Monday, June 30, 2014

VÌ SAO HỌ CẢM ƠN GIÀN KHOAN HD981?



Khi xưa “nhà đấu tranh dân chủ” Bùi Thị Minh Hằng tuyên bố lập đàn “cầu cho thầy nó đánh nó”, cùng với niềm hoan hỉ của giới “đấu tranh dân chủ cho Việt Nam” của nhúm người trong và ngoài nước khi cái giàn khoan Hải Dương 981 xâm lược chủ quyền lãnh hải Việt Nam đã nhanh chóng được truyền qua các ông “nhân sỹ trí thức” của “Diễn đàn xã hội dân sự”, “Văn đoàn độc lập”, “Bauxite Việt Nam”,…Ông Tương Lai vừa có bài viết Cảm ơn cái giàn khoan” , ông Nguyên Ngọc không kém gì khi hào hứng với chủ thuyết THOÁT TRUNG thì bày tỏ “tôi sợ nhất là nó … lẳng lặng rút đi” (nó tức là giàn khoan Hải Dương 981). Họ chẳng lo GDP sẽ sụt giảm, họ chẳng cần biết đến “đảng, chính quyền” nháo nhào loạn cào cào tất tả ngược xuôi, họ chẳng lo dân chúng sẽ điêu đứng đủ bề khi chính trị bắt đầu tác động đến dân sinh…mà đi lo cái gián khoan đó (chẳng may) bị rút đi thì họ không còn “sứ mệnh” hô hào yêu nước bằng những ý tưởng, khát vọng lâu nay?

Đau lòng cho dải lụa hình sự S ngàn năm chưa mấy ngày được bình yên, nay lại có nhúm người mang danh trí thức ấy lại đi cảm ơn kẻ xâm lược mình, hào hứng chào đón và lưu luyến, lo lắng nếu kẻ xâm lược ấy lại “trở mặt” lui quân!
Cái lý do quan trọng nhất khiến họ cảm ơn và lưu luyến không muốn giàn khoan đó về nước là cái tâm trạng “Cách mạng Nhung đã đến Việt Nam” được người xưng danh Võ Thị Hảo nói thẳng toẹt trong ngày đầu “hân hoan” với giàn khoan đó. Bằng sự mường tượng “kịch bản” sẽ diễn ra ở Việt Nam y như các cuộc “cách mạng đường phố” từng xảy ra ở các nước Đông Âu, Bắc Phi, tơ tưởng Trung Quốc sẽ biến Việt Nam như Ukcraina, thế là “nhà cầm quyền ôm đống vàng…quy hàng Trung Quốc”, rằng “sự kiện giàn khoan Trung quốc, vô tình lại như một mồi lửa rất đúng lúc làm cháy đống củi, là một cơ hội để người VN thoát ra khỏi ảo tưởng, thoát gọng kìm Trung quốc. Lựa chọn sống còn đó chỉ có thể là: thực hiện cấp bách một cuộc cải cách thể chế để VN đủ điều kiện đón nhận cánh tay mạnh mẽ, đáng tin cậy của nước Mỹ và  các nước đồng minh. Muốn Mỹ thực sự bảo vệ như một đồng minh, thì phải đồng thời làm CM Nhung VN để cải cách thể chế.May mắn  ngoài sức tưởng tượng cho VN, trên thực tế, Mỹ đã chìa tay ra,  công khai và lẫm liệt, dù với một nhà cầm quyền từng bộc lộ nhiều tráo trở như VN” từ đó kết luận như định đóng cột rằng “Hãy từ bỏ việc đồng nhất Tổ quốc và quyền lợi của nhà cầm quyền”, chỉ cần “Sử dụng những thế cờ chính trị trong một tổng thể liên minh, bằng Cách mạng Nhung và chiến tranh ngoại giao là biện pháp duy nhất có thể cứu nhà cứu nước trong thời điểm này”. Rất nhiều cư dân mạng đành dành ngôn từ có tính đặc tả để nói về “khát vọng” kiểu này là “cuồng Mẽo sinh hoang tưởng”!
Chúng ta hãy thử xem họ đang làm những gì để “chào đón” giàn khoan Hải Dương 981?

1. Họ hô hào rằng, giàn khoan là cơ hội để tẩy não cho chính quyền, dân chúng và “KHÔNG TẨY NÃO TRẠNG DÂN TA SẼ CÒN MUÔN ĐỜI KHỔ”. Họ vội vã khởi xướng, viết bài, hội thảo, khuếch trương tư tưởng “Thoát Trung luận”, mang hơi hướng từ tư tưởng Thoát Á luận của Fukuzawa Yukichi từ thế kỷ 19 từng làm nên kỳ tích Nhật Bản sau Đại chiến II đã được lan truyền và báo chí Việt Nam cổ súy từ nhiều năm nay. Ông Nguyễn Quang A trong hội thảo “Thoát Trung” tại Nhà xuất bản Tri thức vừa qua đã hướng lái “muốn Thoát Trung thì phải Thoát Cộng” cùng hàng chục bài viết lan truyền khẩu ngữ được khơi nguồn từ ông Hà Sỹ Phu này. Họ không chỉ muốn lan truyền trong giới “bất đồng chính kiến” mà còn muốn biến nó thành “tâm điểm” của giới học giả, thu hút giới trẻ và quần chúng ủng hộ, tiền đề cho cuộc cách mạng “lật đổ toàn trị độc tài” như lời kêu gọi của “Diễn đàn XHDS” lâu nay. Tiếc rằng họ khiến tất cả các vị khách được mời tham dự hội thảo, có cả thành phần lâu nay được tang bốc là “đấu tranh dân chủ” đều đi đến thống nhất ở điểm chung hiếm có: THẤT VỌNG! RFA vốn luôn say mê mải miết ca ngợi những “nhân sỹ trí thức” nay dành hẳn 2 bài chém tơi tả buổi thảo luận Thoát Trung chỉ vì cái sự lửng lơ, chưa đi đến “đích”, còn “đồng đội” của họ trong các “tổ chức xã hội dân sự” khác thì dành những ngôn từ thóa mạ những “trí thức” này là “chỉ có tài chém và nổ”. Cộng đồng mạng thì gọi hội thảo này là “treo đầu dê, bán thịt chó”! Báo chí truyền thông trong nước thì ngán ngẩm “Đừng bàn Thoát Trung nữa mà hãy hành động”


2. Họ hô hào Liên minh Việt - Mỹ, một tất yếu của lịch sử Việt Nam với nội dung “thế giới không thể có hai vua”, “Hoa Kỳ là dân tộc nhân bản”, “hãy để Hoa Kỳ sửa chữa lỗi lầm”… để hướng tới “một tất yếu lịch sử Việt Nam hiện đại” là liên minh Việt Mỹ. Giống như bài viết của Võ Thị Hảo nêu trên, họ hào hứng với bài phát biểu của Tổng thống Mỹ Obama tại Học viện quân sự West Point về khả năng đưa quân đến Biển Đông qua tuyên bố “Một hành động gây hấn dù là ở Nam Ukraine, Biển Đông hay bất cứ nơi nào khác trên thế giới đều có ảnh hưởng đến đồng minh của Hoa Kỳ và có thể kéo theo hành động quân sự của nước Mỹ” cũng như dựa vào tín hiệu được cho là  bắn đi từ một sỹ quan quân đội Hoa Kỳ ở bên lề Hội nghị Shangri La về việc có thể thúc đẩy, thiết lập liên minh, đối tác chiến lược với Việt Nam với niềm tin chắc rằng, Hòa Kỳ sẽ không bỏ lỡ cơ hội này để “chuộc lỗi” bỏ rơi “Việt Nam Cộng Hòa” như trước đây!!! Họ tin tưởng chắc chắn rằng, chừng nào giàn khoan còn đó thì Mỹ càng không thể không quan tâm đến  Việt Nam nhằm chặn đứng bước tiến bá quyền Trung Hoa cho Mỹ. Họ đã từng cổ súy cho Cù Huy Hà Vũ đưa ra “mệnh lệnh liên minh quân sự với Hoa Kỳ”, tưởng niệm những tử sĩ VNCH, tưởng niệm chiến tranh Biên giới phía Bắc 1979, thậm chí còn tưởng niệm nạn nhân Thiên An Môn Trung Quốc để tố cáo “sự độc ác của cộng sản” ở Trung Quốc trên chính lãnh thổ Việt Nam nên có thể hiểu “não trạng” khát khao hướng về Hoa Kỳ của họ lên đến tuyệt đỉnh, chỉ chấp thuận phương án một thế giới “đơn cực” là Mỹ! Quả thực biết được điều này, người dân đến Tổng thống Hoa Kỳ chắc sẽ không nguôi xúc động về tấm chân tình của “nhóm trí thức Việt” này!

