Monday, December 28, 2020

Vụ ngư dân bị giam ở Indonesia “kêu cứu”: có kẻ lợi dụng ngư dân để kích động dư luận?

 


Ngày 08/12/2020, hơn 200 ngư dân Việt Nam bị giam ở Indonesia từ vài năm nay do đánh cá bất hợp pháp đã liên lạc với đài RFA để “kêu cứu”. Họ nói rằng họ phải sống trong điều kiện khổ cực, "có bữa phải ăn cơm thiu", vì ĐSQ Việt Nam “không làm giấy tờ cho về”.

Nhân đó, một số tổ chức, cá nhân chống đối đã tuyên truyền rằng ĐSQ Việt Nam ở Indonesia “vô trách nhiệm” với những ngư dân bị bắt:





Tuy nhiên, cũng có thông tin rằng người chuyển “thư kêu cứu” đã cố tình đưa lá thư lên các báo chống Cộng và mạng xã hội để kích động dư luận, thay vì chuyển cho nơi có thẩm quyền ở Bộ Ngoại giao. Nguồn tin nhận xét rằng hành động này có thể ảnh hưởng đến quá trình chuẩn bị nhân sự cho Đại hội XIII của Đảng Cộng sản Việt Nam:



Ngày 16/12, Đại sứ Phạm Vinh Quang đã liên lạc, trả lời nhóm ngư dân rằng việc đưa họ về nước phải tuân theo những chuyến bay được Chính phủ phê duyệt (vì chưa thể nối lại đường bay thương mại do dịch COVID-19), đồng thời đề nghị phía Indonesia “tạo điều kiện sinh hoạt tốt hơn cho các ngư dân”. Đáp lại, phía Indonesia cam kết cải thiện điều kiện ăn ở cho ngư dân trong khả năng của trại.

Như vậy, có thể một số đối tượng cơ hội chính trị đã lợi dụng nhóm ngư dân để kích động truyền thông, nhằm phục vụ cho mục đích vị kỷ của mình. Ngư dân hoàn toàn có thể giải quyết vụ việc bằng cách liên lạc với Bộ Ngoại giao, thay vì với các báo chống Cộng, để rồi bị chúng lợi dụng, bóp méo thông tin để chống phá đất nước mình.

Hy vọng sau vụ việc này, các cơ quan hữu trách sẽ phối hợp với nhau tốt hơn và làm việc một cách có trách nhiệm hơn trước các công dân Việt Nam, để đảm bảo các tình huống tương tự không lặp lại.

Vụ GrabBike: đừng cắt xén thông tin để chống chế độ

 


Ngày 07/12, hàng trăm tài xế GrabBike đã tập trung tại trụ sở công ty Grab ở phố Duy Tân, Hà Nội, để phản đối mức khấu trừ mới sau khi áp dụng thuế VAT trên mỗi cuốc xe. Các tài xế cho rằng sau khi Nhà nước chuyển sang tính 10% thuế VAT trên tổng danh thu của mỗi cuốc xe, rồi để công ty và tài xế tự chia mức thuế phải nộp với nhau (thay vì tính trên 3% thu nhập của tài xế và 10% tiền thu về của doanh nghiệp như trước), lượng thuế mà tài xế phải nộp tăng vọt lên, khiến họ không đủ sống.

Trong tuần qua, các tổ chức, cá nhân chống Nhà nước Việt Nam đã đẩy mạnh tuyên truyền về sự kiện này, chủ yếu dùng 3 thông điệp.

Thứ nhất, họ làm phép tính, để cho thấy cách tính mới khiến lượng thuế phải nộp tăng vọt lên:



Thứ hai, họ tuyên truyền rằng Nhà nước Việt Nam đang tăng thuế để cướp tiền của người dân, nhằm nuôi quan chức tham nhũng. Phát ngôn của tiến sĩ Vũ Đình Ánh, rằng "Thu thuế cũng như vặt lông vịt, đừng để kêu toáng lên", được dùng để minh họa cho thông điệp này.

