Thứ Bảy, ngày 12 tháng 4 năm 2014

RFA TIẾNG VIỆT – KẺ THÙ CỦA HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN TỘC VIỆT NAM





Nếu bạn lướt qua các bài báo được đăng trên đài RFA Tiếng Việt vào những dịp tháng 4 hàng năm, bạn sẽ chỉ đọc được những dòng chữ u sầu thất vọng về “Ngày Thống Nhất đất nước”, “giải phóng cho ai”, “sau xx năm, đất nước có thực sự được giải phóng”, cho đây là cuộc chiến tranh ý thức hệ, huynh đệ tương tàn, nhân dân chưa được làm chủ đất nước sau giải phóng đến nay…. Các ý tưởng này được trình bày dưới những cách thức tưởng như rất “khách quan” ghi nhận “phản ứng” của dư luận, nhưng kỳ thực đọc kỹ các bài báo mới thấy chủ trương “phổ biến tin tức chính xác, trung thực và hữu ích, không tuyên truyền, không bè phái, không đả phá một chính phủ, cá nhân hay bất kỳ quốc gia nào” đúng là mộ trò hề lố bịch. Xin trích dẫn một bài ví dụ cụ thể:
Bài báo “Biến cố 1975 dưới mắt các Bloggers” ngày 28/4/2011 của phóng viên Thanh Quang vẽ lên quang cảnh đất nước “hỗn loạn, chết chóc đau thương và tủi nhục” của một cựu lính VNCH và sự chia sẻ của 4 blogger khác như ông nhà giáo Nguyễn Thượng Long - từng làm biên tập báo “Tổ quốc” cho tổ chức chống Cộng hải ngoại “Tập hợp dân chủ đa nguyên”, ông Nguyễn Minh Hoàng – thành viên Việt tân bị kết tội “Hoạt động lật đổ chinh quyền nhân dân”, Lê Diễn Đức – đại diện chống Cộng lâu năm ở hải ngoại…) đả kích, dè bỉu chính sách hòa giải dân tộc là sự “lợi dụng với các “khúc ruột ngàn năm”, đánh tráo tội danh từ “phản động thành yêu nước”, nhấn mạnh bằng câu nói của ông Nguyễn Minh Hoàng (Blogger Phan Kiến Quốc) “Ngay trong lúc đi tìm sự hòa hợp, chúng ta vẫn chỉ đi tìm từ phía “kẻ thắng”, nên khó mà tìm ra sự đồng thuận”. Với cách đưa tin “một chiều”, tiếm danh blogger nghe có vẻ “khách quan” đó là là thứ văn phong phổ biến khi muốn xuyên tạc chính sách hòa giải dân tộc, khoét sâu mối hận, là vũ khí cho những kẻ cực đoan ở hải ngoại tấn công những ai muốn “trở về quê cha đất Tổ”.

Nhưng bài báo trên còn ghi nhận phóng viên Thanh Quang chịu khó lượm đến 5 ý kiến nhân danh “blogger”, thô thiển gấp bội lần là bài báo  Giới trẻ VN nghĩ gì về quá khứ?” đăng ngày 29/4/2013 của thông tín viên Nhân Khánh thì xuyên suốt cho cụm từ nhân danh “giới trẻ VN” từ đầu đến cuối độc diễn là nhóm người nào đó làm cuốn album “Hòa giải để hy vọng” dưới sự phán xét của Phạm Văn Trội, sinh năm 1972, tức lúc đó là 41 tuổi, vốn là thành phần chống chính quyền quyết liệt, cực đoan theo Việt tân, từng bị kết án 4 năm tù giam năm 2010 với nhóm treo khẩu hiệu, rải truyền đơn năm 2010, là có danh tính thực sự bình luận về cuốn album “Hòa giải để hy vọng”, cho rằng chính sách hòa giải dân tộc hiện nay là không đáng tin cậy, chỉ có “từ bỏ độc đảng, tôn trọng các cá nhân có ý kiến khác biệt và tôn trọng các đảng phái khác để cùng nhau xây dựng một đất nước Việt Nam mới” mới có hòa giải thực sự!!! Cụm từ mượn danh “giới trẻ VN” mà RFA phản ánh chỉ có nhóm vài ba anh chị hải ngoại làm ra cuốn album trên, với cách thức mạo danh tiếm danh này thì chắc chắn cụm từ “Mạng lưới Blogger Việt Nam” đang bị nhóm Phản bác Tuyên bố 258 tố cáo tiếm danh cộng đồng blogger Việt Nam còn phải gọi hàng cụ tổ vì chí ít ra nhóm nọ còn được đến 103 người lận!

Với RFA tiếng Việt, đại diện cộng đồng blogger, giới trẻ VN kia chỉ là loe ngoe vài mống người được phỏng vấn, ghi nhận phải thỏa mãn điều kiện là thành phần đặc biệt như các vị CCCĐ hay con cháu các vị VNCH ở hải ngoại đang “đấu tranh vì dân chủ cho VN”, trong nước phải là những thành phần ít ỏi chống chính quyền trong nước, bị xử lý vì các tội xâm phạm ANQG, nhưng được phù phép mạo danh thành tiếng nói của cộng đồng, thành hẳn lớp người, giai tầng trong xã hội. Phải chăng đây là cách đưa tin “thổi phồng”, “lừa đảo” nhằm dựng lên bức tranh đen tối về Việt Nam sau ngày 30/4/1979, khoét sâu, in hằn mâu thuẫn giữa những người VNCH, con cháu họ với đại đa số nhân dân trong nước, để họ quên đi, từ bỏ hy vọng “hòa giải”, trở về cội nguồn?

Không chỉ mạo danh cộng đồng phá hoại chính sách hòa giải dân tộc, RFA tiếng Việt luôn khai thác chủ đề nhạy cảm trong tâm linh người Việt để chặn/phá con đường trở về cố quốc của người Việt hải ngoại qua hàng loạt bài viết kiểu như  Tháng Tư nhìn lại: Nội chiến hay không nội chiến? hay Phân biệt đối xử với cả mộ phần khai thác qua các khu mộ của binh lính VNCH bị “phân biệt đối xử” với các khu mộ của những người Hoa ở TP Hồ Chí Minh. Trong bài báo Tháng Tư nhìn lại: Nội chiến hay không nội chiến? ngày 9/4/2013 của phóng viên Kính Hòa cho rằng hình ảnh nghĩa trang Biên Hòa với “bức tường thủng lổ chổ, … các nấm mồ mọc đầy cỏ dại…các bia mộ bị hư hỏng, và một phần của nghĩa trang bị xâm phạm” được xem như “biểu trưng của những khó khăn cho sự hòa giải sau chiến tranh”. Trong khi đó, cùng chủ đề trên ngày 28/4/2013 của cây viết Uyên Nguyên tường trình từ trong nước, dù cố ý châm chỉa, xuyên tạc việc nghĩa trang này được Nhà nước cho tu bổ, chỉnh trang để đáp ứng nhu cầu thăm quan nhưng ít nhất cũng “phản ánh” được rằng nghĩa trang Biên Hòa “xây dựng hai bệ thắp nhang ở nghĩa trang Biên Hòa để đón khách, mà khách ở đây là những sứ giả của cộng đồng Châu Âu, tổ chức Nhân Quyền quốc tế, hoặc các dân biểu Mỹ. Sự chăm chuốt qua loa, lấy lệ của nhà cầm quyền địa phương dường như có sự tính toán, có tính phô trương cái gọi là “lượng khoan hồng của chính thể mới” hơn là lòng trắc ẩn của con người với con người, sự tôn kính đối với người đã khuất, đặc biệt là những chiến binh đã nằm xuống sau một cuộc chiến tranh dài của đất nước. Liền sau đó, không bao lâu, nhà cầm quyền lại cho phóng tuyến mở đường băng qua khu nghĩa trang Biên Hòa, những cột mốc được cắm khắp nơi trong khuôn viên nghĩa trang. Điều này cũng cho thấy rằng có một chiến dịch ngấm ngầm nhằm xóa sổ nghĩa trang Biên Hòa.”.