3. Họ lan truyền “lời vàng ý ngọc” của bài viết lấy tên là Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh “KHÔNG NÊN CẤM BIỂU TÌNH VÌ "VỤ BÌNH DƯƠNG"” với lý do “Lấy cớ "vụ Bình Dương" mà cấm biểu tình là dội nước lạnh lên tinh thần yêu nước của đồng bào đương sôi sục cùng chính quyền chống xâm lược của TQ; cấm biểu tình là tự làm suy yếu sức đấu tranh của chính mình, làm cho nhà đương cục TQ thích thú; cấm biểu tình là vi phạm Hiến pháp.” với sự bảo lãnh chắc chắn rằng “Trong tình hình nước sôi lửa bỏng hiện nay, mọi sức lực đều tập chung chống xâm lược của TQ, chưa phải lúc xuất hiện biểu tình lật đổ, các vị ra quyết định cấm nên suy nghĩ lại”!
Các blog, trang tin của như “Bauxite Việt Nam” lan truyền đi các bài viết “tường thuật” với ý đồ “chứng minh” cho được chính quyền mới là thủ phạm tiếp tay cho các cuộc bạo lọan ở các Khu công nghiệp nhằm tạo cớ dập tắt các cuộc biểu tình yêu nước tự phát, thanh minh cho hàng ngàn tội phạm bị bắt, hàng trăm kẻ bị xử lý kia, biện hộ cho các thế lực phản động, khủng bố kích động biểu tình, bảo loạn là do công an “gán tội”, tìm “Việt Tân” để “đổ vỏ”… Chắc chắn tác giả của tác phẩm chuyện khoa học viễn tưởng dành chi thiếu nhi nổi tiếng thế giới Đô-rê-mon chắc cũng phải thán phục về tài tưởng tượng và dựng chuyện này. Người được hưởng lợi từ các “bằng chứng” do họ dựng lên này hiển nhiên là Chính phủ Trung Quốc đã chớp lấy trong hàng loạt những vu cáo gần đây tới Liên Hiệp Quốc và diễn đàn quốc tế cho rằng “Chính phủ Việt Nam đứng đằng sau các vụ bạo loạn tấn công người dân, lợi ích doanh nghiệp Trung Quốc ở Việt Nam” !?!.

4. Họ phát động chiến dịch ký tên yêu cầu Việt Nam ngay lập tức kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, kể cả khi Chính phủ đưa ra lời trấn an dư luận, rằng hồ sơ kiện ra Tòa án quốc tế đã làm từ lâu, nhưng thời điểm kiện cần phải cân nhắc thì họ vẫn ra rả điệp khúc, hèn nhát, khăng khăng bộ phận trong Đảng thân Tàu không chịu kiện, phê phán cả các học giả nước ngoài góp ý cho ta là “bàn lùi”…

Lướt qua các facebook, blog, diễn đàn bình phẩm về các “ý tưởng” trên của họ, đa phần thất vọng. Một số ngạc nhiên tại sao đến giờ còn dựng lên chiêu bài “thoát cộng”, họ giả ngây thơ hay cố tình lờ đi như không cần biết rằng Trung Quốc từ lâu đâu còn là Nhà nước theo chủ thuyết chủ nghĩa Mác-Lênin, đó chỉ còn là cái vỏ, bản chất là học thuyết Đặng Tiểu Bình với thứ Chủ nghĩa dân tộc hiếu chiến, bá quyền “mèo trắng, mèo đen không quan trọng miễn là bắt được chuột”. Việc đưa ra chiêu bài “thoát cộng” để “thoát Trung” được họ tự đắc như một sáng kiến từ vụ giàn khoan xem ra lỗi nhịp, thực chất là tấm áo mới đòi Việt nam đi theo con đường Tư bản chủ nghĩa lâu nay họ vẫn làm, lgiàn khoan Hải Dương 981 chẳng qua là “cơ hội” để mang một tấm áo mới ra lòe bịp, hòng che mắt dư luận.

Về ý tưởng “liên minh quân sự với Mỹ để bảo vệ chủ quyền biển đảo” thì khá nhiều diễn đàn do các facebooker là các bạn trẻ tự mở ra thảo luận, chia sẻ với nhau, đồng thời nhắn nhủ với họ rằng, hỏi họ xem Mỹ có giúp Nhật Bản lấy đảo Fuji từ tay Nga không? Mỹ có giữ nổi bãi cạn Scarborough của Philippinnes không? Mỹ và cả liên minh EU cứu Uckraina không? Trong lịch sử, Mỹ đã bỏ rơi “đồng minh” VNCH, thỏa hiệp cho Trung Quốc quần đảo Hoàng Sa ra sao? Mới đây thôi, công ty tư nhân của Mỹ đã nhận thầu của Trung Quốc khai thác dầu khí trong vùng Biển Đông Việt Nam? Lấy gì đảm bảo Mỹ sẽ không vì lợi ích a,b,c gì đó để bán Việt Nam lần nữa khi kinh nghạch, giao thương cũng như ràng buộc “giữ gìn hòa bình thế giới” nằm trong “sứ mệnh những nước lớn này”? Họ đang ca ngợi Philippines dám kiện Trung Quốc ra Tòa án quốc tế vì có Mỹ chống lưng, vận động ký tên thu được mấy ngàn chữ ký yêu cầu Chính phủ kiện, hãy xem kiện cáo có giúp Phillipines đòi lại quần đảo vừa mới bị Trung quốc nẫng khỏi tay Phi và Mỹ? Hài nhất blog Bauxite Việt Nam vận động Hãy ký Thỉnh nguyện thưgửi Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đề nghị trừng phạt Trung Quốc về việc làm ngang ngược nói trên của Trung Quốc”, chắc chắn đã vượt con số hơn 100.000 chữ ký từ mấy tuần nay, không hiểu liệu họ có đang ngóng đợi phản hồi từ Tổng thống Mỹ Obama không?

Về ý tưởng về “liên minh quân sự” ấy, bài viết “Trung Quốc cắm giàn khoan và hành động của chúng ta” của tác giả “Bóp quả cam” đăng trên trang “Tổ Quốc Linh Thiêng” thổ lộ, với tầm nhìn “ếch ngồi đáy giếng” đưa ra vài lời bình phẩm hài hước với các “nhân sỹ trí thức”: Trong lịch sử quân sự chiến tranh cận đại, Việt Nam thật không may đã có cả kho kinh nghiệm bị bỏ rơi. Cuối năm 1978, Việt Nam với Liên Xô khi ấy ký Hiệp ước hợp tác hữu nghị mang tính chiến lược, đến tháng Hai năm 1979, Trung Quốc kéo mấy chục vạn quân vào biên giới phía Bắc, Liên Xô khi đó đã “cực lực phản đối”, và còn không thể cho vài cái tàu chiến chạy qua chạy lại ở ngoài khơi Cam Ranh như mong muốn
Kiện tụng ra Tòa ư? Không đơn giản thế đâu ạ. TQ  thì chắc đã chịu ra tòa rồi như đã xảy ra với Philippines. Ngay cả họ có chịu ra ta đã chắc chắn thắng không?Mà có may mắn thắng thì  Tòa đó có hiệu lực chế tài gì đảm bảo thực thi không hay chỉ có mỗi tác dụng làm giảm uy tín của TQ chứ cũng chả bắt nó rút giàn khoan được nếu như Tàu cứ cố tình cắm ở vùng biển của Việt Nam. Trong số các thẩm phán ở tòa án quốc tế La Haye chuyên lo chuyện kiện tụng liên quan đến biển đảo này, có 4 vị thẩm phán là người Trung Quốc đấy!Chưa kể việc đưa ra kiện tụng, đặt số phận, định đoạt chủ quyền vào tay người khác, các thế lực khác vượt khỏi tầm “định đoạt” của ta?

