Wednesday, October 14, 2015

Đám zận chủ lợi dụng cái chết của Đỗ Đăng Dư bị người dân vạch mặt



Chứng kiến cả quá trình đám zận chủ già trẻ lớn bé bu lấy gia đình nạn nhân Đỗ Đăng Dư "kiếm ăn", ông Trần Nhật Quang, chị Ngọc Phương Nguyễn đã xuất hiện tại nhà tang lễ bệnh viện Bạch Mai tìm hiểu, bất chấp cả bầy đàn rận chủ, rân oan, sư oan đông nhung nhúc. Đúng như nhận định của ông Trần Nhật Quang trả lời sau đó, “vì chúng không có chính nghĩa nên mọi hoạt động của họ đều dựa vào thủ đoạn, xuyên tạc”


Thấy ông Trần Nhật Quang và nhóm Viet Vision ít người nên đám rận chủ bu lấy “dồn ép”, hy vọng ông Quang và các bạn của ông đuối lý, bỏ cuộc nhưng hoàn toàn trái lại, khiến Nguyễn Văn Đài và một số rận chủ phải thừa thừa nhận ông Quang thuộc “diện sản phẩm hỏng, không thể sửa chữa, chỉ có thể đào thải”, không có hy vọng “cảm hóa”. 


Chưa hết, khi Nguyễn Văn Đài viết bài trên facebook cho rằng ông Quang “vừa nạn nhân vừa là sản phẩm của bộ máy tuyên truyền và nhồi sọ chế độ CS” nên đang tìm cách “cảm hóa” và phán xét Trần Nhật Quang “chỉ có thể đào thải”, chị Ngọc Phương Nguyễn đã tiếp tục tranh luận, phơi bày luận điệu kiểu “cả vú lập miệng em” của Nguyễn Văn Đài.


 Chị Ngọc Phương Nguyễn đưa ra quan điểm qua nhiều bình luận, “Nguyễn Văn Đài cho rằng Trần Nhật Quang xứng đáng "bị đào thải" còn tôi cho rằng "cộng sản " Việt Nam đã quá bao dung khi mở cho Nguyễn Văn Đài cơ hội quay đầu về bờ”, “Nguyễn Văn Đài vi phạm pháp luật không đủ tư cách phê phán công dân lương thiện Trần Nhật Quang” “Lý lẽ nào cho phép một người từng bị kết án tù lên mặt kẻ cả giáo huấn công dân lương thiện thượng tôn pháp luật?”,  chính Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Lân Thắng, Lê Dũng Vôva, Nguyễn Văn Đài, Bạch Hồng Quyền…mới là những kẻ “bị ngộ độc văn hóa phẩm của cờ vàng lưu vong hải ngoại”, “chính số này mới đang bị xã hội Việt Nam đào thải”, “khoác áo đấu tranh nhân quyền trong khi chính các vị đang có biểu hiện vi phạm nhân quyền trắng trợn”, “Tự tách biệt mình ra khỏi dòng chảy của xã hội, tự biến mình trở thành kẻ đi bên lề luật pháp”, “Các người hô hào tam quyền phân lập trong khi tự cho phép mình quyền phủ nhận hệ thống luật pháp Việt Nam vốn do đại biểu quốc hội- đại diện cho nhân dân - xây dựng”, “Các người nói một đằng làm một nẻo. Ngoài phản động lưu vong tung hô các người, dân trong nước không mấy ai người ta theo”…

Đối thoại với từng rận chủ trên facebook Nguyễn Văn Đài, chị Ngọc Phương Nguyễn châm biếm đám fan cuồng của Đài “Trong này đa phần dân lưu vong hải ngoại đang ảo tưởng sức mạnh bấu víu vào thủ lĩnh Nguyễn Văn Đài hy vọng công thức N+1 ngày tàn của cộng sản sắp được Đài hiện thực hóa”. Sau đó chị trích dẫn một loạt những ví dụ về cảnh sát Mỹ bạo lực, bản chất nền nhân quyền Mỹ do chính báo chí và truyền thông nước ngoài phản ánh khiến đám rận bất lực, quay sang chụp mũ, chửi đổng vô văn hóa



  Cảnh sát Mỹ đánh đập phụ nữ mang thai tới khi sảy thai



 Cảnh sát Mỹ đè đầu người biểu tình



 Cảnh sát giao thông Mỹ hãm hiếp người vi phạm luật giao thông




 Edward Snowden bị CIA, FBI truy sát vì dám tố cáo tội ác của chính phủ Mỹ









 
https://m.youtube.com/watch?v=rLbk82O6KAs


Chỉ có lòng yêu nước và khinh ghét đám rận chủ mới khiến những thanh niên yêu nước trong Viet Vision và ông Trần Nhật Quang, chị Ngọc Phương Nguyễn quyết tâm đeo bám, vạch mặt chúng trước công luận. Tuy chỉ là những dân bình thường, nhưng họ đã khiến đám rận chủ phát cuồng mỗi lần họ xuất hiện.
Võ Khánh Linh

Tuesday, October 13, 2015

Vì sao các zận chủ ngày càng gắn bó với Cờ vàng?



