Thursday, June 24, 2021

Nhà zân chủ Hồ Hải được đồng nghiệp lấy làm mẫu bệnh phẩm phân tích về hội chứng tâm thần!

 

Nhà zân chủ, tù nhân lương tâm Hồ Hải được truyền thông phương Tây, truyền thông Việt tân và giới zân chủ ca tụng là bác sĩ, sáng lập Quỹ Khuyến học Tây du, nhà bất đồng chính kiến, đấu tranh bảo vệ môi trường...tận trời xanh, như một điển hình trí thức dấn thân vào phong trào zân chủ Việt, bất chấp ông ta bị blog, facebook bạn bè, người theo dõi và đồng bọn của ông ta trước khi đi tù tố cáo ông ta là kẻ học dốt, nhờ lưu manh mới tốt nghiệp ra trường, đi làm ở đâu thì bị đuổi ở đó vì tư cách đạo đức và trình độ chuyên môn tệ hại.











Khôi hài nhất, nhà zân chủ này được một bác sĩ đem ra phân tích rất tỉ mỉ về mẫu điển hình của bệnh nhân tâm thần mang “Hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus” điển hình cực hay, chân thật đến từng câu, từng chữ. Tuy bài viết này, bác sĩ Ngọc vì lương tâm nghề nghiệp không nói rõ là trường hợp ông bác sĩ Hồ Hải, nhưng ông đã úp nó trong diễn đàn “Tạp chí GS Dỏm” bàn về “chuyên đề” Hồ Hải.

https://bloggerdomvn.wordpress.com/2010/09/21/blogger-d%E1%BB%8Fm-bs-giang-h%E1%BB%93-h%E1%BB%93-van-h%E1%BA%A3i-nick-d%E1%BB%8Fm-bs-h%E1%BB%93-h%E1%BA%A3i/

Xin trích một phần “bệnh án” này

Nguồn https://bsngoc.wordpress.com/2011/06/07/h%E1%BB%99i-ch%E1%BB%A9ng-r%E1%BB%91i-lo%E1%BA%A1n-nhan-cach-narcissus/

THỨ NHẤT, ĐẶC TRƯNG LOẠI BỆNH

Narcissus là tên của một nhân vật thần thoại Hy Lạp, người rất bận tâm với sắc diện của mình và tự yêu cái hình ảnh của chính mình một cách bệnh hoạn. Tên của nhân vật thần thoại đã được dùng để định danh cho một hội chứng tâm thần có tên là rối loạn nhân cách Narcissus. Đọc qua những gì một nhân vật đình đám trong không gian cyber tôi thấy thái độ và hành vi của ông rất tương thích với hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus.

Hôm qua là một ngày vui với tôi. Được dịp xuống đường và đồng hành cùng các bạn trẻ và đàn anh trong cuộc biểu tình chống bọn Tàu lưu manh. Khí thế lắm. Nếu có chiến tranh, có lẽ tôi sẽ xung phong làm quân y nếu người ta không áp dụng chủ nghĩa lý lịch. Mấy chú công an không hung hãn như tôi tưởng. Nhưng về nhà đọc qua những bình luận chung quanh cuộc biểu tình của một nhân vật đình đám trong giới blogger, tôi phải viết đôi dòng. Một lần nữa. Rồi thôi. Lần này tôi nghĩ nhân vật này ắt hẳn mắc bệnh. Đó là hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus. Sẽ viết tắt là NPD – Narcissus Personality Disorder

Nhưng trước khi vào chuyện, tôi mời các bạn thử đọc qua vài câu phát ngôn ấn tượng. Thật ra thì có nhiều phát ngôn ấn tượng lắm, không thể trích hết trong entry này, nên chỉ trích vài câu liên quan. Tôi phải cảnh báo các bạn trước là có nhiều từ ngữ không được sạch sẽ, có thể không thích hợp với người có văn hóa và có học. Tôi cũng cảnh báo nếu bạn bị cao huyếp áp thì không nên đọc những trích đoạn sau đây.

Tớ thách cho vàng thì đảng cộng sản Việt Nam cũng không dám cho các bạn tuần hành ôn hòa trong lúc này. Vì cuộc cách mạng hoa thúi địt đang chờ lủng lẳng trên đầu của họ phải hông? Take care yourself“.

Ấy thế mà, đốt đuốc, ngậm ngãi để tìm một nhà văn hóa học ở đất Việt ngày nay sao chẳng thấy? Song, ra ngõ là gặp ngay tiến sĩ giáo sư, nhà nghiên cứu uyên thâm về văn hóa, sử học, khảo cổ, “háng” nôm, sao mà lắm thế?

Các bạn cứ sang Tây Tạng làm một cú du lịch sẽ thấy rõ. Đường xa lộ tít tắp thênh thang ngon hơn nghìn lần xa lộ VN…Thử hỏi ông Dalai Lama nếu lấy lại Tây Tạng có làm được thế không?… Tớ đề nghị thế này thì mình xin nhập thành 1 tỉnh của Trung Hoa là có lý nhất. Vì VN chẳng có gì… Nhập thành 1 tỉnh của Trung Hoa thì mình chỉ cần làm cai đầu dài xuất cho Trung Hoa mỗi năm cũng kiếm được ít nhất 300-500 tỷ ếch dân mình có sướng hơn không?”

Ai là tác giả của những phát ngôn đó ? Những phát ngôn viết bằng tiếng Việt thiếu chuẩn. Và pha trộn loại tiếng Anh bồi. Nghe nói tác giả là “bác sĩ”. Nghĩa là đồng nghiệp của tôi. Nếu thế thì tôi không dám nhận ông là đồng nghiệp. Tác giả của những phát ngôn trên đang là “tâm điểm” của những bình luận nóng trên không gian cyber. Đến đây thì các bạn đã biết tác giả là ai và tôi không cần phải viết ra cái tên. Viết ra cái tên đó chỉ làm phiền lòng các bạn và tốn thêm được vài ba mẫu tự trong trang blog

THỨ HAI, PHÂN TÍCH TRIỆU CHỨNG BỆNH Ở HỒ HẢI

Ông là người rất ồn ào trong không gian cyber tiếng Việt. Người ta xưng tụng ông là một nhà trí thức uyên bác. Ông xuất hiện như là một anh hùng trong không gian cyber. Ông bàn về văn hóa. Ông giảng về triết học, về “thoát Á luận”. Ông lên án bằng cấp dỏm, trường dỏm. Ông viết về trí thức. Ông lên lớp về kinh tế, tài chính. Ông định hướng chính sách ngoại giao. Mới đây nhất ông mỉa mai cuộc biểu tình chống Tàu cộng. Nói tóm lại, ông xông pha nhiều trận địa. Ông tuyên bố ông chỉ “bàn kiến thức hàn lâm và học thuật“. Cũng tốt thôi. Khách quan mà nói, ông là một người nhiệt tình. Trong tình trạng vô cảm như hiện nay, xã hội rất cần những người nhiệt tình.