Còn nhớ, lúc Trung Quốc mới đặt giàn khoan, họ đã hô hào Ta phải đánh vì giặc đã vào nhà, rả rả vu cáo lãnh đạo Đảng, Nhà nước hèn nhát, đã bán hết biển đảo, đất nước cho Trung Quốc rồi, khai thác “khẩu khí” trong bài phát biểu của Bộ trưởng Phùng Quang Thanh để tung tin về “sự nô lệ hóa” lãnh đạo Đảng Việt Nam hay lực lượng thân Tàu trong Đảng. Nay thì họ cảm ơn giàn khoan đó, phải chăng, kích Việt Nam đánh Trung Quốc để hai bên tan hoang, thừa đục nước thả câu không thành thì quay sang duy trì tình trạng “chiến sự” để nuôi dưỡng các thể loại chủ thuyết “thoát Cộng”? Biết đến chừng nào họ - những người tự xưng là “nhân sỹ trí thức” thôi hô hào lòng yêu nước bằng cách chụp giựt và đi vào những cống hiến ý tưởng, đóng góp cụ thể, khả thi?


Thursday, June 5, 2014

CHUNG TAY THÚC ĐẨY CHIẾN DỊCH VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỦA ĐÀI RFA VIỆT NGỮ




Như các bạn đã biết, RFA tiếng Việt cũng như một số đài BBC, VOA, RFI Việt ngữ được lập ra với ý đồ chống phá thể chế chính trị hiện hành ở Việt Nam, muốn Việt Nam và các quốc gia Châu Á đi theo quỹ đạo của các nước tư bản, thành “tiền đồn” chống Trung Quốc ở Châu Á - Thái Bình Dương cho Mỹ và đồng minh, nó được xem là kẻ thù lớn nhất của hòa hợp hòa giải dân tộc Việt Nam như trong bài viết Võ Khánh Linh đã đăng trên báo Nhân dân gần đây. (http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/22980502-ai-la-ke-thu-cua-hoa-giai-hoa-hop-dan-toc.html)

Cuộc vận động bước đầu đã có thành công đáng khích lệ như:

- Đài RFA Tiếng Việt đã phải rút bài viết “Ông Trần Nhật Quang chửi ai?” (đã vi phạm Luật phỉ báng của Hoa kỳ http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2014/03/can-kien-ai-rfa-ra-toa-washington-hoa-ky.html), mặc dù họ vẫn chưa chịu đính chính, xin lỗi, xong hành động này cho thấy chúng đã thấy việc đăng bài viết nick ẩn danh trên tấn công một công dân Việt Nam là sai lầm, ngang ngược, vi phạm pháp luật. Chắc chắn trong tương lai, chúng sẽ không dám đăng bừa phứa, xem người dân Việt như cái máy tiếp thu thụ động J

- Nhà báo Nguyễn Phương Hùng, Việt kiều Mỹ và các nạn nhân, nhân chứng đài RFA Tiếng Việt trong nước là Trần Nhật Quang, Hoàng Thị Nhật Lệ, bạn “Ky Bo” đã viết thư gửi dân biểu Ed Royce - người bảo trợ cho dự án lập đài RFA cũng như nhiều dân biểu khác đề nghị Chính phủ Mỹ đóng cửa đài RFA Việt Ngữ không để đài này tấn công người dân, vi phạm tiêu chí bảo vệ nhân quyền mà Chính phủ Mỹ cũng như quốc tế bảo vệ, cũng chính là giữ gìn hình ảnh nước Mỹ và tiết kiệm tiền thuế của dân Mỹ.
Nhà báo Nguyễn Phương Hùng cho biết, sau khi gửi lá thư cho dân biểu Ed Royce, ông Nguyễn Khanh phụ trách ban Việt Ngữ RFA nhiều lần gọi điện thoại để thuyết phục Nhà báo từ bỏ chiến dịch đã thất bại và bị tấn công ngược trở lại một cách hài hước J
Trong chuyến về nước tháng 5/2014 của ông Nguyễn Phương Hùng, các thành viên/nạn nhân NHÓM VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT đã trả lời phỏng vấn đài KBC Hải Ngoại và gửi gắm ông Hùng hàng chục lá thư ký tay nhờ nhà báo chuyển đến các dân biểu, chính khách Mỹ. Mời xem http://www.kbchn.net/dong-bao-hay-len-tieng-tay-chay-chuong-trinh-viet-ngu-dai-rfa.1.html

- Cuộc vận động đã thu được hàng ngàn chữ ký với nhiều ý kiến tâm huyết gửi gắm. Mời xem http://nhomvandong.blogspot.com/2014/04/cong-ong-mang-va-cuoc-van-ong-ong-cua.html

 - Báo chí trong nước đều ủng hộ nhiệt tình cuộc vận động. Đã có 6 bài báo đăng trên báo Nhân dân, Công an nhân dân, Quân đội nhân dân, Người cao tuổi lên án đài RFA và phản ảnh cuộc vận động và công khai ủng hộ chiến dịch này. Các bài báo đã được dịch ra tiếng Anh tại đây http://nhomvandong.blogspot.com/2014_04_01_archive.html

- Bước đầu, NHÓM VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT đã tiếp xúc với một số đại diện cơ quan của Nhà nước, hội đoàn thể đều dành lời khen ngợi và hứa hẹn sẽ ủng hộ cuộc vận động. Đặc biệt đại diện Bộ Ngoại giao, Văn phòng thường trực Ban chỉ đạo về nhân quyền của Chính phủ nêu ý kiến các thành viên nhóm có thể gửi qua đường văn thư kiến nghị, nêu đề xuất và họ sẽ chuyển sẽ truyền tải thông  điệp, thông tin tới các tổ chức nhân quyền quốc tế, Chính phủ Mỹ trong các cuộc tiếp xúc về nhân quyền, nhất là trong các cuộc họp bàn về đối thoại nhân quyền giữa hai nước Việt - Mỹ cũng như các cuộc tiếp xúc với chính giới Mỹ bằng con đường chính thức.

Trong bối cảnh Mỹ và Việt Nam đang hướng tới quan hệ đối tác chiến lược, việc cổ vũ, nuôi dưỡng một đài RFA Việt ngữ của Chính phủ Mỹ gây bất bình mạnh mẽ trong nhân dân, chính phủ Việt Nam, xâm phạm nghiêm trọng đến nhân quyền sẽ là “câu chuyện khó tránh né” với họ. Hơn nữa, trong chính phủ Mỹ, Quốc Hội Mỹ có khá nhiều dân biểu, chính khách thân thiện với Việt Nam và hiện tại ở nước Mỹ chúng ta có cộng động kiều bào yêu nước, hướng về Tổ quốc. Hơn nữa, chúng ta có quyền hy vọng người dân Mỹ cũng như cộng đồng thế giới yêu chuộng hòa bình chắc chắn sẽ ủng hộ cuộc vận động chính đáng, chính nghĩa, hợp pháp của chúng ta.