Trước và sau cuộc chiến tranh chống Mỹ, giải phóng miền Nam 1975, với kế hoạch hậu chiến, Mỹ đã đưa đi và tiếp nhận hàng triệu người Việt là “ngụy quân ngụy quyền” và nuôi dưỡng lòng hận thù “vong quốc” của những con người này. Suốt những năm sau 1975 đến trước khi hai nước bình thường hóa quan hệ, Mỹ đã công khai huấn luyện, đào tạo không ít “phiến quân” từ những người tỵ nạn này “phục quốc”, lấy đất biên giới Cam, Thái làm “căn cứ địa” tấn công vào Việt Nam. Sau khi chuyển sang hình thái “Diễn biến hòa bình” cùng với việc bình thường hóa quan hệ hai nước, đồng loạt đám Cờ vàng còn nuôi dưỡng tư tưởng “phục quốc” phải chuyển sang hình thức đấu tranh dân chủ, nhân quyền, đấu tranh bất bạo động, chấp nhận “hải ngoại” chỉ giữ vai trò yểm trợ, còn “quốc nội” mới có vai trò quyết định lật đổ chính thể trong nước. Từ đây, những “nhà đấu tranh dân chủ” trong nước lên ngôi, ngày càng nhận được nhiều “yểm trợ” hơn.

Tuy nhiên nhận tiền, nhận “yểm trợ” thì sẽ ngày càng lệ thuộc và phải chịu sự chi phối của họ là đương nhiên.

Thời kỳ đầu những năm 80, đám Cờ vàng chấp nhận và ca tụng những ông bà “trở cờ” như Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Minh Chính, Dương Thu Hương, Hà Sỹ Phu, Trần Khuê, Bùi Tín…vì họ là lớp người đầu tiên dám đòi “đa nguyên đa đảng”, đòi “Đảng trả lại quyền lực cho dân tộc”. Chẳng lâu sau đó, khi “lực lượng đấu tranh dân chủ” đông hơn, trẻ hóa hơn thì lớp già này nhanh chóng bị chính đám cờ vàng nhục mạ, sỉ vả chỉ vì không “cấp tiến”, không quyết liệt tẩy chay cờ đỏ, “mưu đồ” chia sẻ quyền lực với Đảng Cộng sản Việt Nam, không chấp nhận “Cờ vàng” về “phục quốc”…Đến nay, không ít người trong số “đấu tranh dân chủ” lớp đầu này bỏ cuộc chơi, thậm chí quay sang chửi bới đám “cờ vàng” không tiếc lời, cho họ đáng sợ, cực đoan và đáng kinh tởm hơn “cờ đỏ” (tức Đảng, Chính phủ VN), từng là mục tiêu đòi “lật đổ” của họ.

Lớp tiếp theo là những người biểu tình chống Trung Quốc hình thành từ các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc, bị đám “cờ vàng” lôi kéo, kích động và dần dần gia nhập “phong trào đấu tranh dân chủ”. Những người này ban đầu đều cầm cờ Tổ quốc, ảnh Bác Hồ đi biểu tình và “Cờ vàng” phải chấp nhận vì họ là lớp trẻ duy nhất chúng có cơ may “tiếp cận”. Dần dần sau khi đã nhồi nhét tư tưởng cần lật đổ Đảng CSVN mới bảo vệ chủ quyền và thành công trong việc lôi kéo, khiến lớp trẻ này lệ thuộc dần vào “Cờ vàng” về tài chính, sự hậu thuẫn để đạt được mục đích chính trị nêu trên, đám “Cờ vàng” bắt đầu gây sức ép “tẩy não” họ từ bỏ lá cờ đỏ sao vàng, ca tụng lá cờ vàng là đại diện cho “lá cờ tự do, dân chủ, thân phương Tây” giống họ, ai không chấp nhận điều này sẽ bị tấn công hội đồng, bị tẩy chay, cô lập, mất nguồn yểm trợ,… Đây là nỗi lo sợ của bất cứ “nhà đấu tranh dân chủ” nào vì từ lâu đã chót “dấn thân”, gắn bó với “hội nhóm xã hội dân sự”, nay chỉ vì mâu thuẫn “quan điểm lá cờ” mà bị tẩy chay, cô lập, rời bỏ đồng bọn, cắt nguồn hỗ trợ tài chính. Dần dần gần như tất cả đều ngày ngày phải lên facebook (nếu không có khả năng viết bài, hùng biện trên các đài báo hải ngoại) thể hiện sự “yêu mến”, “trung thành” với cờ vàng, khước từ, cắt đứt mọi “lưu luyến” với cờ đỏ sao vàng – dù hầu hết 100% các anh chị “đấu tranh dân chủ quốc nội” đều hiểu sâu sắc rằng, khước từ lá cờ đỏ sao vàng là họ đã tự tước đi khả năng tiếp cận, lôi kéo quần chúng trong nước, cô lập mình với họ hàng, làng xóm, gia đình, tổ tiên…

Không ngạc nhiên khi nữ “dân chủ” miền Nam trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc giật lá cờ đỏ ném xuống đất, một số “dân oan” cho con cái giương cờ vàng, dẫm chân lên cờ đỏ, Nguyễn Viết Dũng mang logo Quân lực Việt Nam cộng hòa…đều được truyền thông hải ngoại tâng bốc như anh hùng, nữ lưu của phong trào dân chủ, tấn công bất cứ ai bày tỏ sự không ủng hộ hoặc bất mãn với hành động cá nhân này đã làm ảnh hưởng đến cả cuộc biểu tình mà chúng dày công tổ chức được. Việc Đoan Trang, Trịnh Anh Tuấn lên án nhóm Nguyễn Việt Dũng gần đây là minh chứng, số này bị chính “đồng đội” của mình ném đá tơi bời khi bày tỏ bất mãn với nhóm Nguyễn Việt Dũng đã phá hỏng các cuộc biểu tình cây xanh mất bao nhiêu công gây dựng kia.