Thật may là mấy phóng viên RFA này chưa so sánh nghĩa trang Biên Hòa nọ với các nghĩa trang liệt sỹ Bộ đội Cụ Hồ rải khắp đất nước với vô số nơi còn chưa chắc đã được khang trang bằng vì chính quyền và người dân Việt đang bộn bề lo cho cơm áo gạo tiền cho triệu triệu người sống là thương binh, nạn nhân chất độc da cam, những bà mẹ hy sinh các đứa con vì an nguy đất nước…, sao nói đến sự chăm sóc đúng nghĩa với các mộ phần những liệt sỹ hy sinh vì đất nước. Họ chỉ so sánh có “chọn lựa”, chỉ cần làm sao nổi bật được sự “phân biệt đối xử” của chính quyền bất kể sự đầu tư cho mộ phần hầu hết là từ chính thu nhập, tiền túi của những người dân tự đầu tư, chỉ khác biệt nhau ở chỗ là dân Việt, dân gốc Hoa, ai có điều kiện chăm chút đầu tư cho mộ phần hơn mà thôi.

Chỉ cần so sánh hai bài viết cùng một chủ đề, một khai thác qua phim ảnh của ông Kính Hòa, một qua tường trình từ trong nước đã cho thấy sự lố lăng, kệch cỡm về “cách thức diễn tả”, kiểu gì cũng bôi nhọ, xuyên tạc lấy được của một cơ quan truyền thông nhân danh sự “trung thực và khách quan” này, mục đích cuối cùng không ngoài “dọa dẫm” những bà con gốc Việt nào có ý tứ muốn về “hòa giải” với quê hương!
Bởi vậy dễ hiểu là những bà con Việt kiều xa quê, không biết thông tin gì về đất nước tại sao lại cứ bỏ những đồng tiền mồ hôi xương máu cho những thành phần như Việt tân dù biết chúng lừa đảo hết lần này qua lần khác, được chính những người trong cộng đồng cảnh báo, bởi những tổ chức này là chỗ “bấu víu” duy nhất mà những cơ quan truyền thông “tâm lý chiến” như RFA Tiếng Việt tâng bốc, thổi phồng sẽ giúp họ con đường trở về đất mẹ đích thực, không bị “lột sạch tiền ở sân bay”, không bị “tống tiễn bất thình lình” khi đang ở trong nước…qua một vài “nhân chứng đặc biệt” được “phù phép” thành đại diện cộng đồng.



 Đến đây chắc các bạn cũng có thể lý giải được tại sao những thành phần tâm thần, tội phạm hình sự, bất hảo, văn hóa thấp…nhưng được gắn mác “chống Cộng” trong nước được tôn vinh, đánh bóng như những anh hùng, liệt nữ, được dựng lên thành “biểu mẫu”, thành cái máy hút tiền từ mồ hôi xương máu bà con hải ngoại gần 40 năm qua vẫn chưa hề lỗi mốt. 

Rút cuộc hẳn các bạn đã biết được một phần: Ai mới là kẻ thù của sự hòa giải dân tộc? Ai đã và đang thực hiện có hiệu quả chính sách “chia để trị” mà các đại ca Pháp, Mỹ đã thực hiện thành công ở Việt Nam suốt cả mấy thế kỷ vẫn là biện pháp hiệu quả tối ưu!
Võ Khánh Linh

Thứ Hai, ngày 07 tháng 4 năm 2014

VÀI DÒNG TƯỞNG NHỚ ANH CÙ!



Xin chúc mừng Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ và luật sư Nguyễn Thị Dương Hà đã đến được với xứ sở mơ ước của anh chị.


Từng nhớ Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ tuyên bố đầy khẩu khí trên VOA ngày 30/4/2010 (được Phạm Toàn ủng hộ, ca tụng) biện minh cho cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ ở Việt Nam, ủng hộ Mỹ chọn Việt Nam làm con đê “ngăn chặn làn sóng cộng sản”, quân đội Mỹ chỉ là nguyên nhân xúc tác dẫn đến “cuộc chiến huynh đệ tương tàn”!!! Sốc vì một vị Tiến sỹ, con nhà danh gia vọng tộc có phát biểu y kiểu “đào mổ quốc mả” chính người cha, người chú… đều là những lão làng khai quốc công thần, nên tôi từng có THƯ NGỎ GỬI HAI ÔNG CÙ HUY HÀ VŨ VÀ PHẠM TOÀN trao đổi về quan điểm của hai ông này và bị anh Cù viết thư đe dọa “chắc chắn Võ Khánh Linh sẽ bị nhân dân và pháp luật lên án tử hình vì Tội phản bội Tổ Quốc Việt Nam” khiến tôi vội vàng có thư phúc đáp trong THƯ TIẾP GỬI ÔNG CÙ HUY HÀ VŨ hay Chuyện dài về Cù Huy Hà Vũ: hổ phụ sao sinh quái tử ghi nhận quá trình tôi đi tìm hiểu về đời tư và các chiến tích “khủng bố” thiên hạ của anh Cù, mong anh “còn sáng kiến nào về đề tài chiến tranh chống Mỹ này, xin mời trưng ra tiếp, tôi xin hầu chuyện đến cùng”.

Từng nhớ sau khi đọc bài “Đồng minh với HOA Kỳ là mệnh lệnh của thời đại” của anh Cù trên BBC với nội dung “ra lệnh” cho Việt Nam phải là “đồng minh quân sự” với Hoa Kỳ để bảo vệ Tổ quốc, được các nhơn sỹ Huệ Chi, Xuân Diện tung hô hết lời trên Bauxite khiến tôi tiếp tục cuộc bút chiến với bài THƯ CHẤT VẤT ÔNG TIẾN SỸ HỌ CÙ. Quả thật suốt năm 2010 với hàng loạt phát ngôn nóng bỏng của anh Cù là nguồn cảm hứng cho các bài viết, thư ngỏ, trao đổi của tôi tới anh, bài nào tôi cũng nhận được “phúc đáp” của anh đi hết các cung bậc, từ dọa dẫm, đe dọa đến đòi xử bắn Võ Khánh Linh !!!

Đến năm 2011, sau xì căng đan quan hệ ngoài luồng của anh Cù ở nhà nghỉ ở Tp Hồ Chí Minh trong chuyến đi công cán cho bà con khiếu kiện Cồn Dầu thì phải, dẫn đến anh Cù bị bắt, bị khám nhà với cả kho tư liệu về các hoạt động phản ánh “tuyên truyền chống Nhà nước”, tôi lại đồng hành cùng các nhơn sỹ, trí thức trong cuộc đòi trả tự do cho anh Cù.

Phải công nhận người vợ sắc sảo Nguyễn thị Dương Hà của anh Cù cùng với phe cánh nhân sỹ chấy thức đó luôn biết cách biến anh Cù trở thành mục tiêu nóng bỏng trong cuộc chiến đòi chính quyền phải trở thành “đồng minh quân sự của Hoa Kỳ” chống lại anh Trung Quốc. Thật may, hú vía khi nhìn lại Việt Nam đã không bị biến thành anh Ukcraina nếu đi theo kế sách của “lực lượng dân chủ” nhà anh Cù!