Thứ ba, họ tuyên truyền rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đang phục vụ các doanh nghiệp tư bản, không phục vụ người lao động, vì vậy đã mất tính chính danh.

Thứ tư, Nguyễn Văn Tráng tuyên truyền rằng khi 80% sinh viên ra trường ở Việt Nam bị thất nghiệp, phải làm tài xế Grab, thì thanh niên không có tương lai trong hệ thống hiện tại, phải lật đổ chế độ:



Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 3 ý kiến:

Thứ nhất, con số “80% sinh viên ra trường làm tài xế Grab” mà Nguyễn Văn Tráng đưa ra là thông tin sai sự thật. Số liệu thật, mà Đại biểu Quốc hội Bùi Sĩ Lợi đưa ra vào năm 2017, là “80% tài xế Grab là sinh viên thất nghiệp”:



Thứ hai, Nhà nước Việt Nam không hề can thiệp vào cuộc biểu tình của tài xế GrabBike, và cuối cùng doanh nghiệp đã phải nhượng bộ tài xế. Vì vậy, không thể nói rằng Nhà nước Việt Nam đứng về phía doanh nghiệp, không đứng về phía người lao động.

Thứ ba, nếu giới dân chửi thấy quy định mới về cách tính thuế cho xe ôm công nghệ là bất hợp lý, họ nên tập trung phản biện chính sách, thay vì cắt xén thông tin về vụ việc để công kích chế độ. Cách làm của họ không giúp ích gì cho các tài xế GrabBike, mà chỉ phục vụ tham vọng chính trị của các nhóm chống Cộng ở hải ngoại.

Nguyễn Hữu Vinh bàn về trình độ và định hướng sắp tới của giới chống Cộng

 


Ngày 10/12/2020, BBC tổ chức cuộc “hội luận bàn tròn nhân ngày nhân quyền thế giới”. Khi thảo luận, Nguyễn Văn Đài nói rằng hiện chỉ có vài trăm người Việt Nam “đấu tranh cho nhân quyền”, nên mỗi người đều phải trả giá đắt (VD: bị gây sức ép, bị bắt, phải ra nước ngoài tị nạn…). Nếu có hàng nghìn hoặc hàng vạn người đấu tranh, thì mỗi người sẽ không phải trả giá đắt như vậy.



Đáp lời Đài, Nguyễn Hữu Vinh cho rằng hoạt động “đấu tranh cho nhân quyền” không chỉ gói gọn trong “các hoạt động bề nổi” (như biểu tình, ký kiến nghị, viết bài tuyên truyền) của “vài trăm người” mà Nguyễn Văn Đài đang nói đến. Thay vào đó, còn có các chuyển động âm thầm trong nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam hoặc quần chúng – như việc các Đảng viên tố cáo tham nhũng, việc các công chức tìm cách giảm thủ tục hành chính rườm rà, việc người dân công kích các quan chức sai phạm và các dự luật, chính sách bất hợp lý… Những người “đấu tranh bề nổi” cần ý thức được những “đợt sóng ngầm” này, hiểu rằng chúng xuất phát từ sự thay đổi nhận thức dần dần của xã hội, và hiểu rằng mình cần chủ động tự học hỏi để không bị tụt lại so với mặt bằng chung của xã hội. Việc “đấu tranh cho nhân quyền” cần được tiến hành trên cả 2 “mặt trận”, là “đấu tranh bề nổi” và mặt trận “khai dân trí”.

Qua phát biểu của Nguyễn Hữu Vinh, phát biểu của Ngô Anh Tuấn hồi tháng trước, và các hoạt động tập huấn công khai mà VOICE đang tổ chức, có thể thấy nhiều bộ phận trong giới chống đối đang chia sẻ quan điểm rằng họ phải tăng cường lôi kéo các bộ phận khác trong xã hội, bao gồm giới trung lưu thành thị và công chức, Đảng viên.