Trong vụ đòi thả các thành viên Lương Tâm TV gần đây, Trương Văn Dũng và một số “dân oan” ngồi, dẫm chân lên biểu tượng quốc kỳ bị người dân ở khu vực đó phản đối, xảy ra xô xát, công an đã mạnh tay giải tán đám “dân chủ” này sau đó, cũng nổ ra những tranh cãi xung quanh ứng xử với lá cờ đỏ sao vàng này. Đám hải ngoại cho rằng, đám quốc nội thiếu khôn ngoan khi dẫm đạp lên quốc kỳ, kích thích quần chúng, công an mạnh tay “đàn áp”, làm hỏng vụ tụ tập “ôn hòa” đòi người. Đám trong nước, tất nhiên, nếu còn chút não đều không thể ủng hộ hành động “ngu xuẩn” của những kẻ mang “trình độ dân oan” đòi đấu tranh dân chủ khi khiêu khích dân chúng, lực lượng bảo vệ bằng việc dẫm đạp lên biểu tượng quốc kỳ. Trong số đó có Lã Việt Dũng, được xem như đàn anh trong đám No-U. Nhưng khi lên án hành động ngu xuẩn của đồng bọn, Lã Việt Dũng đã “lỡ lời” bộc lộ tâm ý xem cờ đỏ sao vàng là “cờ Tổ quốc” cũng lập tức bị một trong những ông bầu Cờ vàng là Chủ tịch Quỹ tù nhân lương tâm ở Úc Phùng Mai lên giọng “dạy dỗ”, hạch sách mạnh mẽ




Khổ thân cho Lã Việt Dũng, dù trước khi mạnh miệng “góp ý” cho đồng bọn đã đính kèm bức ảnh “xác nhận” mình không ủng hộ là cờ đỏ sao vàng, cho đây là “sao chép” lá cờ tỉnh Phúc Kiến – Trung Quốc, nhưng chỉ vì thừa nhận cờ đỏ sao vàng là “cờ Tổ quốc” mà bị vặn vẹo, chỉnh đốn, tẩy não sát ván, bị xem như là “điển hình” cần phải chỉnh đốn cả đám “đấu tranh dân chủ quốc nội” của ông bầu hải ngoại. Đọc đoạn kết bài giáo huấn của Phùng Mai kiểu y như bố dạy đám con thơ, không biết Lã Việt Dũng và đồng bọn còn lỗ lẻ nào để chui nữa không:

“Giả sử bố mình đi ăn cắp xe về sơn lại rồi tất cả thành viên trong gia đình đều thích chiếc xe ăn cắp, chẳng lẽ mình đồng tình cho nó là tài sản của gia đình mình? Nên nhớ dù là bố mình ông ấy vẫn sai, mình không thể chấp nhận người cha như thế, ngoại trừ mình đồng lõa. Nên nhớ lá cờ là một tác phẩm nghệ thuật để tượng trưng cho dân tôc mà mình lại ăn cắp, trong khi dân mình có dư sức vẽ một tác phẩm cho mình, mình cần biết xấu hổ. Đảng CSVN đã dùng lá cờ tỉnh Phúc Kiến áp đặt cho dân mình, chúng ta không thể chấp nhận lá cờ tỉnh Phúc Kiến lại gọi là lá cờ "tổ quốc" Chúng ta không thể chấp nhận sản phẩm ăn cắp hay vay mượn mà gọi là của mình. Đó là nền tảng lý luận mà mình phải theo, nếu không chúng ta bị khinh chê là kẻ kém lý luận, ngoài ra chúng ta còn cảm thấy tổn thương hoạc bị xỉ nhục khi lá cờ đảng CSVN bị người khác thoá mạ.” 

Ông Phùng Mai ngang nhiên áp đặt tư tưởng của Cờ vàng là “nền tảng lý luận” mà đám “phong trào dân chủ quốc nội” phải theo. Phía dưới Lã Việt Dũng vẫn phải nhẹ nhàng, từ tốn thanh minh cho từ ngữ “hớ” trên của mình mà vẫn không giải tỏa được “bức xúc” của ông chủ quỹ Tù nhân lương tâm kia.

Thế mới thấy sự nhục nhã của đám zân chủ còn chút lòng tự trọng như Lã Việt Dũng. Muốn đấu tranh dân chủ theo quan điểm của mình mà bất lực, lỡ lời lộ ra “thâm ý” là ăn đủ gạch đá. Nhớ câu than trời của blogger Mẹ Nấm Gấu “chúng ta sống thua con chó” mới thấy họ muốn “đấu tranh dân chủ” mà bị lệ thuộc vào lực lượng cực đoan cờ vàng khốn nạn thế nào.