Nay, thật mừng cho anh Cù và chị Dương Hà đã “trở về” với đất MẸ của anh!

Trước tiên, Võ Khánh Linh thành thực chúc mừng cho các anh chị phong trào dân chủ Việt Nam đã XUẤT KHẨU được một “NGỌN CỜ” đấu tranh sang nước Mỹ. Hy vọng anh Cù và chị Dương Hà sẽ vận dụng tài năng từng khuynh đảo “làng nghề dân chủ xứ Việt”, đem làn gió mới mẻ hâm nóng lại bầu không khí “đấu tranh dân chủ cho quê hương” đầy ảm đảm ở nước Mỹ. Hy vọng anh chị Cù biết vận dụng tài năng “kiến nghị”, “khiếu kiện”, “tố cáo” sản xuất thật nhiều đơn thư với cường độ và tần suất như ở xứ Việt để mong các quan chức nước Mỹ đem “thiết chế dân chủ Mỹ” đến xứ sở quê hương.


 Nữ Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, vợ TS Cù Huy Hà Vũ, trong một chuyến sang Mỹ vận động cho chồng hồi năm ngoài, tháng 07/2013.

Tiếp đến, Võ Khánh Linh chúc mừng nước Mỹ đã thỏa mãn, đón nhận được các CÔNG DÂN YÊU NƯỚC MỸ mới, tiếp sau các anh chị Bùi Kim Thành, Nguyễn Chính Kết, Bùi Ngọc Dương, Trần Khải Thanh Thủy…và một số anh chị nữa, nhưng vì chỉm nghỉm lâu quá rồi nên Linh chẳng nhớ đến tên họ những công dân ấy nữa.

Tiếp nữa, Võ Khánh Linh nên chúc mừng các anh chị công an ở trại giam Thanh Hóa đã không còn cơ hội được chăm sóc anh Cù và tiếp đón chị Dương Hà cùng bầu đoàn zân chủ định kỳ lại chở cả xe đồ lương thực như sữa Mỹ, nước cốt gà Brand cùng các cao lương mỹ vị cho anh Cù “tuyệt thực” vì cơm tù quá đạm bạc nữa. Các anh chị cũng sẽ không còn cơ hội được lĩnh cả tá đơn thư tố cáo, khiếu nại về chăm sóc anh Cù không cẩn trọng, kiểu như mở của phòng giam buổi sáng điểm danh phạm nhân là “mưu sát” anh ấy chẳng hạn.

Sau nữa, cần phải chúc mừng các Cựu chiến binh chống Mỹ cứu nước, nhân dân các dân tộc Việt từng ủng hộ Chính phủ cụ Hồ chống Mỹ xâm lược không còn bị nghe những câu từ kết tội họ trở thành những sát thủ với đồng bào mình, cầm vũ khí chống lại những người lính Mỹ đem văn minh đến khai hóa, cứu vớt nước Việt khỏi bàn tay cộng sản.

Cuối cùng, Võ Khánh Linh chúc mừng các quan chức xứ Việt không còn phải chạy đôn chạy đáo để phúc đáp, trả lời các yêu cầu, cảnh báo, đòi hỏi từ xứ sở nào đó về tình trạng sức khỏe anh Cù, về bao giờ thì trả tự do cho anh ấy, … Giờ đây các quan chức nước Việt hoàn toàn yên tâm giao phó mọi trách nhiệm chăm lo anh Cù cho giới quan chức nước Mỹ rồi nhé.

Quả thực, anh chị Cù đi Mỹ ai ai cũng nhẹ nhõm, vui sướng thiệt.

Võ Khánh Linh


Thứ Năm, ngày 03 tháng 4 năm 2014

CUỘC VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIÊT CÓ PHẢI LÀ VÔ NGHĨA?





Cuộc vận động yêu cầu Chính phủ Mỹ đóng cửa đài RFA chính thức được NHÓM VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT đã được nhóm chúng tôi khởi xướng vào lúc 20h ngày 03/4/2014 sau khi ông Trần Nhật Quang gửi thư yêu cầu đài RFA đính chính về bài viết “Ông Trần Nhật Quang chửi ai” trôi qua hơn 30 ngày mà không được RFA đáp ứng.

Mục đích cuộc vận động thể hiện rõ trong bản kêu gọi “HÃY KÝ TÊN YÊU CẦU CHÍNH PHỦ MỸ ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT” nhằm hướng đến vận động dư luận trong và ngoài nước hãy lên tiếng tố cáo đài RFA Tiếng Việt – một công ty tư nhân được Chính phủ Mỹ cấp tiền tài trợ đang hoạt động trái với tôn chỉ, phạm tội Phỉ báng công dân Việt Nam phải chịu trách nhiệm về hành động vi phạm pháp luật Hoa Kỳ, xâm hại quyền con người, đang bị các độc giả Việt Nam tẩy chay. Mong muốn của chúng tôi là giúp cho nhân dân, Chính phủ Mỹ thấy được đài RFA tiếng Việt đã không làm đúng với sứ mệnh của một “công cụ chính trị”, trái lại, gây phản cảm, khinh bỉ từ phía người Việt Nam sẽ làm xấu đi hình ảnh nước Mỹ hiện nay cũng như mối quan hệ Việt Mỹ đang ngày càng phát triển.

Ngay đêm vận động đầu tiên, mặc dù có chút trục trặc vì link ký tên chưa được facebook đáp ứng nhưng chúng tôi đã thu được gần 200 chữ ký và rất nhiều lời ủng hộ mạnh mẽ. Tiêu biểu như ý kiến của một số bạn sau:

Peter Nguyen RFA chuyển tải hình ảnh của một Việt Nam đầy biến loạn, với bất công và xung đột, đã sẵn sàng dẫn đến bạo lực, đang xảy ra hàng ngày trên đường phố. Với tôi, đó là cách hành xử thiếu đứng đắn, không cần thiết và vô nhân đạo. RFA đã cố tình hướng dẫn một số Việt Kiều Mỹ, hễ nghĩ tới Việt Nam thì nghĩ bằng giận hờn oán ghét. Có nói tới Việt Nam là bằng những lời xúc phạm chua cay. Còn nếu có làm gì cho Việt Nam, thì làm một hành động phá hoại. Đó là một điều rất không may. KHÔNG MAY cho RFA và KHÔNG MAY cho cả những người Việt Nam, đến giờ này vẫn lấy linh hồn RFA làm kinh điển.”

Bạn Dương Mạnh Thái ở Hải Phòng nêu ý kiến trong bản ký tên: “RFA cũng giống như BBC, VOA là những trang tâm lý chiến, dùng để tuyên truyền sai lệch chống lại nước thù địch về tư tưởng. Điều này có vẻ như không còn thích hợp trong bối cảnh hợp tác vì hòa bình và phát triển giữa 2 nước Việt Nam- Mỹ, giữa nhân dân 2 nước. Vì vậy nếu nước Mỹ thực tâm muốn hợp tác vì hòa bình và phát triển với Việt Nam thì cần đóng cửa kênh tâm lý chiến RFA.”

