ thóa mạ chế độ. Một ví dụ khác là Trịnh Bá Tư bới lại bức ảnh “công an đánh bà già” từ đầu năm 2014 đã được báo chí lên tiếng, trắng đen rõ ràng (xem link http://m.vtc.vn/cong-an-danh-ba-gia-lanh-dao-cong-an-thanh-hoa-len-tieng.7.472914.htm ), với kiểu bình luận tương tự “Cuộc chiến “sinh tử” giữa bà mẹ Việt Nam với tên đầy tớ “ăn của dân không từ thứ gì””!



Trọng vụ Đồng Tâm, trình độ đổi trắng thay đen, dựng chuyện nhằm tẩy trắng cho băng đảng Đồng Thuận còn trắng trợn hơn





Ngay sau vụ 9/1, Trịnh Bá Phương tích cực vào Đồng Tâm thu thập thông tin xuyên tạc, bịa đặt vụ án này, chẳng hạn như: Dựng lên thuyết âm mưu ông Lê Đình Kình bị tra tấn rồi bị giết tại phòng ở. Trịnh Bá Phương thuật lại câu chuyện như thể chính hắn có mặt ở căn phòng tại thời điểm xảy ra sự việc đó, y mô tả “Các ô cửa tại hiện trường ở tầng 1 đã bị bắn thủng. Cụ bà Dư Thị Thành và cụ Kình bị ngạt, trong phòng ngủ, cụ Thành phải cố gắng lần từng bước tìm cốc nước thấm ướt chiếc khẩu trang để đưa cho cụ Kình mới có thể thở được. Sau đó phòng bị bắn, phá cửa, cụ bà bị CSCĐ bẻ tay lôi ra ngoài, còn lại cụ Kình đang gần kiệt sức vì căn phòng đã ngập khói súng, khói đạn hơi cay, cụ Kình bị tra tấn, rồi bị sát hại tại phòng ngủ”. Qua dựng chuyện của Trịnh Bá Phương, dân mạng đàm tiếu “Nếu lão Kình ngoan như lời Trịnh Bá Phương kể thì làm gì có án mạng xảy ra đối với ba chiến sĩ Công an rồi nhiều chiến sĩ bị thương nặng”.

 Không chỉ dựng chuyện, bịa đặt, vu cáo chính quyền, Trịnh Bá Phương dựng lên câu chuyện hoang đường “bảo vệ” băng nhóm Lê Đình Kình kiểu như anh ta chứng kiến có hai xe ô tô của “Công an”, “quân đội” chở đồ vàng mã lén lút vào một ngôi chùa ở gần Đồng Tâm để làm lễ, khấn vái cho Lê Đình Kình hòng “chuộc tội lương tâm”. Kiểu “dẫn chứng” này của Phương lại rất được lòng đám Việt tân, phản động, đồng thời, trí tưởng tượng phong phú của Trịnh Bá Phương còn cho rằng những hiện tượng “bí hiểm” như mưa lớn tối giao thừa hay mưa đá ở các tỉnh phía Bắc là do “Công an giết oan Lê Đình Kình”…

Kể cả khi vụ Đồng Tâm có kết luận điều tra, anh em Trịnh Bá Phương vẫn xuyên tạc, phủ nhận nội dung, vu cáo chính quyền dựng ra cái chết 3 chiến sỹ công an, điều tra không công bằng, không có sự giám sát quốc tế, không thừa nhận kết luận và bản án cho đám tội phạm Đồng Tâm…

