Thursday, September 12, 2013

Hoan hô, mình đã là hot blogger rùi


Mình phải cảm ơn bạn Mẹ Nấm Gấu (Như Quỳnh) lắm mới được.

Nhờ bạn mà mình được lên vi-âu-ây (VOA) nhé. Link đây nè: 


Xin trích đoạn mình được hot blogger của phe zân chủ nhắc đến đây “Hơn nữa, như là tôi được biết thì sáng hôm nay, có một phong trào của một số blogger mà tôi không biết mặt, các blogger ẩn danh, kêu gọi ký tên vào cái bản phản bác Tuyên bố 258. Cá nhân tôi là một thành viên trong mạng lưới thì tôi nói rất rõ ràng rằng là tôi công khai mời blogger Võ Khánh Linh ra đối thoại trực tiếp với tôi về việc phản bác. Tôi đang để ngỏ lời mời trên Facebook của tôi. Tôi nghĩ rằng là các bạn bè của tôi cũng sẽ ủng hộ vì thực sự đã đến lúc chúng ta không núp sau một cái tên hay cũng không núp sau một cái blog để mà dùng những luận điệu xấu xa để bôi nhọ nhau hoặc là chụp lên đầu nhau những cái mũ rất là kinh khủng.

Có vẻ như tâm trạng của tôi bây giờ cũng giống như blogger này khi nói về việc “được” báo chí Việt Nam lên tiếng phê phán nhóm Tuyên bố 258 là “họ im lặng thì chứng tỏ rằng là những nỗ lực của chúng tôi không có kết quả gì hết. Nhưng nếu họ đã lên tiếng thì chứng tỏ họ thừa nhận có sự xuất hiện và sự tồn tại của mạng lưới blogger Việt Nam. Tôi nghĩ đó là một tín hiệu hoàn toàn đáng mừng cho tất cả các anh chị em trong mạng lưới”. Blogger Mẹ Nấm Gấu đã công khai nhận đại diện nhóm “Tuyên bố 258” thách đấu với tôi chứng tỏ cuộc vận động Phản bác Tuyên bố 258 mà tôi vô tình là “ủng hộ viên” đã có “tín hiệu hoàn toàn đáng mừng!!!

Nhờ vậy, mà số lượng view blog của tôi mấy ngày nay tăng lên chóng cả mặt, hic!
Phải nói,  phình phường những “người yêu nước” như chúng tôi đừng bao giờ có cơ hội lên vi-âu-ây nhé. Đài báo quốc tế của các nước dân chủ, văn minh đó chỉ ưu tiên là “sàn diễn” độc quyền mang tính thương hiệu cho các anh chị zân chủ thôi. Mà thực ra không phải anh chị zân chủ nào cũng được lên đó, phải cùng thuộc cánh, phe nào mạnh, nếu không có tin hót thì phải có lobby hàng khủng.

Tôi mới được biết Mẹ Nấm Gấu trở thành blogger – cộng tác viên cho vi-âu-ây. Thế là đủ hiện hot blogger này thuộc hàng “khủng” của đám zân chủ rùi.
Được đối thoại với bạn ấy là “niềm hân hạnh” của tôi.

Nhưng hình như bạn ấy muốn nhân danh “Mạng lưới Blogger Việt Nam” hay nhóm “Tuyên bố 258” thách đấu với đại diện phe “Phản bác Tuyên bố 258”? Muốn lắm nhưng hình như mình làm vậy thì nhận vơ…tưởng bở.

Mình xin chuyển lời đến đại diện các bạn Phản bác Tuyên bố 258 nhé. Theo mình nghĩ “đối thoại” với blogger Mẹ Nấm Gấu cũng rất thú vị đấy.

Nhưng mình có ý kiến với Blogger Mẹ Nấm Gấu là mình từng có thư gửi bạn từ 20/4/2010 cũng nhiều vấn đề mình đề cập trên blog, mình sẵn sàng đối thoại nếu bạn thấy vấn đề nào cần “tuyên chiến”


Tất nhiên mình cũng mong muốn được đối thoại về vụ Phản bác 258 nếu Mẹ Nấm Gấu không chê mình trong tư cách “ủng hộ viên”.

Chờ ý kiến bạn trên blog này hoặc địa chỉ gmail vokhanhlinh98@gmail.com. Nếu không thỏa mãn, mình học cách lập facebook để “được đối thoại”!?!

Võ Khánh Linh

KÝ SỰ NGÀY ĐẦU TIỀN VẬN ĐỘNG KÝ TÊN PHẢN BÁC “TUYÊN BỐ 258”

 NGuồn: Facebook Hoàng Thị Nhật Lệ

Bản “Phản bác Tuyên bố 258” kèm Lời kêu gọi ký tên đưa lên chừng 20h ngày 10/9/2013 đã nhanh chóng được các facebooker/blogger chia sẻ. Chỉ sau 1h22’ đã có 79 chữ ký hợp lệ tham gia. Và cho đến giờ phút này, sau 36h nghĩa là chưa được 2 ngày kể từ khi bản phản bác được đưa lên thì đã có tới hơn 400 chữ ký. So với con số 103 chữ ký sau gần 2 tháng hết vận động lại đến tuyên truyền của các nhà rân chủ cho bản “Tuyên bố 258” thì tôi chỉ có thể nói 1 câu : Chính nghĩa luôn luôn thắng !

Có lẽ đây là lần đầu tiên các bạn bè của tôi cùng đồng thanh thể hiện tiếng nói của mình. Sáng ra đọc được mail của chú Phạm Xuân Kiên – 1 kỹ sư sinh năm 1976 mà thấy cuộc đời sao đẹp thế. Chú không chỉ gửi đầy đủ thông tin trích ngang mà còn kèm theo lời tâm sự : “Đề nghị ghi danh tôi vào danh sách những người phản bác cái gọi là "tuyên bố 258".Đọc kỹ điều 258 Bộ Luật Hình sự, tôi không thấy có chỗ nào gọi là truy bức quyền tự do bày tỏ chính kiến của mỗi cá nhân, miễn là không đi ngược lại lợi ích dân tộc, lợi ích cộng đồng và lợi ích của các cá nhân bình thường khác.Phàm tự do nào rồi cũng có giới hạn.Tôi không muốn Việt Nam tự do bắn giết lẫn nhau như ở Siria, vô chính phủ như ở Ciudad, Mexico. Nếu có vài mống muốn nhân cái thế cần hội nhập, giở cái trò "dâng chủ" nhằm tự cho mình cái quyền lật tung xã hội, chế độ lên để kiếm tiền, thì tôi, tôi chống lại những kẻ đó.Đất nước Việt Nam hiện đang do người Việt làm chủ. Nước có đục, người Việt sẽ tự lọc, không có chỗ cho những mưu toan can thiệp nước ngoài, xúc phạm tính tôn nghiêm của nước Việt.Hãy để bản phản bác này lên tiếng!”

Một facebooker khác chia sẻ những suy tư đầy trách nhiệm với giới trẻ hiện nay, khiến chúng tôi thấy những việc mình làm thật ý nghĩa:

Click AK :Hiện nay một bộ phận thanh niên có biểu hiện suy giảm niềm tin, thiếu lý tưởng hoài bão, thờ ơ với vận mệnh của đất nước. Thực tế trên các trang mạng xh, tỉ lệ thanh niên tham gia là đại đa số. Nhưng họ mải mê với cái tôi, kêu than về bản thân quá nhiều mà quên đi cái trách nhiệm với tổ quốc. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dặn: Thanh niên là đề sống còn của dân tộc, là lực lượng xung kích trên mọi mặt trận.Tôi không đánh đồng tất cả vì có rất nhiều em đang hàng ngày tham gia vào các hoạt động tình nguyện giúp đỡ người nghèo, vùng nghèo, ứng phó với thiên tai, lũ lụt... , hoặc trực tiếp đấu tranh với các thế lực chống phá nhà nước trên các trang mạng xã hội. Họ định hình cho mình lý tưởng rõ ràng vì cộng đồng, đấu tranh quan điểm sai trái, lêch lạc về hiện tình đất nước.Thật đáng tiếc là còn nhiều thanh niên vào mạng để mua vui bản thân, họ tôn thờ cho một ngành nào đó chỉ vì ngành đó có trai đẹp, gái xinh... Ngay như những em học trong các trường bảo vệ nhà nước, bảo vệ chế độ như ngành công an, quân đội cũng chỉ mải mê đánh bóng cho cái tên của mình bằng bộ quân phục hào nhoáng. Họ không hiểu rằng bộ cánh đó là tiền, sức lao động của nhân dân mà có.Tất nhiên ai cũng có cái tôi của mình, nhưng cũng đừng quên nghĩa vụ với tổ quốc. Thời gian qua, có rất nhiều các trang mạng lập ra để bôi xấu chế độ, xuyên tạc sự thật ... gây mất ổn định chính trị, xã hội. Thiết nghĩ mỗi chúng ta nêu cao tinh thần đoàn kết, hãy dành chút thời gian để đấu tranh cho các luận điệu xuyên tạc đó thì chinh chúng ta đã góp phần bảo vệ tổ quốc thân yêu.
( bài viết mang quan điểm cá nhân).

Và rất nhiều những chia sẻ từ bạn bè thể hiện bức xúc cao độ :
• “Thu Huong : Xung quanh tôi, bạn bè tôi và nơi Tôi ctac đông người có thấy ai Ủy quyền cho chúng Đại diện đâu , kiện ra TOÀ cái Tổ ong vò vẽ đó đi các bạn , kiện vì tội dám ngộ nhận, kiện vì tội dám nói Đại diện trong khi không ai cho phép !
• Hỏa Long Thần chúng còn nhân danh người dân yêu nước nữa ấy chứ.
• Thu Huong Kiện thêm tội lấy danh nghĩa Đại diện để bóp méo sự thật, xuyên tạc và tính cướp quyền công dân bằng cách nguỵ tạo bằng cách tự xưng Đại diện ... Đại diện cho ai...?