Bạn Chu Đức Anh ở Ninh Bình cũng nêu ý kiến trong bản ký tên “Trong thời gian qua, tôi đã nhiều lần được nghe những thông tin sai lệch mà đài á châu tự do đưa về tình hình Việt Nam,nhận thấy nhiều chương trình còn mang luận điệu xuyên tạc,không đúng sự thật,mang nặng tính chất coi thường nhân phẩm người Việt,không tôn trọng ý kiến đánh giá của thính giả Việt,thiết nghĩ với một đài tiếng nói khi mới thành lập với mục đích đem sự thật tới công chúng như đài Á Châu Tự Do, thì đến bây giờ có thể khẳng định,mục tiêu ban đầu khi mới xây dựng đài,đã bị phá sản hoàn toàn,vì thế sự tồn tại của đài này là không cần thiết dù chỉ một chút,vậy nên,với tất cả sự tôn trọng,tôi mong chính phủ Hoa Kì sẽ thông qua nghị quết,đóng cửa đài Á Châu Tự Do,vì sự tồn tại của những đài như thế sẽ gây nên cho thế giới nhiều sự bất ổn với những luận điệu xuyên tạc,chống phá chính quyền,kích động phần tử cực đoan,mà hậu quả để lại là không nhỏ ngay với cả nước Mỹ.”

Tuy nhiên, chúng tôi nhận được một số ý kiến băn khoăn, như của bạn  Trần Bảo AnhKí tên trên mạng là cái thứ vô nghĩa. Chẳng ai, quan tòa nào chấp nhận nó!”, “Có bao nhiêu chữ kí ủng hộ nạn nhân chất độc da cam ? Kết quả ra sao?” hay bạn Nguyen TuanMỹ dựng lên bọn RFA này ko để phục vụ lợi ích của người VN, thế nên trừ khi chúng nó thấy cái đài này vô dụng, đừng mong chúng nó vì người VN mà đóng cửa”, hay bạn “Bé Tròn Bé Ngoan Đến công dân Mỹ mà Chính phủ Mỹ còn bỏ qua thì công dân Việt Nam làm được gì? Nghe rất là vô nghĩa. Không thể nào hở một tý là mở poll đi xin chữ ký được. RFA là do Bill Clinton ký tên cho phép thành lập chứ đâu phải ông ấy đứng ra thành lập đâu. Chủ RFA cũng có quyền cuả công dân Mỹ vậy, nếu đòi Chính phủ Mỹ đóng cửa RFA thì có khác nào người Việt đòi kêu Chính phủ Mỹ tước quyền công dân Mỹ không qua xét xử không?

Chúng tôi xin trả lời những ý kiến lo lắng này như sau:

- Cuộc vận động ký tên ủng hộ nạn nhân da cam Việt Nam có ý nghĩa chính trị rất lớn, tuy chưa đạt được thành công ở vụ kiện nhưng nó khiến người dân cả trong và ngoài nước thấu hiểu, chia sẻ, gây quỹ ủng hộ nạn nhân da cam Việt Nam, đây là nguồn động viên, hỗ trợ rất lớn đối với hàng triệu nạn nhân da cam. Ít nhất, Chính phủ Mỹ đã thông qua một dự án phân bổ khoảng 41 triệu USD cho dự án làm sạch chất độc màu da cam tại Việt Nam cùng nhiều hoạt động “từ thiện” khác. Chúng ta thừa biết, Mỹ không đời nào thừa nhận đã rải chất “diệt chủng” này ở Việt Nam, bởi vậy cuộc đấu tranh này là lâu dài, hoàn toàn không hề VÔ NGHĨA.

- Đài RFA hoàn toàn khác với vụ đi-ô-xin, đây là công ty tư nhân được Chính phủ Mỹ cấp phép hoạt động và tài trợ theo tài khóa từng năm. Đúng như nhà báo Nguyễn Phương Hùng đã giải thích: “Mỹ không đóng cửa cơ quan truyền thông và báo chí. đúng. Nhưng RFA được thành lập bởi:
1- Tiền đóng thuế của dân chúng Hoa Kỳ, người dân Mỹ có quyền đòi hỏi vì phung phí tiền cho nhu cầu không cần thiết và bịa chuyện lếu láo.
2. Bất cứ thính giả không phải là công dân Hoa Kỳ đều có quyền yêu cầu đóng cửa vì đài thành lập do nhu cầu chính trị và nghị quyết của quốc hội Mỹ. Mà đã là nghị định thì có thể dẹp. Cái gì cho thì có thể lấy lại. RFA không phải công ty tư nhân tự thành lập. Những nhu cầu không cần thiết sẽ phải giải thể. Ngay cả An Sinh Xã Hội chính phủ còn cắt giảm hà huống gì giải trí”

- Đúng như một bạn đã nói, Chính phủ Mỹ lập ra đài này “không vì lợi ích của nhân dân Việt Nam”, nó chỉ đóng cửa đài này khi thấy sự “VÔ DỤNG”. Chúng tôi đang làm cái việc chứng minh sự VÔ DỤNG của nó đối với Chính phủ Mỹ, thậm chí còn GÂY HẠI tới hình ảnh nước Mỹ, uy tín Chính phủ Mỹ với nhân dân và bạn bè quốc tế. Chúng tôi vận động các bạn Việt Nam tẩy chay đài RFA tiếng Việt, không nghe, không xem nó nữa. Ông Nguyễn Phương Hùng, Trần Nhật Quang đã gửi thư tới các dân biểu, cơ quan quản lý đài phát thanh của Mỹ, mỗi cá nhân trong nhóm khởi xướng cuộc vận động này cũng sẽ làm như vậy. Chúng tôi cũng hy vọng cuộc vận động này thành công, thu hút sự chú ý, ủng hộ của không chỉ nhân dân Mỹ, Việt Nam, các quốc gia Châu Á và trên thế giới mà còn đòi hỏi Chính phủ Việt Nam cũng cần có trách nhiệm bảo vệ công dân mình.

Cuối cùng chúng tôi xin gửi gắm câu nói nổi tiếng của Nhà bác học vĩ đại Einstein: “The world will not be destroyed by those who do evil, but by those who watch them without doing anything” (THẾ GIỚI SẼ KHÔNG BỊ PHÁ HỦY BỞI NHỮNG KẺ LÀM ĐIỀU ÁC, NHƯNG BỞI NHỮNG NGƯỜI THẤY CHÚNG MÀ KHÔNG HÀNH ĐỘNG GÌ CẢ”.
Võ Khánh Linh

HÃY KÝ TÊN YÊU CẦU CHÍNH PHỦ MỸ ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT


 
 
Đài RFA Tiếng Việt trực thuộc đài Á Châu Tự do có trụ sở tại bang Washington, Hoa Kỳ, được Tổng thống Bill Clinton lập ra năm 1995 và cấp kinh phí hàng năm từ tiền thuế của nhân dân Mỹ, với mục đích đưa “thông tin trung thực về thế giới tự do” tới các nước Châu Á.

Tuy nhiên trái ngược với tiêu chí nêu ra, đài RFA Tiếng Việt do nhóm người Mỹ gốc Việt điều hành, thường xuyên đưa tin không trung thực, bóp méo tình hình Việt Nam, ngày càng có xu hướng như tờ báo lá cải, xem thường chính bạn đọc của mình.
Đỉnh điểm là vụ ông Trần Nhật Quang, một công nhân ở Thủ đô Hà Nội gửi thư khiếu nại đài RFA Tiếng Việt đã đăng bài báo “Ông Trần Nhật Quang chửi ai” của một tác giả không rõ danh tính phỉ báng và vu khống với câu chuyện bịa đặt rằng ông say rượu, gây náo loạn để bôi nhọ, thóa mạ chỉ vì ông bày tỏ quan điểm không ủng hộ cuộc biểu tình của nhóm nhỏ chuyên gây rối ở Bờ Hồ Chủ nhật hàng tuần. Hành động này đã phạm tội Phỉ báng theo luật pháp Hoa Kỳ, nhưng họ chỉ lẳng lặng gỡ bài, không đường hoàng xin lỗi, không đính chính. Hành động này của một cơ quan truyền thông HỢP CHỦNG QUỐC HOA KỲ không những thể hiện rõ sự coi thường thính giả người Việt, luật pháp và nhân quyền một cách ngang ngược, mà còn thể hiện sự xúc phạm tới lòng tự trọng, tự tôn dân tộc của người Việt chúng ta.