Không chỉ có tài dựng chuyện, bịa chuyện thu hút truyền thông và nước ngoài, để câu tiền hải ngoại, anh em Trịnh Bá Phương – Trịnh Bá Tư này nhiều năm qua cùng đám zân chủ diễn trò than nghèo giả khổ, thăm “túp lều” của bố mẹ họ ở Dương Nội để cùng cảm thán về hoàn cảnh cùng quẫn của “zân oan Dương Nội”. Tuy nhiên, nhờ các phiên tòa mà dân chúng đều biết gia đình Cấn Thị Thêu là “đai gia đất đai khi sở hữu hàng ngàn m2 đất ở trang trại Hòa Bình và cơ ngơi đầy đủ tại Dương Nội. Cũng qua một lần bị chính quyền chặn tiền hay thất lạc tiền tài trợ khiến Trịnh Bá Phương la lối cả lên BBC, cho thấy, các nguồn tiền đổ về gia đình Trịnh Bá Phương dồi dào vô cùng. Nên dù mang danh nghĩa “bán cua” kiếm từng đồng nhưng cuộc sống sung túc với trang thiết bị hiện đại để tác nghiệp cho thấy, cả đại gia đình này đóng kịch “than nghèo kể khổ” cực kỳ thiện chiến!



Vì sao từ nông dân học hàng chữ nghĩa bẻ đôi chưa thạo, chính tả sai be bét mà anh em Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư trở thành kẻ sành sỏi, hành nghề chuyên nghiệp như đám kinh doanh zân chủ đến vậy? Nếu chứng kiến từ đám No-U, đến các hội Bầu bí tương thân, Cứu trợ dân oan, Cứu lấy dân oan, Cơm dân oan…đua nhau xúm xít vào danh nghĩa “cứu dân oan” để làm tiền kiều bào hải ngoại nên chúng phải hợp tác cùng nhau diễn cho đạt, vô tình đám zận chủ truyền các “bí kíp” hành nghề cho “zân oan” và sản sinh ra những sản phẩm biến đổi gen như gia đình Cấn Thị Thêu này.

Cái kết cục dành cho mẹ con Cấn Thị Thêu bằng những bản án đích đáng tới đây không biết đã đủ cảnh tỉnh và răn đe những kẻ hành nghề zân chủ bằng chiêu trò lừa đảo, bịp bợm như gia đình Cấn Thị Thêu chưa?

VKL

 

Tuesday, June 29, 2021

Chiêu trò khuếch trương thanh thế của Việt tân trong cộng đồng người Việt hải ngoại

 


Cùng với các hoạt động chống phá ngày càng có quy mô, tổ chức bài bản, Việt Tân còn là cao thủ trong việc đạo diễn, thông qua các hoạt động bề nổi để khuếch trương thanh thế, chiếm lĩnh truyền thông lề trái. Mục tiêu của chiêu trò này không ngoài việc tạo dựng “profile” về “đảng chính trị đối lập với Đảng CSVN”, gây quỹ và quốc tế hóa hoạt động của tổ chức thông qua vận động chính quyền các nước can thiệp, gây sức ép với Việt Nam về dân chủ, nhân quyền.



1. Vận động quốc tế, vận động chính khách ủng hộ mình, đòi trả tự do cho số tay chân trong nước bị bắt giam. Chiêu này vừa quốc tế hóa vai trò, tăng ảnh hưởng lên truyền thông, vừa lòe bịp kiều bảo về thực lực, vị trí của Việt tân trong “làng chống cộng hải ngoại”

2. Trao giải thưởng nhân quyền, vận động các tổ chức quốc tế trai giải thưởng nhân quyền cho tay chân của mình. Việt tân vẽ ra hàng tá giải thưởng nhân quyền như Giải thưởng Trần Văn Bá, Giải thưởng Lê Đình Lượng,…hoặc công khai mình đã vận động được x,y là tay chân được nhận giải thưởng nọ kia, qua đó vừa “tẩy sạch” bản chất khủng bố, vừa gây ảnh hưởng, uy tín với đồng bọn cả trong và ngoài nước, chỉ có đi theo Việt tân mới có “cơm ăn của để”, mới được quốc tế chú ý…