Sự đời có vay có trả. Chính đám “đấu tranh dân chủ” này tự mình dẫm đạp lên chính lý tưởng và ước mơ cao đẹp của mình khi gắn bó, chọn “Cờ vàng” hải ngoại làm bạn đồng hành, “yểm trợ” cho mình. Đó cũng là lý do khiến họ trượt dài trên con đường suy thoái, phản bội chính lý tưởng dân chủ của chính mình, ngày càng bị cô lập trên chính đất nước của mình.
Võ Khánh Linh

Saturday, October 10, 2015

Đừng ảo tưởng về giá trị “tự do báo chí” là có thật




Là một blog viết bình luận các vấn đề chính trị-xã hội nghiệp dư, tôi rất vui khi mỗi lần bài viết của mình được “lọt vào mắt xanh” của chuyên mục Bình luận - Phê phán của báo Nhân dân. Bài viết “Cái gọi là tự do báo chí của RFA, VOA” mới được tòa báo đăng ngày 5/10/2015 bàn về chủ đề Thế giới tự do báo chí qua blog của VOA, RFA đăng trên blog của tôi ngày 17/9/2015, nhân đây, tôi cũng muốn chia sẻ thêm về lý do viết bài này.


Lâu nay, các bạn quan tâm đến các vấn đề chính trị-xã hội hẳn đã rất quen tai với những tố cáo đến từ Chính phủ Mỹ, phương Tây, các tổ chức nhân quyền kiểu như Phóng viên không biên giới hay từ bộ phận những kẻ tự nhận là “đấu tranh dân chủ cho Việt Nam” rằng, Việt Nam độc đảng, độc tài, không có tự do báo chí, rằng bản chất của chế độ cộng sản (chỉ chế độ chính trị Việt Nam lấy Chủ nghĩa Mác-Lênin làm nền tảng tư tưởng) chỉ xem báo chí như là công cụ “đấu tranh chính trị”, “bảo vệ chế độ” nên bóp nghẹt tự do báo chí, có Bộ 4T kiểm soát nội dung, không cho tư nhân tự do lập các tòa báo… Rồi mỗi khi các quan chức Việt Nam phát biểu trên truyền thông, trả lời chất vấn hay đối thoại nhân quyền với chính giới phương Tây, lại lặp đi lặp lại rằng, Việt Nam có mấy trăm báo giấy, hàng ngàn báo điện tử, rằng các vị đừng nghe theo những thông tin ác ý, xuyên tạc, nguồn không chính thống…Những lời tố cáo cũng như cách thức trả lời “khuôn mẫu chính trị” nói trên chắc chắn đều không đủ thuyết phục như nhau, đúng như bản chất của chính trị, đừng mong được “nghe thật, nói thật”, bởi ai cũng đứng trên lợi ích quốc gia, chuẩn mực đối ngoại để trả lời. Người đọc chỉ có thể tự hiểu bản chất vấn đề bằng năng lực khai thác, xử lý thông tin tỉnh táo của bản thân mà thôi.

Là một blog có nhiều kinh nghiệm tiếp cận và khai thác thông tin, tôi chỉ muốn đưa ra quan điểm đánh giá bản chất vấn đề của mình bằng quan sát trực diện, khách quan, đa chiều. Tôi rất vui mừng khi thấy báo Nhân dân – cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng gần gũi với bạn đọc hơn, hạn chế dần những bài viết “khuôn mẫu chính trị” để đến gần việc “tranh luận” thẳng thắn với các quan điểm chính trị, thu hút người đọc nhiều hơn.

Trở lại với vấn đề “tự do báo chí” có thật hay không? Tôi thừa nhận rằng, chính quyền tư bản phương Tây rất hoàn hảo trong việc đưa ra các giá trị nhân quyền, thiết lập ra các cơ chế điều hành Nhà nước nói chung, báo chí nói riêng ở tầm rất đẳng cấp. Họ có tự do báo chí tư nhân thật nhưng họ có thiết chế quản lý rất hữu hiệu những người hành nghề này để được cảm thấy “tự do ngôn luận” và vẫn giữ được ổn định xã hội. Cái đó có được nhờ vào việc họ nắm và điều hành được các ông chủ các tập đoàn tài chính đang điều hành những tòa soạn khổng lồ, chi phối cả hệ thống truyền thông của họ. Cái đó có được nhờ họ có hệ thống pháp luật hoàn hảo cùng thiết chế chặt chẽ trong ngôn luận, tiêu chuẩn hành nghề báo chí nên vẫn quản lý được các nhà báo “tự do” trong khuôn khổ xã hội….