Ông Trần Nhật Quang là một người lao động bình thường ở Việt Nam, không có tiền khởi kiện, thuê luật sư và theo kiện đài RFA Tiếng Việt tại bang Washington ở Hoa Kỳ hầu đòi công bằng cho bản thân, tố cáo đài này ra trước công luận.
Bởi vậy, chúng tôi - gồm các blogger người Việt - là những người yêu mến, quý trọng ông Trần Nhật Quang đã thành lập nhóm NHÓM VẬN ĐỘNG ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT tuyên bố: từ ngày 4/4/2014, sau hơn 1 tháng ông Trần Nhật Quang chính thức gửi đơn tới Đài RFA nhưng Đài RFA không thực hiện các yêu cầu của ông Trần Nhật Quang, thực hiện theo đúng trình tự, thủ tục của pháp luật Mỹ, chúng tôi phát động phong trào ký tên tập thể YÊU CẦU CHÍNH PHỦ MỸ ĐÓNG CỬA ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT, với hi vọng rằng những ông chủ thực sự của đài RFA Tiếng Việt thể hiện trách nhiệm với các thính giả, công dân Việt Nam. Việc làm này còn mong mỏi các công dân Hoa Kỳ yêu chuộng dân chủ, nhân quyền sẽ lên tiếng đòi Chính phủ của họ hành xử đúng pháp luật, trả lại công lý cho người dân Việt Nam.
Chúng tôi xin được cảm ơn tất cả các bạn bè, blogger có lương tâm và trách nhiệm, đã ủng hộ, khích lệ, hỗ trợ chúng tôi và ông Trần Nhật Quang trong thời gian vừa qua, đặc biệt là sự giúp đỡ hết sức chí tình của báo KBC Hải ngoại.

Chữ ký được tập hợp tại:
https://docs.google.com/forms/d/1VW3VUv3KcB2ZPei_xnT35XdanhvKRyaqtFWgK5O3x2E/viewform

Để tìm hiểu về cuộc vận động, mời tham gia group
https://www.facebook.com/groups/260024034176769/

Và blog: http://nhomvandong.blogspot.com/

Tư liệu tham khảo:
(1) Về cơ sở pháp lý : Xem bàihttp://vokhanhlinh98.blogspot.com/2014/03/can-kien-ai-rfa-ra-toa-washington-hoa-ky.html
(2) Lý do cần vận độnghttp://vokhanhlinh98.blogspot.com/2014/03/tai-sao-chung-ta-can-van-ong-chinh-phu.html
http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2014/02/can-to-cao-rfa-xuc-pham-mot-cong-dan.html
(3) Bản chất đài RFA
- http://hoangthinhatle.blogspot.com/2014/03/tu-nhung-bai-viet-khong-mang-quan-iem.html
- http://hoangthinhatle.blogspot.com/2014/02/nhung-goc-nhin-khac-nhau-ve-ai-chau-tu.html

Thứ Ba, ngày 01 tháng 4 năm 2014

HIỆP HÒA ANTHONY T NGUYỄN: LƯƠNG NKYN BÈO BỌT QUÁ!





 Tội nghiệp cho ông chủ Nhật ký bán nước, có mỗi việc mời đứa trẻ con nào chịu khó ôm máy, giật tít và chém gió trên trang NKYN mà ông ta phải cầu cạnh hết đứa trẻ này đến đứa trẻ khác, rồi còn bị chúng đem ra đấu tố.

Với mức lương đề nghị từ 150-200 USD xem ra là quá hot cho các cô cậu sinh viên trong nước hay những thanh niên lao động chân tay, thích chém gió trên mạng như Dustin Bý, Lâm Duy Nguyễn, Nguyễn Thu Trang, Nguyễn Vũ Hiệp, Louis Nguyễn (riêng cậu này - chồng hờ của Thu Trang trước khi làm admin NKYN cũng bị xem là DLV)… Chắc do sơ suất, lúc đề nghị Dustin Bý ông ta quên không nói rõ mức lương này nên bị “cậu ta từ chối thẳng thừng”, nay cậu ấy biết mức lương đáng lẽ giành cho mình nên tiếc ngẩn tiếc ngơ, vừa chẳng được nhận lại vừa bị ông đi bêu xấu khắp nơi, đến nỗi vừa không có miếng lại vừa bị mang tiếng “chảnh” lên mới chơi xỏ ông kiểu này.

Thông tin này của ông Hiệp Hòa mà đăng tuyển lựa công khai sẽ gây sóng gió cực lớn, hàng trăm, ngàn DLV đang ước ao, đang khát khao…mức lương bèo đó.

Đúng là làm giàu trong làng zân chủ không khó!

Nhưng so ra, lương NKYN bèo bọt thật!

Cô Trần Khải Thanh Thủy có tiết lộ, mức nhuận bút bèo nhất cho mỗi bài cô ta viết thời còn trong nước cũng được Ðàn chim Việt trả 25 USD, cao nhất là trang Người Việt tới 80 - 100 USD/bài, còn hàng chục trang khác giá từ 30 - 50 USD một bài. Đây là số tiền trả theo từng bài, còn “lương cộng tác viên” riêng cố định hàng tháng bét cũng từ 200 USD. Thảo nào cô ta chuyển từ Hội nhà văn Hà Nội sang làm bồi bút cho các trang lá cải hải ngoại. Cô này cũng than thở Việt tân bóc lột người tàn bạo nhất, khi trả cho cô ta có 20 USD/bài cùng với mức lương “thành viên Việt tân” là 200 USD mỗi tháng. Đó là lý do mà cô ta phải sống chết với Nguyễn Khắc Toàn để tranh giành “dân oan” vừa làm vốn đầu cơ tổ chức này hội nhóm kia, vừa có nguồn tư liệu viết bài với hàng trăm mánh moi tiền từ túi các ông bà hải ngoại.

Riêng mức lương “trả công cho tài dựng chuyện” của Dân làm báo chắc khủng hơn nên các anh chị nổi tiếng chút chút như Đoan Trang, Mẹ Nấm Gấu, An Đổ Nguyễn, Huỳnh Thục Vy, Người Buôn Gió, JB Nguyễn Hữu Vinh,… mới ham hố, cạnh tranh nhau giành xuất này đến mức tố nhau trên mạng.

Còn để được làm blog, cộng tác viên cho các đài VOA, RFA, BBC là “đẳng cấp” nhất, khi ngoài mức “lương” cố định hàng tháng (chắc bèo cũng phải 200 USD) thì mỗi bài được đăng cũng phải cỡ 100 USD, nên chị Mẹ Nấm Gấu đã sung sướng reo vui, khoe với cả làng khi được RFA ký kết làm blog độc quyền.