3. Luôn chú trọng hoạt động bề nổi, dễ quảng bá, dễ truyền thông, dễ gây xúc động dư luận, tiêu biểu như lĩnh vực dân oan, Việt tân rất đầu tư để duy trì biểu tình trong nước, lấy số phận của họ mua nước mắt và móc ví kiều bào. Việt tân triệt để lợi dụng vấn nạn xã hội để kích động chống đối, rồi nống lên thành cách mạng cây, cách mạng cá, cách mạng dù vàng…nhằm kích thích thành phần hận thù chế độ chạy theo chúng nuôi dưỡng ảo tưởng cũng như lòe bịp quốc tế đầu tư cho chúng “đảo chính” ở Việt Nam

Ngoài ra, vô khối chiêu trò khác như dùng gái đẹp làm mồi câu và truyền thông, lập ra cả nghìn tài khoản ảo để “diễn trò”, tạo sóng trên mạng xã hội, luôn nhắm vào người có vị trí, ảnh hưởng trong nước để mua chuộc, tạo ngọn cờ uy hiếp các băng đảng khác …

Nhờ sự lưu manh, khôn lỏi, Việt tân nửa thế kỷ qua luôn đứng vững trong phong trào chống cộng ở hải ngoại, thao túng truyền thông quốc tế, quyên góp và có nguồn tiền dồi dào, bất chấp sự vạch mặt của kiều bào, sự tố cáo và đưa vào danh sách khủng bố của Việt Nam, sự mất uy tín trên lĩnh vực truyền thông chuyên nuôi tin giả…

Vì sao nhiều hội nhóm, nhà zân chủ trong nước sợ “dính” đến Việt tân?

 


Đây không chỉ còn là quy kết của chính quyền, công an. Chính đám zân chủ cũng rất sợ bị khẳng định “dính” đến Việt tân. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Phạm Đoan Trang, Nguyễn Anh Tuấn và đám tay chân VOICE, số cầm đầu cốt cán NO-U, Con đường Việt Nam…đều nhiều lần công khai phủ nhận mình bị chi phối hoạt động bởi Việt tân, cho dù chúng biết rõ kẻ đang điều hành hoạt động của chúng là VOICE, Dân làm báo…đều là tổ chức ngoại vi của Việt tân. Vì sao họ sợ “mang tiếng” là dính đến Việt tân như vậy?



Thứ nhất, là họ sợ truyền thống khủng bố, manh động, liều lĩnh của Việt tân. Dính đến Việt tân đã bị Bộ Công an Việt Nam kết luận là tổ chức khủng bố, đồng nghĩa với việc dân chúng, dư luận quốc tế sẽ có cái nhìn “thiếu thiện cảm” về họ. Thêm nữa, nếu họ phản bội băng đảng này thì tương lai vô cùng u ám khi bị đám công đồ số đông đó khủng bố hàng ngày bằng truyền thông. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là bằng chứng rõ nét nhất, sau khi bị bội bạc với người tình Việt tân, Quỳnh chống Việt tân quyết liệt nên luôn bị dàn đệ tử cuồng Việt tân cả trong và ngoài nước tấn công hàng ngày, nay sang Mỹ còn thảm hơn.

Thứ hai, Việt tân có truyền thống đẩy tay chân trong nước vào tù.

  Tổ chức khủng bố Việt Tân được đại diện bởi đối tượng Đỗ Hoàng Điềm và một số thành viên vệ tinh được bầu chọn làm kẻ cầm đầu của tổ chức. Việt Tân đã đẩy các thành viên của chính tổ chức này vào con đường tù tội bằng những hành vi khủng bố, phá hoại. Rõ ràng, để chống phá Việt Nam, các thành viên của tổ chức này phải chứng minh bằng hành động như tuyên truyền chống phá, khủng bố phá hoại, đào tạo huấn luyện... và đó chính là mối quan hệ giữa “nguyên nhân” và “kết quả” khi các đối tượng rơi vào vòng lao lý. Các thành viên của tổ chức khủng bố Việt Tân không chỉ vi phạm pháp luật Việt Nam, mà còn vi phạm pháp luật quốc tế về các hành vi xuất, nhập cảnh trái phép, khủng bố phá hoại...