Nhưng những ưu điểm của họ, buồn thay lại là hạn chế của ta trong quản lý, điều hành báo chí, như qua vụ việc nhà báo Đỗ Hùng, ông Lê Diễn Đức, nhiều nhà báo chân chính đã chỉ ra. Đáng lý ra để “đánh lừa” giới báo chí có cảm giác “tự do báo chí” thì Bộ 4T nên nắm cổ giới chủ nhà báo bằng vô số “thiết chế”, giao quyền cho anh này muốn tồn tại thì quản tốt các phóng viên của mình thay vì phải “ôm đồm” vừa bị mang tiếng là vừa không hiệu quả. Sự thực thì để áp dụng được các chiêu thức quản lý báo chí của phương Tây, nghe thì dễ, nhưng làm thì rất khó, tức nó đòi hỏi chính quyền phải “nâng tầm” trình độ quản lý nên, phải hoàn thiện hệ thống pháp luật, phải tăng cường pháp chế - tức hiệu quả thực thi pháp luật lên, phải có nguồn kinh phí dồi dào để đầu tư hoặc nắm cổ các ông chủ báo lớn theo đúng định hướng, phải thao túng giới truyền thông không chệch hướng, không “phản chủ”, không chạy theo “miếng mồi” hấp dẫn từ các quốc gia khác hay tập đoàn tài chính quốc gia địch thủ khác, phải đào tạo ra những cây viết giỏi định hướng chính trị xã hội, trung thành lợi ích đất nước …Nói chung, để có được “tự do báo chí” theo giá trị phương Tây thì Việt Nam phải rất “mạnh về gạo bạo về tiền” trong “cơ chế thị trường” và “toàn cầu hóa” này, nếu không sẽ bị các tập đoàn tài chính hùng mạnh mua đứt các tòa soạn về tay họ, lúc đó khác nào tự tay mình thắt cổ mình, biến hệ thống truyền thông tiếng Việt thành công cụ truyền thông cho các tập đoàn và lợi ích tư bản khổng lồ kia.

Nó giải thích vì sao Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chọn cho nhân dân Việt Nam tư tưởng Marx-Lênin, vận dụng nó vào bối cảnh chính trị, hoàn cảnh xã hội Việt Nam sau khi đã “bôn ba” khắp thế giới “tự do báo chí” kia. Nó giải thích vì sao ông Marx-Angghen đã đưa ra chủ thuyết “cộng sản” này để bảo vệ các dân tộc bị áp bức trước “thế giới tư bản” lấy lợi ích tư bản chi phối, thao túng thế giới. Bằng lập luận khoa học, khách quan của mình, các ông trùm cộng sản được sinh ra và lớn lên trong xã hội tư bản đó cung cấp vũ khí lý luận sắc bén cho các dân tộc yếm thế cách thức xây dựng, điều hành xã hội non nớt của mình trước đối thủ có sức mạnh vượt trội. Chủ nghĩa tư bản bằng đại chiến I, II, bằng chiến tranh lạnh vẫn không tiêu diệt được “chủ nghĩa xã hội” nhưng bằng việc thay đổi chiêu thức “diễn biến hòa bình”, bằng chiến lược hội nhập, toàn cầu hóa, bằng Internet, bằng công nghệ hiện đại…họ đã thành công khi tấn công vào thành trì xã hội chủ nghĩa, trong khi lại không biết thích nghi, thay đổi cách thức điều hành xã hội với thời đại mới, trình độ khoa học kỹ thuật mới (tức ở tầng “vật chất” mới), vẫn máy móc, dập khuôn trong việc vận dụng lý thuyết mà ông Marx tạo dựng từ thế kỷ 18 gắn với bối cảnh xã hội, cơ sở vật chất lúc đó.

Những kẻ cho rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam đang theo thứ chủ nghĩa cộng sản đã lỗi thời, đã thất bại, về cơ bản không hiểu/không thấy rằng, Việt Nam đang tìm cách thích nghi với biến chuyển mới, tìm cách “tồn tại” được “hòa bình” mà vẫn phát triển được đất nước, giữ được chủ quyền dân tộc. Những lý thuyết “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đang bị giới dân chủ cấp tiến cho là “quái thai” nhưng rõ ràng nó đã giúp Việt Nam phát triển trong ổn định chính trị suốt 30 năm qua, vẫn trải qua “tư bản tích lũy” với đầy sự “hoang rã, nghiệt ngã”. Với hiện thực thế giới hiện nay, cả thế giới phải đối diện với đủ loại “biến thái” bắt nguồn từ “chủ nghĩa tự do” với 2 mặt tích cực và tiêu cực của nó, chủ nghĩa dân tộc cực đoan lên ngôi, xung đột sắc tộc, tôn giáo, quyền lợi đan xen vào nhau khiến các dân tộc nhỏ bé không giữ được mình đều rơi có nguy cơ rơi vào cảnh “nồi da nấu thịt”…Thực trạng đó khiến không ít giới tinh hoa nhân loại và con người tâm tư thời cuộc trên thế giới tìm đến những “mô hình” xã hội bình yên, khép kín, không Internet, con người được sống hòa bình với tự nhiên, hạnh phúc với cộng đồng như đất nước Nepal dưới chân núi Hymalaya, xa rời lối sống thực dụng, thừa mứa vật chất với đủ căn bệnh tâm sinh lý. Nhân loại tiến bộ muốn tìm về giá trị chân thực, sự phát triển bền vững (kiểu thà chậm mà chắc), thay vì kiểu phát triển phi mã gắn với khủng hoảng phi mã theo quy luật thị trường nghiệt ngã.