Nhưng nhiệt tình cũng có điều kiện. Trong điều kiện tốt, nhiệt tình sẽ phát huy tốt. Trong điều kiện xấu, nhiệt tình trở nên có hại. Đúng như Lénine có lần nói rằng : nhiệt tình cộng với ngu dốt thành sự phá hoại. Lénine nói đến ngu dốt nhưng tôi nghĩ vô minh thì đúng hơn. Mấy ngày qua, khi cả nước sôi sục với làn sóng phản đối bọn Tàu bành trướng, thì ông có những phát ngôn mà nhiều người đã chỉ ra là khó nghe như tôi trích trên. Thật ra, “khó nghe” là cách nói nhẹ nhàng, chứ trong thực tế có blogger nói thẳng hơn là phản quốc, là vô giáo dục, là Hán gian, là Tàu khựa. Tôi thì nghĩ nói như thế nặng nề quá. Vô minh có lẽ đúng hơn với ông. Khi nói vô minh tôi muốn nói đến khái niệm vô minh trong Phật giáo. Vô minh theo Phật giáo là một trong ba thứ nọc độc (hai thứ kia là tham lamhận thù). Vô minh cũng có thể hiểu là thiếu hiểu biết và thiếu tính khoa học. Những gì ông đã viết, đã phát ngôn chỉ có thể mô tả là vô minh, vì chúng biểu hiện sự thiếu hiểu biết và thiếu tính khoa học. Từ vô minh cộng với nhiệt tình ông tự biến mình thành một người phá hoại. Có lẽ chính ông cũng không biết mình đang phá hoại. Phá hoại tinh thần yêu nước. Làm ô nhiễm không gian cyber. Gây hiểu lầm giữa trí thức chân chính và “trí thức dỏm”. Đó là những phá hoại chúng ta phải lên tiếng. Chiêu thức phá hoại của ông rất đơn giản : dùng ngôn ngữ bẩn thỉu, chê bai người nổi tiếng và tự đánh bóng mình.

Chiêu thức 1 là dùng từ ấn tượng, thu hút chú ý. Những từ ngữ của ông làm nhiều người có học phải nhăn mặt khịt mũi. Nào là cứt, nước đái, máu, thúi địt. Đó cũng là ngôn ngữ chợ búa. Ngôn ngữ của kẻ giang hồ, đầu đường xó chợ. Quả vậy, ông tự nhận mình là một gã giang hồ. Đã là giang hồ thì cách dùng từ của ông chẳng có gì khác với các tác giả những bản nhạc rap. Nếu nhạc rap được du nhập và biến hóa thành nhiều thứ “nhạc bẩn”, “nhạc chế”. Nhạc bẩn như tên gọi là bẩn thỉu. Các tác giả nhạc bẩn không ngần ngại viết những câu chữ như “Nhưng nàng công chúa biết chăng, đạo nhạc làm cô hôi nách hơn, Rexona không cứu cô được đâu“. Họ sẵn sàng dung tục hóa bất cứ cái gì họ thấy. Đó là dòng nhạc của người thấp kém về văn hóa, nhưng muốn tỏ ra mình là “hậu hiện đại”. Đó cũng chính là ngôn ngữ của ông trong blog, là một thứ “ca từ” của những trang blog bẩn.

Chiêu thức 2 ông hay dùng là chê bai những người nổi tiếng. Đầu tiên ông chê GS Nguyễn Văn Tuấn không biết làm nghiên cứu khoa học. Có lần ông dọa phàn nàn báo Tuổi Trẻ và GS Tuấn lên tạp chí y khoa New England Journal of Medicine, nhưng chẳng thấy ông làm. Sau đó ông quay sang chê TS Vũ Thị Phương Anh, người mà ông từng cộng tác trước đó vài việc. Hai người này cũng ý hợp tâm đầu, nhưng đến khi bà TS phát hiện ông chẳng hiểu gì về khoa học nên vội vàng hủy hợp đồng “giảng dạy”. Ông trả đũa bằng cách thóa mạ bà TS. Viết về văn hóa ông bị người ta phê bình. Ông quay sang chê GS TS Trần Ngọc Thêm. Mới đây nhất khi “cơm không lành canh không ngọt” với BaSam, ông quay sang chê bai người ta. Giận cá chém thớt, ông nghi kỵ bất cứ ai viết comment không có lợi cho ông. Một con người đầy nghi kỵ, mặc cảm và xấu tính. Lại là một thể hiện của sự vô minh.

Một đặc điểm chung là những người mà ông chê và thóa mạ không một ai trả lời. Có lần ông thóa mạ TS Phương Anh, một người có nhiều chữ, tôi cứ tưởng rằng vấn đề sẽ phải đến pháp đình, nhưng cuối cùng thì có lẽ TS Phương Anh thấy không cần thiết với một người “lạ lùng” như thế. Với GS Nguyễn Văn Tuấn, một người khác cũng rất nhiều chữ, tôi tưởng GS sẽ phản ứng nhưng tuyệt nhiên ông không có một chữ và cũng chẳng nhắc đến tên. Sự im lặng của họ cũng là một phát ngôn. Phát ngôn về đẳng cấp.

Chiêu thức 3 là ông hay áp dụng là tự đánh bóng mình. Đọc những gì ông viết về ông, tôi có lúc tự hỏi trong người ông còn dây thần kinh xấu hổ không. Ông tuyên bố rằng mảnh đất hình chữ S này không ai hiểu giáo dục Mỹ bằng ông. Ông cho rằng GS Trần Ngọc Thêm phải học ông về văn hóa học. Rằng ông chỉ bàn chuyện học thuật. Ông cho rằng ở VN có mấy người biết nghiên cứu khoa học ngoài một vài người ở trường Y Sài Gòn. Có thể nói đó là những hình thức lộng ngôn thô tục nhất mà tôi chưa bao giờ thấy trong y giới. Và ông rất thích ký tên với địa chỉ Asia Clinic, cứ như muốn nói rằng phát ngôn của ông cũng chính là quan điểm của Asia Clinic. Cũng có thể là một cách quảng cáo. Nhưng sau khi đọc những lời lẽ trên, nếu bạn là bệnh nhân bạn có sẵn sàng “trao thân” cho một con người như thế hay không ? Tôi thì không.

Ở đời, người chân chính tạo nên tên tuổi một cách chính thống. Nghĩa là thông qua việc làm đem lại lợi ích cho xã hội, cho cộng đồng, người ta làm nên tên tuổi. Ai trong chúng ta cũng có thể đóng góp cho xã hội, nhưng người có khả năng họ đóng góp vượt trội hơn chúng ta. Họ được biết đến qua việc làm thực tế. Người trí thức chân chính được biết đến qua qua đóng góp cho xã hội, qua phát minh, qua công trình nghiên cứu … Họ để lại cho đời những thành tựu của họ. Họ không cần ai lăng xê. Họ không cần phải chỉ trích ai để làm cho mình nổi lên. Họ không sử dụng nhưng chiêu thức rẻ tiền, những mưu mẹo thượng đội hạ đạp. Họ không bao giờ hạ mình dùng từ ngữ của nhạc bẩn. Họ có tư cách và đẳng cấp riêng

THỨ BA, PHÂN TÍCH BỆNH ÁN MANG TÊN HỒ HẢI

Thử xem cẩm nang DSM IV thì thấy có 9 đặc tính.

9 đặc tính của người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus

Đặc tính 1 là tự thổi phồng về vai trò và tầm quan trọng của mình. Người mắc hội chứng NPD tự đánh giá cao thành tích của mình. Họ muốn người khác đánh giá mình nổi trội hơn tất cả đồng nghiệp khác. Đối với người có hội chứng NPD không có ai trên đời này tài giỏi hơn họ. Việc làm của họ là anh hùng, nghĩa hiệp số một. Họ cũng thường có những tham vọng nằm ngoài khả năng của họ và với người thường đó là những tham vọng điên rồ.