Và cũng không ngoài dự đoán, đám người tự xưng là dân chủ (thực chất là rận chủ) đãbộc lộ đầy đủ bản chất gian manh, đê tiện, thấp kém của chúng. Ngay sau khi lời kêu gọi ký tên “Phản bác Tuyên bố 258” đưa ra, zận chủ Nguyễn Lân Thắng đã cảnh báo nguy hiểm, vận động đồng bọn chúng khắp địa cầu phá rối hòng làm hỏng bản ký tên của chúng tôi: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=422530854523364&set=a.313090178800766.67588.100002993594224&type=1&relevant_count=1

Bác Nguyễn Phương Hùng thông báo những tin nhắn lan truyền khẩn cấp trên mạng lưới zận chủ hải ngoại nhằm vận động nhau truyền đi “thông điệp” của Nguyễn Lân Thắng. Những lời lẽ đầy kích động, hằn thù giữa người Việt với người Việt hẳn quá “xúc động” nên bác Hùng không trích tiếp vì “không tốt cho các cháu”!

Không chỉ vậy. Một số kẻ khác thì mượn việc ký tên để chửi đổng từ Bác Hồ đến các bạn trẻ với ngôn từ mạt hạng không thể bẩn thỉu hơn. Đấy chính là bộ mặt thật của cái gọi là “dân chủ”, “Nhân quyền” mà đám zận chủ đám bấu víu vào để kích động chống phá Nhà nước, chia rẽ đoàn kết, phá hoại nền tảng đạo đức, lịch sử quý giá ngàn đời của người Việt. Không thể nói từ nào khác hơn về sự “LẠC LOÀI” của đám người này.

Mong rằng các bạn sẽ cùng những sinh viên trẻ chúng tôi lan truyền bản “Phản bác Tuyên bố 258” và Lời kêu gọi ký tên, không phải chỉ vì vận động ký tên mà là cảnh báo trách nhiệm của mỗi chúng ta trong ý thức đấu tranh với những cái xấu đang tồn tại, gặm nhấm thành quả cha ông đã hy sinh bằng xương máu cho cuộc sống an bình hôm nay.

Tuesday, September 10, 2013

LỜI KÊU GỌI KÝ TÊN VÀO BẢN “ PHẢN BÁC TUYÊN BỐ 258"

Để chứng minh cho cộng đồng quốc tế thấy, nhóm “Tuyên bố 258” chỉ là một thiểu số ít ỏi phản bội lợi ích dân tộc, mạo danh cộng đồng/dân tộc, lừa bịp dư luận làm những việc tổn hại nghiêm trọng đến lòng tự tôn dân tộc, trái với pháp luật quốc tế, chia rẽ tinh thần đoàn kết của dòng máu Lạc Hồng, khiến cho cộng đồng và các tổ chức quốc tế hiểu sai, ấn tượng xấu về con người Việt Nam. Chúng tôi kêu gọi các bạn trẻ, các blogger/facebooker tham gia ký tên vào “Phản bác Tuyên bố 258” để chúng thấy được sức mạnh cộng đồng, phơi bày sự lạc loài, lật tẩy các thủ đoạn đen tối của những kẻ luôn mạo danh “nhân dân”, “người yêu nước”, “Mạng lưới Blogger Việt Nam”…, chứng minh cho các quan thầy/nhà tài trợ cho chúng hãy từ bỏ ảo tưởng/tham vọng hão huyền.

Hình thức ký tên: các bạn gửi chữ ký ủng hộ “Phản bác Tuyên bố 258” từ chính địa chỉ thư điện tử trên blog/facebook của các bạn xin gửi về địa chỉ thư điện tử Phanbactuyenbo258@gmail.com với tên, tuổi thực, đường link địa chỉ blog/facebook. Hoặc làm điền theo biểu mẫu :http://tinyurl.com/phandoituyenbo258 . Chúng tôi khuyến khích các bạn viết tâm sự, chia sẻ về sự kiện này để chúng ta có thể trao đổi nhiều hơn nữa cho nhau.

Thời gian ký tên: từ 14h ngày 10/9/2013 đến 24h ngày 30/9/2013. Chúng tôi sẽ tập hợp danh sách gửi tới thư điện tử của các cơ quan chức năng, tổ chức chính trị xã hội Việt nam, các ĐSQ nước ngoài tại Việt Nam và các tổ chức quốc tế cũng như phổ biến rộng rãi trên các trang mạng, facebook/blog .

Từ cuối tháng 7/2013, Phạm Thị Đoan Trang đã vận động một số người mà hầu hết là có “thâm niên” tham gia, thực hiện các hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam ký vào bản Tuyên bố 258 có nội dung vận động cộng đồng quốc tế gây áp lực Việt Nam xóa bỏ Điều 258 BLHS như là “điều kiện” để được trở thành thành viên “Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp quốc”. Mặc dù bản “Tuyên bố 258” mượn danh “Mạng lưới Blogger Việt Nam” nhưng chỉ thu thập được 69 chữ ký của số zân chủ, đến nay mới được hơn 100 chữ ký. Thật khôi hài.

Mặc dù chỉ được một nhúm vài kẻ chống đối cực đoan ký tên ủng hộ “Tuyên bố 258”, nhưng chúng lấy cái danh “Mạng lưới Blogger Việt Nam” liên hệ và tổ chức trao “Tuyên bố 258” cho ĐSQ Mỹ, Úc, Thụy Điển, Đức tại Hà Nội và cử một đoàn bay sang Thái Lan để trao cho một số tổ chức quốc tế. Chúng xem đây như “chiến thắng” và “trưởng thành” của cái gọi là “lực lượng đấu tranh dân chủ Việt Nam”! Các bạn có thể xem nội dung Tuyên bố 258 và những việc làm của nhóm này tại blog sau : http://tuyenbo258.blogspot.com/

Cùng với việc đem Tuyên bố 258 đi “trình” các ĐSQ, tổ chức quốc tế, chúng tổ chức lăng xê, quảng bá, diễn tả các trạng thái tự hào được “bán nước” như một sự khiêu khích quốc thể, thách thức cộng đồng yêu nước chân chính. Cùng với việc này, chúng còn tụ tập tổ chức các buổi “café 258”, tụ tập trước các Đại sứ quán để ”yểm trợ” cho số vào bên trong, tụ tập hò hét đòi “người của chúng” khi đang được yêu cầu làm việc với các cơ quan chức năng về các hành vi vi phạm pháp luật khác giữa Thủ đô Hà Nội… Những hành động quá khích, ngày càng leo thang núp dưới danh nghĩa “yêu nước”, “phản đối đường lưỡi bò”, “đấu tranh dân chủ, nhân quyền” nhưng thực chất là cái vỏ bọc “hợp pháp” cho các việc làm xúc phạm, gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, phủ nhận thể chế chính trị, kích động chống đối tiến tới lật đổ Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Nếu bạn vào địa chỉ facebook/blog của những kẻ ký tên Tuyên bố 258 sẽ dễ dàng nhận thấy sự chống đối đến cực đoan, thách thức chính quyền, xem thường cộng đồng đến bệnh hoạn của những kẻ này. Mọi hành động, việc làm của chúng đều hướng tới mục tiêu lật đổ Nhà nước với khát vọng đưa Việt Nam trở lại với thể chế “Việt Nam Cộng hòa”, đáp ứng được khát vọng của các ông thầy Việt Tân, Tập hợp dân chủ đa nguyên, …đang trông ngóng hơn 30 năm nay ngoài cửa khẩu (đang thường trực trong danh sách “bạn bè” trên blog/facebook của chúng), để được ôm chân, bợ đít các “đại cường quốc”, bất chấp nguy cơ có thể đẩy Việt Nam trở thành bãi chiến trường, nội chiến hoặc sân đấu cho các nước đế quốc diễn tập.
Cộng đồng facebook/blog trên mạng Internet đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ những hành động bán nước của những kẻ tham gia “Tuyên bố 258”. Các bạn có thể đọc một số bài viết sau:
(1) http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2013/08/lai-cai-su-tiem-danh-van-mot-nhum-nguoi.html
(2) http://xapxinh.blogspot.com/2013/08/nha-dan-chu-dien-tro-moi.html#.Ui8IxIu5L7U
(3) http://vietnamconghoa2012.blogspot.com/2013/08/ho-muon-gi-qua-cai-goi-la-tuyen-bo-258.html
(4) https://vitoquocvietnam.wordpress.com/2013/08/29/mang-luoi-blogger-viet-nam-la-gi-nhi-2/
(5) http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/21172302.html

một chữ ký của các bạn là một minh chứng rõ ràng.đập tan luận điều cái gọi xuyên tạc về tuyên bố 258 của các nhân trí chí thức.các thể lực thù địch nước ngoài muốn can thiệp vào công việc nội bộ của nhà nước việt nam:

LỜI KÊU GỌI KÝ TÊN VÀO BẢN “ PHẢN BÁC TUYÊN BỐ 258”của các rân chủ phán động:

LỜI KÊU GỌI KÝ TÊN VÀO BẢN “ PHẢN BÁC TUYÊN BỐ 258”của các rân chủ phán động:
để chứng minh cho cộng đồng quốc tế thấy, nhóm “Tuyên bố 258” chỉ là một thiểu số ít ỏi phản bội lợi ích dân tộc, mạo danh cộng đồng/dân tộc, lừa bịp dư luận làm những việc tổn hại nghiêm trọng đến lòng tự tôn dân tộc, trái với pháp luật quốc tế, chia rẽ tinh thần đoàn kết của dòng máu Lạc Hồng, khiến cho cộng đồng và các tổ chức quốc tế hiểu sai, ấn tượng xấu về con người Việt Nam. Chúng tôi kêu gọi các bạn trẻ, các blogger/facebooker tham gia ký tên vào “Phản bác Tuyên bố 258” để chúng thấy được sức mạnh cộng đồng, phơi bày sự lạc loài, lật tẩy các thủ đoạn đen tối của những kẻ luôn mạo danh “nhân dân”, “người yêu nước”, “Mạng lưới Blogger Việt Nam”…, chứng minh cho các quan thầy/nhà tài trợ cho chúng hãy từ bỏ ảo tưởng/tham vọng hão huyền.

Hình thức ký tên: các bạn gửi chữ ký ủng hộ “Phản bác Tuyên bố 258” từ chính địa chỉ thư điện tử trên blog/facebook của các bạn xin gửi về địa chỉ thư điện tử Phanbactuyenbo258@gmail.com với tên, tuổi thực, đường link địa chỉ blog/facebook. Hoặc làm điền theo biểu mẫu :http://tinyurl.com/phandoituyenbo258 . Chúng tôi khuyến khích các bạn viết tâm sự, chia sẻ về sự kiện này để chúng ta có thể trao đổi nhiều hơn nữa cho nhau. 