Để thúc đẩy cuộc vận động này, NHÓM VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT có một số việc sẽ tiếp tục làm như sau:

- Các thành viên NHÓM VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT sẽ thảo thư chung, kèm theo chứng cứ, tư liệu lên án đài RFA Tiếng Việt tấn công các công dân Việt Nam, xuyên tạc lịch sử, chia rẽ đại đoàn kết dân tộc gửi cho các cơ quan chức năng của Bộ Ngoại giao, Văn phòng thường trực Ban chỉ đạo về nhân quyền của Chính phủ, ĐSQ Việt Nam tại Mỹ, ĐSQ Mỹ tại Việt Nam đề nghị sự lên tiếng, ủng hộ.

- Sẽ tiếp tục thúc đẩy thu thập chữ ký ủng hộ cuộc vận động; kêu gọi các đoàn thể, tổ chức xã hội như Đoàn Thanh niên, Hội sinh viên…ủng hộ cuộc vận động, vận động các hội viên, thành viên ký tên.

- Đẩy mạnh cuộc vận động này sang cộng đồng người Mỹ gốc Việt và người dân Mỹ, các báo, trang tin ở nước Mỹ. Để thực hiện được việc này, chúng tôi cần sự giúp đỡ của các bạn lưu học sinh Việt Nam ở Mỹ, cần các bạn giỏi tiếng Anh.

- Gửi đề nghị tới một số văn phòng luật sư ở Mỹ nhờ tư vấn trong trường hợp khởi kiện đài RFA Tiếng Việt, thông qua đó, dựa trên lập luận, giải thích của các luật sư là bằng cớ quan trọng cho cuộc vận động cũng như sự cân nhắc cho một vụ kiện trong thời hạn 2 năm theo luật Phỉ báng của Mỹ.

Nhóm Vận động đóng cửa đài RFA Tiếng Việt là các cá nhân thực hiện tự nguyện, sẽ nỗ lực hết sức có thể cho cuộc vận động mong được các hội nhóm người Việt yêu nước trong và ngoài nước ủng hộ bằng các việc làm thiết thực nêu trên.


Monday, June 2, 2014

THẦY GIÁO CHUYÊN BIỂU TÌNH, GÂY RỐI: TRÁCH NHIỆM CỦA CHÍNH QUYỀN, CƠ QUAN PHÚ THỌ Ở ĐÂU?




Sau khi tôi đăng bài TRUY LÙNG “HỘ PHÁP” CỦA ĐÁM RẬN TRONG BIỂU TÌNH với hình ảnh một biểu tình viên chuyên nghiệp của nhóm No-U là kẻ hung hăng, đầu gấu, bảo kê cho đám No-U chống chính quyền và khiêu khích, tấn công các bạn Cờ đỏ trong ngày 11/5/2014, tôi thực sự sốc khi được biết, kẻ mà tôi lỡ là mang phong cách “xã hội đen” ấy lại là thầy giáo lớn tuổi dạy ngoại ngữ tên Hoàng Văn Nam đang công tác tại trường PTTH Hùng Vương, thị xã Phú Thọ, tỉnh Phú Thọ.


Xem facebook, ông ta đề sống và đến từ Ho Chi Minh City, Vietnam, không có chút gì dính dáng đến Phú Thọ từ gia đình đến bạn bè. Bởi vậy, những ảnh biểu tình của ông ta phần lớn do “bạn bè trên mạng” tag vào, bản thân ông ta cũng không dám “khoe khoang”. Như vậy, Hoàng Văn Nam hay Trịnh Ngọc Phương là 2 cái tên giữa đời thực và ảo tưởng, nhưng chắc chắn là thống nhất trong một con người. Đó cũng là lý do vì sao ông ta không đề tên thật, địa chỉ thật khi rõ ràng đi biểu tình thật, chống chính quyền thật luôn.

Trước khi trình bày ý kiến, tôi thực sự cảm ơn các bạn facebooker đã truy lùng ra “thủ phạm” nhanh không kém gì ngành công an truy bắt tội phạm và thấm thía câu nói của Hồ Chủ tịch “Khó vạn lần dân liệu cũng xong” :v

Sự việc khiến tôi không thể không đặt vấn đề:

1. Bản chất No-U FC thực chất là môi trường tha hóa con người mạnh đến sao?

Nhóm NO-U FC tự quảng bá là những người yêu nước, chống đường lưỡi bò Trung Quốc, nhưng nhìn vào số tội phạm hình sự là người nhóm NO-U FC bị xử tù như Trương Văn Tam, Nguyễn Văn Dũng, Bùi Hằng… hay nhìn vào những kẻ đã bị lật tẩy về tư cách đạo đức như Lã Việt Dũng, Nguyễn Thu Trang, Nguyễn Tường Thụy … hay nhìn vào thân thế những con người trong đó (đảng viên bất mãn, nguồn gốc tay sai thực dân – đế quốc, bệnh tâm sinh lý, đời sống gia đình bất hạnh…) mới hiểu rõ, đó dường như là hội nhóm người khuyết tật tình cảm, não bộ mới đúng bản chất.

Bởi vậy, Hoàng Văn Nam hay facebooker Trịnh Ngọc Phương biến chất hoàn toàn từ khi tham gia biểu tình, gia nhập đoàn quân này, trở thành kẻ có máu côn đồ không thua gì Nguyễn Lân Thắng (côn đồ miệng), Trương Văn Dũng (tấn công công an và ăn vạ), Thúy Nga – Mai Thanh (thí cả con ra làm vật bảo hộ khi gây rối)… Chỉ có thể gọi đó là “nhóm tội phạm hóa” cả về pháp luật, đạo đức, tư cách cá nhân. Chừng nào nhóm này còn tồn tại chừng đó sẽ còn “đội quân” bất tuân pháp luật, cung cấp lực lượng cho các thế lực Cờ vàng tuyển dụng, là phương tiện và công cụ cho các thế lực ngoại bang sử dụng chống/can thiệp vào Việt Nam.

2. Vai trò, trách nhiệm nhà trường đối với cán bộ của mình thảm đến thế này sao? Trách nhiệm của ngành Công an ra sao?

Xem website có thể thấy Trường PTTH Hùng Vương, Phú Thọ là ngôi trường bề thế, giàu truyền thống, quy củ, hiện đại. Liệu rằng suốt gần 4 năm qua, kể từ khi “thầy giáo” HOàng Văn Nam đi biểu tình, tụ họp liên miên với các nhóm gây rối, chống chính quyền ở Hà Nội mà nhà trường, đồng nghiệp, học sinh và chính gia đình ở đó không hay biết? Đây là chuyện lạ trong thời đại Internet này. Cho qua yếu tố vô lý này thì thử hỏi, trách nhiệm của nhà trường ở đó ra sao khi để cho một thầy giáo với hành xử côn đồ, bất tuân pháp luật đó ngày ngày đứng trên giảng đường truyền thụ kiến thức, dạy dỗ cách làm nguời cho các em học sinh? Những gì ông thầy giáo này truyền thụ chẳng lẽ giáo viên, học sinh ở đó thẩm thấu được sao?

Với ngành công an thì một kẻ biểu tình chuyên nghiệp, quá khích, tham gia hội nhóm phức tạp như vậy, công an làm gì, phối hợp với nhà trường, gia đình ra sao? Chẳng lẽ bó tay trước những kẻ thường nhật thì khoác áo tri thức, người lương thiện, cuối tuần về Hà Nội phá phách theo đúng phương châm, mục tiêu của thế lực Cờ vàng, ngoại bang?