Sa đà vào bản chất chính trị, tôi muốn chứng minh rằng, cách thức điều hành báo chí của Nhà nước Việt Nam hiện nay là cách “tự vệ” hữu hiệu nhất nếu không muốn đánh mất “quyền lực” của mình, không muốn các tập đoàn tư bản, chính quyền nước khác mà thu nhập quốc dân của Việt Nam chưa bằng phẩy lẻ của họ mua đứt “quyền phát ngôn” của mình bằng chính thứ tiếng của cha ông mình để lại này. Chứng minh bản chất “tự do báo chí” của Mỹ, phương Tây qua hình thức blog trên chính “cơ quan truyền thông quốc tế” của họ là cách dễ nhất để chứng minh sự đểu cáng, bì ổi, vô liêm sỉ của thứ truyền thông sống bằng ngân sách quốc gia đó, để người đọc đừng ảo tưởng về thứ “tự do” có thật đó. “Tự do báo chí” đó chỉ dành cho kẻ nắm quyền, nắm tài chính và họ dùng nó để “tự do” chi phối thế giới theo lợi ích của thế lực tài phiệt đang chi phối chính các chính phủ dân bầu “tự do” đó. Ông Marx không có tội khi ông không thể “giữ” được hệ thống xã hội chủ nghĩa, ông đã rất đúng khi chỉ ra bản chất của “tư bản” và cung cấp cho nhân loại vũ khí chống lại nó, nhưng thế hệ nối tiếp ông đang khủng hoảng vì chưa có cách nào đối phó hữu hiệu với thứ “đế chế tài phiệt”, thể biến hình của “chủ nghĩa tư bản” đẳng cấp, tinh vi, hoàn hảo hiện nay. Là người dân nước nhỏ, có thể ai trong chúng ta cũng thất vọng và đổ lỗi cho Đảng Cộng sản VN vì không “biến” được nước ta thành giàu mạnh như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore,… thậm chí một số mặt thua cả Lào, Campuchia chiếu theo những “giá trị nhân quyền phương Tây” kia, nhưng đã bao giờ các bạn tự hỏi, ai làm nên bộ máy chính quyền ai làm nên Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay nếu không phải là chính người dân Việt Nam. Có người “ngoại quốc” nào trong chính phủ đó không?

Nếu muốn cải thiện giá trị nhân quyền, nâng tầm quản lý, điều hành của Nhà nước, mỗi người dân đều có thể đóng góp bằng chính tiếng nói, hành động của bản thân qua các cổng thông tin điện tử mở, báo chí mở, môi trường Internet mở hiện nay bằng giải pháp thuyết phục, khoa học và vận động dư luận ủng hộ bằng cách đóng góp hoàn thiện nó, vận động chính phủ tiếp thu bằng vô khối kênh truyền tải. Bao nhiêu dự luật, báo cáo chính trị, cương lĩnh phát triển đất nước mà Đảng cộng sản Việt Nam đang “trưng cầu” nhân dân góp ý sờ sờ ra đó thôi. Việc các “nhà đấu tranh dân chủ” bất tài, bất lực kia nhờ vả vào các kênh truyền thông của đất nước đối lập quyền lợi kinh tế, dân tộc mình và khoe khoang, ca ngợi thứ “tự do ngôn luận” hay “tự do báo chí” kiểu đó, tự huyễn hoặc về mình đó, khác gì một Lê Chiêu Thống thời hiện đại với cách “bán rẻ lợi ích dân tộc” bằng chiêu thức, thủ đoạn bẩn thỉu, đê tiện mới, đó là bán “vũ khí” là ngôn ngữ dân tộc mình và biến mình thành “nhân chứng sống” cho “ngoại bang” sử dụng tấn công lợi ích quốc gia, dân tộc mình.

Đây là bài chia sẻ cá nhân, cũng là trả lời cho bạn Phạm Lê Vương Các về sự “tâm tư” của anh này khi lên án Võ Khánh Linh đổ tội oan sai “bán nước” cho anh ta và đồng bọn của anh ta.
Võ Khánh Linh

Friday, October 9, 2015

Chân dung Trịnh Hội và tổ chức VOICE

Ngày 28/7/2015, báo Nhân dân đăng bài của Võ Khánh Linh có tiêu đề Về Trịnh Hội và tổ chức VOICE , sau đó bài viết đã được b ình luận trên truyền hình, chuyên mục rất hấp dẫn qua bình luận của bình luận viên này. Xin cảm ơn báo Nhân dân!
----------
Video bình luận trên truyền hình:
https://www.facebook.com/VietNamThoiBao/videos/610585532415025/