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 2 ý kiến:

Thứ nhất, những người trung lập mà Nguyễn Hữu Vinh nêu ra rất khác với giới chống Cộng. Họ phản biện trong phạm vi cho phép của pháp luật Việt Nam, và qua đó giúp hệ thống chính trị của Việt Nam trở nên lành mạnh, được tin tưởng. Có nên đánh đồng họ với các nhóm chống Cộng hoạt động ngoài vòng pháp luật, và không có mục đích nào khác ngoài lật đổ hệ thống chính trị của Việt Nam không?

Thứ hai, nếu lời kể của Nguyễn Hữu Vinh là đúng, thì trình độ văn hóa của giới chống Cộng đang thấp một cách đáng lo ngại. Chẳng hạn, ông Vinh viết:

“Trên trường đời, vì vướng chuyện oan trái, vì tiếp thu được ít nhiều tư tưởng tiến bộ, họ đã dấn thân tranh đấu. Thế nhưng, họ vẫn là những người còn thiếu nhiều vốn kiến thức cần thiết nói chung. Mặt khác, khi dấn thân, họ tự nhiên trở thành ‘ngôi sao’, dễ tự mãn, cho là mình hơn kẻ khác, mà quên rằng có thể thua kém người đời rất nhiều, thua những người cũng tranh đấu đấy, nhưng có phương pháp khác, ôn hòa, khôn khéo hơn, ít phải trả giá quá sớm, quá đắt.”

“Có tư tưởng tiến bộ nói chung, nhưng nếu thiếu những kiến thức nền tảng, từ văn hóa, pháp luật, cho tới các kinh nghiệm tranh đấu của nhân loại cho các quyền con người thì không thể nào tìm được cho mình một lối sống có ích, huống hồ là tham gia thực hiện lý tưởng vì dân chủ tự do của xã hội.”

Nếu mô tả của ông Vinh sát với sự thật, thì trình độ của giới chống Cộng còn thấp hơn mặt bằng chung của xã hội, và họ không hề có tư cách “khai dân trí” như họ thường vỗ ngực tự xưng. Vì sao họ lại bị thoái hóa như vậy? Các “nhà hoạt động dân chủ” nên đặt câu hỏi này, thay vì tiếp tục ảo tưởng rằng mình có tư cách dẫn dắt xã hội.

Có giải pháp cụ thể để “nhốt quyền lực trong lồng thể chế” không?

 

Từ ngày 14 đến ngày 18/12/2020, Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp hành Trung ương khóa XII của Đảng Cộng sản Việt Nam đã thảo luận về các dự thảo văn kiện, nhân sự, chương trình và quy chế làm việc của Đại hội XIII, sẽ diễn ra trong năm sau. Nhân đó, các tổ chức, cá nhân chống Nhà nước Việt Nam đã tiếp tục dùng nhãn quan của mô hình dân chủ đa đảng để tuyên truyền về Đại hội XIII, để vừa công kích Đảng Cộng sản, vừa kêu gọi chuyển sang mô hình dân chủ đa đảng. Trong hai tuần qua, một số bài viêt đã phê phán rằng khuynh hướng tập trung quyền lực để chống tham nhũng của Đảng sẽ tạo một vòng luẩn quẩn.





Chẳng hạn, trong một cuộc phỏng vấn trên BBC, Phạm Quý Thọ cho rằng chiến dịch chống tham nhũng của Đảng Cộng sản Việt Nam đang rơi vào một vòng luẩn quẩn. Theo đó, muốn chống tham nhũng trong nhiệm kỳ trước thì phải tập trung quyền lực, nhưng việc tập trung quyền lực lại làm nảy sinh tham nhũng trong nhiệm kỳ này, khiến nhiệm kỳ sau phải chống. Trong khi đó, giải pháp “nhốt quyền lực vào trong lồng thể chế” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lại “chưa rõ hình hài”. Vì vậy, phải “cải cách thể chế” theo hướng “kiểm soát bằng các cơ chế đối trọng mạnh hơn nữa, chẳng hạn như dựa vào người dân”.