3. Chúng ta – những blogger, facebooker có có thể phải làm gì?

Có rất nhiều cách khi các bạn đã phát hiện ra chân tướng của kẻ đội lốt thầy tu, côn đồ giả dạng tri thức này:

- Trình báo với nhà trường, công an Phú Thọ yêu cầu họ phải kiểm điểm, giáo dục, quản lý và có hình thức xử lý cán bộ, viên chức của mình (Việc này đội Cờ đỏ sẽ đảm trách) J

- Các bạn ở Phú Thọ hãy truyền thông tin này tới nhà trường, học sinh, bạn bè, hàng xóm gia đình của “thầy giáo” Hoàng Văn Nam – Trịnh Ngọc Phương kia, gây áp lực, tạo sự lên án mạnh mẽ của cộng đồng, gia đình, và chính học sinh của ông ta sẽ là “liều thuốc” hiệu nghiệm cuối cùng cho ông ta lựa chọn con đường tiếp theo cho mình, TRỞ THÀNH NGƯỜI CÓ ÍCH HAY TIẾN BƯỚC VÀO NHÀ TÙ!

- Các bạn ở Hà Nội, nếu thấy gương mặt này xuất hiện hãy lên án, đuổi hắn ra khỏi Thủ đô bằng nhiều cách: vạch mặt trước quần chúng, trình báo với công an khu vực… HÃY CHO ÔNG TA THẤY SỨC MẠNH QUẦN CHÚNG !

Cùng với đó, chúng ta cần tiếp tục truy lùng và hành xử tương tự với các thành viên khác của nhóm NO-U kia. Phải để cho họ thấy, đừng khoác áo chống đường lưỡi bò, đừng núp danh nghĩa yêu nước để lộng hành, lộng ngôn, xem thường pháp luật, cộng đồng, dân chúng. Bởi nói cho cùng, pháp luật chỉ có giá trị nhất thời, nhà trường chỉ có thể đuổi ông ta ra khỏi bục giảng, gia đình chỉ có thể rũ bỏ nhưng SỨC MẠNH QUẦN CHÚNG MỚI ĐÈ BẸP ĐƯỢC MỌI Ý ĐỒ XẤU XA, khiến họ thấy trơ trẽn, lạc lõng, lố bịch giữa đất trời quê hương, cộng đồng và làm tê liệt mọi hành động “đục nước béo cò” của họ.
Võ Khánh Linh

Sunday, June 1, 2014

TRUY LÙNG “HỘ PHÁP” CỦA ĐÁM RẬN TRONG BIỂU TÌNH



Trong cuộc biểu tình ngày 11/5/2014 vừa qua, nhóm Cờ đỏ gặp phải một bợm đầu gấu mang phong cách dân anh chị thứ thiệt, luôn hùng hổ gây gổ hoặc khiêu khích ngăn không các thành viên nhóm cờ đỏ giật bỏ các khẩu hiệu “không liên quan” đến cuộc biểu tình.


 Ảnh Trịnh Ngọc Phương mặc áo đen "hộ giám" đám No-U, HAEDC biểu tình

Tay này mặc áo đen phía sau lưng áo là logo đám No-U, luôn đeo kính đen, vẻ mặt hầm hố, có vẻ như nhiệm vụ chính của hắn ta không phải là “tham gia biểu tình” mà là “khiêu khích” và “bảo vệ” người phe hắn “hoàn thành mục tiêu Lời kêu gọi biểu tình của 20 tổ chức xã hội dân sự”. Sau thời gian truy tìm, nhóm chúng tôi đã xác định được hắn chính là kẻ có nick facebook “Trịnh Ngọc Phương”, từng tham gia biểu tình rất nhiều lần và đương nhiên là thành viên gạo cội của nhóm No-U FC. Có vẻ như hắn ta không phải là người Hà Nội nên chỉ xuất hiện ở các trận đá bóng và biểu tình cuối tuần với đám No-U FC (qua theo dõi ảnh hành trình cá nhân trên facebook).



Đây là lời kể của một số bạn trong nhóm Cờ đỏ đã đối mắt với hắn ta và bị hắn cà khịa:

- “Thanh Niên Cộng Sản” cho biết, khi bạn phản ứng với khẩu hiệu có hình Đinh Đăng Định thì tên này lao vào gây gổ, vu cho bạn này không yêu nước, tự xưng là từng đi bộ đội và chính hắn đổ máu mới có quyền yêu nước (?). “Thanh Niên Cộng Sản” đáp lại, bố và ông tôi là bộ đội chống Mĩ vậy ông ở sư nào, thì hắn lẩn đi luôn, liền bị “Thanh Niên Cộng sản” la với theo, phản động bày núp bóng bộ đội :v

- Bạn Đức  cho biết, thấy mấy ả Lan Lê, Lê Thị Phương Anh, Mai Thanh định giương khẩu hiệu “lạc đề” bị các bạn KyBo, Đức…lên án thì tên “Trịnh Ngọc Phương” này lại lao đến “bảo vệ”, nên dẫn đến suýt xảy ra xô sát. Trong tình huống ở clip mà Trần Thị Nga dán cho tiêu đề “An ninh đánh người” này https://www.youtube.com/watch?v=VuixgWizphQ, thực chất là khi đó Đức thấy Lê Thị Phương Anh định giương biểu ngữ nhân quyền gì đó, định đến giật thì đám cả đám Mai Thanh, Lan Lê, Phương Anh xông ra chửi, định giật xé cờ đỏ sao vàng của 1 người trong nhóm Cờ đỏ cùng lúc “Trịnh Ngọc Phương” và đám No-U nhảy vào bù lu bù loa kiểu vu cáo "Mày theo tàu hay theo ta" với ý đồ kích động đám đông quây Đức lại để uy hiếp.


Mai Thanh - Thành viên HAEDC luôn cặp kè giúp Lê Thị Phương Anh rình cơ hội  giương khẩu hiệu "lạ"



Trên facebook của tên “Trịnh Ngọc Phương” này cho thấy, có vẻ như hắn hiếm khi vắng mặt trong các cuộc biểu tình của đám No-U. Sau mỗi lần biểu tình, bù khú với đám No-U, hắn lại được những nick ất ơ, lạ hoắc mang Cờ vàng 3 sọc tag cho các bức ảnh của hắn trong đám, bản thân hắn cũng từng có “bữa cơm thân mật” với vợ chồng Lê Anh Hùng, Lê Thị Phương Anh trước ngày Phương Anh bị bắt nên có vẻ như cay cú, chưởi bới chính quyền không tiếc lời vì dám bắt giam “người phụ nữ can đảm” mà hắn ngưỡng mộ. Có vẻ như hắn rất sùng bái các nữ “biểu tình viên” từ cụ bà Lê Hiền Đức, Bùi Hằng, Thúy Nga,…đến Lê Thị Phương Anh bất chấp “tư cách”, “đạo đức” của đám này.


Như vậy, vai trò của hắn giống như “vệ sĩ” cho đám đàn bà, bảo kê cho cuộc biểu tình vậy, khác hẳn với “sứ mệnh” ăn vạ của Trương Dũng, quay phim ảnh để báo cáo với Việt tân của Thúy Nga, đem con đi làm vật chắn để khiêu khích người khác của Mai Thanh, giương khẩu hiệu, trang trí hoa hòe ấn tượng để có những bức ảnh đẹp gắn với các khẩu hiệu “lạ” của Lê Thị Phương Anh…

Với những tấm hình này, mong các bạn chia sẻ để giúp chúng tôi tìm hiểu xem hắn tên thực là gì, sống ở đâu, làm nghề gì, từng đi bộ đội chưa… (chú ý vào giới xã hội đen???).

Đội Cờ đỏ sẽ đặc biệt săn sóc hắn ta trong các lần biểu tình kế tiếp!