Đặc tính 2 là người NPD lúc nào cũng bận tâm với những ý nghĩ kỳ quặc, ảo tưởng về quyền lực và sự thiên tài. Người mắc chứng NPD sống trong thế giới bé nhỏ của họ, trong đó họ tha hồ mơ mộng về mình và người ngoài. Họ sống trong thế giới riêng tư của họ. Nhưng bất cứ ai xâm phạm đến thế giới đó, họ phản kháng rất quyết liệt.

Đặc tính 3 là người NPD tin rằng họ là những người đặc biệt. Họ nghĩ rằng những ý tưởng của họ là độc đáo, cao siêu, chỉ có những người có học lực cao siêu, những người có quyền cao chức trọng mới hiểu được họ. Ngược lại, họ nghĩ những người khác chẳng có gì đặc biệt, chỉ là những người vô dụng trong xã hội.

Đặc tính 4 là người NPD rất thích thậm chí đòi hỏi được xưng tụng. Vì nghĩ rằng họ tài cao và đặc biệt, họ đòi hỏi người đời phải tôn trọng họ. Họ thích được tâng bốc, khen ngợi. Tất cả những gì họ làm đều tuyệt vời và có giá trị hơn người.

Đặc tính 5 là người NPD thường hay đòi hỏi đặc quyền, đặc lợi. Họ đòi hỏi mọi người phải tuân theo ý muốn của họ và rất tức giận nèu những yêu cầu của họ không được đáp ứng.

Đặc tính 6 là người NPD rất ích kỷ. Họ chỉ muốn hưởng lợi một mình. Họ lợi dụng người khác để đạt được mục tiêu của mình. Họ không bao giờ quan tâm đến lợi ích của người khác, bởi lợi ích của họ là tối thượng.

Đặc tính 7 là người NPD thường vô cảm. Họ không biết thấu cảm là gì. Họ không ghi nhận cảm xúc của người khác. Họ chẳng quan tâm đến nhu cầu của người khác. Họ cũng không chia sẻ nỗi đau của người khác.

Đặc tính 8 là người NPD rất ganh tỵ. Người NPD nghĩ rằng ai cũng đang ghen ghét với họ. Họ đố kỵ với thành công của người khác và tìm mọi cách nói xấu hay hạ thấp uy tín của người thành công. Đó cũng là cách thức họ muốn tự chứng minh rằng họ là số một.

Đặc tính 9 là người NPD rất kiêu ngạo và trịch thượng. Lúc nào họ cũng tỏ thái độ ngạo mạn, xem trời bằng vung, khinh thường tất cả. Đối với họ, người có ý kiến khác được xử sự như là cỏ rác, cát bụi.

Bây giờ thử đối chiếu những đặc tính trên với những gì ông viết trên không gian cyber trong thời gian qua.

Về giáo dục, ông viết : “Ở mãnh đất hình chữ S này, tôi dám tự hào rằng không có ai hiểu giáo dục Mỹ bằng tôi, kể cả những giáo sư, tiến sĩ, viện sĩ hàn lâm, đang đương nhiệm công tác khảo thí, đánh giá chất lượng giáo dục ở các ban ngành giáo dục, trường đại học tốt và không tốt ở Việt Nam, chứ đừng nói các nhà báo lá cải. Vì để hiểu giáo dục Mỹ không chỉ đơn thuần dán cái mác kiểm định chất lượng và khảo thí đánh giá, và vài ba cái tiến sĩ, vài cái giáo sư và viện sĩ này nọ là hiểu được, mà muốn hiểu giáo dục Mỹ phải bắt đầu từ lịch sử, văn hóa Mỹ trên một nền tảng căn bản được trang bị triết học và nghiên cứu khoa học một cách tòan diện. Không lơ mơ bằng nhãn mác được“. Ấn tượng thật ! Một con ếch bình thường ngồi đáy giếng cũng không đủ can đảm để phát ra những từ ngữ như thế. Một cách nói coi trời bằng vung. Đó là đặc tính số 1, 3 và 9 của người mắc hội chứng NPD.

Ông tự nhận mình là một gã giang hồ : “Dân gian Việt có câu ‘Chưa ráo máu đầu thì đừng xuất hiện chốn giang hồ’. Còn ông bà mình bảo ‘Chưa vỡ bọng cứt mà đã huyênh hoang’. Thế nhưng ở nước Việt hiện nay có rất nhiều nhóm người chưa vỡ bọng cứt, đã nặc danh để lập diễn đàn để phủ định sạch trơn, rất trẻ con khi hành xử. Thầm nghĩ, những hạng người này mà về lãnh đạo quốc gia thì sẽ ra sao? Thôi thì trách làm gì với đám trẻ con? Tôi tự thấy mình, máu đầu cũng đã ráo, bọng cứt cũng đã vỡ, nên tôi xuất hiện trên chốn giang hồ …” Đó là đặc tính số 7 và 9 của người mắc hội chứng NPD.

Như nói trên cách ông làm nổi đình nổi đám là qua chê bai và thóa mạ người khác. Có thể nói rằng chê bai người khác là nghề tay mặt của ông. Chê một cách mà Nhà văn Nam Cao có sống lại ông cũng phải dựng lại nhân vật Chí Phèo. Dựa vào một mớ kiến thức hỗ lốn và sai be bét, chẳng đâu vào đâu, ông nhận định một cách hoang tưởng : “Tớ nghĩ bài này có giá trị hơn cuốn sách của giáo sự tiến sĩ họ [Trần Ngọc Thêm] đấy“. Dựa vào những kiến thức y khoa sơ đẳng của những thợ mổ, ông chê GS Nguyễn Văn Tuấn dốt về nghiên cứu khoa học: “… Vì ở VN làm gì có khoa học và có mấy người biết nghiên cứu khoa học thực sự ngoài 1 số người ở trường Y Sài Gòn? Còn anh NVT thì trong việc nghiên cứu anh ấy cũng còn thủng nhiều lắm. Nhưng tớ không quan tâm nữa, vì nếu quan tâm nữa thì anh ấy bảo tớ thù gì với anh ấy, tớ chỉ nhắc anh ấy 1 lần để anh ấy biết mình là ai và khả năng của anh ấy tới đâu mà thôi. Hehehe.” Dựa vào một mớ kiến thức chấp vá về khoa học, ông thóa mạ người bạn cyber cũ của ông là bà TS Vũ Thị Phương Anh: “Nếu bất kỳ ai đem tôi ra so sánh với TS VTPA là tôi không để yên cho quí vị, trong đó có TS VTPA, vì có so sánh được bao giờ? Một người làm khoa học chân chính khác với người không làm khoa học chân chính là biết tìm tài liệu ở đâu và cất giữ tài liệu chỗ nào để khi cần dùng“. Bất cứ ai có chút kiến thức về khoa học cũng đều thấy những gì ông phát ngôn cực kỳ ngớ ngẩn và ấu trĩ. Chê người ta trong khi mình chẳng có gì để nói thì đó là gì ? Đó chính là những đặc tính số 3, 8 và 9 của người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus.