Trong cùng cuộc phỏng vấn, Nguyễn Hữu Liêm cho rằng dù Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là một người thành thực với lý tưởng Cộng sản, và coi Đảng Cộng sản như một “căn nhà cho hữu thể” của mình, những Đảng viên trẻ hơn thì không như vậy. Họ chỉ coi Đảng như phương tiện để đạt được các mục đích kinh tế cá nhân. Vì vậy, sự tập trung quyền lực trong nhiệm kỳ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có thể dẫn đến sự gia tăng tham nhũng trong những nhiệm kỳ sau. Không thể chống tham nhũng khi chưa giải quyết các vấn đề thực tiễn như cơ chế lương bổng, quy chế tuyển chọn nhân sự, và chưa tiến hành những cải cách như tư pháp, báo chí, xã hội dân sự độc lập.

Sau khi xem xét quan điểm của hai ông Phạm Quý Thọ và Nguyễn Hữu Liêm, chúng tôi thấy họ chỉ phản ánh được một phần bức tranh tổng thể. Trong thực tế, song song với quá trình tập trung hóa quyền lực, bộ máy chính trị của Việt Nam cũng đang trải qua quá trình tinh giản biên chế, tăng phân quyền theo chiều dọc và tăng giám sát theo chiều ngang.

Cụ thể, Nghị quyết Trung ương 4 - Khóa XII (tháng 10/2018) đã đưa ra một số giải pháp “về cơ chế, chính sách”, như:

“Rà soát, hoàn thiện và thực hiện nghiêm cơ chế kiểm tra, giám sát, kiểm soát việc thực thi quyền lực của người có chức, có quyền, theo hướng quyền hạn đến đâu trách nhiệm đến đó; phân định rõ thẩm quyền và trách nhiệm tập thể, cá nhân trong từng công đoạn giải quyết công việc và có chế tài xử lý nghiêm những hành vi vi phạm.”

“Rà soát, hoàn thiện các quy định, văn bản quy phạm pháp luật về quản lý, điều hành bảo đảm công khai, minh bạch, góp phần xóa bỏ cơ chế "xin - cho", "duyệt - cấp"; ngăn chặn, đẩy lùi tham nhũng, tiêu cực, "lợi ích nhóm"…”

“Sắp xếp lại bộ máy, tinh giản biên chế gắn với cải cách chế độ công vụ, cơ cấu lại đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức và đổi mới chính sách tiền lương.”

“Đẩy mạnh xã hội hóa , tách cung ứng dịch vụ công và quản lý sản xuất kinh doanh ra khỏi chức năng quản lý nhà nước…”

Nghị quyết cũng đưa ra một số giải pháp “về kiểm tra, giám sát, kỷ luật đảng”, như:

“Đẩy mạnh công tác kiểm tra, giám sát định kỳ hoặc đột xuất việc tổ chức thực hiện các nghị quyết, kết luận của Đảng.”

“Nghiên cứu việc tăng thẩm quyền và chế tài xử lý trách nhiệm của ủy ban kiểm tra các cấp trong việc kiểm tra, giám sát, kỷ luật đối với tổ chức đảng, đảng viên.”

“Tăng thẩm quyền và đề cao trách nhiệm người đứng đầu trong việc tạm đình chỉ công tác cán bộ dưới quyền để kiểm điểm khi có dấu hiệu vi phạm…”

“Thực hiện nghiêm việc kê khai tài sản, thu nhập theo quy định; xây dựng và hoàn thiện cơ chế giải trình và giám sát việc tăng giảm tài sản của cán bộ, đảng viên.”