Saturday, May 24, 2014

LẠI BÀN VỀ YÊU NƯỚC

Đêm hôm nay, một đêm tôi thức trắng sau khi đọc bài viết của bạn Đức Anh Quách “NẾU CÓ CHIÊN TRANH TÔI SẼ KHÔNG RA CHIẾN TRƯỜNG!”. Mới nhìn tít đề tôi đã giật mình, chẳng lẽ mình gặp rận nữa sao (vì tôi từng nghe vô khối rận khủng tuyên bố không bao giờ đi lính, không bao giờ hy sinh cho Tổ quốc khi Đảng Cộng sản còn nắm quyền…), nhưng đọc hết bài tôi mới hiểu, thế hệ trẻ - niềm tin – hy vọng – lòng yêu nước đích thực của đất nước tôi là ở đây với những lập luận rất chân thực nhưng sâu sắc đến từng câu từng chữ.

QUAN NIỆM VỀ “CHIẾN TRƯỜNG” THỰC SỰ?

- “Hoàng Sa Trường Sa chỉ là 1 trong số những chiến trường mà chúng ta đang đối mặt.Tôi cho rằng Kinh tế cũng là chiến trường, giáo dục cũng là chiến trường, y tế cũng là chiến trường...”

- 90% đồ dùng gia dụng, quần áo, thiết bị điện tử… chúng ta dùng là của Trung Quốc. Đồ do VN sản xuất thì 80% nguyên liệu cũng là nhập khẩu từ TQ. Chưa kể đến Trung Quốc còn đang nắm giữ hàng trăm công trình trọng điểm quốc gia của Việt Nam, như giao thông, nhà máy điện, xây dựng, khu công nghiệp... chỉ tính riêng dự án xây dựng nhiệt điện, Trung Quốc đã nắm tới 15 trên tổng số 20 công trình nhiệt điện tại Việt Nam. Nếu bây giờ có chiến tranh, TQ chưa cần dùng bạo lực làm gì, chỉ cần đóng cửa khẩu, không xuất đồ sang VN và dừng hết các dự án đang đầu tư tại Việt Nam là dân ta đã đủ điêu đứng rồi.Bởi vì bấy lâu nay chúng ta đã lệ thuộc vào TQ đủ mọi mặt của đời sống…

- TQ kích động, công nhân tự biểu tình và đập phá công ty > thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng và sẽ có rất nhiều doanh nghiệp ko dám đầu tư vào VN nữa.
TQ mua rễ hồ tiêu, mua ốc biêu vàng, mua lá bơ... > Nông dân hám lợi thi nhau bán, rồi tự mình huỷ hoại cơ nghiệp nông sản của mình.
Có thể kể ra hàng trăm câu chuyện tương tự về việc "dân trí thấp nên bị nó lừa..."
Chừng nào dân trí còn thấp, TQ chưa cần đem quân sang mình đã tự tay bóp cổ.

- Những sự tích thần kỳ về các dân tộc nhỏ bé như Singapore, Nhật Bản, Israel …cho thấy yếu tố quyết định chiến thắng trong “chiến tranh” là trí tuệ, là chất xám, và những con người tài năng mới là "sức mạnh" thật sự của 1 quốc gia.
Một thiên tài đem lại cho đất nước cũng to lớn không thua kém gì ích lợi mà một hòn đảo có thể mang lại.
Việc bảo vệ chủ quyền biển đảo, bảo vệ đất đai của quốc gia là việc vô cùng cần thiết, nhưng cũng còn rất nhiều chuyện "nếu được giải quyết" thì cũng đem lại nhiều giá trị không thua kém việc gìn giữ biển đảo.

LÒNG YÊU NƯỚC MÀ TÔI ĐANG CHỨNG KIẾN…

Mới cách đây hơn tuần, khi nghe bạn tôi kể bị bà cậu ấy trách mắng sao không bảo bà đi biểu tình hôm 11/5 sau khi nghe báo đài phản ánh, trách mắng bạn tôi sao không đi biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược đi, thanh niên lại không biết làm gì lúc dầu sôi lửa bỏng thế này ư? Tôi đã tâm sự với một số nhà báo, các anh hãy nghĩ cách để người dân từ lão ấu đến trẻ thơ đều có thể bày tỏ lòng yêu nước, sự đóng góp có ích của bản thân trước hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc đi, đừng để người dân bức xúc mà không biết bày tỏ lòng yêu nước đúng cách, thiết thực vào đâu cả.

Hôm nay đây tôi cũng lướt qua lòng yêu nước đang được cổ súy trên mạng Internet đây:
(1) Sau chị Bùi Hằng “lập đàn cầu cho thầy nó đánh nó”, lại đến một tiến sỹ chuyên nghiệp trả lời phỏng vấn trên các đài BBC, RFI, VOA, RFA có tên là Phạm Chí Dũng bày tỏ “tôi cho rằng chúng ta phải cảm ơn Trung Quốc. Vì nếu không có sự xâm lấn của Trung Quốc ít nhất là từ năm 2011 đến nay, không có sự kiện giàn khoan HD-981 của Trung Quốc xâm lăng Biển Đông, thì sẽ không có dịp để chúng ta đo lường được lòng dân Việt Nam như thế nào….”, mục đích “mang ơn” này không ngoài việc phê phán chính quyền không cho họ đi biểu tình, không nghe ý kiến dân chúng bằng “Hội nghị Diên Hồng” để “thống nhất giữa các lực lượng để chống ngoại xâm”. Chỉ có thể thấy ở những người đồng đảng với các anh các chị này ở sự hả hê vì đã chứng minh được “14 chữ vàng” kia là giả, cơ hội được biểu tình, cơ hội Đảng Cộng sản “thất cơ lỡ vận” đã đến…

(2) Việc chính quyền ngăn cấm biểu tình trái phép sau vụ bạo động ở Bình Dương, Vũng Ánh với con số bị bắt, chờ sàng lọc, xử lý lên đến con số nghìn người thì những người bao năm mong biểu tình, mở miệng là cổ súy biểu tình như là quyền chính đáng nhất thể hiện lòng yêu nước của công dân  thi nhau tố bị chính quyền “hèn với giặc ác với dân”, “bán biển đảo xong rồi”ngăn chặn “quyền yêu nước” của họ, khiến có những con người trí thức hải ngoại từng cùng chiến tuyến với họ phải ngao ngán “Nếu Trung Quốc đậu cái giàn khoan ở đó 20 năm nữa thì họ đi biểu tình đến bao giờ?”

(3) Việc Trung Quốc nhấn mạnh Công thư năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng cùng với các diễn biến khác, cho thấy họ không có chứng cứ nào khác có giá trị hơn một Bản Công thư, và báo chí, truyền hình ào ạt lên tiếng phủ nhận giá trị pháp lý của một văn bản mang tính thư tay phục vụ đối ngoại, không có giá trị pháp lý làm thay đổi chủ quyền biển đảo của Việt Nam thì gần như một cơn lên đồng của các anh chị “đấu tranh dân chủ” ra sức chửi bới, lăng mạ chế độ nhằm thỏa mãn lòng thù hận, hồ hởi chứng minh Công thư đó là “chứng cứ bán nước”, đòi trả lại “danh phận” cho VNCH …khiến vô khối bạn trẻ lâu nay vốn tránh né bàn chính trị phải bức xúc lên tiếng “Hãy để yên cho Chính phủ và những người tử tế lo việc này”.

Còn vô khối những bi hài khác, nào là các nhân sỹ trí thức nước Việt bận bịu lo tập hợp được bao nhiêu chữ ký để yêu cầu Nhà nước kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, những đả kích vừa nhằm vào các tuyên bố mạnh mẽ về chủ quyền của ông Thủ tướng, Chủ tịch nước lại vừa nhằm vào chửi rủa cho ông Tổng bí thư chưa chịu “mở miệng” mạnh bạo như thế, châm biếm báo ANTĐ đi hướng dẫn ký bản Thỉnh nguyện thư gửi Nhà trắng, rỉa rói báo Nga phản bội “niềm tin dân Việt”, lên án ông Bộ trưởng Quốc phòng không “tuyên chiến” là hèn nhát, bán nước.v.v.v.

