Là một blog viết bình luận các vấn đề chính trị-xã hội nghiệp dư, tôi rất
vui khi mỗi lần bài viết của mình được “lọt vào mắt xanh” của chuyên mục
Bình luận -
Phê phán của báo
Nhân
dân. Bài viết “
Cái
gọi là tự do báo chí của RFA, VOA” mới được tòa báo đăng ngày 5/10/2015 bàn
về chủ đề
Thế
giới tự do báo chí qua blog của VOA, RFA đăng trên blog của tôi ngày 17/9/2015,
nhân đây, tôi cũng muốn chia sẻ thêm về lý do viết bài này.

Lâu nay, các bạn quan tâm đến các vấn đề chính trị-xã hội hẳn đã rất quen
tai với những tố cáo đến từ Chính phủ Mỹ, phương Tây, các tổ chức nhân quyền
kiểu như Phóng viên không biên giới hay từ bộ phận những kẻ tự nhận là “đấu
tranh dân chủ cho Việt Nam” rằng, Việt Nam độc đảng, độc tài, không có tự do
báo chí, rằng bản chất của chế độ cộng sản (chỉ chế độ chính trị Việt Nam lấy
Chủ nghĩa Mác-Lênin làm nền tảng tư tưởng) chỉ xem báo chí như là công cụ “đấu
tranh chính trị”, “bảo vệ chế độ” nên bóp nghẹt tự do báo chí, có Bộ 4T kiểm
soát nội dung, không cho tư nhân tự do lập các tòa báo… Rồi mỗi khi các quan
chức Việt Nam phát biểu trên truyền thông, trả lời chất vấn hay đối thoại nhân
quyền với chính giới phương Tây, lại lặp đi lặp lại rằng, Việt Nam có mấy trăm
báo giấy, hàng ngàn báo điện tử, rằng các vị đừng nghe theo những thông tin ác
ý, xuyên tạc, nguồn không chính thống…Những lời tố cáo cũng như cách thức trả
lời “khuôn mẫu chính trị” nói trên chắc chắn đều không đủ thuyết phục như nhau,
đúng như bản chất của chính trị, đừng mong được “nghe thật, nói thật”, bởi ai
cũng đứng trên lợi ích quốc gia, chuẩn mực đối ngoại để trả lời. Người đọc chỉ
có thể tự hiểu bản chất vấn đề bằng năng lực khai thác, xử lý thông tin tỉnh
táo của bản thân mà thôi.
Là một blog có nhiều kinh nghiệm tiếp cận và khai thác thông tin, tôi chỉ
muốn đưa ra quan điểm đánh giá bản chất vấn đề của mình bằng quan sát trực
diện, khách quan, đa chiều. Tôi rất vui mừng khi thấy báo Nhân dân – cơ quan
ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng gần gũi với bạn đọc hơn, hạn chế
dần những bài viết “khuôn mẫu chính trị” để đến gần việc “tranh luận” thẳng
thắn với các quan điểm chính trị, thu hút người đọc nhiều hơn.
Trở lại với vấn đề “tự do báo chí” có thật hay không? Tôi thừa nhận rằng,
chính quyền tư bản phương Tây rất hoàn hảo trong việc đưa ra các giá trị nhân
quyền, thiết lập ra các cơ chế điều hành Nhà nước nói chung, báo chí nói riêng
ở tầm rất đẳng cấp. Họ có tự do báo chí tư nhân thật nhưng họ có thiết chế quản
lý rất hữu hiệu những người hành nghề này để được cảm thấy “tự do ngôn luận” và
vẫn giữ được ổn định xã hội. Cái đó có được nhờ vào việc họ nắm và điều hành
được các ông chủ các tập đoàn tài chính đang điều hành những tòa soạn khổng lồ,
chi phối cả hệ thống truyền thông của họ. Cái đó có được nhờ họ có hệ thống
pháp luật hoàn hảo cùng thiết chế chặt chẽ trong ngôn luận, tiêu chuẩn hành
nghề báo chí nên vẫn quản lý được các nhà báo “tự do” trong khuôn khổ xã hội….