Anh chị nào không có khả năng viết lách, chém gió, thì làm “nhiếp ảnh gia” như Binh Nhì Nguyễn Tiến Nam, chụp ảnh gửi ra ngoài cũng không đến nỗi. Thế nên, nguyên nhân TTXVA bị các anh chị trong nước tẩy chay, phần lớn vì cứ xài đồ chùa, lại còn đóng cộp cái dấu bản quyền khi săn “trộm” được từ facebook hoặc các diễn đàn trên mạng (vì mấy anh chị này thường thỏa hiệp kín với ông chủ hải ngoại, em đưa lên phây trước, rồi anh hãy xài để em còn trốn luật, công an bắt thóp xử tù). Mẹ Nấm Gấu từng đứng ra chiến đấu bảo vệ “quyền bản quyền” cho các bức ảnh của Binh Nhì vì cậu ta chỉ “giành” cho Dân làm báo, chứ không có giao kèo với TTXVA

Thảo nào đội quân viết bài, chém gió của các anh chị zân chủ ngày càng đông đúc đến thế. Họ phải săn lùng tình tiết có thể tố cáo được Chính phủ Việt Nam, dù nó ở vùng sâu vùng sa, thôn bản hẻo lánh hay không quản đêm hôm lao đến “hiện trường”. Nếu tháng nào không có sự vụ nóng bỏng, đói tin thì các anh chị không quản ngại tung tin, dựng chuyện, thổi phồng, bóp méo cái gì gì đó mà túm được. Cho nên anh nào cũng biết mánh anh đấy, anh nọ chê anh kia tin vịt, tin không kiểm chứng …giống như Lâm Duy Nguyễn (admin NKYN) chê Dân làm báo vậy.

So với các trang tin cuốc tế như BBC, RFA, VOA, hay lá cải như Dân làm báo, Đàn chim việt…thì NKYN chỉ thuộc hàng chém gió, viết vài cái comment rồi ngồi đôi co trên mạng thì lương 150-200 USD cũng đúng thôi. Đến cả cậu Dustin Bý viết chính tả còn sai (anh chả, anh chả…lương! Đố ai biết chữ chả lương viết đúng chính tả phải CHÌNH bày ra sao, để mình hỏi cu con lớp 1 cho …chắc ăn ) mà còn không mời được thì sao các anh chị có hạng lâu năm như Đoan Trang, Trịnh Hự làm tin cho, xài chùa hàng thứ 2, thứ 3 là tốt lắm rồi. Đám này nhận lời làm admin chắc chỉ để khuyến dụ đám trẻ đông đúc trong NKYN theo kiểu “về với nhóm chị nha em” vì cái NHIỆM VỤ VIỆT TÂN GIAO CHO, đua tranh, tranh giành lực lượng với các đàn anh đàn chị khác trong nước mà thôi.

Hay thật, các anh chị zân chủ trong nước càng ngày càng diễn nhiều kịch vui cho các DLV như mềnh viết mỏi cả tay, thảo nào nó ngày càng xứng đáng với danh xưng mà cụ ông Nguyễn Thanh Giang phong cho: CHỢ TRỜI DÂN CHỦ!

Võ Khánh Linh









Thứ Ba, ngày 25 tháng 3 năm 2014

TẠI SAO CHÚNG TA CẦN VẬN ĐỘNG CHÍNH PHỦ, NHÂN DÂN MỸ ĐÓNG CỬA RFA TIẾNG VIỆT?





Vừa qua nhiều bạn có thắc mắc hỏi Võ Khánh Linh vì sao phải yêu cầu/vận động Chính phủ/nhân dân Mỹ đóng cửa đài RFA Tiếng Việt, việc làm này có sai chủ thể không? Đòi nó đóng cửa là bất khả thi thì có tốn công vô ích không? Tại sao không đòi RFA phải trả lại danh dự cho công dân Việt Nam, vận động tẩy chay RFA, vận động Bộ Ngoại giao Việt Nam giúp kiện đài RFA?

Nếu trả lời riêng rẽ từng câu hỏi sẽ rất khó để đầy đủ, bởi vậy tôi xin trả lời các thắc mắc trên trong khuôn khổ bài viết này cho có đầu có đũa.

RFA DO CHÍNH PHỦ MỸ THÀNH LẬP, DO DÂN MỸ ĐÓNG THUẾ NUÔI

Những năm 1990, một nhóm nhiều tổ chức đại diện cho nhiều sắc tộc ở Mỹ (trong đó có nhóm 23 người Việt do ông Nguyễn Thanh Trang đại diện - nghe nói cũng dính dáng Việt tân) đứng ra vận động Dân biểu liên bang Ed Royce, điạ hạt 40 California (Quận Cam) đề nghị Chính phủ Mỹ cho lập đài RFA. Cuộc vận động kéo dài 5 năm mới dẫn tới kết quả là Tổng Thống Bill Clinton ký luật thành lập Đàì RFA vào đúng ngày 30-4-1995, nghĩa là vừa tròn 20 năm ngày VNCH sụp đổ.

Nguyên khởi là tình hình Đông Âu và Liên Xô sụp đổ năm 1990, giới nghiên cứu cho rằng phần lớn chiến thắng là “nhờ 2 đài phát thanh  Radio Free Europe (Đài Châu Âu Tự Do) và Radio Liberty (Đài Tự Do) đã liên tục loan tin cho dân phía sau bức màn sắt nghe về các sự thực trên thế giới”. Ví dụ như nhờ đài Âu Châu Tự Do (RFE) luôn “thông tin trung thực mà người dân hiểu sự tự do, nhân quyền, phúc lợi” khiến Tiệp Khắc sụp đổ kéo theo sự sụp đổ của các nước Đông Âu không cần đổ máu. Chúng hy vọng, việc thay đổi chế độ cũng có thể tương tự thực hiện được ở Việt Nam qua chương trình phát thanh của đài RFA.

Cách thức vận động thành lập đài RFA là nhóm “Ủy ban vận động thành lập đài RFA” thông qua nghị viên Gloria McColl của thị xã San Diego, và xin được một nghị quyết cấp thành phố nói rằng dân San Diego ủng hộ thành lập Đài RFA. Sau đó các thành viên Ủy ban này mở chiến dịch truyền thông tấn công Bush cha chống lại việc lập đài RFA (Bush cha, từng là Đại Sứ Mỹ tại Trung Quốc, không ủng hộ vì chủ trương hòa dịu với Trung Quốc) là quay mặt với cử tri Mỹ gốc Á. Để vận động các dân biểu như Ed Royce ủng hộ, ông Nguyễn Thanh Trang từng chia sẻ “kinh nghiệm”: khi cử đoàn vận động đến các vị dân biểu, phải tôn trọng nguyên tắc “có qua có lại”, nghĩa các vị dân cử sốt sắng giúp cử tri, thì cử tri phải sẵn sàng yễm trợ quỹ tranh cử và lá phiếu của cộng đồng. Ông ta kể mỗi lần ban vận động xin lấy hẹn để tiếp xúc với dân biểu hay thượng nghị sĩ nào, câu hỏi đầu tiên họ hỏi là trong phái đoàn có ai là cử tri của vị dân cử đó không. Nếu không có, thì họ sẽ từ chối ngay. Ông ta nêu ví dụ, Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam tổ chức hai dạ tiệc trong hai năm 1991 và 1992, và vào Tháng Tám,1992, Ban Vận Động Thành Lập Đài Á Châu Tự Do cũng tổ chức một buổi hội thảo tại San Diego về Dự Luật Thành Lập RFA với sự tham dự của Dân Biểu Helen Bently, nhân dịp đó cư tri Việt đã tích cực đóng góp vào quỹ tái tranh cử của tác giả Dự Luật RFA. 