Chê người khác không biết khoa học là gì, vậy ông là người làm khoa học chân chính ? Khi nhóm JIPV hỏi ông làm khoa học gì, ông lúng ta lúng túng. Ông nói : “Hầu hết các công trình của tôi nghiên cứu rồi báo cáo trong nước là tôi tặng cho ai đó lấy thạc sĩ, CKII, phó GS, và TS khi họ cần. Tôi không quan tâm đến học vị và học hàm. Hơn nữa muốn đăng cần phải có tiền đóng phí. Tôi không có khả năng để thực hiện. Sau này tôi có nghiên cứu thêm 2 lĩnh vực nữa là: 1. Hepatic Rupture in trauma. Công trình này tôi tặng cho 1 người anh, bạn và đồng hương để anh ấy bảo vệ chuyên khoa II. 2. Nutition in digestive fistula. Đây là những công trình tôi được TT Dinh Dưỡng TPHCM mời cộng tác và cũng là những công trình cuối cùng tôi còn làm việc với nhà nước“. Một con người mâu thuẫn. Một mặt thì lớn tiếng chống tiêu cực trong giáo dục, nhưng mặt khác thì chính mình thú nhận tham dự vào cái trò vô đạo đức trong khoa học. Tôi cũng phải hỏi những cái gọi là “nghiên cứu” của ông có vi phạm y đức không ?

Thử đọc công trình nghiên cứu dinh dưỡng của ông xem: “Nên ẩm thực Việt rất khoa học về mặt dinh dưỡng học lâm sàng: “Ăn là thuốc, ăn đúng là trị bệnh, ăn sai là rước bệnh vào mình”. Hãy nhìn cách ăn uống của bác nông dân rất khoa học: sáng sớm trước khi ra đồng ăn thật no, nhưđổ xăng cho xe chuẩn bị đi làm, ăn trưa nhiều để làm việc tiếp, ăn tối vừa phải cho một đêm nghỉ ngơi. Trong các mốn ăn Việt cũng nhiều  tinh bột, rau xanh và chất đạm, nhưng mỡ thì vừa phải giống như một tháp dinh dưỡng trong y học. Ngoài ra, rau xanh Việt không thiếu các vị thuốc như: giá cường dương, rau răm hãm dương, v.v… Các món ăn cũng phối hợp rất khoa học triết lý phương Đông: ăn hột vịt lộn phải ăn với rau răm và muối tiêu. Để liệt kê hết tất cả khoa học ẩm thực Việt thì rất nhiều“, tất cả chỉ là lấy ý của GS Trần Văn Khê và nhiều người đi trước. Ấy vậy mà ông phán rằng đó là “lâm sàng”. Không hiểu ông biết lâm sàng là gì không nhỉ? Tôi là người hành nghề y trên 30 năm, nhưng chưa bao giờ nghe đến những đề tài y khoa lạ lùng như thế. Những ai làm trong ngành y mà đọc được những dòng chữ trên chắc phải một phen cười bể bụng. Trung tâm dinh dưỡng đọc được những dòng chữ đó chắc cũng nên nhìn lại mình. Nhưng theo tôi, những phát ngôn trên là triệu chứng số 1, 2, 3 của người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus.

Trong y giới chẳng ai biết ông là ai và cũng chẳng ai quan tâm. Có giai thoại về những chuyện động trời về ông mà nếu tôi là bệnh nhân tôi phải suy nghĩ 9 lần trước khi đến gặp ông. Nhưng điều đó không quan trọng bằng chính lời nói của ông. Ông tuyên bố thẳng thừng – xin trích nguyên văn với lỗi chính tả: “Chưa ai biết bằng cấp thật của tôi ở ngòai đời, ngòai gia đình tôi. Và tôi cũng thấy rằng ở đất nước này chưa xứng đáng để tôi show hàng thật. Hơn nữa, tôi đã ra làm riêng tư nhân mà tôi tự mở, tôi thấy với bằng cấp này nó không phục vụ cho chuyên môn mà chỉ cho giảng dạy, nhưng người VN không hiểu biết nó như một nhà khoa học hiểu. Mà là bằng thật từ một trường nỗi tiếng hơn trường University of Michigan. Tôi thấy không cần thiết để phải cho ai biết“. Khẩu khí lớn quá phải không ? Đó là đặc tính số 1 và 3 của hội chứng NPD.

Những dẫn chứng trên có lẽ cũng đủ để các bạn đi đến một “hội chẩn” về nhân vật đình đám được các fan tung hứng là trí thức ham mê triết học. Có lẽ chính xác hơn là ông ham triết học, nhưng không tiêu hóa được triết học. Chính xác hơn nữa, đó là một người mắc bệnh. Y khoa Tây phương gọi đó là hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus. Nhưng tôi thì gọi đó là bệnh vô minh.

Bệnh vô minh được biểu hiện tràn đầy trong những gì ông viết trên blog. Có thể nói tất cả những gì ông phát ngôn qua comment đều không có gì để gọi là khoa học. Chẳng có logic. Không có chứng cứ. Thiếu dữ liệu làm cơ sở. Không tỏ ra có đọc sách và hiểu biết về vấn đề mình nói và viết. Ông viết về văn hóa nhưng chẳng ai hiểu ông viết gì. Ông viết về trí thức hải ngoại mà đến GS Trần Hữu Dũng cũng thốt lên rằng “có vấn đề về communication” vì chẳng ai hiểu ông nói gì (nhưng Tia Sáng thì nghĩ rằng họ hiểu và có đăng lại). Tôi nghĩ không chỉ có vấn đề về cách viết, mà còn hụt hẫng về kiến thức cơ bản. Hụt hẫng về tiếng Việt. Như mới đây ông lớn tiếng giảng rằng tuần hành là “Đi xem xét tình hình địa phương của các lãnh đạo chính quyền“, còn biểu tình là “Tụ họp với nhau lại hoặc diễu hành trên đường phố để biểu thị ý chí, nguyện vọng hoặc biểu dương lực lượng, thường nhằm mục đích gây sức ép gì đó: biểu tình đòi chấm dứt chiến tranh biểu tình chống khủng bố“. Nhưng ông chỉ dựa vào Google, chứ không mở Từ điển Tiếng Việt để biết rằng biểu tình là “Đấu tranh bằng cách tụ họp đông đảo để bày tỏ ý chí, nguyện vọng và biểu dương lực lượng chung”. Từ điển còn cho ví dụ như “Biểu tình tuần hành”, “Xuống đường biểu tình”. Từ điển Tiếng Việt cũng định nghĩa tuần hành là “Diễu hành trên các đường phố để biểu dương lực lượng và biểu thị thái độ chính trị đối với những vấn đề quan trọng”. Xem thế thì thấy những người ông chê bai và thóa mạ nhà báo nào đó lại là biểu hiện của một người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus !

Tôi nghĩ chính ông cũng không hiểu ông nói gì. Các bạn có thể vào trang Giáo sư dỏm – JIPV để thấy những phát ngôn của ông nói về khả năng của ông ra sao. Như là một quy luật, những người ít chữ thì hay khoe chữ, những người ít kiến thức thì hay khoe kiến thức. Ông bàn đến những khái niệm triết học trừu tượng mà tôi phải thú nhận là không hiểu, nhưng tôi nghĩ chính ông cũng không hiểu. Tôi trộm nghĩ một người hiểu vấn đề thấu đáo thì có thể truyền đạt vấn đề bằng ngôn ngữ đơn giản chứ không cần đến những từ ngữ “cao siêu”. Phải nhờ đến những ngôn từ trừu tượng thì đó chính là một biểu hiện của sự chưa học đến nơi đến chốn, hiểu chưa thông và chưa tiêu hóa kiến thức. Không hiểu mình nói gì mà lớn tiếng nói là tự đánh lừa mình. Đó cũng là biểu hiện của sự vô minh.