Nhưng những ưu điểm của họ, buồn thay lại là hạn chế của ta trong quản lý, điều
hành báo chí, như qua vụ việc nhà báo Đỗ Hùng, ông Lê Diễn Đức, nhiều nhà báo
chân chính đã chỉ ra. Đáng lý ra để “đánh lừa” giới báo chí có cảm giác “tự do
báo chí” thì Bộ 4T nên nắm cổ giới chủ nhà báo bằng vô số “thiết chế”, giao
quyền cho anh này muốn tồn tại thì quản tốt các phóng viên của mình thay vì
phải “ôm đồm” vừa bị mang tiếng là vừa không hiệu quả. Sự thực thì để áp dụng
được các chiêu thức quản lý báo chí của phương Tây, nghe thì dễ, nhưng làm thì
rất khó, tức nó đòi hỏi chính quyền phải “nâng tầm” trình độ quản lý nên, phải
hoàn thiện hệ thống pháp luật, phải tăng cường pháp chế - tức hiệu quả thực thi
pháp luật lên, phải có nguồn kinh phí dồi dào để đầu tư hoặc nắm cổ các ông chủ
báo lớn theo đúng định hướng, phải thao túng giới truyền thông không chệch
hướng, không “phản chủ”, không chạy theo “miếng mồi” hấp dẫn từ các quốc gia
khác hay tập đoàn tài chính quốc gia địch thủ khác, phải đào tạo ra những cây
viết giỏi định hướng chính trị xã hội, trung thành lợi ích đất nước …Nói chung,
để có được “tự do báo chí” theo giá trị phương Tây thì Việt Nam phải rất “mạnh
về gạo bạo về tiền” trong “cơ chế thị trường” và “toàn cầu hóa” này, nếu không
sẽ bị các tập đoàn tài chính hùng mạnh mua đứt các tòa soạn về tay họ, lúc đó
khác nào tự tay mình thắt cổ mình, biến hệ thống truyền thông tiếng Việt thành
công cụ truyền thông cho các tập đoàn và lợi ích tư bản khổng lồ kia.
Nó giải thích vì sao Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chọn cho nhân dân Việt Nam tư
tưởng Marx-Lênin, vận dụng nó vào bối cảnh chính trị, hoàn cảnh xã hội Việt Nam
sau khi đã “bôn ba” khắp thế giới “tự do báo chí” kia. Nó giải thích vì sao ông
Marx-Angghen đã đưa ra chủ thuyết “cộng sản” này để bảo vệ các dân tộc bị áp
bức trước “thế giới tư bản” lấy lợi ích tư bản chi phối, thao túng thế giới.
Bằng lập luận khoa học, khách quan của mình, các ông trùm cộng sản được sinh ra
và lớn lên trong xã hội tư bản đó cung cấp vũ khí lý luận sắc bén cho các dân
tộc yếm thế cách thức xây dựng, điều hành xã hội non nớt của mình trước đối thủ
có sức mạnh vượt trội. Chủ nghĩa tư bản bằng đại chiến I, II, bằng chiến tranh
lạnh vẫn không tiêu diệt được “chủ nghĩa xã hội” nhưng bằng việc thay đổi chiêu
thức “diễn biến hòa bình”, bằng chiến lược hội nhập, toàn cầu hóa, bằng
Internet, bằng công nghệ hiện đại…họ đã thành công khi tấn công vào thành trì
xã hội chủ nghĩa, trong khi lại không biết thích nghi, thay đổi cách thức điều
hành xã hội với thời đại mới, trình độ khoa học kỹ thuật mới (tức ở tầng “vật
chất” mới), vẫn máy móc, dập khuôn trong việc vận dụng lý thuyết mà ông Marx
tạo dựng từ thế kỷ 18 gắn với bối cảnh xã hội, cơ sở vật chất lúc đó.
Những kẻ cho rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam đang theo thứ chủ nghĩa cộng sản
đã lỗi thời, đã thất bại, về cơ bản không hiểu/không thấy rằng, Việt Nam đang
tìm cách thích nghi với biến chuyển mới, tìm cách “tồn tại” được “hòa bình” mà
vẫn phát triển được đất nước, giữ được chủ quyền dân tộc. Những lý thuyết “kinh
tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đang bị giới dân chủ cấp tiến cho là
“quái thai” nhưng rõ ràng nó đã giúp Việt Nam phát triển trong ổn định chính
trị suốt 30 năm qua, vẫn trải qua “tư bản tích lũy” với đầy sự “hoang rã,
nghiệt ngã”. Với hiện thực thế giới hiện nay, cả thế giới phải đối diện với đủ
loại “biến thái” bắt nguồn từ “chủ nghĩa tự do” với 2 mặt tích cực và tiêu cực
của nó, chủ nghĩa dân tộc cực đoan lên ngôi, xung đột sắc tộc, tôn giáo, quyền
lợi đan xen vào nhau khiến các dân tộc nhỏ bé không giữ được mình đều rơi có
nguy cơ rơi vào cảnh “nồi da nấu thịt”…Thực trạng đó khiến không ít giới tinh
hoa nhân loại và con người tâm tư thời cuộc trên thế giới tìm đến những “mô
hình” xã hội bình yên, khép kín, không Internet, con người được sống hòa bình
với tự nhiên, hạnh phúc với cộng đồng như đất nước Nepal dưới chân núi
Hymalaya, xa rời lối sống thực dụng, thừa mứa vật chất với đủ căn bệnh tâm sinh
lý. Nhân loại tiến bộ muốn tìm về giá trị chân thực, sự phát triển bền vững
(kiểu thà chậm mà chắc), thay vì kiểu phát triển phi mã gắn với khủng hoảng phi
mã theo quy luật thị trường nghiệt ngã.