Thời gian ký tên: từ 14h ngày 10/9/2013 đến 24h ngày 30/9/2013. Chúng tôi sẽ tập hợp danh sách gửi tới thư điện tử của các cơ quan chức năng, tổ chức chính trị xã hội Việt nam, các ĐSQ nước ngoài tại Việt Nam và các tổ chức quốc tế cũng như phổ biến rộng rãi trên các trang mạng, facebook/blog .

Từ cuối tháng 7/2013, Phạm Thị Đoan Trang đã vận động một số người mà hầu hết là có “thâm niên” tham gia, thực hiện các hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam ký vào bản Tuyên bố 258 có nội dung vận động cộng đồng quốc tế gây áp lực Việt Nam xóa bỏ Điều 258 BLHS như là “điều kiện” để được trở thành thành viên “Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp quốc”. Mặc dù bản “Tuyên bố 258” mượn danh “Mạng lưới Blogger Việt Nam” nhưng chỉ thu thập được 69 chữ ký của số zân chủ, đến nay mới được hơn 100 chữ ký. Thật khôi hài.

Mặc dù chỉ được một nhúm vài kẻ chống đối cực đoan ký tên ủng hộ “Tuyên bố 258”, nhưng chúng lấy cái danh “Mạng lưới Blogger Việt Nam” liên hệ và tổ chức trao “Tuyên bố 258” cho ĐSQ Mỹ, Úc, Thụy Điển, Đức tại Hà Nội và cử một đoàn bay sang Thái Lan để trao cho một số tổ chức quốc tế. Chúng xem đây như “chiến thắng” và “trưởng thành” của cái gọi là “lực lượng đấu tranh dân chủ Việt Nam”! Các bạn có thể xem nội dung Tuyên bố 258 và những việc làm của nhóm này tại blog sau : http://tuyenbo258.blogspot.com/

Cùng với việc đem Tuyên bố 258 đi “trình” các ĐSQ, tổ chức quốc tế, chúng tổ chức lăng xê, quảng bá, diễn tả các trạng thái tự hào được “bán nước” như một sự khiêu khích quốc thể, thách thức cộng đồng yêu nước chân chính. Cùng với việc này, chúng còn tụ tập tổ chức các buổi “café 258”, tụ tập trước các Đại sứ quán để ”yểm trợ” cho số vào bên trong, tụ tập hò hét đòi “người của chúng” khi đang được yêu cầu làm việc với các cơ quan chức năng về các hành vi vi phạm pháp luật khác giữa Thủ đô Hà Nội… Những hành động quá khích, ngày càng leo thang núp dưới danh nghĩa “yêu nước”, “phản đối đường lưỡi bò”, “đấu tranh dân chủ, nhân quyền” nhưng thực chất là cái vỏ bọc “hợp pháp” cho các việc làm xúc phạm, gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, phủ nhận thể chế chính trị, kích động chống đối tiến tới lật đổ Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Nếu bạn vào địa chỉ facebook/blog của những kẻ ký tên Tuyên bố 258 sẽ dễ dàng nhận thấy sự chống đối đến cực đoan, thách thức chính quyền, xem thường cộng đồng đến bệnh hoạn của những kẻ này. Mọi hành động, việc làm của chúng đều hướng tới mục tiêu lật đổ Nhà nước với khát vọng đưa Việt Nam trở lại với thể chế “Việt Nam Cộng hòa”, đáp ứng được khát vọng của các ông thầy Việt Tân, Tập hợp dân chủ đa nguyên, …đang trông ngóng hơn 30 năm nay ngoài cửa khẩu (đang thường trực trong danh sách “bạn bè” trên blog/facebook của chúng), để được ôm chân, bợ đít các “đại cường quốc”, bất chấp nguy cơ có thể đẩy Việt Nam trở thành bãi chiến trường, nội chiến hoặc sân đấu cho các nước đế quốc diễn tập.
Cộng đồng facebook/blog trên mạng Internet đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ những hành động bán nước của những kẻ tham gia “Tuyên bố 258”. Các bạn có thể đọc một số bài viết sau:
(1) http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2013/08/lai-cai-su-tiem-danh-van-mot-nhum-nguoi.html
(2) http://xapxinh.blogspot.com/2013/08/nha-dan-chu-dien-tro-moi.html#.Ui8IxIu5L7U
(3) http://vietnamconghoa2012.blogspot.com/2013/08/ho-muon-gi-qua-cai-goi-la-tuyen-bo-258.html
(4) https://vitoquocvietnam.wordpress.com/2013/08/29/mang-luoi-blogger-viet-nam-la-gi-nhi-2/
(5) http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/21172302.html
Ký tên phản đối tuyên bố 258
DOCS.GOOGLE.COM —


=======
CỘNG ĐỒNG BLOGGER VIỆT NAM PHẢN BÁC "TUYÊN BỐ 258"

Xét rằng:

- “Yêu nước vốn là bổn phận thiêng liêng của bất cứ người dân của một dân tộc nào. Vì yêu nước nên giả sử có một cách nhìn, một chính kiến, một chính sách khác đối lập với Nhà Nước cũng là chuyện bình thường. Tuy nhiên yêu nước kiểu Trần Ích Tắc yêu cầu ngoại bang can thiệp vào nước mình là một hành động không yêu nước chút nào, nếu không nói đó là hành động phản quốc.”(1)

- Ðiều 29 Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền(2) ghi rõ: “Mọi người đều có bổn phận đối với cộng đồng nào mà chỉ trong đó mới có thể phát triển toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.

Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định, và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền, và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ. Trong bất cứ trường hợp nào, nhân quyền và những quyền tự do này cũng không được hành xử trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.”

- Sau Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền thì Liên Hiệp Quốc thông qua một số Giao Ước Quốc Tế (International Covenant), tiêu biểu là Giao Ước Quốc tế Về Quyền Dân Sự và Quyền Chính Trị (The International Covenant on Civil and Political Rights: The CP Covenant), và Giao Ước Quốc Tế về Những Quyền Kinh Tế, Xã Hội, và Văn Hóa (The International Covenant on Economic, Social, and Cultural Rights: The ESC Covenant), được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc chấp thuận ngày 6 tháng 12 năm 1966. Tại các Điều khoản 18, 19, 20 bàn về các quyền tự do tư tưởng, lương tri, tôn giáo, tự do phát biểu ý kiến, tự do hội họp hòa bình chỉ rõ các quyền này “chỉ chịu những hạn chế quy định bởi luật pháp” và sự “cần thiết để bảo vệ sự an toàn công cộng, trật tự, sức khỏe, hay đạo đức hay quyền căn bản và tự do của người khác”

- Điều 258 Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1999 sửa đổi năm 2009 quy định rõ chỉ áp dụng với những kẻ “LỢI DỤNG” quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức, chứ không phải hạn chế, xóa bỏ quyền tự do, dân chủ con người như “Tuyên bố 258” xuyên tạc. Điều luật này là sự “cần thiết để bảo vệ sự an toàn công cộng, trật tự, sức khỏe, hay đạo đức hay quyền căn bản và tự do của người khác” 

Hơn nữa, Điều 258 Bộ luật Hình sự được thông qua bởi Quốc Hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam - Cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân Việt Nam, của một quốc gia độc lập, có chủ quyền và quyền tự quyết dân tộc đầy đủ, có địa vị pháp lý bình đẳng với mọi quốc gia trên thế giới. Điều luật này còn hướng tới các giá trị quan trọng, là hành lang pháp lý căn bản bảo vệ sự đoàn kết, thống nhất cộng đồng các dân tộc Việt Nam, bảo vệ các giá trị văn hóa, truyền thống, lịch sử, đạo đức dân tộc và quan trọng nhất là bảo vệ quyền tự do, dân chủ của tổ chức, cá nhân này không bị xâm hại bởi việc thực hiện các quyền tự do, dân chủ của cá nhân khác. 

- Blogger Đoan Trang - người khởi xướng “Tuyên bố 258” đã phát biểu rằng “Tuyên bố 258” là bước đầu tiên trong việc “xem xét lại toàn bộ hệ thống Việt Nam”. Chúng tôi thấy rõ rằng việc xem xét Điều 258 BLHS thực ra là sự mở đường cho một nhóm thiểu số ít ỏi mạo danh “Mạng lưới blogger Việt Nam” được “tự do” hoạt động kích động chống phá Nhà nước Việt Nam, phá hoại sự đoàn kết dân tộc cũng như các giá trị văn hóa, đạo đức, lịch sử truyền thống. Hình ảnh một số blogger hoan hỉ như một sự “chiến thắng” khi bước ra từ Đại sứ quán các nước Mỹ, Đức, Úc, Thụy Điển sau khi “trình Tuyên bố 258” gieo nỗi hổ thẹn, nhục nhã cho mỗi con dân nước Việt, gợi tưởng đến hình ảnh quốc nhục của Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống khi xưa.

Do vậy:

Bằng Tuyên bố này, Cộng đồng Blogger Việt Nam phản bác “Tuyên bố 258” của một nhóm nhỏ ít ỏi đi ngược lợi ích cộng đồng, dân tộc, đã tiếm danh, mạo nhận cộng đồng để làm hoen ố lòng tự tôn dân tộc, hạ nhục quốc thể, vấy bẩn Dòng máu Lạc Hồng.

Bản ký tên ủng hộ văn bản “Cộng đồng Blogger Việt Nam phản bác Tuyên bố 258” với tên tuổi thực, Chứng minh thư nhân dân, địa chỉ blog/facebook xin gửi về địa chỉ thư điện tử Phanbactuyenbo258@gmail.com. Hoặc điền theo biểu mẫu :http://tinyurl.com/phandoituyenbo258

Văn bản sẽ được viết bằng Tiếng Việt, Tiếng Anh gửi đến Quốc Hội, Chính phủ, các tổ chức chính trị - xã hội, các Đài Truyền hình, báo chí trong nước. Đồng thời cũng gửi đến các Đại sứ quán nước ngoài tại Việt Nam, các tổ chức quốc tế nhằm bảo vệ danh dự cho Cộng đồng Blogger Việt Nam

Chú thích:

(1) “Chuyện Xưa, Chuyện Nay” của Quảng Thiện, trang nhà Chuyển Luân, tháng 11, 2006. Ngoài ra cũng còn bài 'Vọng ngoại tắc ngu' của Trần Đình Hoàng cũng nói lên cùng một ý tưởng. 