Như vậy, thực ra Đảng Cộng sản Việt Nam đang có những giải pháp cụ thể để “nhốt quyền lực vào trong lồng thể chế”, dù những giải pháp đó không giống mô hình đa đảng, tam quyền phân lập mà hai ông Phạm Quý Thọ và Nguyễn Hữu Liêm đề nghị. Nhờ những giải pháp này, viễn cảnh đen tối mà hai ông tiên đoán có thể sẽ không xảy ra trong thực tế.

Võ Khánh Linh

 

Sunday, December 27, 2020

Vì sao Đại hội Đảng không công khai nhiều thông tin?

 


Từ ngày 14 đến ngày 18/12/2020, Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp hành Trung ương khóa XII của Đảng Cộng sản Việt Nam đã thảo luận về các dự thảo văn kiện, nhân sự, chương trình và quy chế làm việc của Đại hội XIII, sẽ diễn ra trong năm sau. Nhân đó, các tổ chức, cá nhân chống Nhà nước Việt Nam đã tiếp tục dùng nhãn quan của mô hình dân chủ đa đảng để tuyên truyền về Đại hội XIII, để vừa công kích Đảng Cộng sản, vừa kêu gọi chuyển sang mô hình dân chủ đa đảng. Trong hai tuần qua, một số bài viêt đã phê phán rằng Đại hội thiếu tính công khai, minh bạch.



Chẳng hạn, trên BBC, Phạm Quý Thọ tiếp tục công kích rằng dù nêu khẩu hiệu “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra”, Đảng Cộng sản Việt Nam đã không công khai “những thông tin về nhân sự được bàn thảo, giới thiệu, thậm chí biểu quyết…” trong Hội nghị Trung ương 14 Khóa XII. Trước đây, ông Thọ và một số gương mặt trí thức liên quan đến Viện IDS cũ cũng từng đòi nhân sự Đại hội công khai tranh cử. Vì họ lặp đi lặp lại thông điệp này trong các bài viết hoặc cuộc phỏng vấn hằng tuần, có khả năng họ có chủ trương chung trong việc phát biểu như vậy.

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 2 ý kiến:

Thứ nhất, phương châm “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” đã được áp dụng với không gian sinh hoạt của Nhà nước Việt Nam. Nếu phương châm này không hiện diện phần nào trong thực tế, sẽ không có chuyện ông Phạm Quý Thọ được theo dõi và thảo luận về các hoạt động của Quốc hội, qua đó tác động đến chính sách, như cách ông vẫn thường làm. Trong khi đó, Đại hội Đảng là không gian sinh hoạt của các Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, chứ không phải là mọi công dân. Đòi hỏi Đảng Cộng sản từ bỏ các nguyên tắc đã nêu trong Điều lệ của mình, để mở sinh hoạt Đảng cho mọi người dân tham gia, là điều không đúng về mặt lý thuyết và không tưởng về mặt thực tế.

Tháng 08/2020, ngay trước cuộc bầu cử, Đại hội Toàn quốc của Đảng Cộng hòa Mỹ đã được tổ chức kín, phóng viên không được phép tham gia. Nếu xem đây là chuyện bình thường, thì ông Thọ không nên ngạc nhiên khi thấy Đảng Cộng sản Việt Nam không công khai nhiều sinh hoạt quan trọng.

Thứ hai, trong bối cảnh kinh tế, văn hóa, xã hội và địa chính trị của Việt Nam hiện tại, việc tăng số người tham gia xây dựng các quyết định chính trị quan trọng có giúp tăng chất lượng và tính đại diện của quyết định hay không? Ông Thọ nên nhìn cái cách mà giới dân chửi người Việt tranh cãi về cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vừa qua, rồi thử suy ngẫm để trả lời câu hỏi đó.