Đến đây thì các bạn đã có đủ chất liệu để phác họa chân dung của người có hội chứng NPD. Đó chân dung của một con người tự xem mình là cái rốn của vũ trụ. Là người lúc nào cũng ảo tưởng về mình. Tự cho mình là người có biệt tài. Thích được xưng tụng. Ai nói khác đi là thóa mạ người ta. Lúc nào cũng tỏ ra ta đây, khệnh khạng. Đó là ích kỷ, đố kỵ. Đó là thói tự cao, tự đại, huênh hoang, khoác lác, trịch thượng. Những nét họa bóng đó nên được vẽ bên cạnh những nét họa màu đen. Kiến thức hụt hẫng. Một phác họa chân dung như thế có lẽ thích hợp hơn là chân dung của một đại trí thức thông làu kinh sử”.

Phải nói bác sĩ Ngọc tuy không phải chuyên ngành tâm thần, nhưng vì từng đồng hành với “phong trào dân chủ”, lại theo dõi rất kỹ mọi biểu hiện của Hồ Hải thời gian dài nên “bệnh án” của ông cực kỳ kỹ lưỡng, chân thật đến từng milimet!




Mới đây, trước khi được trục xuất trả về nước Mỹ, ông bác sĩ Hồ Hải còn thể hiện mình là fan cuồng của Donald Trump, lấy trình độ bác sĩ ra để cam kết tẩy chay vắc xin và khẩu trang trong phòng chống dịch CoVid-19. Hầu hết dân Việt nói chung và dân thành phố HCM nói riêng chắc thở phào nhẹ nhõm khi Việt Nam xuất khẩu được ông bác sĩ này sang nước Mỹ giữa thời đại dịch!

 

Võ Khánh Linh 

 

 

Monday, June 21, 2021

Hot! Chiêu trò tẩy trắng kẻ lưu manh thành người yêu nước!

 

Làng zân chủ có rất nhiều chiêu trò tẩy trắng kẻ phạm tội, mất nhân cách, bệnh hoạn thành thương hiệu cao quý, được truyền thông quốc tế thổi ống đủ đủ, được đồng bọn ca tụng, được chính khách và cơ chế nhân quyền nước ngoài bảo vệ như “công dân quốc tế”, điển hình vài cái tên như “đồ tể sát gái” Lê Công Định, tay buôn ma túy khét tiếng Bùi Thanh Hiếu, cave đẳng cấp Hồng Thái Hoàng, kẻ khởi nghiệp đắc đạo Quỹ zân oan Mai Xuân Dũng, thậm chí tay bác sĩ đại bịp, siêu lừa Hồ Hải…

Blogger Loa Phường mới đây “tổng kết” quy trình biến hóa kẻ lưu manh Hồ hải thành tù nhân lương tâm rất sống động, xin trích:

“Chỉ cần google chữ “bác sĩ Hồ Hải” cho ta thấy đủ các bài ca tụng ông ta đáng nể trọng, vĩ đại như thế nào (từ cây bút Người Buôn gió Bùi Thanh Hiếu, Lê Công Định, Paulus Lê Văn Sơn…), cho đến các tư liệu đòi trả tự do ngay lập tức, vô điều kiện từ Đại sứ quán Mỹ, RSF, RFI, VOA, SBTN…, thậm chí cả bản “đấu tố” dài dằng dặc của Nhóm làm việc chống tra tấn và giam giữ tùy tiện của Liên Hiệp quốc lên án Việt Nám giam giữ, trừng phạt “tùy tiện” ông này. Nhìn khối lượng tin bài đồ sộ này, chắc bất cứ người dân nào cũng tưởng tượng đến bác sĩ Hồ Hải kia hẳn là trí thức đáng trọng vọng, nhà đấu tranh dũng cảm, kiên cường, Nhà nước, công an bắt, xử lý ông ta là “trả thù người yêu nước”???





Google tiếp cụm từ “Hồ Hải, siêu lừa, đại bịp”, cho ra ngay cả tá trang, nhóm, bài từ chính đồng nghiệp, bạn học, đồng bọn và cả những blogger tên tuổi bóc phốt ông bác sĩ này tệ hại hơn cả lang băm, tội phạm lừa đảo, mất nhân cách thậm tệ.

Nào là bài của BS Minh Đức, nhận là đồng nghiệp, bạn học tố ông ta là kẻ học hành dốt nát, nhờ lưu manh mà tốt nghiệp được đại học, đi làm ở đâu cũng gây họa bởi tư cách lươn lẹo, lừa tình tiền bát nháo, ở đâu cũng bị tẩy chay, đuổi việc, trở thành thảm họa nếu bất cứ bệnh nhân nào rơi vào tay ông ta.

 Thất bại nghề nghiệp mới chuyên môn nghề nghiệp, ông ta móc nối được với bạn bè ở Mỹ lập ra Quỹ khuyến học Tây du – được cả hệ thống truyền thông phương tây, Việt tân thổi bốc lên tận mây xanh, tiếp tay cho ông ta lừa đảo rất nhiều nguồn tiền từ NGO nước ngoài, bạn bè, đồng bọn trong làng zân chủ, trong đó mẹ con Nguyễn Phương Uyên, Huỳnh Thục Vy không nhịn nổi đã công khai tố cáo ông ta. Một người bạn nối khố của ông ta – facebook Già Vịt tố cáo ông ta lừa 8000 USD nhiều năm không trả. Rồi vô khố tố cáo ông ta lợi dụng Quỹ tây du nhập nhèm tiền bạc, lừa đảo học bổng loạn lên qua bóc phốt của facebook Tony Ngo khiến người đồng sáng lập Quỹ Tây du ở Mỹ công khai khai trừ Hồ Hải khỏi Quỹ tây du.





Mất nghề kiếm ăn từ “dự án khởi nghiệp Quỹ tây du” kia, Hồ Hải chuyển gia “bốc thuốc” những chuyên chính trị-thời sự nóng bóng trong nước để viết bài vu cáo chính quyền, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước, cổ súy biểu tình trái phép, tẩy chay bầu cử…Kết cục của kẻ sản xuất bài viết với tốc độ khiến Bùi Thanh Hiếu phải thán phục là Hồ Hải bị bắt quả tang, thẩm định 36 bài viết trong kho dữ liệu tự biên tập của ông ta đủ căn cứ kết tội tuyên truyền chống Nhà nước nên nhập kho với bản án 4 năm tù”.

Bao sao con bài “dân chủ, nhân quyền” của phương Tây nhằm can thiệp vào các quốc gia có chủ quyền ngày càng mất uy tín, mất thiêng, bị chính những chuyên gia xây dựng và cống hiến cả đời cho nó cũng than khóc “Nền dân chủ đang chết”. Bất cứ thứ giá trị lung linh, cao đẹp nào những qua bàn tay và động cơ của thế lực tư bản, đế quốc lại bóp méo, tha hóa nó, khiến nó gây họa cho loài người, khiến dân chúng và giới trí thức từng cổ súy, ủng hộ cũng phải sợ hãi nó. Cứ nhìn vào mấy đài BBC, RFA, VOA Việt ngữ là dân Việt lắc đầu ngán ngẩm khi những cơ quan truyền thông thiện chiến lại đi làm những thứ bá láp, lố bịch, bôi bẩn giá trị dân chủ, nhân quyền đến khó chấp nhận nổi.