Nói vậy để thấy, cử tri Mỹ có ảnh hưởng rất mạnh tới vị dân biểu bởi tiền ủng hộ và lá phiếu

Theo thông tin tài khóa 2014, ông Jeffrey Shell, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị các cơ quan phát thanh Hoa Kỳ (Broadcasting Board of Governors-BBG) đã chính thức thông báo Đài Á Châu Tự Do sẽ hủy bỏ chương trình phát thanh 2 giờ mỗi ngày trên làn sóng ngắn kể từ tài khóa 2014, vì rất ít người tại Việt Nam nghe đài qua làn sóng ngắn và đa số dân chúng nghe đài RFA qua Internet. Cộng đồng chống Cộng tại Mỹ đang tổ chức các phái đoàn đến gặp Dân Biểu Ed Royce tại Orange county và Dân Biểu Scott Peters tại San Diego để thuyết phục hai vị dân biểu này can ngăn Cơ quan BBG cắt bỏ chương trình phát thanh về Việt Nam qua làn sóng ngắn (short wave). 

Như vậy, RFA là một cơ quan của tư nhân và sống bằng tài trợ của chính phủ Hoa Kỳ. Do đó, mọi phản đối hoặc đề nghị cắt/bỏ đài này không ảnh hưởng hay đụng chạm nhiều đến quyền lợi của chính phủ Hoa Kỳ. Nếu nhân dân Mỹ phản ứng, các dân biểu vì uy tín của bản thân không thể bênh vực thằng cha bá láp, vi phạm pháp luật, làm mất uy tín của Chính phủ thì hoàn toàn có khả năng sẽ cắt/giảm hoạt động hoặc đóng cửa đài này là khả thi.

TẠI SAO KHÔNG ĐÒI RFA TRẢ LẠI DANH DỰ, KHÔNG ĐÒI TẨY CHAY RFA HAY CHÍNH PHỦ TA LÊN TIẾNG?

Tôi đã viết bài “CẦN KIỆN ĐÀI RFA RA TÒA ÁN WASHINGTON, HOA KỲ” chứng minh đài RFA tiếng Việt đăng bài “Ông Trần Nhật Quang chửi ai” với nicks ảo Cánh cò đã vi phạm Luật Phỉ báng của bang Washington, Hoa Kỳ, phải có trách nhiệm khắc phục hậu quả, chịu bồi thường thiệt hại cho nạn nhân cũng như nộp phạt cho chính quyền rất nặng.

Bác Trần Nhật Quang đã gửi thư yêu cầu đài RFA gỡ bài “Ông Trần Nhật Quang chửi ai”, đính chính, xin lỗi từ 2/3/2014, đến nay, họ mới gỡ bài, chưa chịu xin lỗi, đính chính về bài viết. Thời hiệu cho một vụ kiện Tội phỉ báng ở Mỹ là hai năm. Việc bác Quang - một công dân Việt Nam bình thường (không phải chính trị gia, viên chức Nhà nước) bị thóa mạ, vu khống, bịa đặt là vụ việc vi phạm nhân quyền, luật pháp nghiêm trọng, chắc chắn sẽ lay động truyền thông, nhân dân Mỹ nếu chúng ta khởi phát cuộc vận động đòi đóng cửa đài RFA Tiếng Việt gây tiếng vang.

Khó khăn nhất với bác Quang và chúng ta là không có tiền để đi Mỹ kiện cũng như thuê luật sư ở Mỹ bảo vệ quyền lợi. Cuộc vận động là biện pháp có tính đối phó, gây áp lực với đài RFA trả lại công bằng cho công dân Việt Nam bằng dư luận. Đồng thời, trong bối cảnh Việt Mỹ đang tiến tới quan hệ đối tác chiến lược toàn diện, Chính phủ Mỹ là chuyên gia can thiệp vào vấn đề nhân quyền Việt Nam, khi vụ việc vỡ lở, có hiệu ứng truyền thông làm áp lực, không lẽ họ ngồi trơ mắt, không phản ứng gì?

Chúng ta có hai năm để theo đuổi các mục tiêu đề ra.
 

Cuộc vận động này hy vọng sẽ tạo áp lực chính trị đối với đài RFA (nếu họ muốn vận động các dân biểu, Chính phủ Mỹ duy trì tài chính cho họ), áp lực với Chính phủ Mỹ trước công luận nhân dân Việt Nam, thế giới và chính nhân dân nước họ.
.

Chúng ta không có tiền để kiện và theo kiện. Ông Trần Nhật Quang đã yêu cầu RFA trả lại công bằng cho ông và họ đã không làm đúng/ đầy đủ bổn phận. Vậy đối tượng của chúng ta không phải là các ông chủ cấp tiền nuôi nó thì là ai? Đó là nhân dân Mỹ, Chính phủ Mỹ và ý nghĩa của cuộc vận động này tôi đã đề cập trong bài “CẦN TỐ CÁO RFA XÚC PHẠM MỘT CÔNG DÂN VIỆT NAM?

Còn về trình tự, thủ tục các bước đi của cuộc vận động này, BQT Hội NNPBTB258 đã thống nhất rất nhiều công việc để triển khai, nhưng không thể công khai vì sẽ để cho phía đối nghịch chủ động đối phó.
Võ Khánh Linh
Nguồn:

Thứ Hai, ngày 24 tháng 3 năm 2014

PHẦN II: NỖI ÁM ẢNH “QUANG TRẦN NHẬT” TẠI CUỘC BIỂU TÌNH ĐÒI TỰ DO CHO BÙI HẰNG



Việc Bùi Hằng bị Công an huyện Lấp Vò, Đồng Tháp khởi tố, tạm giam về hai tội Chống người thi hành công vụ, gây cản trở giao thông, đám Việt tân và đồ tể của chúng trong nước sôi lên sùng sục vì mất đi một thủ lĩnh xuống đường. Đám này kích động vào cậu con trai nghiện hút Bo Trung (từng bị Bùi Hằng tố với công an và bị khởi tố về tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân khi bán tài sản trị giá hơn 100 triệu của Bùi Hằng khi mẹ hắn đang bận đi biểu tình) tung tin Bùi Hằng tuyệt thực (trong khi chưa một thân nhân nào được tiếp xúc với Bùi Hằng trong thời gian điều tra vụ án). Màn kịch tuyệt thực ủng hộ các tù nhân được Việt tân phát động nối tiếp từ Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày và một số tù nhân khác, nay đến Bùi Hằng. Chiêu trò cuộc nào cũng giống nhau là tung tin tuyệt thực + thân nhân và đồng bọn gây rối các cơ quan, trại cải tạo + Truyền thông nống tin để gây quỹ, vận động quốc tế quan tâm, can thiệp. Lần này thời gian tuyệt thực của Bùi Hằng đã kéo dài gần 40 ngày vượt xa kỷ lục của công tử họ Cù, Điếu Cày mà vẫn được tung hô tuyệt thực tiếp, thật … siêu lố.

Đám thủ lĩnh “quân khu Bờ Hồ” như Nguyễn Lân Thắng, Lã Việt Dũng đều tuyên bố rất tự tin rằng, việc bắt Bùi Hằng thì công an hãy chuẩn bị “đón làn gió Ukcraina”, hay đến ngày x, y, không thả Bùi Hằng thì Hà Nội có loạn lớn. Nhưng cứ ngày nọ, tuần kia qua đi, chúng mãi chưa phát động được cuộc biểu tình nào (khả năng là do một số zân chủ đầu đàn trong nước như Mẹ Nấm Gấu dị ứng với Việt tân và Bùi Hằng nên phá ngang, nguyên nhân được cho là nổ ra cuộc đại chiến, sát phạt giữa Người Buôn gió với Mẹ Nấm gấu). Cuối cùng đám thân tín Việt tân cũng đưa được nhóm giáo dân Hòa Hảo, nhóm người Mông khiếu kiện về Hà Nội để tổ chức “lực lượng” biểu tình cho Bùi Hằng, “đáp ứng” lời kêu gọi của các con Bùi Hằng vào sáng Chủ Nhật 23/3.