 Võ Khánh Linh

Những điểm sơ hở trong các phê phán nhắm vào Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

 


Từ ngày 14 đến ngày 18/12/2020, Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp hành Trung ương khóa XII của Đảng Cộng sản Việt Nam đã thảo luận về các dự thảo văn kiện, nhân sự, chương trình và quy chế làm việc của Đại hội XIII, sẽ diễn ra trong năm sau. Nhân đó, các tổ chức, cá nhân chống Nhà nước Việt Nam đã tiếp tục dùng nhãn quan của mô hình dân chủ đa đảng để tuyên truyền về Đại hội XIII, để vừa công kích Đảng Cộng sản, vừa kêu gọi chuyển sang mô hình dân chủ đa đảng. Trong hai tuần qua, các hoạt động tuyên truyền này chủ yếu đi theo 3 hướng: (1) công kích lãnh đạo Đảng; (2) phê phán rằng Đại hội thiếu tính công khai, minh bạch; và (3) phê phán rằng khuynh hướng tập trung quyền lực để chống tham nhũng của Đảng sẽ tạo một vòng luẩn quẩn.

Cả 3 hướng tuyên truyền vừa nêu đều xoay quanh một thông điệp lõi: đòi tăng lượng người có quyền tham gia vào các quyết định chính trị quan trọng (VD: đòi công khai tài sản của Chủ tịch nước với toàn dân; đòi nhân sự Đại hội công khai tranh cử; đòi người dân có thêm quyền giám sát quan chức thông qua tư pháp, báo chí và xã hội dân sự độc lập…).

Về hướng tuyên truyền thứ nhất, là công kích lãnh đạo Đảng, nhiều tổ chức, cá nhân chống đối đã tuyên truyền rằng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đang “tham quyền cố vị”, không muốn rời các chức vụ của mình. Để chứng minh, họ viết rằng Tổng Bí thư đã không dám công khai tài sản của mình, và đã nói rằng “Nếu để suy thoái mà mất Đảng, mất chế độ là mất tất cả, bao nhiêu thành quả cách mạng sẽ đổ xuống sông, xuống bể”. Ngoài ra, họ cũng viết rằng vụ Tất Thành Cang chỉ là một vụ “đấu đá nội bộ” trước thềm Đại hội Đảng, không phải là chống tham nhũng.



Cả ba thông điệp vừa nêu đều có yếu tố sai lệch.

Thứ nhất, trong thực tế, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã kê khai tài sản với Quốc hội vào tháng 10/2018, khi được bầu vào vị trí Chủ tịch nước. Sau  khi đọc bản kê khai tài sản của ông Trọng, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc nhận xét: "Bản kê khai cho thấy mức lương của ông không cao, tiền tiết kiệm và tài sản cũng không nhiều. Ngoài căn nhà công vụ theo quy định của Đảng và Nhà nước, ông có hơn 300 m2 đất ở quê do ông bà tổ tiên để lại".

Thứ hai, khi nói “Nếu để suy thoái mà mất Đảng, mất chế độ là mất tất cả, bao nhiêu thành quả cách mạng sẽ đổ xuống sông, xuống bể”, Tổng Bí thư Trọng muốn nói rằng cần giữ Đảng, chứ không nói rằng cần tiếp tục để ông tại chức.

Thứ ba, khi giới chống đối chính là một trong những bộ phận đòi xử lý vụ tham nhũng của Tất Thành Cang, họ không thể nói rằng việc truy tố ông Cang không phải là chống tham nhũng.

Trong thời gian tới, nhiệm vụ chính trị quan trọng nhất của các nhà dân chửi là bàn luận xem nên chọn ông Trump hay ông Biden làm lãnh đạo của “phong trào dân chủ Việt Nam”. Đừng để cuộc thảo luận về TBT Nguyễn Phú Trọng làm sao nhãng khỏi nhiệm vụ đó.