VKL

Friday, June 18, 2021

Hiếu Gió và Hồ Hải: cờ bạc gặp xì ke?

  

Người Buôn gió Bùi Thanh Hiếu hiện đang ở Đức từng có một thời ái mộ bác sỹ đại bịp Hồ Văn Hải – kẻ bị đồng nghiệp bóc mẽ đại bịp, mất nhân cách, bị Quỹ Tây du đuổi cổ vì gian lận, siêu lừa, bị đồng bọn bóc phốt giả dối, siêu nổ. Chính mẹ con Nguyễn Phương Uyên, Huỳnh Thục Vy sau một hồi dính líu đến Bác sỹ đại bịp Hồ Hải để nhận học bổng Quỹ Tây Du này đã tố lão ta “dê xồm”, lừa đảo, ép người vào tròng….



Cặp bài trùng?

 

Thế nhưng với Việt tân và đám truyền thông ba que trên  mạng thì Hồ Văn Hải lại là “hàng quý, hiếm” bởi ông này viết khỏe, viết “hấp dẫn, ly kì, kịch tính” về chính trường, chính trị Việt Nam không ngượng tay dù bịa đặt dựng chuyện. Có lẽ chính vì vậy mà Bùi Thanh Hiếu suy tôn Hồ Hải là bậc thầy viết bài chính trị, dựng thuyết âm mưu.

 Bất chấp tố cáo, vạch mặt Hồ Hải từ đồng nghiệp, đồng bọn, Bùi Thanh Hiếu vẫn bộc bạch trên facebook sự sùng bái với bác sỹ đại bịp Hồ Hải như sau:

“Tôi nể ông

Cái nể thứ nhất là những bài viết của ông dày dặc, dù đúng hay sai thì những bài viết đó chứng tỏ ông có tấm lòng rất lớn với vận mệnh đất nước. Ông là một trong những số ít hiếm hoi ở Việt Nam, số ít những người ỏ tuổi ông, có cơ sở kinh doanh, lẽ ra chỉ chăm chú kiếm tiền và lo hưởng thụ. Nhưng ông lại dành thời gian để hưởng thụ ấy vào mối quan tâm của vận mệnh đất nước.

Cái nể thứ hai là dường như ông không biết sợ ai, ông nghĩ gì , bực gì đều nói ra hết. Nói một cách thẳng thắn, gay gắt, không né tránh, không có câu chữ ý tứ bóng gió.

Cái nể thứ ba là ông luôn luôn chiến đấu một mình.

Người ta chê ông gàn dở, hoang tưởng và nhập nhèm tiền bạc và háo danh.

Nhưng tôi thấy vượt trên những cái đó, ông là một con người khí phách, can đảm. Một sự can đảm nổi bật đến kinh ngạc.”

 


Đủ biết, cả làng zân chủ lẫn đông nghiệp hoặc bất cứ ai từng “thân cận” đều tố Hồ Hải là tay đại bịp thì Hiếu gió đều “hóa giải” bằng ngôn từ lưu manh ca tụng Hồ Hải lên chín tầng mây!

 

Phần lớn các bài viết của Bác sỹ đại bịp Hồ Hải đăng tải trên mạng xã hội đều về thời sự, chính trị nhưng lối viết khá cực đoan, cách dùng từ khá gay gắt. Thậm chí nhiều người còn cho rằng Hồ Hải đang mắc một dạng bệnh kiểu như là tâm thần. Tiêu biểu có thể kể đến, Hồ Văn Hải từng đăng tải nhiều bài viết về thảm họa ô nhiễm môi trường do Formosa gây ra như: “Chiến lược giải quyết vấn nạn môi trường ở Việt Nam”, “Hãy kiện tập đoàn Formosa ra toà án quốc tế”, “Phải đóng cửa không chỉ tập đoàn Thép” ... và nhiều tin bài khác có liên quan nhưng với lối viết đả kích, vu khống chính quyền một cách sai sự thật, không khách quan.

 

Blog Loa Phường từng bóc mẽ Hồ Hải chính là kẻ đã tung ra, bịa đặt Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát ngôn phân biệt vùng miền, rồi lấy đó làm cái cớ tấn công, bôi nhọ ông Trọng và nói xấu Đảng Cộng sản Việt Nam cũng như quan hệ bang giao với Trung Quốc. Tuy nhiên, dù chính là kẻ dựng chuyện, tung kịch bản về vấn đề này, nhưng đến nay, cả làng zân chủ từ Việt tân đến đám tay chân vẫn nhai đi nhai lại việc này, xem như nguồn tin từ Hồ Hải là “chính thống, chính xác” bất chấp dư luận đào bới mọi ngóc ngách đều không thể tìm ra được ông Trọng đã từng phát ngôn này từ bào giờ, trừ ..Hồ Hải!

 

Giờ đây, sau khi ra tù, Hồ Hải tích cực bảo vệ, ủng hộ Tổng thống Trump, xem ông Trump như thánh nhân cứu nước Mỹ. Khôi hài là sùng bái Trump, Hồ hải ái mộ luôn kiến thức về chống dịch bệnh của Trump, liên tục công kích khẩu trang và vắc xin, dùng kiến thức y khoa của ông ta để bảo lãnh cho việc này

 

Đúng là lưu manh có hội, có thuyền…

Giờ đây, Hồ Hải được trở lại nước Mỹ nhờ từng được Mỹ cấp thẻ cư trú 10 năm trước khi vào tù về tội tuyên truyền chống Nhà nước. Bllog của ông này gần đây toàn thuyết âm mưu về nước Mỹ liên quan đến phò Trump. Giờ thì dân mạng Việt có thể thở phào, còn đám zân chù như Việt tân, Bùi Thanh Hiếu thì mất đi cây viết  chuyên dựng chuyện thuyết âm mưu về chính trường Việt Nam cho chúng đào bới và tung hứng rồi.

VKL

Sunday, June 6, 2021

Cơ quan nhân quyền LHQ lại bênh vực “chuyên gia tin vịt” Hồ Hải!

 Tại phiên họp thứ 89, diễn ra ngày 23/11/2020, Nhóm Công tác về Giam giữ Tùy tiện của Liên Hiệp Quốc đã đưa ra một số ý kiến về trường hợp “bác sĩ Hồ Hải” – người từng lĩnh án 4 năm tù về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước” sau khi bị bắt hồi tháng 11/2016. Nhóm công tác cho rằng Nhà nước Việt Nam đã tước đoạt quyền tự do của Hồ Hải một cách tùy tiện, vì khi công kích Nhà nước, ông  Hải chỉ sử dụng quyền tự do ngôn luận vốn có của mình chứ không xâm phạm các quyền hợp pháp của bất cứ ai khác.

Họ cho rằng, ông Hồ Hải bị giam giữ tùy tiện chỉ vì thực hiện quyền tự do ngôn luận, việc truy tố, xử lý ông ta đã vi phạm điều 19 của Công ước và điều 19 của Tuyên ngôn Nhân quyền Thế giới...Vậy thực hư là gì? Có thật các bài viết của “bác sĩ Hồ Hải” không xâm phạm các quyền hợp pháp của bất cứ ai khác hay không?