(2) Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền là dập theo khuôn của Bản Nhân Quyền (Bill of Rights) của Mỹ, được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc chấp thuận và tuyên bố ngày 10 tháng 12 năm 1948 – thời điểm Liên Hiệp Quốc nằm trong sự thao túng của các cường quốc Âu Mỹ. Bản Tuyên Ngôn này được thông qua với 48 phiếu thuận trên tổng số 195 quốc gia trên thế giới (tỷ lệ 25%). Bản Tuyên Ngôn không có giá trị công pháp quốc tế (not legally binding), vì không có một định nghĩa rõ ràng thế nào là nhân quyền

(3) Article 18: 1. Everyone shall have the right to freedom of thought, conscience and religion.. 2. Freedom to manifest one’s religion or beliefs may be subject only to such limitations as are prescribed by law and are necessary to protect public safety, order, health, or morals or the fundamental rights and freedom of others.

(4) Article 19: 1. Everyone shall have the right to freedom of expression.. 2. The exercice of the rights provided for in Paragraph 2 of this article carries with its special duties and responsibilities. It may therefore be subject to certain restrictions, but these shall only be such as are provided by law.

(5) Article 21: 1. The right of peaceful assembly shall be recognized. 2. No restriction may be placed on the exercice of this right other than those imposed in conformity of the law.



====
Bản Tiếng Anh


                      Vietnam blogger community’s rebuttal to Statement 258

Considering that:

- "Patriotism is the sacred duty of the people of all nations. It is nothing abnormal if a man is provoked into having political perspectives and views that contradict with the State’s policies by patriotism. Nevertheless, such “patriotic” acts like the ones of Tran Ich Tac who has once called for foreign intervention in his country is in fact considered as “unpatriotic”, if not an act of treason" ( 1 )

- Article 29 of the Universal Declaration of Human Rights ( 2 ) clearly stated: "(1) Everyone has duties to the community in which alone the free and full development of his personality is possible.

 In the exercise of his rights and freedoms, everyone shall be subject only to such limitations as are determined by law solely for the purpose of securing due recognition and respect for the rights and freedoms of others and of meeting the just requirements of morality, public order and the general welfare in a democratic society. These rights and freedoms may in no case be exercised contrary to the purposes and principles of the United Nations.”

- After the Universal Declaration of Human Rights, the United Nations adopted a number of International Covenants. Notably, on December 6th 1966, the UN General Assembly approved the International Covenant on Civil and Political Rights: The CP Covenant; the International Covenant on Economic, Social, and Cultural Rights: The Covenant ESC. In Articles18, 19, 20, that discuss the right to freedom of thought, conscience and religion, freedom of expression, freedom of association rights and peace, it is specified that these Articles are "subject only to such limitations as are prescribed by law and are necessary to protect public safety, order, health or morals or the fundamental rights and freedoms of others."

- Article 258 of the 1999 Penal Code of Vietnam, amended in 2009 clearly stated that only those who ABUSE the right to democratic freedoms to infringe upon the interests of the State, the legitimate rights and interests of organizations and/or citizens are subjected to the article. Therefore, it is not the aim of the article to restrict and remove freedom and democratic rights of the people as distorted in "Statement 258". This regulation is "necessary to protect public safety, order, health, morals and the fundamental rights and freedoms of other citizens"
Moreover, Article 258 of the Criminal Code was adopted by the National Assembly of the Socialist Republic of Vietnam - the highest authority of the people of Vietnam – an independent country with sovereignty and complete national autonomy as well as the legal status equal to any country in the world. The Article aims at important values ​​which form the basic legal framework to protect the community unity of the people of Vietnam along with cultural values, traditions, history, religion, ethics and most importantly, to protect the right of freedom and democracy of the organizations and/or citizens from being infringed by the implementation of the freedom and democracy of other organizations and individuals.

- Blogger Doan Trang - who initiated the “Statement 258”, has declared that the Statement was the first step to "review the whole political system of Vietnam." It can be clearly seen that the review of Article 258 of the Penal Code is actually paving the way for propaganda activities of the few people who impersonate the "Vietnam blogger network" to stir against the State of Vietnam, undermining national unity as well as traditional cultural and moral values. The picture of a group of a bloggers being happy upon their so-called "victory" when leaving the Embassy of the United States, Germany, Australia and Sweden after the submit of "Statement 258" has sowed shame and humiliation in the mind of each Vietnamese citizen, implying a national disgrace to the image of Tran Ich Tac, Le Chieu Thong.

Thus:

By this statement, the Blogger Community of Vietnam refute "Statement 258" of a minority, which opposed public and national interest and has impersonated the whole community to tarnish nation’s honor, humiliated Vietnamese people’s pride and smeared the “Lac Hong bloodstream”.

Please send the signatories in support of "Vietnam Blogger Community’s rebuttal to statement 258 " with real names, blog/Facebook address to the following email address: Phanbactuyenbo258@gmail.com.


The text is written in Vietnamese, English and will be sent to the National Assembly, the Government, political and social institutions, television stations, newspapers in the country as well as to foreign embassies and international organizations in Vietnam and to protect the reputation of Vietnam’s Blogger Community.

Saturday, September 7, 2013

CẢNH GIÁC TRƯỚC ÂM MƯU CHIA RẼ DÂN TỘC

 Bài viết hay của một em sinh viên
CẢNH GIÁC TRƯỚC ÂM MƯU CHIA RẼ DÂN TỘC


Xung quanh vụ việc một số giáo dân Giáo xứ Mỹ Yên quá khích, có hành vi vi phạm pháp luật, gây nên sự hỗn loạn ở xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, đã và đang được các trang web phản động
 phản ánh theo chiều hướng “đổi trắng thay đen” để biện minh cho những hành động vi phạm pháp luật có chủ đích, có hệ thống. Sau đây là vài “ngu ý” của tác giả trước sự việc trên.

GIÁO DÂN CŨNG LÀ CÔNG DÂN

Mỗi quốc gia đều có hệ thống pháp luật để duy trì trật tự xã hội, Việt Nam cũng không phải là ngoại lệ. Phàm là công dân nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì bất kể ai cũng phải tuân thủ luật pháp Việt Nam. Giáo dân cũng vậy. Các chính sách của nhà nước luôn quan tâm đến đời sống của đồng bào công giáo, tuy nhiên không vì thế mà giáo dân nằm ngoài pháp luật. Bất cứ ai vi phạm pháp luật thì đều bị trừng trị nhằm đảm bảo công bằng xã hội, đồng bào công giáo không nên nghe theo những kẻ xấu kích động mà có những hành vi vi phạm pháp luật. Lúc bàn tay đã nhúng chàm thì “xưng tội” hay “rửa tội” không thay thế cho việc “đền tội” được đâu.

XUYÊN TẠC

Bài “Công an Nghệ An bắt giữ người trái pháp luật” của đài RFA ngày 4/8 có viết : “Hai giáo dân Công giáo thuộc Giáo họ Trại Gáo xứ Mỹ Yên bị bắt hồi ngày 27 tháng 6 vừa qua là ông Ngô Văn Khởi, 53 tuổi và ông Nguyễn Văn Hải 43 tuổi. Ông Ngô Văn Khởi từng là một thành viên trong Ban Hành Giáo của giáo xứ và ông Nguyễn Văn Hải hiện là một giáo lý viên của giáo xứ. Cả hai bị cơ quan chức năng bắt khi họ đang trên đường đi công việc của bản thân, và mãi đến hơn một tuần lễ sau đó gia đình mới nhận được thông báo đề ngày 28 tháng 6 của cơ quan cảnh sát điều tra khởi tố và bắt tạm giam về tội gây rối trật tự công cộng”. 1 trang web trong nước đăng tải các nội dung về Công giáo nhận định việc bắt giữ 2 giáo dân trên là “bắt cóc theo hình thức khủng bố”, “bí mật bắt không có lý do và không thông báo cho người thân”. Xét thấy, các kênh thông tin trên đều nhằm vào cụm từ “bắt người trái phép”, vậy như thế nào là bắt người hợp pháp ?

SỰ THẬT

Trước hết phải khẳng định hành vi vi phạm pháp luật của hai giáo dân này là quá rõ ràng. Ngày 22/5/2013, hai đối tượng này đã cùng với một số đối tượng quá khích hô hoán, kích động đám đông bao vây, đánh đập người gây thương tích một cách vô cớ và đập phá gây thiệt hại tài sản hàng trăm triệu đồng tại nhà anh Đậu Văn Sơn ở xã Nghi Phương - huyện Nghi Lộc. Ngay sau khi vụ việc xảy ra, cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Nghệ An đã tiến hành khởi tố vụ án hình sự với 4 tội danh “Gây rối trật tự công cộng”, “bắt giữ người trái pháp luật”, “Hủy hoại tài sản ” và “Cố ý gây thương tích ”. Khi bắt giữ các bị can, cơ quan chức năng đã tiến hành đúng theo quy định của Điều 80, Luật Tố tụng hình sự về “bắt bị can, bị cáo để tạm giam ”, như “ có lệnh bắt bị can của thủ trưởng cơ quan điều tra ”, “khi tiến hành bắt người tại nơi khác có sự chứng kiến của đại diện chính quyền xã, phường, thị trấn nơi tiến hành bắt người”... Như vậy, việc bắt 2 giáo dân có hành vi vi phạm pháp luật như trên không thể gọi là “bắt người trái phép”.

Việc hàng trăm giáo dân kéo đến trước trụ sở UBND xã Nghi Phương (huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An) la ó, gây rối làm gián đoạn cuộc họp quân dân chính mở rộng do Chính quyền xã Nghi Phương tổ chức. Hơn thế nữa, những giáo dân này còn dùng đá, gậy gộc và nhiều loại hung khí (được chuẩn bị trước) tấn công các cán bộ và người dân có mặt ở trụ sở xã tại thời điểm này, khiến nhiều người bị thương nặng. Xét thấy đây là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng có tổ chức. Nếu chỉ vì đồng bào công giáo gây áp lực mà chính quyền thả người vi phạm thì chẳng phải pháp luật đã bị xem nhẹ. Và sau này bất cứ ai phạm tội, chỉ cần huy động anh em họ hàng, làng xóm đến gây áp lực với chính quyền để được tự do thì còn gì là quốc pháp, là gia quy.

THAY CHO LỜI KẾT

38 năm thống nhất nhưng đất nước ta chưa một ngày được yên trước các thế lực thù địch , chúng luôn tìm mọi cách để phá hoại đất nước ta thông qua âm mưu lâu dài “diễn biến hòa bình, bạo loạn, lật đổ”. Chia rẽ, kích động tôn giáo là một trong những chiêu bài thâm hiểm của bọn chúng. Thiết nghĩ bên cạnh niềm tin vào Tôn giáo thì niềm tin vào pháp luật cũng là bổn phận phải có của 1 công dân.