Tuy nhiên, chúng cũng lo lắng vật cản là “ông già lùn đội mũ sắt”. Trước ngày 23/3, vào nhà Nguyễn Lân Thắng, Bạch Hồng Quyền, Lê Dũng Vôva,…thấy nhan nhản các câu chuyện tự chế, các bình luận châm chỉa tấn công bác Quang Trần Nhật. Chúng truyền nhau bức ảnh do đám Dân làm báo công khai “chuyện động trời” rằng, bác Quang Trần Nhật là thiếu tá, tên là Phạm Trọng Khải, đang công tác tại một Lữ đoàn Thông tin tại Hà Nội, nhà tại khu nhà công vụ - Bộ Tư lệnh thông tin, gần Viện E, kèm theo số điện thoại rất “xác thực” !!!

Công nhận trình độ bịa chuyện, bá láp của Việt tân đúng là rất có… thương hiệu và đẳng cấp!

Thậm chí đến sáng ngày Chủ Nhật, tay Lô Đề VN còn lảm nhảm rằng, liệu hôm nay Quang Trần Nhật có ra Bờ Hồ không, dường như chỉ để nhận được lời khích lệ và trấn an từ đồng bọn, và đám Việt tân hải ngoại! Đúng là quá nhọ!

Tinh thần Quang Trần Nhật ngập tràn trên mạng trước ngày biểu tình, các CCB khu vực này tuyên bố sẽ tham gia và vạch mặt đám biểu tình. Nhóm bạn trẻ Kybo thì áy náy vì đã có lịch hẹn giao lưu với các chú bộ đội ở Thái Nguyên tại đền Gióng nên không ra Bờ Hồ cùng bác Quang được. Tuy nhiên bác Quang vẫn động viên các bạn trẻ nên đi chơi, trận địa hôm này để cho các ông già. Cuộc biểu tình không diễn ra như dự kiến, vì Bờ Hồ chỉ có dăm mống lèo tèo, điểm mặt đặt tên chỉ có Bo Trung, Lê Thu Trà, Lô đề Vn, Lê Hoàng, Nguyễn Tường Thụy lượn đi lượn lại với các khẩu hiệu đầy ặp trong balo của Trung chờ phát cho “đội quân đông đúc” mà vẫn nguyên vẹn từ đầu chí cuối. Đứng ở đâu, góc phố nào, chúng cũng ám ảnh hình ảnh “ông già lùn Quang Trần Nhật” cùng các CCB Thủ đô đi đi lại lại, như luôn theo sát, cảnh cáo chúng. Riêng đám “thủ lĩnh No-U” như Nguyễn Lân Thắng, Lã Việt Dũng, Lê Dũng Vova, Bạch Hồng Quyền… tiệt không thấy bóng dáng đâu. Chỉ Mãi khi hết buổi sáng, “siu nhơn” Nguyễn Lân Thắng mới ló đầu trên mạng bằng câu chữa ngượng: do thời tiết mưa lạnh nên không quy tụ được các tay chơi, hẹn nắng lên sẽ rực lửa!!! Chẳng lẽ giờ đến “siu nhơn” từng đối phó với cả trăm công an nay lại chơi trò “trốn tìm” với “nhân dân”, bỏ mặc anh cu con Bùi Hằng lơ ngơ, cất tiếng hô “Free Bùi Hằng” trong lạc lõng, yếu ớt, chìm nghỉm?

Thêm một điều là có những người dân xung quanh khu vực này đã trực tiếp lên tiếng, không còn cảnh thơ ơ, chẳng thèm quan tâm chúng diễn trò gì như mọi khi nữa. Chứng kiến cảnh này, khiến bác Quang đầy xúc động trong bài tường thuật “NHÂN DÂN ĐÃ LÊN TIẾNG”, không còn mình bác cô độc, tả xung hữu đột nữa, các CCB đã luôn sát cánh bên bác! Những người dân quanh đây đã biết đến Quang Trần Nhật và chia sẻ bằng những ánh mắt đồng cảm với bác, chia sẻ bằng những lời nói, hành động nhằm vào những con nghiện biểu tình! Những anh bảo vệ, an ninh đều tươi cười như chào đón khi thấy bác và các CCB đang lên tiếng mắng xối xả vào những kẻ gây bao ức chế, khiến các anh không được hưởng ngày nghỉ hiếm hoi bên gia đình mà vẫn không thể tự do bày tỏ cảm xúc vì mình là “đầy tớ của nhân dân”!

Mặc dù biểu tình của chúng không diễn ra, nhưng dường như đã có sự chuyển biến lớn trong thái độ của người dân, cộng đồng mạng với đám tay sai Việt tân này. Người dân mà chúng quen gọi là “Dư luận viên” không còn núp sau bàn phím, không còn phó mặc cho đây là nhiệm vụ của mấy anh công an, trật tự nữa. Họ thấy được rằng, tiếng nói của mình - những CCB già, những người dân bình thường khiến đám phản động sợ hãi, cúp đuôi, không dám ho he, bặm trợn, khiêu khích để lấy thành tích báo cáo chủ như vẫn thường làm được nữa!... Phấn khích trong niềm vui đó, bác Quang Trần Nhật đã hứng khởi, tuyên bố ngay trên tường nhà Nguyễn Lân Thắng:

“Dân chúng tôi đã thức tỉnh. Dân chúng tôi đã lên tiếng. Và Dân chúng tôi sẽ hành động.
Thế nên tới đây, nếu bọn phản động tiếp tục quậy phá, các anh Công an Hồ Gươm hãy nghỉ phép hết đi, đi họp hết đi.
Hãy trao lại Hồ Gươm cho dân chúng tôi tự bảo vệ.
Các anh đừng coi thường phong trào quần chúng nhân dân bảo vệ an ninh Tổ quốc.”

Không ngoài dự đoán, ngay sau biểu tình trên tường nhà các anh chị biểu tình, trên các trang của cái đám luôn tự xưng là trí thức, dân chủ, yêu nước lại ngập ngụa những câu chuyện bịa đặt, bôi nhọ, đặt điều, xúc phạm một cách thô bỉ đối với bác Quang và các CCB. Lần này có khác lần trước là cường độ, mức độ, sự phỉ báng, xúc phạm…tất cả đều nhằm vào bác Quang với mật độ khủng khiếp. Chúng nống bác Quang và mấy CCB là đoàn quân 500 người “biểu tình bẩn”, “phản biểu tình” dưới sự chỉ huy của “trùm dư luận viên”!!!


  
Tất cả tập đoàn Việt tân và đám tay sai trong nước đang chìm trong nỗi ám ảnh y như mắc phải căn bệnh thế kỷ của những cựu binh Mỹ tham gia chiến tranh Việt Nam, nhưng tên gọi của nó là “HỘI CHỨNG QUANG TRÂN NHẬT” 
Võ Khánh Linh
Mời xem phần I: NỖI KHIẾP SỢ MANG TÊN "QUANG TRẦN NHÂT" tại http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2014/03/noi-khiep-so-mang-ten-quang-tran-nhat-1.html