Blogger Loa Phường mới đây đưa ra ví dụ về chứng minh ông Hồ Hải chuyên sản xuất “tin vịt”.  Ngày 03/01/2016, tức khoảng 10 tháng trước khi bị bắt, ông Hồ Hải đã tung ra bài viết “Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam phải là người miền Bắc, có lý luận là cái gì?”, trong đó ông Hồ Hải “phê bình” Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng do ông Trọng phát biểu rằng những người được chọn làm ứng viên cho chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam phải đáp ứng 2 tiêu chí: đó là “là người Bắc” và “có lý luận”. Tuy nhiên, trong bài, Hồ Hải lại cho biết ông lấy thông tin này từ một comment “không biết đúng hay sai”, và bản thân comment này lại dẫn một nguồn mơ hồ, là “tin nội bộ”. Blogger này đã chỉ ra thông tin mà Hồ Hải đưa ra để bình luận có phần vô lý cả về mặt văn bản lẫn thực tiễn.



Thứ nhất, về mặt văn bản, những quyết định công khai của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hoàn toàn trái ngược với thông tin vừa nêu.

Về mặt văn bản, ngày 02/01/2020, ông Trọng đã ký ban hành Quy định 214-QĐ/TW “về khung tiêu chuẩn chức danh đứng đầu Đảng, Nhà nước, Chính phủ và Quốc hội”. Theo đó, “Tổng bí thư phải là người có uy tín cao, là trung tâm đoàn kết, quy tụ và phát huy sức mạnh tổng hợp của cả hệ thống chính trị, của toàn Đảng, toàn dân và sức mạnh thời đại. Tổng Bí thư phải là người có trình độ cao về lý luận chính trị. Có kiến thức sâu, rộng, toàn diện trên các lĩnh vực… Tổng bí thư phải có bản lĩnh chính trị, tư duy nhạy bén, năng lực nghiên cứu, phát hiện, đề xuất và quyết đoán; bình tĩnh, sáng suốt trước những vấn đề khó, phức tạp liên quan đến vận mệnh của Đảng, của quốc gia, của dân tộc”. Những quy định này không bao hàm chi tiết “phải là người Bắc” như Hồ Hải nói.

Về mặt thực tiễn, tới nay đã có 6 đời Tổng Bí thư là người miền Trung: Hồ Chí Minh, Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Lê Duẩn, Lê Khả Phiêu. Con số này ngang với số đời Tổng Bí thư là người miền Bắc.

Thứ hai, một số blogger thời điểm đó đã phản bác ngay tin đồn này. Blogger  Nhà Lá cho biết, đã tìm đỏ mắt tất cả các phát biểu, câu nói của Tổng Bí thư tại các diễn đàn, báo chí, hội nghị ...đều không thấy bất cứ "tung tích" nào cho phát ngôn này từ Tổng Bí thư! Blogger IvanLevanlan thì khẳng định 100% câu nói này là bịa đặt vì "Ông Trọng, ai cũng biết là một con người hết sức thận trọng, không chỉ am hiểu về chính trị mà còn rất am hiểu về cuộc đời, về nền văn hóa phương Đông, nền văn hóa của dân tộc Việt Nam. Có thể khẳng định ông thuộc dạng người “uốn lưỡi 7 lần trước khi nói”. 

Không chỉ có vụ việc trên, trong một bài viết khác, blogger Loa Phường chỉ ra, ông Hải sản xuất hàng loạt tin giả, tin sai sự thật khác chỉ để phục vụ cho “thiên kiến” của ông ta. Chẳng hạn, sau khi Hồ Hải ra tù phát tán tin đồn về dịch COVID-19 kiểu như đeo khẩu trang không có tác dụng phòng bệnh, hay tin đồn rằng vaccine ngừa COVID-19 do Mỹ sản xuất có thể gây ra các bệnh thoái hóa thần kinh







Thất vọng về trình độ sản xuất tin giả của ông Hồ Hải, giới chống Cộng Hồ Hải chỉ mặt đặt tên rằng ông ta “đã bị thần kinh từ lâu”, “không phải tại cộng sản”, rằng Hồ Hải tham gia phong trào bằng óc độc tài và thói cuồng lãnh tụ, chứ chẳng có chút lý tưởng dân chủ nào hết...

Không rõ nhóm người hay tổ chức này bênh vực ông Hồ Hải, cần mẫn “đấu tranh” cho ông bằng cách kiến nghị cơ chế nhân quyền LHQ nói trên can thiệp trả tự do cho ông ta. Tuy nhiên, thực sự thất vọng về một số chuyên gia nhân quyền của LHQ, họ nên đến Việt Nam để điều tra cụ thể hay mời một vài người Việt thạo kỹ năng google cung cấp thông tin thẩm định cho họ về Hồ Hải cũng như cáo trạng của ông ta, thay vì cú khư khư thông tin sai lệch họ nhận được về ông Hồ Hải kia.

VKL

 

Wednesday, June 2, 2021

Việc xử lý cá nhân đưa tin xuyên tạc, bịa đặt trên mạng là vi phạm “tự do Internet”?

 

Đọc báo cáo nhân quyền năm 2020 của Bộ Ngoại giao Mỹ, người đọc không khỏi hình dung đây là bản thanh minh, chạy tội, biên hộ, phát ngôn một chiều cho các đối tượng phản động, chống Nhà nước đã bị cơ quan công an xử lý. Từ việc những kẻ này bị điều tra, xử lý, giam giữ ra sao, họ và thân nhân họ vu cáo, lên án gì chính quyền, công an trong quá trình giam giữ, cải tạo, điều tra đều bị báo cáo nhân quyền này phân tích, quy kết vào các hành vi vi phạm nhân quyền thành hàng tá đề mục các quyền khác nhau, như không được thăm nuôi đầy đủ, không được xét xử bình đẳng, không được tự do tôn giáo trong tù… Nói không ngoa, đây thực chất là tài liệu “bảo vệ nhân quyền” cho nhúm công dân mưu đồ và hoạt động lật đổ chế độ chính trị hiện nay!




Xin lấy ví dụ khá khôi hài.

Báo cáo nhân quyền này quy kết Việt Nam vi phạm “tự do Internet” vì “Chính quyền theo dõi các bài viết đăng trên Facebook và trừng phạt những người sử dụng Internet để tổ chức các cuộc biểu tình hoặc công bố các nội dung chỉ trích chính quyền. Ngày 7 tháng 7, một tòa án ở tỉnh Lâm Đồng đã kết án người dùng Facebook Nguyễn Quốc Đức Vượng về tội tuyên truyền chống nhà nước và tuyên phạt ông 8 năm tù. Theo truyền thông nhà nước đưa tin, ông Nguyễn đã lập một tài khoản Facebook để đăng và chia sẻ nhiều bài viết với nội dung “chống nhà nước” trên Facebook được cho là “bôi nhọ đảng, nhà nước và chủ tịch Hồ Chí Minh”” hoặc “Chính phủ tiếp tục gây sức ép lên các công ty như Facebook và Google để buộc họ xóa các “tài khoản ảo” và các nội dung được cho là “độc hại”, bao gồm các nội dung chống nhà nước”…

Đối chiếu thực tế được biết,

Thứ nhất, trường hợp Nguyễn Quốc Đức Vượng “đăng tải trên tài khoản “Vượng Nguyễn” 98 video livestream, tương đương 110 giờ phát sóng, 366 bài viết có nội dung thể hiện quan điểm, ý thức xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; nói xấu chế độ Xã hội chủ nghĩa, chống Đảng Cộng sản và Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam; nói xấu, nói không đúng sự thật, xúc phạm lãnh tụ Hồ Chí Minh, bôi nhọ lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước... ” sau khi nhiều làn bị xử phạt hành chính và nhiều lần các cơ quan chức năng cảnh báo, nhắc nhở. Rõ ràng, kẻ tung tin bị đặt, tin giả, tin sai sự thật thì ở bất cứ nước nào cũng là vi phạm pháp luật. Nguyễn Đức Quốc Vượng có bề dày và khối lượng lớn tin giả, tin sai sự thật như vậy mà khi bị xử lý là vi phạm “tự do Internet”? Có thể thấy cách hiểu về “quyền tự do Internet” trong báo cóa nhân quyền của Bộ ngoại giao Mỹ hoàn toàn sai lệch so với Công ước về các quyền dân sự chính trị của LHQ khi nêu rõ những quyền này có thể bị giới hạn bởi luật pháp, bởi xâm hạ đến an ninh trật tự. 