P/s : Bài viết mang quan điểm cá nhân của tác giả

[Hoàng Thị Nhật Lệ]
 — với Thu Huong và 11 người khác.


Thursday, September 5, 2013

Vì sao ông Nguyễn Gia Kiểng sẽ phải mãi mãi “ăn năn”?

Trả lời bài viết ‘Cách mạng Tháng 8, nội chiến và nội chiến cộng sản”
Đọc bài viết https://danluan.org/tin-tuc/20130831/nguyen-gia-kieng-cach-mang-thang-8-noi-chien-va-noi-chien-cong-san#comment-96608, tôi phải cố gắng lắm mới định hình được thứ tư duy hổ lốn, lẫn lộn, đánh lận của ông Kiểng. Khi định hình được tư duy của ông tôi thấy sáng tỏ một điều, thảo nào ông và cái tổ chức THDCDN cứ mãi phải ép uổng Tổ quốc“ăn năn”? Sáng tỏ điều nữa là cái lý luận “hòa giải dân tộc” chỉ là thứ lừa phỉnh nhằm tìm kiếm vị thế chính trị trong ảo tưởng về một sự thỏa hiệp hão huyền với lực lượng cầm quyền trong nước hiện nay. Tiếc rằng, chẳng ai ngu gì với mớ lý thuyết “ăn năn” mãi chưa thôi của ông nên ông và THDCDN cứ mãi chung chiêng giữa 2 làn đạn
Trong bài viết này, mới đầu tưởng như ông Kiểng “thừa nhận” ý nghiã lịch sử của CMT8 và ngày lễ độc lập 2/9 “ta phải nhận định rằng độc lập dân tộc là điều không thể nhân nhượng và cần được đánh đấu một cách thực mạnh mẽ và long trọng sau gần một thế kỷ ngoại thuộc. Đó là một vấn đề danh dự dân tộc. Cách Mạng Tháng 8 phải có và đảng cộng sản cũng có lý khi nói rằng đó là công lao của họ. Họ là tổ chức chính trị duy nhất có thực lực vào thời điểm đó sau khi đã chiến đấu kiên cường trong suốt giai đoạn Thế Chiến II và đã trả giá rất cao. Điều này phải được nhìn nhận. Ngày 19-8-1945 và ngày 2-9-1945 chắc chắn phải được ghi nhận như những ngày lịch sử lớn.”. nhưng thực ra đây là mồi câu view cho cái thuyết ăn năn nửa dơi nửa chuột, bởi đọc hết sẽ thấy đây là cả “công trình” ông ta nỗ  lực xuyên tạc, bịa đặt trắng trợn lịch sử nhằm phủ nhận vai trò của Đảng Cộng sản, biến lãnh tụ dân tộc làm nên CMT8 thành “tội đồ” dân tộc, không ngoài mục đích cuối cùng phủ nhận giá trị đích thực của CMT8, vai trò của Đảng, tư tưởng HỒ Chí Minh, giá trị CN Mác-Lê. Tất cả cuối cùng đều nhắm đến cái đích biện hộ cho “lý tưởng” chống phá thể chế suốt mấy chục năm qua của ông Kiểng  và vuốt ve đám tay sai, thuộc hạ trong nước được ông nuôi dưỡng mua chuộc được bằng những tờ USD, Euros, song vẫn công cốc công cò.
Để giúp bạn đọc hình dung về luận thuyết ăn năn của ông và cho ông thấy vì sao cái ảo tưởng “hòa giải dân tộc” hay nói cách khác, tìm ghế chính trị trong nước mãi cứ là viễn tưởng đối với ông Kiểng và tổ chức THDCDN, tôi sẽ chia bài viết thành 2 phần để dễ theo dõi:
Phần 1: Trả lời bài viết ‘Cách mạng Tháng 8, nội chiến và nội chiến cộng sản”
Phần 2: Vì sao ông mãi phải ăn năn
Phần I
Trong bài viết, tôi xin tóm tắt những luận điểm ông Kiểng đưa ra nhằm phủ nhận giá trị CMT8
Thứ nhất, ông ta lập luận rằng “Cách Mạng Tháng 8, theo cách mà nó đã diễn ra, đã mở đầu cho một chuỗi thảm kịch dài tàn phá đất nước ta và đã khiến chúng ta tụt hậu bi đát như ngày nay.” Cơ sở là sự tụt hậu so sánh với thế giới, với Hàn Quốc, Nhật Bản
Thứ hai, ông phủ nhận giá trị CMT8 vì nó là cơ sở dẫn đến 2 cuộc nội chiến “Cả hai cuộc chiến gọi là "chống Pháp" và "chống Mỹ" đều là những cuộc nội chiến”. Ngoài diễn giải áp đặt theo tư duy chủ quan, dữ liệu, cơ sở thực tế chứng minh cho kết luận này dựa vào “Năm 1954 đã có một triệu người di cư vào miền Nam, số người di cư còn có thể lớn gấp nhiều lần nếu không bị cấm cản; ngược lại đã có bao nhiêu người tập kết ra Bắc?”; “Trong hai cuộc nội chiến này dĩ nhiên đã có sự can thiệp từ bên ngoài” Dựa vào cái này để ông Kiểng phán  rằng “Lý do khiến đảng cộng sản không nhìn nhận đây là những cuộc nội chiến (mà là những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm) chỉ là vì họ không muốn thỏa hiệp với những người Việt Nam khác, họ muốn nội chiến đến cùng”.
Thứ ba, trên cơ sở của lập luận 1 và 2, ông ta đưa ra lập luận thứ ba để phủ nhận giá trị CMT8 là “Nội chiến tai hại hơn nhiều so với chiến tranh chống lại một quốc gia khác” bằng sự so sánh về sự phục hồi của Nhật, Đức, Pháp, Nga, Mỹ xuất phát từ nguyên nhân nội chiến hay chiến tranh để đúc ra mệnh đề nội chiến ảnh hưởng đến sự phát triển đất nước mạnh hơn chiến tranh chống xâm lược từ nước khác
Từ đó ông ta tìm ra nguyên nhân dẫn đến nội chiến trong 2 cuộc kháng chiến Pháp, Mỹ cũng như “nội chiến cộng sản” đều bắt nguồn từ chủ nghĩa cộng sản và người đem chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam là Hồ Chủ tịch, cho đó chính là nguyên nhân “phủ nhận” giá trị CMT8, nguyên nhân ngăn cản sự “hòa giải dân tộc”, nguyên nhân làm chậm sự dân chủ hóa…
Trước hết, tôi sẽ chỉ ra ông mắc lỗi nghiêm trọng trong tư duy và lập luận
Một mặt ông ta thừa nhận thành quả CMT8 đem lại nền độc lập dân tộc, thừa nhận tinh thần đấu tranh giành độc lập là nhu cầu tất yếu của mọi dân tộc nhưng mặt khác ông ta phủ nhận vai trò của ĐCS, Chủ nghĩa Mác-Lê và lãnh tụ Hồ Chí Minh. Cái sự đánh lận, lừa đảo cả lịch sử của ông ta là ở chỗ này. Vậy ai, chủ thuyết nào đã quy tụ mọi lực lượng dân tộc giành CMT8 nếu không phải là CNMac-Lê đã được Hồ Chí Minh vận dụng sáng tạo vào Việt Nam trên cơ sở kết hợp với nghĩa dân tộc và chủ nghĩa yêu nước. Nếu vận dụng Chủ nghĩa Mac-lê máy móc, dập khuôn như một số lãnh đạo Đảng Cộng sản Đông Dương đã gây tổn thất nghiêm trọng ra sao, có nguy cơ biến lực lượng cách mạng non trẻ đó thất bại nếu không được Chủ tịch Hồ Chí Minh hướng lái trở lại kịp thời mới dành được CMT8. Chủ nghĩa Mác-lê vào Việt Nam hoàn toàn không còn nguyên bản, thực chất nó là sự vận dụng những hạt nhân hợp lý như thuyết biện chứng, thuyết lịch sử duy vật kết hợp với chủ nghĩa dân tộc. Bởi vậy nhìn nhận về Hồ Chí Minh, hầu như thế giới và Việt Nam đều cho Người là đại diện của chủ nghĩa dân tộc, ít ai còn ngây thơ cho Người là đại diện chủ nghĩa Cộng sản nguyên bản, trừ một số kẻ như ông Kiểng đang cố bấu víu vào để phủ nhận vị lãnh tụ dân tộc cũng như nhằm phủ nhận Đảng Cộng sản và thành quả cách mạng dân tộc do Người và Đảng lãnh đạo gây dựng nên.
Cái cơ sở lập luận cho 2 cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ là “nội chiến” của ông Kiếng đúc rút chỗ này “Khi người trong một nước giết nhau trên một qui mô lớn và trong một thời gian dài thì đó là nội chiến, dù có hay không có sự can thiệp từ bên ngoài. Vả lại số người Pháp và người Mỹ thiệt mạng trong hai cuộc chiến này chỉ là những tỷ lệ không đáng kể so với số tử vong của người Việt. Cả hai cuộc nội chiến này đều phải bị lên án.” Như vậy, lập luận của ông Kiểng chỉ dựa thuần trên số lượng người chết trong 2 cuộc chiến là người Việt so sánh với người nước ngoài khẳng định đó là “nội chiến”. Biết phải nói sao cho thứ tư duy “cơ học” đã lỗi mốt hàng thiên niên kỷ này từ kẻ tự xưng là “trí thức” thời nay nhỉ? Nếu so sánh thì sẽ thấy chính CNDuy vật đã tự hổ thẹn, gọi cái thứ tư duy cơ học thủa sơ khai là chủ nghĩa duy vật ngây thơ, mơ mộng, thì thời hiện đại này, gọi tên cái thứ tư duy của ông Kiểng này với tên gọi gì đây nhỉ?