Thời gian qua, cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đã bắt giữ và đưa ra điều tra, xét xử nhiều đối tượng liên quan đến tổ chức khủng bố Việt Tân, như: Nguyễn Quốc Quân, Trương Leon, Mai Hữu Bảo, Lương Văn Mỹ, Nguyễn Thị Thanh Vân... và các đối tượng đều nhận các bản án thích đáng trước pháp luật, là hậu quả do chính họ đã dấn thân vào Việt tân.

Chính đám tay chân trong nước đã tổng kết quy trình của Việt tân sau khi đẩy đồng bọn vào tù là dùng họ để truyền thông quảng bá ảnh hưởng của tổ chức, lấy họ làm “bằng chứng” để ngoại giao với thế giới để tố cáo Việt Nam, dùng họ để gây quỹ và lòe bịp kiều bào thu tiền…

Chẳng hạn, trường hợp Châu Văn Khảm sau khi bị xét xử, đồng loạt các tổ chức, cá nhân chống phá Việt Nam ở trong nước, nước ngoài, trong đó “chủ công” là tổ chức khủng bố Việt Tân đã đưa thông tin lên mạng suy tôn hành vi của đối tượng là một “hoạt động cải cách Việt Nam”, đồng thời kêu gọi các nhà nước can thiệp để Việt Nam thả tự do cho Khảm và đồng bọn. Ngày ngày, Việt Tân nghĩ ra đủ chiêu trò khai thác hỉnh ảnh Châu Văn Khảm để nuôi dưỡng truyền thông, nào là “chúc mừng sinh nhật tù nhân lương tâm Châu Văn Khảm”; nào là kêu gọi cộng đồng cùng tham gia ký kiến nghị thư để đòi trả tự do cho Châu Văn Khảm, nào là vận động chính giới, dân biểu Mỹ, EU can thiệp, bảo trợ cho Châu Văn Khảm...

Mượn chính thành viên đã bị kết án để chống phá Nhà nước, đó là cách mà Việt Tân đã khôn ngoan lựa chọn, dụng ý với những thủ đoạn thâm hiểm mà chính những thành viên tham gia vào tổ chức khủng bố này không hay biết. Tổ chức khủng bố Việt Tân tự đẩy sự việc đi xa, định hướng dư luận bằng luồng thông tin không chính xác về Châu Văn Khảm. Và chính những nguồn tin này đã gây ra “điểm mù” khi vẫn còn nhiều người thiếu nhãn quan chính trị, sự khách quan, thấu đáo và thận trọng trong đánh giá vụ việc.

Thứ ba, việc dính đến Việt tân đồng nghĩa vỏ bọc đấu tranh ôn hòa, bất bạo động, cơ hội thành “chính khách” càng xa vời bởi “lý lịch” quá đen tối, bẩn thỉu của Việt tân, khiến chính kiều bào phải tố cáo, những người nước ngoài có lương tri phải ghê sợ.

Việt Tân đã lộ rõ bản chất chống phá Việt Nam, mặc dù chúng vẫn rêu rao các hoạt động vì Tổ quốc, vì người dân Việt Nam. Nếu xét thấu đáo thì mọi hành vi của chúng đều hướng đến mục đích cá nhân, bởi vậy, các thông tin nhào nặn, tuyên truyền tạo nên tâm lý hoài nghi, dao động, tăng cường kêu gọi sự can thiệp của bên ngoài vào Việt Nam về vấn đề “tôn giáo”, “dân chủ”, “nhân quyền”... thực chất là phục vụ các thế lực phản động quốc tế đang dung dưỡng chúng. Truyền thống và hiện thực đã quá đủ để cảnh báo bất cứ thuộc hạ, đám a dua nào dây dưa đến Việt tân