Đối chiếu những trường hợp tung tin gải, tin sai sự thật bị xử lý ở các nước phương tây nhiều không kể xiết.

Thứ hai, việc buộc Facebook, Googke tuân thủ pháp luật Việt Nam, gỡ tài khoản giả mạo, nội dung độc hại về văn hóa, đạo đức, chính trị là yêu cầu và được luật hóa bởi rất nhiều nước trên thế giới hiện nay, không chỉ riêng Việt Nam. Bản thân chính trị gia, quốc hội Mỹ thường xuyên điều trần, ép các hãng Favebook, Google sao lại để đăng cái này, sao không gỡ cái kia…thì có được xem là theo dõi, giám sát Intenret và gây áp lực với doanh nghiệp vì mục tiêu tôn trọng pháp luật và lợi ích chính trị của đảng phái, đất nước hay không?

Bằng việc phân tích một dẫn chứng trên, có thể cho bạn đọc hình dưng được “chất lượng” và bản chất báo cáo nhân quyền này thực sự nhưu thế nào. Nó đơn giản là hình thức “bới móc”, gán ghép, thanh minh, bảo kê công khai cho những kẻ chống phá đất nước vi phạm pháp luật Việt Nam, kể cả các băng nhóm tay sai khủng bố Việt Tân hay nhóm bạo loạn như băng nhóm Lê Đình Kình. Phàm cứ chống Nhà nước và la làng sẽ được Bộ Ngoại giao Mỹ “tận dụng” triệt để đưa vào cái gọi là “báo cáo nhân quyền năm 2020” về Việt Nam cho sang mà thôi!

Tuesday, June 1, 2021

Báo cáo nhân quyền năm 2020 của BNG Mỹ: bản sao của những năm trước!

 

Theo thông lệ, vào quý I hằng năm, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ra Báo cáo về tình hình nhân quyền trên thế giới. Tuy nhiên, Báo cáo này thường tập trung phê phán các nước đi theo con đường xã hội chủ nghĩa và những quốc gia “cứng cổ” - không chịu đi theo “cái gậy” chỉ huy, lãnh đạo của Hoa Kỳ.

 Năm nay, có lẽ do ảnh hưởng của dịch bệnh CoVid-19 nên báo cáo nhân quyền của Bộ Ngoại giao Mỹ “phát hành” bị chậm hơn. Phần về Việt Nam, thấy không khác gì nhiều so với báo cóa nhân quyền những năm trước, đủ các đề mục, khác chăng chỉ là vài ví dụ cho cập nhật.




So sánh với “Báo cáo nhân quyền hàng năm, năm 2019”, trong phần đề cập về Việt Nam, mở đâu y chang câu tóm lược, quy kết Việt Nam có vi phạm nhân quyền do là nước “độc đảng”, xin trích: “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một nhà nước độc tài do một đảng duy nhất – Đảng Cộng sản Việt Nam – cầm quyền, dưới sự lãnh đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân. Cuộc bầu cử Quốc hội gần đây nhất được tổ chức vào năm 2016 đã diễn ra không tự do và không công bằng; có sự cạnh tranh hạn chế giữa các ứng viên đã được Đảng Cộng sản Việt Nam xem xét kỹ lưỡng”.

Cái mà Hoa Kỳ gọi là vi phạm nhân quyền trong bài viết này bao gồm các hành vi, như: bắt giam người tùy tiện, tra tấn người bị bắt tạm giam, hạn chế nghiêm trọng quyền tự do, bao gồm: tự do biểu đạt, tự do báo chí, tự do internet, v.v. Trong đó các ví dụ đều tập trung xoay quanh việc bảo vệ cho những kẻ là Hoa Kỳ gọi là “tù nhân lương tâm” hay “nhà hoạt động độc lập” như Trương Duy Nhất, Trần Vũ Hải, Nguyễn Trung Tôn, Lê Đình Lượng, Phạm Thị Đoan Trang, nhóm Hội nhà báo độc lập, Nguyễn Đức Quốc Vượng và nhóm khủng bố “HIến Pháp” (Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, Ngô Văn Dũng) hay nhóm bạo động Đồng Tâm,…Có thể nói nguồn thông tin dùng để làm căn cứ vu cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền là đến từ tố cáo từ thân nhân số này, từ luật sư của họ hay từ điều kiện giam giữ, xét xử, kết án, tiến hành cải tạo hay hoạt động chống đối của họ không “được thuận lợi” do vi phạm nhân quyền đến từ bộ máy hành pháp của Việt Nam. Nguồn báo cáo phục vụ cho báo cáo nhân quyền này, đương nhiên đến từ các tổ chức thù địch với Việt Nam như Việt tân, VOICE, BPSOS hay HRW, AI…

Với sự áp đặt tư tưởng như vậy ngay từ đầu báo cáo, với nguồn tư liệu như vậy để viết báo cóa, với nhân chứng “có chọn lọc” như vậy để quy kết thì thử hỏi, làm sao báo cáo này có được sự công tâm, khách quan, khoa học chứ?

Có thể nói, Bộ Ngoại giao Mỹ với vai trò đại diện cho tiếng nói của nước Mỹ trên quốc tế có một sức ảnh hưởng lớn đến các nước mà cường quốc này có mối liên hệ. Không chỉ thiết kế các thương vụ buôn bán của các tập đoàn đa quốc gia, Bộ Ngoại giao Mỹ còn là đầu mối xuất khẩu dân chủ nhằm mở đường cho Mỹ can thiệp quân sự vào các quốc gia khác. “Xuất khẩu” những báo cáo nhân quyền này nằm trong chiến lược “xuất khẩu dân chủ” mà Mỹ liên tục áp dụng từ đầu thế kỷ 20. Lịch sử Mỹ cho thấy, chưa từng có lần xuất khẩu dân chủ của Mỹ mà không mang đến đau thương cho quốc gia khác.

Vậy nên, bảo sao nước Mỹ hiện nay đã và đang nuôi nhiều nhất các tổ chức, đảng phái “đấu tranh dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam” bằng công dân Mỹ gốc Việt. Họ đều là những công cụ Mỹ sử dụng trong chiến lược chung nhắm vào can thiệp nội bộ Việt Nam, gây dựng, nuôi dưỡng thành phần phản động, chống đối, cơ hội chính trị trong nước, rình chờ thời cơ gây chính biến, tạo dựng lên chính quyền “thân Mỹ” như thời VNCH.

VKL