Tôi chẳng thiết cãi nhau với cái thứ tư duy “đồ đá” này của ông, chỉ phiền bạn đọc hãy đọc lại bài viết của GS Trần Chung Ngọc viết về cuộc chiến chống Mỹ có phải là nội chiến hay không (Tản Mạn Xung Quanh Cuộc Chiến Ở Việt Nam (Trần Chung Ngọc), để thấy rằng  sự tổn thất bên nào thực nghiêm trọng hơn, vì sao một dân tộc thô sơ, nghèo đói, phân hóa bởi lịch sử như vậy lại có thể làm nên chiến thắng hai đế quốc hùng mạnh nhất thế giới, nêu không muốn nói đó là nhờ ý thức về cuộc chiến tranh chính nghĩa giành độc lập, thống nhất dân tộc, đất nước cháy bỏng của dân Việt đã đem lại kỳ tích có một không hai đó. Chiến thắng đó, tính chính nghĩa đó cũng là lý do vì sao Việt Nam được sự ủng hộ không chỉ từ các nước đồng minh mà còn từ chính cộng đồng quốc tế, hậu phương của “kẻ thù” đã giúp dân tộc Việt chiến thắng. May mắn đó còn kéo đến tận ngày nay khi vị tổng thống Clinton, Obama đều thuộc thành phần “phản chiến” năm xưa giờ đã vứt bỏ mặc cảm thua cuộc, nối lại quan hệ với “lực lượng cộng sản” ở Việt Nam, thậm chí còn đang tiến tới đối tác toàn diện, chiến lược. Bởi họ nhìn thấy ĐCSVN không phải là nguyên nghĩa của Chủ nghĩa Mac-Lê ngoài cái tên gọi, họ thấy được rằng dù có muôi dưỡng đến trăm năm nữa thì lực lượng chống Cộng cả trong và ngoài nước chẳng làm nên cơm cháo gì. Họ thấy rằng “diễn biến hòa bình” đem lại nhiều “hy vọng” hơn, ĐCSVN sẽ tự chuyển mình phù hợp với lợi ích dân tộc, còn đám chống cộng hay gọi mỹ miều là “lực lượng đấu tranh dân chủ” chỉ là quân tốt lợi dụng được đến đâu thì hay đến đó, không hơn không kém, đúng như bản chất và thực lực của thành phần này trong nước.
Còn cái lập luận thứ 3 của ông tệ hại hơn nhiều nữa, khiến tôi thấy như tư duy ông còn thua con trẻ, chẳng muốn đáp lại.Nhưng vì người Việt nhất là thành phần hải ngoại như ông phần đông vẫn viện vào tư duy này làm công cụ phỉnh phờ những thành phần ít học, cơ hội trong nước, nên tôi đánh viết thêm. Ông ta cho Đức, Nhật phát triển nhanh và bền vững hơn Pháp, Nga bởi  chỉ chịu hậu quả của chiến tranh với nước khác, chứ không phải chịu sự không “đồng thuận” trong dân tộc. Tệ hại thật, không lẽ Đức bị phân chia thành 2 nước suốt bao năm, mãi đây Liên Xô sụp đổ, Bức tường Berlin hạ xuống thì mới thống nhất được đất nước, theo tư duy và lập luận xuyên suốt của ông Kiểng, chẳng nhẽ đây là trường hợp “đặc cách”? Hàn quốc phát triển như rồng ấy nay đang không “nội chiến”? Mỹ khắc phục sau “nội chiến” là thành phần dân da đỏ - người chủ thực sự của nước Mỹ gốc ấy đang bị “tuyệt chủng” cũng như vô thiên lủng vấn đề cộn cán tương tự được xem “đã dồn mọi cố gắng để thực hiện hòa giải dân tộc một cách quả quyết và thành thực”? Cuộc chiến 1789 làm nước Pháp “yếu” đến tận hôm nay, trong khi lực lượng cộng sản – “di hại” 1789 ở Pháp không đáng được xem là lực lượng chính trị? Nhìn chung cái “mệnh đề” “Nội chiến tai hại hơn nhiều so với chiến tranh chống lại một quốc gia khác” lỗi nghiêm trọng từ mọi góc cạnh.
Vấn đề ông Kiểng cho “nội chiến cộng sản” – ý nói nội bộ ĐCS luôn có các phe phái tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau làm yếu đất nước. Xem ra khái niệm “nội chiến” của ông Kiểng quá rộng, không chỉ bao trùm chiến tranh trong địa giới lãnh thổ, mà còn cả sự cạnh tranh quyền lực chính trị giữa các phe nhóm lợi ích, …Nếu quy chiếu quan điểm này thì đáng xem đảng Cộng hòa và đảng dân chủ đang gây “nội chiến” ở nước Mỹ từ thủa khai sinh lắm lắm. Sự cạnh tranh, đấu đá, tranh giành quyền lực chính trị giữa các đảng hay trong một đảng cầm quyền suy cho cùng chẳng phải là tốt lắm sao nếu đứng ở góc độ xem đa nguyên đa đảng, cạnh tranh quyền lực là độc lực phát triển?
Nhìn chung, cả một hệ thống tư duy lủng củng, mới đọc tưởng có vẻ xuôi tai nhưng kỳ thực dẫn dắt người đọc có kiến thức hạn chế vào mê hồn trận “Tổ quốc ăn năn” không ngoài mục đích đánh lận cho thủ đoạn phủ nhận vai trò lãnh đạo của ĐCSVN, hạ bệ lãnh tụ dân tộc, lừa bịp đám tay chân ngu muội, lôi kéo thêm vài con gà nhẹ dạ, bao biện cho động cơ chống đối, tìm kiếm ảo tưởng “hòa giải dân tộc” nếu tương lai ĐCSVN tự diễn biến..
(Xin mời đọc tiếp Phần 2 để thấy vì sao tổ chức THDCDN của ông Kiểng chưa thể làm nên cơm cháo gì)
Nguyễn Biên Cương
 Phần II 
THDCDN: Sự thất bại từ lý luận đến lực lượng
Trước hết tôi muốn nói đến sự thất bại của THDCDN được dẫn dắt bởi “lãnh tụ tinh thần” NGuyễn Gia Kiểng thất bại từ lý luận như thế nào
Bề ngoài ông Kiểng giương ngọn cờ “hòa giải dân tộc” để quy tụ lực lượng được xem là “có chữ nghĩa” ở hải ngoại đã quá chán ghét thành phần CCCĐ cũng như tìm sự “đồng cảm” của thành phần cơ hội trong nội bộ Đảng CSVN. Đồng thời đây cũng được ông ta mơ tưởng như là “giải pháp” dễ được người dân trong nước chọn lựa nếu ngày đẹp trời nào đó ĐCSVN thất cơ lỡ vận. Nhưng thực ra, cái vỏ này chẳng lừa được mấy người. Lực lượng chống Cộng hải ngoại xem ông này và tổ chức của ông ta thuộc loại tìm cách “thỏa hiệp”, “bợ đít” với cộng sản vì đã dám giương cái khẩu hiệu mà chúng đang mải miết chống giống như chống cái Nghị quyết 36 về dân vận hải ngoại của của ĐCSVN. Chính vì vậy, dù được xem là thành phần chống Cộng có chút não hơn cả nhưng mấy chục năm nay cái tổ chức THDCDN hải ngoại quanh đi quanh lại lèo tèo vài mống ở phân bộ nọ phân bộ kia, ngân quỹ thì khiêm tốn, suốt ngày chỉ biết dùng nước bọt đi xin tiền thì sao cạnh tranh được với đảng mafia Việt Tân?
Ở trong nước, thì cái vỏ “hòa giải dân tộc” của ông Kiểng chẳng lừa bịp được mấy, ngoài mấy thành phần cơ hội dạng đắc sắc và nổi bật như Nguyễn Thanh Giang. Bởi chỉ cần ai có chút học vấn đều dễ nhận ra sự lừa bịp trong đó như sự phân tích của tôi ở Phần I bài viết này. Chỉ cần nhìn vào con bài tiêu biểu mà ông Kiểng và tổ chức THDCDN đã đầu tư khá nhiều vốn liếng vào tờ “Tập san Tổ quốc”  đã thấy sự thất bại “chiến lược” trong nuôi dưỡng và tạo dựng lực lượng “nội địa” của tổ chức này.
Viết về ông Nguyễn Thanh Giang này, tôi đã có khá nhiều bài bình luận về bản chất cơ hội, háo danh, hám lợi đến bệnh hoạn của tay này. Ông này được Nguyễn Gia Kiểng tin dùng qua sự cộng tác làm “Tập san Tổ quốc” với hy vọng đây sẽ là “tổ chức” trá hình, cơ sở vật chất thâm nhập, gây dựng lực lượng trong nội bộ Đảng, ngoài xã hội của THDCDN vào trong nước. Tập san này ngày đầu thu hút được ban bệ xem ra khác hoành tráng, hầu hết là các cây bút nổi danh thuộc “lực lượng dân chủ” trong nước thời kỳ 2006. Mạng lưới tán phát chủ yếu nhằm vào các CLB hưu trí, trí thức, giới có chút học vấn trong nước. Với những khoản tiền đầu tư cho tờ báo này bị báo chí trong nước phanh phui từ số tiền ông Nguyễn Thanh Giang nhận trực tiếp từ ông Nguyễn Gia Kiểng xem ra là khá lớn. Ông Giang trang bị máy tính, máy in cùng với số lượng báo tán phát mỗi tháng 2 kỳ mà báo chí công khai cho thấy những khoản tiền bị phanh phui mới chỉ là một phần rất nhỏ.
Nhưng từ chính cái lý thuyết “bệnh hoạn” chẳng thu phục nhân tâm, sử dụng con người nhằm vào thành phần cơ hội, trở cờ trong nội bộ nên giờ đây ông Kiểng và tổ chức của ông ta đã ăn quả đắng. Bao nhiều đầu tư vốn liếng ông Giang kia đút túi cả, chi tiêu bủn xỉn, nhỏ giọt với đồng bọn; công an đụng đến là van xin, thỏa hiệp, ăn năn, hối cải …đủ cả. Nay uy tín, ảnh hưởng trong làng dân chủ của ông Giang về số mo, nếu không muốn nói là âm. Ông ta không chỉ làm phá sản “sự nghiệp” của THDCDN mà còn làm phá sản cả cái gọi là phong trào dân chủ trong nước, là công cụ tuyệt vời cho Đảng, chính quyền “bêu rếu” là chính, chẳng tội gì phải xử tù, làm nát luôn cả thế hệ đồng bọn cùng thời, khiến nhân dân trong nước nhìn rõ hơn, sống động hơn, chân thực hơn về bộ mặt, bản chất của “lực lượng dân chủ trong nước”. Hậu quả Thanh Giang ra đi thì THDCDN cũng rơi vào tình trạng “trạng chết thì chúa cũng băng hà”.
Đây chính là ví dụ sinh động nhất, rõ nét nhất cái sự thất bại của mớ luận thuyết ăn năn kia. Người ra sao thì của hao hao là vậy. Cái thứ nửa dơi nửa chuột thì đừng mong thu hút được nhân sự có “chất lượng” được.
Gần đây, đọc trên Thông luận, thấy ông Kiểng viết khá nhiều bài thể hiện THDCDN là tổ chức duy nhất có uy tín, có trình độ, có khả năng….trở thành tổ chức mạnh, xứng đáng đầu tư, liên kết. Nhưng xem ra, sức mạnh của THDCDN chủ yếu nhờ tài “viết lách” cực khỏe của ông Kiểng và 1,2 cây viết khác trên Thông luận. Sau âm vang của Tập san Tổ quốc, đến nay, THDCDN chưa “thể hiện” được tí lực lượng vật chất nào thêm.
Thế nên tôi mới có nhận định rằng, ông Kiểng cũng như THDCDN của ông ta chỉ đang tồn tại nhờ…ăn năn.
Nguyễn Biên Cương
====