KẾT LUẬN

Đúng như nhiều ý kiến đang tranh cãi về việc “đừng dạy nhau về cách yêu nước”, nhưng so sánh về 2 cách thể hiện lòng yêu nước trên thì tôi tin đa số các bạn đã có đáp án. Chừng nào chúng ta chưa biết đặt “giặc dốt”, “giặc nghèo” ngang với “giặc xâm lược”, đặt việc xây dựng nội lực là yếu tố quyết định chống xâm lược, biết nhìn vị trí chúng ta đang ở đâu, phải làm gì để thoát xác chứ không phải là “giành giật” lòng yêu nước bằng quyền biểu tình, phải khăng khăng giải pháp duy nhất “chỉ có Mỹ mới cứu được chủ quyền”…thì lúc đó những vô khối kẻ thù của chúng ta còn mãn nguyện.

Sunday, May 4, 2014

AI BÁN NƯỚC? AI CÔN ĐỒ?





Ngay sau buổi café ký Thỉnh nguyện thư đòi trả tự do cho Bùi Hằng do Trần Bùi Trung tổ chức sang nay bị nhóm các blogger phản đối và bị những người dân có mặt phản ứng, thì những kẻ tham dự đã nhanh chóng về nhà, tường thuật xuyên tạc, bóp méo sự việc ở đây một cách thô thiển, trắng trợn. Kỹ nghệ xuyên tạc, nói không thành có, đổi trắng thay đen đã ngấm vào máu những kẻ hành nghề dâm chủ này. Tôi muốn nhắc đến ở đây là Vũ Quốc Ngữ, con gái Bùi Hằng (Quỳnh Anh), Lê Hoàng.

Nhóm blogger vốn bức xúc với các cuộc tụ tập, biểu tình đòi trả tự do cho Bùi Hằng được đám Cờ vàng đứng sau tài trợ cho Bùi Hằng liên tiếp những ngày gần đây. Buổi ngày 23/3 vừa rồi, Bùi Trung và đám “biểu tình viên” Nguyễn Tường Thụy, Lô Đề VN… đã bị các cựu chiến binh và một số người dân xua đuổi, chạy khỏi Bờ Hồ trong khi các khẩu hiệu đòi trả tự do Bùi Hằng nguyên vẹn trong balo của Bùi Trung chưa dám/chưa kịp trưng ra. Khát vọng tổ chức biểu tình của đám No-U, cờ vàng xem ra vẫn dai dẳng, ngụy tạo dưới hình thức café vì Bùi Hằng, nhưng được hiệu triệu công khai trên mạng với tham vọng không giấu giếm được Bùi Trung thổ lộ, sẽ biến buổi café thành biểu tình quanh Bờ Hồ nếu có cơ hội (và chắc nếu…đủ người !!!).

Bởi vậy, sáng nay (5/4/2014), Bùi Trung tiếp tục mời gọi đồng bọn tay sai đám Cờ vàng trong nước đến quán café gần Bờ Hồ dưới lý do “ký tên Thỉnh Nguyện thư đòi trả tự do cho Bùi Hằng”. Nhóm blogger tuyên bố hôm nay sẽ công khai vạch mặt đám này, nhóm bạn KyBo đã chuẩn bị sẵn khẩu hiệu “Ủng hộ xăng cho Bùi Hằng”, bác Quang Trần Nhật chuẩn bị khẩu hiệu song ngữ “Bùi Thị Minh Hằng là rác rưởi của xã hội”. Rất nhiều bạn bè của Kybo, Hoàng Thị Nhật Lệ trên facebook và cả những bạn chưa biết facebook là gì đều xin đi cùng. Bạn Đỗ Anh Minh còn chủ động chạy ra Bờ Hồ tìm nhóm Bùi Trung không được đã liên hệ với Võ Khánh Linh hỏi địa điểm để nhập hội với các blogger.

                                              Lèo tèo vài mống đến ủng hộ Bùi Hằng

Nhóm đến ủng hộ cho Bùi Hằng được khoảng hơn chục người, trong đó có 2 “dân oan” chuyên nghiệp, 2 người trong nhóm “No-U” chuyên đi biểu tình là Lê Hoàng, Vũ Quốc Ngữ, 2 ông già nói tò mò đến xem, 1 là thành viên hội tay sai Việt tân của Nguyễn Văn Đài, còn lại là con trai, con gái, con rể Bùi Hằng. Thật là thảm hại! Những đám đồng đảng chuyên hô hào “sống chết”, anh chị em “kết nghĩa” với Bùi Hằng chẳng có ai. Khi xảy ra đụng độ giữa Bùi Trung với nhóm Blogger và người dân xung quanh thì các anh chị có mặt ở đó chạy, lủi nhanh nhất, không có ai ở lại “bảo vệ” con trai Bùi Hằng hết!!!


Nhóm blogger ban đầu dự định sẽ phản đối ôn hòa, nhẹ nhàng, nếu thấy đám này chụp ảnh để “truyền thông”, báo cáo với đám Cờ vàng hải ngoại thì ghé mấy khẩu hiệu chuẩn bị sẵn “góp vui”. Nhưng khi vừa thấy bóng bác Quang Trần Nhật ở quán, Bùi Trung đã úp vội lên facebook với lời xúc phạm theo giọng điệu của Nguyễn Lân Thắng “Con Nòng Nọc Khuyết Tật và đồng bọn đã xuất hiện ở quán café”. Chính Bùi Trung là kẻ xúc phạm đến nhóm blogger này trước với ngôn từ tục tĩu như chửi bới " ĐM cái lũ vô học", "ĐM nhà mày"...kèm theo lời vu khống "công an mặc thường phục oánh dân", "thằng an ninh chìm đánh người", …khiến một số người bạn của Kybo không kiềm chế được cùng với một số người dân ở đó khi biết đám này chuyên nói xấu Bác Hồ, tướng Giáp, xuyên tạc chiến tranh chống Mỹ của dân tộc đã hô hào cần “đập chết” bọn này khiến các blogger nhà ta ra sức can ngăn vì lo sợ ẩu đả không hay. Nếu một số blogger nhà ta không can ngăn tích cực, chắc bàn ghế hôm nay sẽ còn bay vèo vèo. Một người dân khi đi ra khỏi quán còn bị Bùi Trung chạy theo cắn từ đằng sau, bạn Hoàng Thị Nhật Lệ đã xin chụp ảnh lại vết thương này để đám rận khỏi lu loa!

                                          Một người dân bị Bo Trung tấn công từ phía sau

Ấy vậy, Tí Hớn (tức Quỳnh Anh, con gái Bùi Hằng) đã chuyển tin “khẩn cấp” kêu cứu ra nước ngoài với giọng điệu đổi trắng thay đen “con trai chị Hằng là Bo Trung, đã bị hàng chục an ninh dàn cảnh gây sự đánh đập, mà cầm đầu là con nòng nọc Trần Nhật Quang-tự Quang lùn....”, như vậy bạn bè và nhóm blogger đã bị “phù phép” thành an ninh một cách dễ dàng thật!

Lê Hoàng sau khi zọt nhanh khỏi quán đã phát tin “SOS khẩn cấp chúng tôi cả đoàn uống cafe đi bộ ra cửa thì bị một đoàn "" Côn đồ "" có bảo kê nhảy vào đánh, họ quây và đánh e Bo Trung kinh khủng như một đàn sói tại Cầu Gỗ” (?). Lê Hoàng đã quá quen mặt các blogger tại các cuộc biểu tình nên phù phép nhóm blogger và những người dân bức xúc ở đây thành “côn đồ”, hay thật!!!