Vài năm trở lại đây, những hoạt động của Trịnh Hội và một tổ chức có tên viết tắt là VOICE đang có xu hướng ngày càng nổi trội trong các hoạt động chống phá Việt Nam. Bài viết dưới đây sẽ cung cấp một số thông tin, tư liệu để bạn đọc tham khảo và qua đó có thể trả lời các câu hỏi về hoạt động của Trịnh Hội và VOICE.
Qua tự giới thiệu trên internet, có thể thấy Trịnh Hội có "lý lịch đẹp" với mác luật sư, MC, diễn viên, từng là con rể ông Nguyễn Cao Kỳ, đã được trao giải diễn viên chính xuất sắc nhất tại Giải Cánh diều vàng của Hội Điện ảnh Việt Nam. Như Trịnh Hội tường thuật thì anh ta cũng từng bị cơ quan an ninh Việt Nam triệu tập làm việc về quan hệ với Hoàng Tứ Duy - phát ngôn viên của tổ chức khủng bố "Việt tân", rồi bị cấm nhập cảnh.
Dù ít thông tin về hành tung của con người này nhưng chỉ riêng việc trước khi chia tay con gái ông Nguyễn Cao Kỳ, Trịnh Hội đã sử dụng thư điện tử của cô để tán phát một số bài viết tố cáo chính quyền, các Đại sứ quán, cơ quan công quyền Việt Nam ở trong và ngoài nước cùng số điện thoại, địa chỉ để kêu gọi "khủng bố" bằng hình thức phản đối đã cho biết anh ta là ai. Thư điện tử đó được Trịnh Hội cùng đồng bọn gửi đến nhiều diễn đàn trên mạng, tới hàng vạn hộp thư điện tử cá nhân hoặc nhóm, khiến dư luận bị "sốc" vì không thể tin Nguyễn Cao Kỳ Duyên lại bất thình lình "quay ra chống phá" đến vậy. Sau đó cô đã phải thanh minh, và mọi chuyện lắng xuống, kèm theo sự chia tay lặng lẽ.
Theo thông tin từ giới chống tổ chức khủng bố Việt tân ở nước ngoài, sau lần bị cấm về Việt Nam, Trịnh Hội đã có nhiều hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam gắn với "thương hiệu Việt tân" bị cộng đồng người Việt ở hải ngoại tố cáo. Anh ta bị lên án vì ăn chơi cùng Hồng Thuận - MC của Việt tân, trong thời gian ở Việt Nam qua các bức ảnh đưa lên mạng. Mấy năm trước đó, Trịnh Hội là thành viên "mạng lưới tuổi trẻ lên đường" ở Ô-xtrây-li-a, một tổ chức mà cả cộng đồng người Việt hải ngoại đều tường tận đó là "cánh tay nối dài" của tổ chức khủng bố "Việt tân", nơi "trưởng thành" của một số cái gọi là "ủy viên Trung ương Việt tân". Dù khăng khăng không nhận là thành viên của tổ chức khủng bố Việt tân (đặc điểm chung của thành viên tổ chức khủng bố này, nhằm tránh liên lụy công khai vì nhiều người Việt ở nước ngoài không muốn dây dưa), nhưng qua bài viết nhan đề Việt tân của Trịnh Hội đăng trên blog của VOA thanh minh về việc bị cấm nhập cảnh Việt Nam, bị "quy kết tham gia Việt tân", đủ thấy Trịnh Hội bao biện lập lờ, để ngỏ cho cả ông chủ Việt tân lẫn người đọc suy diễn.
Trịnh Hội tuyên bố sẽ càng thân với Hoàng Tứ Duy hơn nữa, và ca ngợi thành viên của Việt tân có "lý tưởng cao đẹp", ngày nào đó sẽ hãnh diện "xin tham gia Việt tân"! Phải chăng vì sứ mệnh tổ chức khủng bố "Việt tân" giao cho nên Trịnh Hội phải "trung lập", làm thành viên giấu mặt để tham gia lập và điều hành các tổ chức phi Chính phủ (NGO) như VOICE vừa làm cánh tay nối dài cho Việt tân vừa có danh nghĩa công khai để nhận tài trợ (fund) từ các quỹ dân chủ, nhân quyền như NED, CRD,... thay Việt tân (theo luật của Hoa Kỳ và nhiều nước phương tây thì Chính phủ các nước này không thể cấp tiền cho các đảng phái chính trị, chỉ được cấp tiền dưới danh nghĩa triển khai các dự án NGO dân sự, độc lập) nên ông ta phải đóng vai diễn thô thiển này? Từ khi bị lộ, Trịnh Hội xuất hiện nhiều hơn trong các hoạt động do tổ chức khủng bố Việt tân tổ chức ở hải ngoại, không lần nào vắng bóng trong vai trò tổ chức cái gọi là "đại hội thanh niên sinh viên Việt Nam thế giới" do Việt tân tổ chức định kỳ hằng năm tại một số nước.
Về VOICE - tổ chức mà Trịnh Hội là sáng lập viên, giám đốc điều hành phụ trách chi nhánh ở Phi-li-pin, là một trong những sản phẩm do tổ chức khủng bố Việt tân tạo dựng dưới danh nghĩa NGO để tiện quyên góp tiền từ dân chúng và các loại quỹ dân chủ, nhân quyền. VOICE là viết tắt của "Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment" tức là "sáng kiến vì lương tâm người Việt hải ngoại" - một tổ chức lấy lương tâm để che đậy hành vi chống phá Nhà nước và nhân dân Việt Nam. VOICE mở chi nhánh ở nhiều nước, lấy danh nghĩa là thiện nguyện, vì cộng đồng làm vỏ bọc hoạt động, tìm kiếm tài chính cho tổ chức khủng bố Việt tân, lại tránh bị đánh thuế thu nhập.