\Nguyễn Gia Kiểng - Cách Mạng Tháng 8, nội chiến, và nội chiến cộng sản
·         Chính trị - xã hội
Nguyễn Gia Kiểng
Sòng phẳng với quá khứ là điều kiện cần thiết để hòa giải dân tộc và xây dựng tương lai. Đó cũng là thái độ phải có để rút ngắn lộ trình dân chủ hóa.
Chúng ta lại kỷ niệm Cách Mạng Tháng 8-1945 và Quốc Khánh 2 tháng 9 một lần nữa. Dù 68 năm đã trôi qua nhưng nhận định những biến cố sôi động trong giai đoạn này vẫn còn là điều chia rẽ người Việt Nam một cách trầm trọng.
Cách Mạng Tháng 8 có cần thiết và vinh quang thực không?
Đối với nhiều người sự cần thiết và vinh quang của Cách Mạng Tháng 8 và quốc khánh 2-9 không thể chối cãi. Đó đã là những ngày mà dân tộc Việt Nam vùng dậy vất bỏ ách ngoại thuộc, mở ra một kỷ nguyên độc lập mới và xác nhận trước thế giới văn minh rằng dân tộc Việt Nam cũng có quyền có chỗ đứng ngang hàng với mọi dân tộc khác. Tuy vậy đối với một số người ngày càng đông đảo Cách Mạng Tháng 8 thực ra không cần thiết nếu quả nhiên độc lập là mục tiêu duy nhất. Họ lý luận rằng chủ nghĩa thực dân đã chết sau Thế Chiến II và độc lập tự nhiên phải đến sau dù có hay không có Cách Mạng Tháng 8 bởi vì đó là khuynh hướng tất yếu, cũng như mặt trời phải mọc lên vì trái đất đã xoay dù con gà có gáy hay không. Bằng cớ là tất cả mọi quốc gia muốn độc lập, kể cả tại Châu Phi Da Đen, đều đã có độc lập và hơn thế nữa trong đa số các trường hợp còn giành được độc lập trước và ít tốn kém hơn chúng ta. Nhiều người cũng không nhìn ngày 2-9 như ngày quốc khánh, hiểu theo nghĩa một ngày lễ tưng bừng và hân hoan của dân tộc. Đối với họ ngày 2-9-1945 đã chỉ khai sinh ra một nhà nước cộng sản và mở đầu cho một giai đoạn nội chiến kéo dài và thực ra vẫn chưa chấm dứt sau ngày 30-4-1975.
Một cách bình tĩnh, ta phải nhận định rằng độc lập dân tộc là điều không thể nhân nhượng và cần được đánh đấu một cách thực mạnh mẽ và long trọng sau gần một thế kỷ ngoại thuộc. Đó là một vấn đề danh dự dân tộc. Cách Mạng Tháng 8 phải có và đảng cộng sản cũng có lý khi nói rằng đó là công lao của họ. Họ là tổ chức chính trị duy nhất có thực lực vào thời điểm đó sau khi đã chiến đấu kiên cường trong suốt giai đoạn Thế Chiến II và đã trả giá rất cao. Điều này phải được nhìn nhận. Ngày 19-8-1945 và ngày 2-9-1945 chắc chắn phải được ghi nhận như những ngày lịch sử lớn.
Nhưng điều còn chắc chắn hơn là Cách Mạng Tháng 8, theo cách mà nó đã diễn ra, đã mở đầu cho một chuỗi thảm kịch dài tàn phá đất nước ta và đã khiến chúng ta tụt hậu bi đát như ngày nay. Trong tiệc chiêu đãi tại bộ ngoại giao Hoa Kỳ ngày 25-7 vừa qua ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói: "Sau hơn 25 năm thực hiện công cuộc đổi mới, từ một nước kém phát triển Việt Nam đã vươn lên trở thành một nước có thu nhập trung bình". Sai lầm lố bịch. Thu nhập bình quân hàng năm trên mỗi đầu người trên thế giới hiện nay là sấp sỉ 10.000 USD, thu nhập của một người Việt Nam là 1200 USD, chỉ bằng 12% mức trung bình thế giới. Các nhà lãnh đạo cộng sản vẫn chưa hiểu rằng chúng ta nghèo khổ và tụt hậu một cách vô cùng bi đát, và nguyên nhân chính là những cuộc chiến mà họ lấy làm hãnh diện và bắt đất nước phải biết ơn.
Vào thời điểm 1945, Cao Ly và Việt Nam ở mức độ phát triển tương tự, Việt Nam còn có phần khá hơn. Cả hai nước đều đã bị ngoại thuộc nhưng ách thống trị của người Nhật còn tàn bạo gấp bội ách đô hộ của người Pháp. Ngày nay GDP (tổng sản lượng nội địa) của 90 triệu người Việt Nam chưa bằng 1/10 GDP của Hàn Quốc (Nam Cao Ly) với 50 triêu dân. GDP của Việt Nam chỉ bằng một nửa doanh thu của công ty Samsung. Phải nhìn nhận rằng từ lâu người Cao Ly đã phát triển hơn xa chúng ta về nhiều mặt nhưng gần một thế kỷ Pháp thuộc và tiếp xúc trực tiếp với phương Tây cũng đã giúp chúng ta rút ngắn khoảng cách một cách đáng kể; nếu không có Cách Mạng Tháng 8 và những hậu quả của nó thì ngày nay chúng ta cũng có thể gần bằng Hàn Quốc, nghĩa là có mức sống cao gấp 20 lần hay ít nhất 15 lần hiện nay.
Vậy thì cái gì đã sai trong Cách Mạng Tháng 8?
Phải trả lời thật dứt khoát: nội chiến. Cả hai cuộc chiến gọi là "chống Pháp" và "chống Mỹ" đều là những cuộc nội chiến. Khi người trong một nước giết nhau trên một qui mô lớn và trong một thời gian dài thì đó là nội chiến, dù có hay không có sự can thiệp từ bên ngoài. Vả lại số người Pháp và người Mỹ thiệt mạng trong hai cuộc chiến này chỉ là những tỷ lệ không đáng kể so với số tử vong của người Việt. Cả hai cuộc nội chiến này đều phải bị lên án.
Nội chiến hủy diệt các quốc gia. Khi người ta có thể giết những người đồng bào mà mình không hề quen biết, dù vì bất cứ lý do nào, là người ta không còn coi tình đồng bào ra gì nữa. Tình cảm dân tộc tan biến trong một cuộc nội chiến. Và người Việt Nam đã giết nhau không phải trong vài tháng hay vài năm mà trong gần ba mươi năm. Sư kiện người ta nhân danh một lý tưởng, dù là lý tưởng cộng sản hay một lý tưởng nào khác, để biện minh cho cuộc nội chiến không biện minh gì cả mà chỉ khiến tác dụng phá hủy quốc gia của cuộc nội chiến trở thành dữ dội và toàn diện hơn bởi nó vì đánh vào chính nền tảng của quốc gia. Quốc gia là gì nếu không phải là một dự án tương lai chung? Lãnh thổ, lịch sử, chủng tộc v.v. xét cho cùng đều chỉ là thứ yếu bởi vì những người vừa nhập tịch cũng có thể là những công dân, thậm chí những cấp lãnh đạo, gương mẫu. Quốc gia trước hết là sự chấp nhận xây dựng và chia sẻ một tương lai chung. Khi nhân danh một lý tưởng để phát động hoặc tham gia một cuộc nội chiến là người ta không còn chấp nhận chia sẻ một tương lai chung nữa, không những không chấp nhận nhau mà còn giết nhau.
Đảng Cộng Sản Việt Nam không thể nhân danh chính nghĩa nào để nói rằng hai cuộc chiến trong giai đoạn 1945-1975 không phải là những cuộc nội chiến. Khi có những người vì bất cứ lý do gì không muốn chủ nghĩa cộng sản thì họ vẫn phải được tôn trọng vì một lý do giản dị là họ cũng là những người Việt Nam. Và số người này đông đảo hơn hẳn những người muốn chủ nghĩa cộng sản. Năm 1954 đã có một triệu người di cư vào miền Nam, số người di cư còn có thể lớn gấp nhiều lần nếu không bị cấm cản; ngược lại đã có bao nhiêu người tập kết ra Bắc? Sau ngày 30-4-1975 cũng đã có hơn hai triệu người bỏ nước ra đi. Nếu cần tranh luận xem giữa những người theo và những người chống lại chủ nghĩa cộng sản ai có lý hơn ai thì ngày này câu trả lời đã rõ ràng. Nhưng vấn đề không phải là ai có lý hơn ai, vấn đề là nếu tình thần dân tộc còn một nội dung nào đó thì mọi xung đột quan điểm phải được giải quyết bằng thảo luận và thoả hiệp chứ không phải bằng cách giết nhau. Trong hai cuộc nội chiến này dĩ nhiên đã có sự can thiệp từ bên ngoài. Đó là điều không tránh khỏi trong bối cảnh chiến tranh lạnh, nhưng không phải chỉ có phe quốc gia dựa vào nước ngoài, phe cộng sản cũng đã nhận viện trợ ào ạt từ "các nước xã hội chủ nghĩa anh em", nhất là Liên Xô và Trung Quốc, và cũng đã có hàng trăm ngàn quân Trung Quốc được gửi sang Việt Nam như sau này người ta được biết. Cuối cùng thì phe cộng sản đã thắng bởi vì Liên Xô tiếp tục tận tình giúp miền Bắc trong khi Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam. Đó là một cuộc nội chiến đích thực trong bối cảnh chiến tranh lạnh. Ngày 27-01-2013 vừa qua, nhân kỷ niệm 40 năm hiệp định Paris, báo Tuần Việt Nam đã phỏng vấn ông Nguyễn Mạnh Cầm, nguyên ủy viên bộ chính trị và phó thủ tướng kiêm bộ trưởng ngoại giao. Ông Cầm đã nhắc lại như sau: "cố tổng bí thư Lê Duẩn có lần đã giải thích một cách đơn giản: Ta đánh là đánh cả cho Trung Quốc, cho Liên Xô !". Lý do khiến đảng cộng sản không nhìn nhận đây là những cuộc nội chiến (mà là những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm) chỉ là vì họ không muốn thỏa hiệp với những người Việt Nam khác, họ muốn nội chiến đến cùng.