Bài bản nhất là Vũ Quốc Ngữ có bài dài với tiêu đề “Bán nước, và ai có khả năng bán nước ???”, thì đặt tên cho nhóm blogger và người dân ở đây là “hồng vệ binh” và thóa mạ theo kiểu chế độ mà “sử dụng lũ côn đồ đội lốt người yêu nước như lũ hồng vệ binh thì sớm muộn chế độ cũng phải đi theo Gaddafi hay Saddam Hussein thôi!”. Dù chẳng thể chứng minh gì cho ăn khớp với cái tiêu đề “vô duyên” nhưng cũng có thể tạm cắt nghĩa của Vũ Quốc Ngữ này là chế độ và các “hồng vệ binh” mới có khả năng bán nước!?!

Công nhận tài sáng tác, bịa chuyện, xuyên tạc, hư cấu của các zận chủ, đội quân biểu tình chuyên nghiệp, suốt ngày lo chạy tội cho Mỹ và đám Cờ vàng thật siêu đẳng. Vậy nên đừng lạ khi Lê Thị Công Nhân bị bà hàng nước cầm cán chổi đánh cho tới tấp, miệng vẫn hô “công an/mật vụ đánh người” mà không thấy ngượng miệng cho sự kệch cỡm! Bùi Hằng bị bà bán bún riêu hất nguyên gói mắm tôm cũng tri hô an ninh “chơi bẩn”…

Còn các anh chị zận chủ cứ lo chạy tội cho Mỹ bất chấp dân tộc bị tuyệt chủng bằng bom đạn, chất da cam theo kiểu rải thảm vẫn được tự ca ngợi là yêu nước, bảo vệ lợi ích dân tộc? Các anh chị chuyên gây rối, biểu tình, cản trở giao thông, gây đủ tội từ trốn thuế, đánh người, giao cấu trẻ em… vẫn là “nhà đấu tranh dân chủ”? Các anh chị đi vận động, cầu xin bu Mỹ, phương Tây cấm vận kinh tế, o ép dân Việt, can thiệp nội bộ Việt Nam, thậm chí mong ngóng được làm “nô lệ” cho Mỹ vẫn là “nhà đấu tranh nhân quyền”?

Không hiểu ai mới là kẻ bán nước đây nhỉ? Chắc chỉ có Lê Chiêu Thống tái sinh mới dám chạy tội cho đám zận chủ tay sai Cờ vàng này là “yêu nước”!!!

 Võ Khánh Linh



Saturday, May 3, 2014

BÙI HẰNG BỊ BỎ RƠI?





Tội nghiệp cậu con trai Trần Bùi Trung của Bùi Hằng ngày càng đơn độc trên con đường đòi “tự do” cho bà mẹ của cậu.

Sáng Chủ nhật 4/5/2014 hôm nay, cậu một lần nữa lại bay ra Hà Nội để tổ chức café ký tên Thỉnh nguyện thư đòi trả tự do cho bà Bùi Hằng, dự tính địa điểm tại Cà Phê Thủy Tạ- Bờ Hồ vào lúc 9h sáng. Lần trước ngày 30/3/2014 cậu này cũng đã tổ chức café ở Highland coffee Hàm Cá Mập, gần Hồ Hoàn Kiếm, nghe đâu cũng chỉ nhóm ít ỏi tham gia và truyền thông lề trái chỉ lác đác “ghi nhận” sự kiện, chắc bởi vụ này quá èo uột!.

Hình thức café này được Bùi Trung vận dụng sau màn kêu gọi biểu tình ở Bờ Hồ chỉ có được một nhóm dân H’Mông do Nguyễn Tường Thụy, Thúy Nga và mấy thành viên Hội Anh em dân chủ thuê mướn nhà nghỉ, lo ăn ở, dẫn đường cho họ ra Bờ Hồ đòi trả tự do cho một người mà chắc họ chưa từng biết mặt, biết bà ấy là ai, như thế nào. Buổi biểu tình được cả nhóm Nguyễn Lân Thắng và vài anh trong nhóm tay sai Việt tân tổ chức cho Bùi Trung thất bại thảm hại, chứng tỏ Bùi Hằng không còn giá trị gì trong mắt đồng bọn.

Thảm cảnh này trái ngược hoàn toàn với lần Bùi Hằng bị bắt vào trại phục hồi nhân phẩm trước đây, khi đó cả nhóm No-U, đám nhân sỹ chấy thức cùng đồng bọn Việt tân cùng hợp lực “bảo vệ” Bùi Hằng. Hệ quả bị cô lập, tẩy chay hiện nay chắc chắn do Bùi Hằng sau khi ra trại tưởng mình là “bà hoàng biểu tình” nên đã thẳng tay sát phạt đồng bọn, từ Xuân Diện, Phương Bích kiếm bộn tiền với “Quỹ Bùi Hằng”, phe cánh bà Lê Hiền Đức cùng dân khiếu kiện, phe cánh No-U với Quang A, Lã Dũng, đám cháu chắt trong No-U, Hoàng Sa…Nhìn chung từ đám trong Nam đến ngoài Bắc, Bùi Hằng gây thù chuốc oán quá nhiều nên hầu hết chẳng có ai hưởng ứng biểu tình hay café gì đòi tự do cho Bùi Hằng, bất kể đám lâu nhâu Việt tân cổ vũ mạnh mẽ từ việc đầu tư cho con cái Bùi Hằng tổ chức cho đoàn tùy tùng bay vào bay ra vận động chính khách nước ngoài, mua chuộc dân khiếu kiện, tổ chức café, biểu tình…khá tốn kém.

Lần café ký thỉnh nguyện thư cho Bùi Hằng lần này, tiệt nhiên không thấy hội nhóm nào chia sẻ. Điểm qua 60 share từ facebook của “Bo Trung” (nick của Trần Bùi Trung) thì toàn thấy những nicks quen tên từ hải ngoài, một vài người từ “nhóm Cờ đỏ”, tiệt không thấy bóng dáng “nhà đấu tranh dân chủ” nào  ở Hà Nội cả, hình như có một share từ “Người Buôn gió” đang học nghề dân chủ ở nước Đức xa xôi. Lướt qua các page chuyên kêu gọi biểu tình như Nhật ký yêu nước, No-U hay Hội Anh em dân chủ cũng không có lấy một tin gì về vụ café này.

Có ý kiến cho rằng, việc chọn, đầu tư cho cậu con trai vốn bị mang tiếng nghiện hút, lấy cắp đồ của mẹ mang bán, đứng ra tổ chức biểu tình hay café cùng các hoạt động nhân danh “yêu nước” khác càng là một sự thất bại tiếp nối?

Mình cho rằng không hẳn như vậy, Bùi Hằng bị bắt đúng vào lúc các nhóm zân chủ rệu rã, bản thân họ sau một thời hào hứng với biểu tình đã chán ngấy nhau vì nhìn đi nhìn lại rặt toàn cơ hội, côn đồ, tâm thần, thất học. Những biểu tượng được đầu tư, xây dựng, giờ đồng loạt lộ mặt toàn những kẻ tranh giành miếng cơm, manh áo mà chèn ép, đâm xỉa sau lưng nhau rồi công khai kéo bè cánh triệt hạ lẫn nhau. Những người từng có thời hoạt động hăng hái nhất như Nguyễn Chí Đức, Nguyễn Phương Anh…giờ công khai bày tỏ sự thất vọng, khinh ghét đồng bọn. Những người từng nhiệt tình cổ vũ cho các “nhà đấu tranh dân chủ quốc nội” như Lê Diễn Đức, Châu Xuân Nguyễn, Kami, TTXVA… cũng quay lưng, chấm biếm, dèm pha đám zân chủ mất tư cách, nhân phẩm, phí công phí sức PR cho chúng của họ. Các nhóm “quốc nội” đang mải đấu đá nhau, đang mải lo tìm đường xuất ngoại hưởng thụ…thì làm gì còn ai quan tâm đến mẹ con Bùi Hằng.

Cậu bé Bùi Trung chắc đã sớm nếm trải cay đắng của “nghề dân chủ” !
Võ Khánh Linh