Sa đà vào bản chất chính trị, tôi muốn chứng minh rằng, cách thức điều hành
báo chí của Nhà nước Việt Nam hiện nay là cách “tự vệ” hữu hiệu nhất nếu không
muốn đánh mất “quyền lực” của mình, không muốn các tập đoàn tư bản, chính quyền
nước khác mà thu nhập quốc dân của Việt Nam chưa bằng phẩy lẻ của họ mua đứt “quyền
phát ngôn” của mình bằng chính thứ tiếng của cha ông mình để lại này. Chứng
minh bản chất “tự do báo chí” của Mỹ, phương Tây qua hình thức blog trên chính “cơ
quan truyền thông quốc tế” của họ là cách dễ nhất để chứng minh sự đểu cáng, bì
ổi, vô liêm sỉ của thứ truyền thông sống bằng ngân sách quốc gia đó, để người
đọc đừng ảo tưởng về thứ “tự do” có thật đó. “Tự do báo chí” đó chỉ dành cho kẻ
nắm quyền, nắm tài chính và họ dùng nó để “tự do” chi phối thế giới theo lợi
ích của thế lực tài phiệt đang chi phối chính các chính phủ dân bầu “tự do” đó.
Ông Marx không có tội khi ông không thể “giữ” được hệ thống xã hội chủ nghĩa,
ông đã rất đúng khi chỉ ra bản chất của “tư bản” và cung cấp cho nhân loại vũ
khí chống lại nó, nhưng thế hệ nối tiếp ông đang khủng hoảng vì chưa có cách
nào đối phó hữu hiệu với thứ “đế chế tài phiệt”, thể biến hình của “chủ nghĩa
tư bản” đẳng cấp, tinh vi, hoàn hảo hiện nay. Là người dân nước nhỏ, có thể ai
trong chúng ta cũng thất vọng và đổ lỗi cho Đảng Cộng sản VN vì không “biến”
được nước ta thành giàu mạnh như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore,… thậm chí một
số mặt thua cả Lào, Campuchia chiếu theo những “giá trị nhân quyền phương Tây”
kia, nhưng đã bao giờ các bạn tự hỏi, ai làm nên bộ máy chính quyền ai làm nên
Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay nếu không phải là chính người dân Việt Nam. Có
người “ngoại quốc” nào trong chính phủ đó không?
Nếu muốn cải thiện giá trị nhân quyền, nâng tầm quản lý, điều hành của Nhà
nước, mỗi người dân đều có thể đóng góp bằng chính tiếng nói, hành động của bản
thân qua các cổng thông tin điện tử mở, báo chí mở, môi trường Internet mở hiện
nay bằng giải pháp thuyết phục, khoa học và vận động dư luận ủng hộ bằng cách
đóng góp hoàn thiện nó, vận động chính phủ tiếp thu bằng vô khối kênh truyền
tải. Bao nhiêu dự luật, báo cáo chính trị, cương lĩnh phát triển đất nước mà
Đảng cộng sản Việt Nam đang “trưng cầu” nhân dân góp ý sờ sờ ra đó thôi. Việc
các “nhà đấu tranh dân chủ” bất tài, bất lực kia nhờ vả vào các kênh truyền
thông của đất nước đối lập quyền lợi kinh tế, dân tộc mình và khoe khoang, ca
ngợi thứ “tự do ngôn luận” hay “tự do báo chí” kiểu đó, tự huyễn hoặc về mình
đó, khác gì một Lê Chiêu Thống thời hiện đại với cách “bán rẻ lợi ích dân tộc”
bằng chiêu thức, thủ đoạn bẩn thỉu, đê tiện mới, đó là bán “vũ khí” là ngôn ngữ
dân tộc mình và biến mình thành “nhân chứng sống” cho “ngoại bang” sử dụng tấn
công lợi ích quốc gia, dân tộc mình.
Đây là bài chia sẻ cá nhân, cũng là trả lời cho bạn Phạm Lê Vương Các về sự “tâm
tư” của anh này khi lên án Võ Khánh Linh đổ tội oan sai “bán nước” cho anh ta
và đồng bọn của anh ta.
Võ Khánh Linh