Tuesday, December 1, 2020

Thất vọng vì giới chống Cộng, các “luật sư nhân quyền” chuyển sang đóng vai phản biện


Trong năm 2020, các nhóm chống Nhà nước Việt Nam đã liên tục suy yếu vì dịch COVID-19, cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ, Luật An ninh Mạng và các vụ bắt giữ được thực hiện bởi cơ quan công an. Trước tình hình đó, một số luật sư trong giới này đã kêu gọi thay đổi phương thức đấu tranh chính trị để thích nghi với hoàn cảnh mới.

Chẳng hạn, trong bài viết đăng trên BBC hôm 21/11, luật sư Ngô Ngọc Trai viết rằng sinh hoạt chính trị là một quá trình trong đó mọi người trao đổi và chọn lựa ý kiến về các vấn đề chung, thông qua các không gian như dư luận, quốc hội, chính phủ… Nếu không thể sinh hoạt chính trị bằng cách bầu người cầm quyền (VD: bầu cử Tổng thống Mỹ), thì người Việt Nam có thể sinh hoạt chính trị bằng cách “bỏ phiếu cho ý kiến” trên dư luận. Chẳng hạn: tăng cường trao đổi ý kiến về các vấn đề chính trị trên báo chí hoặc mạng xã hội, để qua đó hình thành các lãnh đạo chính trị trên Internet, đồng thời ý kiến trở thành đồng thuận xã hội và được Nhà nước lắng nghe. Việc Nhà nước lắng nghe ý kiến của ông Ngô Ngọc Trai về sự lạc hậu của nghị định 64/2008/NĐ-CP được ông lấy làm bằng chứng để khẳng định rằng cách sinh hoạt chính trị này đang hiệu quả.


                                           

Trước đó, vào ngày 10/11, luật sư Ngô Anh Tuấn cũng thừa nhận Đảng Cộng sản là lực lượng duy nhất có đủ năng lực để cầm quyền ở Việt Nam trong thời điểm hiện nay, và kêu gọi dùng những đợt đóng góp ý kiến cho Đảng, Nhà nước như một diễn đàn để phổ biến ý kiến và vận động chính sách:



 Như vậy, có thể trong thời gian tới, một bộ phận của giới chống đối trong nước sẽ trở lại làm chức năng phản biện, đồng thời cố gắng tạo ra các KOL phản biện để làm lãnh đạo chính trị.

Động thái “tự diễn biến” của các “luật sư nhân quyền” phản ánh một thực tế: họ đã quá thất vọng với các hội nhóm chống Nhà nước Việt Nam. Họ hiểu rằng giới chống Cộng đã hoàn toàn lệ thuộc vào nước Mỹ, đến mức chống lẫn nhau vì Tổng thống Mỹ nhiều hơn là “chống tham nhũng, bất công” vì người Việt. Trong 5 năm qua, giới chống Cộng đã ngày càng ngoại thuộc và thủ cựu, trong khi Đảng Cộng sản Việt Nam đang có nhiều thành tựu trong việc bảo vệ nền độc lập trước Trung Quốc, đồng thời chứng tỏ khả năng thay đổi để thích ứng ngày một lớn hơn. Nếu phải chọn một lực lượng có khả năng bảo vệ nền độc lập và tìm giải pháp cho các vấn đề của người dân, đương nhiên không ai dám chọn các nhóm chống Cộng sồn sồn ở hải ngoại.

Tuy nhiên, khi định nâng các KOL phản biện lên thành lãnh đạo chính trị, có lẽ các “luật sư nhân quyền” đã quá lạc quan. Thứ nhất, các KOL này sẽ buộc phải thảo luận trong khuôn khổ mà luật pháp cho phép. Thứ hai, các nhóm chống Cộng hải ngoại, bao gồm giáo phái thờ Donald Trump, sẽ không dễ gì mà bỏ qua thái độ “đi hai hàng” này. Bởi vậy, chặng đường phản biện sắp tới của các luật sư chắc chắn sẽ có rất nhiều áp lực, cũng như nhiều drama mới mẻ cho chúng ta hít.


Võ Khánh Linh