Nội chiến tai hại hơn nhiều so với chiến tranh chống lại một quốc gia khác
Mọi quốc gia đều rất khó gượng dậy sau một cuộc nội chiến. Nước Pháp vẫn chưa phục hồi sau cuộc Cách Mạng 1789 và giai đoạn nội chiến kế tiếp. Trước 1789 Pháp là cường quốc mạnh nhất và tiến bộ nhất thế giới trên gần như mọi mặt, những chia rẽ vì phân tranh đã làm Pháp liên tục yếu đi. Ngày nay dù với vị trí rất thuận lợi, lãnh thổ rộng lớn và phì nhiêu, văn hóa cao và phong phú, khoa học kỹ thuật hiện đại hàng đầu, Pháp vẫn không vươn lên được và ngày càng bị nhiều nước qua mặt vì đồng thuận dân tộc không đủ mạnh. Dịp kỷ niệm 200 năm Cách Mạng 1789 đã chỉ cho thấy người Pháp vẫn chưa hòa giải được với nhau. Nước Nga vẫn chưa hồi phục và có lẽ sẽ không bao giờ hồi phục được hoàn toàn sau những thương tích của Cách Mạng Tháng 10 và cuộc nội chiến sau đó. Espana suy sụp và không gượng dậy được sau cuộc nội chiến 1936-1939. Hoa Kỳ cũng đã mất hơn một thế kỷ mới tạm hàn gắn được những vết thương của cuộc nội chiến 1861-1865 dù ngay sau đó đã dồn mọi cố gắng để thực hiện hòa giải dân tộc một cách quả quyết và thành thực. Ngược lại Đức và Nhật đã phục hồi một cách nhanh chóng sau khi bị chiến tranh tàn phá toàn diện bởi vì đó là những cuộc chiến với nước ngoài chứ không phải là những cuộc nội chiến. Những cuộc nội chiến không chỉ gây đổ vỡ vật chất và thiệt hại nhân mạng, chúng còn gây những tổn thất lớn hơn và dai dẳng hơn về tình cảm. Chúng hủy diệt tinh thần dân tộc và đồng thuận sống chung. Một quốc gia không bao giờ có thể hoàn toàn hồi phục sau một cuộc nội chiến.
Chúng ta đã trải qua ba mươi năm nội chiến và tổn hại nhiều lắm, nhiều lắm. Nhưng hình như chúng ta chưa ý thức được sự tàn phá ghê gớm của nội chiến cho nên cho tới một ngày gần đây nhiều người vẫn chưa thấy sự cần thiết và cấp bách của cố gắng hòa giải dân tộc, thậm chí nhiều người còn viện dẫn mọi lý do để chống lại. Nhưng một dân tộc sau một cuộc nội chiến chỉ có hai chọn lựa, một là hòa giải với nhau để đất nước tiếp tục, hai là không hoà giải và chấp nhận tan vỡ. Nếu những người chống hòa giải dân tộc bình tĩnh rà soát tâm tư của chính mình họ sẽ nhận ra là họ không yêu nước, hoặc chỉ yêu nước một cách rất tương đối.
Vì sao chúng ta đã lâm vào nội chiến ?
Có lẽ ít ai phủ nhận rằng chủ nghĩa cộng sản đã là nguyên nhân đưa đến xung đột và nội chiến. Điều cần phải giải tỏa là một số người vẫn cho rằng nếu những người không muốn chủ nghĩa cộng sản khuất phục thay vì chống lại đảng cộng sản thì nội chiến đã không xảy ra. Đây là một đòi hỏi vô lý, nhưng điều cần ý thức thật rõ rệt là ngay cả nếu nó được thỏa mãn, nghĩa là những người không cộng sản khuất phục hoàn toàn, thì nội chiến cũng vẫn không tránh khỏi. Lý do là vì nội chiến nằm trong bản chất của chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa cộng sản là đấu tranh giai cấp và đấu tranh giai cấp không gì khác hơn là nội chiến bởi vì được thực hiện bằng bạo lực. Sự phủ nhận quốc gia là một trong những thành tố nền tảng của chủ nghĩa Mác-Lênin. Ngay trước Cách Mạng 1917, Lenin đã khẳng định: "Ai chấp nhận đấu tranh giai cấp thì cũng phải chấp nhận nội chiến vì nội chiến là sự tiếp nối, phát triển và tăng cường tự nhiên của đấu tranh giai cấp". Câu nói này sẽ còn được Lenin và các đồng chí của ông nhắc lại rất nhiều lần. Sau khi đã nắm được chính quyền Lenin dõng dạc tuyên bố: "Đúng, bọn tiểu tư sản đã chiến đấu bên cạnh chúng ta, nhưng bây giờ đường ai nấy đi, đã đến lúc phải chiến đấu một cách không nể nang không thương hại chống lại bọn chúng". Nhưng chiến đấu thế nào khi Đảng Công Sản Xô Viết đã cầm quyền và những người tiểu tư sản hoàn toàn không có tổ chức và vũ khí ? Dzerjinski, trùm công an và phụ tá đắc lực của Lenin, trả lời: "Không có gì hiệu lực bằng một viên đạn vào đầu để khiến một người phải im lặng". Chính sách khủng bố này đã đặt những người không cộng sản trước tình thế không chống lại cũng chết và đưa dến cuộc nội chiến không cân xứng 1918-1920 làm Trotski reo mừng: "Đảng ta chủ trương nội chiến, nội chiến muôn năm!". Tại nước ta, sau năm 1954 những người địa chủ tiểu tư sản miền Bắc đã hoàn toàn khuất phục nhưng dầu vậy vẫn có tàn sát trong đợt Cải Cách Ruộng Đất. Đó cũng là một cuộc nội chiến, dù là nội chiến một chiều.
Chúng ta không phải chỉ lâm vào nội chiến, chúng ta còn lâm vào nội chiến cộng sản
Nội chiến cộng sản khác nội chiến thường ở chỗ nó toàn điện và tuyệt đối. Quốc gia không chỉ bị coi thường mà còn bị phủ nhận. Đối thủ không chỉ bị giết mà còn bị căm thù, mạt sát và nhục mạ, bị chối bỏ cả tư cách đồng bào lẫn tư cách con người, để không còn tư cách thỏa hiệp, để có thể bị giết một cách thản nhiên hơn. Đó cũng là cuộc nội chiến trong đó cứu cánh biện minh cho mọi phương tiện bởi vì như cả Marx lẫn Lenin đều nói "chính quyền cách mạng" không bị ràng buộc bởi bất cứ luật pháp nào và các giá trị đạo đức đều vô nghĩa.
Chúng ta lâm vào nội chiến và nội chiến cộng sản. Phong trào cộng sản đã là thảm kịch cho nhiều dân tộc, nhưng có lẽ không dân tộc nào tan nát vì nó hơn chúng ta. Sự du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin đã là một tai họa lớn nhất cho nước ta trong suốt dòng lịch sử. Nó tàn phá đất nước và con người Việt Nam hơn chúng ta tưởng. Đảng Công Sản Việt Nam phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Và người có trách nhiệm lớn nhất là ông Hồ Chí Minh. Chính ông đã du nhập chủ nghĩa Mác–Lenin vào Việt Nam. Chính ông, người có toàn quyền vào thời điểm Cách Mạng Tháng 8 và nhiều năm sau đó, đã góp phần quyết định nhất đưa đất nước vào nội chiến. Trong lịch sử Việt Nam không ai gây thiệt hại cho đất nước bằng ông.
Chúng ta đều muốn quên đi những trang sử đau buồn của dân tộc để hòa giải với nhau và cùng hướng về tương lai, nhưng khi, như trong dịp kỷ niệm này, đảng cộng sản huênh hoang kể công và tâng bốc ông Hồ Chí Minh như một con người vĩ đại, một tấm gương đạo đức và một ân nhân cho cả dân tộc thì bi kịch của đất nước và ký ức của hàng triệu nạn nhân buộc chúng ta phải sòng phằng. Sòng phẳng với quá khứ là điều kiện cần thiết để hòa giải dân tộc và xây dựng tương lai. Đó cũng là thái độ phải có để rút ngắn lộ trình dân chủ hóa vì chế độ cộng sản đang cố dựa trên vinh quang giả tạo của Cách Mạng Tháng 8 và thần tượng Hồ Chí Minh để kéo dài thêm thời gian thống trị.
Chỗ đứng nào cho Cách Mạng Tháng 8?
Không ai thay đổi được quá khứ. Cách Mạng Tháng 8 và Quốc Khánh 2 tháng 9 phải được giữ lại như những ngày lễ lớn. Nhưng không phải để huênh hoang và hớn hở mà để suy nghĩ và rút ra những bài học từ những câu hỏi lớn.
Thí dụ như tại sao một chủ nghĩa sai lầm đã bị vất bỏ trên quê hương của chính nó từ gần một thế kỷ rồi lại có thể làm mê cuồng một số đông đảo người Việt nam, kể cả nhiều trí thức? Nếu không phải là vì chúng ta đã thiếu một tầng lớp trí thức chính trị? Tại sao vào thời điểm 1945 đảng được hưởng ứng mạnh nhất lại là đảng kêu gọi hận thù giai cấp và theo đuổi một chủ nghĩa mà một trong những chủ trương nền tảng là xóa bỏ quốc gia? Nếu không phải là vì tinh thần dân tộc của ta thấp và nước ta đã chín muồi cho một tiếng gọi thù hận? Và nếu như thế thì tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của chúng ta là những điều cần được nâng niu, xây dựng và củng cố, hay để vận dụng và lạm dụng?
Nguyễn Gia Kiểng (8/2013)