Riêng VOICE ở Phi-li-pin công bố hoạt động đại thể là: "giúp đỡ những thuyền nhân Việt Nam cuối cùng ở Thái-lan được sang Canada định cư", "góp phần giúp đỡ các nạn nhân của cơn bão lịch sử Hải Yến ở Phi-li-pin trong việc tái kiến thiết và gây dựng lại cuộc sống", mở các khóa huấn luyện về xã hội dân sự, kỹ năng hoạt động xã hội, bảo mật internet cho học viên... Dư luận cho rằng với những danh nghĩa này, lĩnh vực và phạm vi hoạt động của VOICE là rất rộng, mỗi vụ - việc hay dự án quyên góp được, một phần được sử dụng làm từ thiện, phần khác thì Trịnh Hội đánh lận để yểm trợ cho tổ chức khủng bố Việt tân điều phối các hội nhóm, cá nhân chống đối trong nước? Tiêu biểu như dự án đào tạo cá nhân hoạt động xã hội dân sự, mỗi năm VOICE nhận được ngân khoản khủng từ NED và HRW. Ngân sách đã cấp như vậy, nhưng thường lại không kiếm đủ người từ Việt Nam sang dự mỗi khóa học, nên nhiều khi VOICE cử luôn cả cụm "học viên" học đi học lại hết khóa này đến khóa khác, vì thế ngân sách có vẻ rất dôi dư.
Gần đây trên internet xuất hiện blog "sự thật Tân Hiệp Phát" có một số entry tố cáo Trịnh Hội nhận tiền từ hàng loạt NGO nước ngoài có thâm niên hoạt động trong lĩnh vực dân chủ, nhân quyền. Đó là một số tổ chức như Viện xã hội mở (OSI), Bảo vệ quyền dân sự (CRD), Quỹ Quốc gia vì dân chủ (NED của Mỹ), Ân xã quốc tế (AI), Ngôi nhà tự do (FH),...? Phải chăng Trịnh Hội sử dụng nguồn tài trợ này nuôi dưỡng các thành phần chống phá Nhà nước, đồng thời tiến công vào một doanh nghiệp là "tập đoàn Tân Hiệp Phát" hòng mở đường cho đối thủ cạnh tranh từ nước ngoài nhằm hất cẳng doanh nghiệp này khỏi thương trường?
Thông tin chưa xác minh, chưa đủ cơ sở kết luận, tuy nhiên trong đó lại có thông tin khá xác thực và có cơ sở để đặt câu hỏi Trịnh Hội lập ra VOICE, sử dụng làm công cụ chống phá chính quyền, tổ chức những khóa huấn luyện cách thức "đấu tranh bất bạo động", "thúc đẩy xã hội dân sự" qua các dự án từ các NGO nước ngoài (mà ai cũng biết, đằng sau đó là các thế lực thù địch với hoạch định công phu nhằm lật đổ chính thể ở Việt Nam bằng "cách mạng màu" như từng diễn ra ở Liên Xô và Đông Âu trước đây, Trung Đông, Bắc Phi gần đây). Danh sách 23 cá nhân tham gia các khóa huấn luyện ngắn hạn tại VOICE năm 2013 bị đưa lên blog "sự thật Tân Hiệp Phát" cho thấy số người này là có thật; sau khi tham gia khóa huấn luyện của VOICE ở Phi-li-pin và Thái-lan trở về, phần lớn trong số họ bị cơ quan an ninh triệu tập, lấy lời khai, đưa vào danh sách "chưa được phép xuất cảnh" với thời hạn nhất định...
Dư luận cho rằng, nếu tố cáo của blog "sự thật Tân Hiệp Phát" không có cơ sở thì không ngẫu nhiên lại trùng hợp với âm mưu, thủ đoạn, con người, cách thức tổ chức,... liên quan đến VOICE và số người tham gia? Lại có thông tin trên facebook của chính những người liên quan đến việc "tẩy chay Tân Hiệp Phát" cho thấy admin điều hành blog "tẩy chay Tân Hiệp Phát" đang đổ lỗi, tìm nội gián cài cắm trong nội bộ, đã tiếp tay cho blog "sự thật Tân Hiệp Phát" phơi bày toàn bộ âm mưu và cả kế hoạch khá bài bản này? Hiện còn có nguồn tin cho biết, VOICE đang tìm cách móc nối một số NGO trong nước, chọn cá nhân hoạt động trong lĩnh vực này nhưng chưa có nhiều hoạt động chống đối công khai, chưa bị cơ quan an ninh chú ý để VOICE huấn luyện, đào tạo sau đó trở lại Việt Nam tham gia các NGO hợp pháp, có tư cách pháp nhân, hướng tới tổ chức các hoạt động, phong trào xã hội do VOICE chi phối. Khi các cá nhân này về nước, nếu bị cơ quan an ninh điều tra hay xử lý sẽ ngấm ngầm yểm trợ, kết hợp với các thành phần công khai để hoạt động theo các kịch bản do VOICE và thế lực hậu thuẫn tạo nên. Thông tin còn cho biết thêm, nguồn tài trợ chủ yếu cho các khóa huấn luyện, gây dựng chương trình hoạt động của từng cá nhân sau khi được huấn luyện trở về, VOICE chủ yếu tiếp nhận từ tổ chức "Những người bảo vệ dân quyền" (Civil Right Defenders - CRD)?
Như vậy, khi đã khẳng định Việt tân là tổ chức khủng bố hoạt động chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam thì qua sự tiếp tay cho Việt tân của VOICE, phải chăng đã đến lúc không thể coi đó là một tổ chức tổ chức xã hội dân sự mà thực chất là trá hình NGO để tiếp tay cho khủng bố, và cần phải bị lên án?
VÕ KHÁNH LINH