Wednesday, July 31, 2019

Khi “Nhà dân chủ” biến thành “Lều dân chủ”



           Đây là câu chuyện bi hài kịch thật 100% và chắc cũng chỉ ở Việt Nam. Có một giai đoạn, nổi lên một nhóm người tự cho mình là các “Nhà dân chủ”, mỗi khi có những sự kiện từ bé đến móng tay (đi lấy xác nhận ở UBND phường chẳng hạn) hay to đùng tầm quốc gia (như  tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa Việt Nam và Trung Quốc) thì họ đều kêu gào xuống đường biểu tình rầm rộ đi kèm với đó là máy quay, máy ảnh để ghi lại những “thước phim lịch sự” đánh dấu cho một “phong trào đấu tranh dân chủ”, đánh dấu cho “sự ra đời và phát triển lớn mạnh của các hội nhóm xã hội dân sự”, “đấu tranh vì một xã hội công bằng theo tiêu chuẩn phương Tây” theo phương thức “bất bạo động”, chưa từng có ở Việt Nam.
Phạm Đoan Trang còn xuất bản cả cuốn sách mang tên “Từ facebook xuống đường”, trong đó đã dùng rất nhiều những từ ngữ đao to búa lớn như đã nêu để phỉnh nịnh, đẩy những anh xe ôm, nghiện hút thất học, mang đầy thương tích của những trận đòn thù do cắp gà, trộm chó như Trương Văn Dũng, Nguyễn Đức Giang, Bùi Thanh Hiếu, Nguyễn Tiến Hưng; những kẻ “mất dạy” do sai phạm, kỷ luật như Trần Thị Thảo, Hồ Lan Hồ, Nguyễn Lê Hùng hay những bà nông dân hoang tưởng như Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm .. , thậm chỉ là các cô ả cave chính hiệu như Hồng Thái Hoàng, Khánh Lâm Nguyễn,… trở thành những “nhà dân chủ”, những “anh thư Nước Việt”, những “tráng sỹ của năm”... Sự thâm hiểm của những người có học như Đoan Trang, Quang A, Xuân Diện chính là việc họ đã làm méo mó, thay đổi tư duy của những con người không dựa vào nền tảng học vấn của họ, khiến cho cuộc sống của họ bị đảo lộn, nhân cách trở nên méo mó và trở thành nỗi nhức nhối của xã hội như hiện nay.
Kết quả hình ảnh cho nhà dân chủ, cave
Chị zân chủ Khanh Lam Nguyen
Kết quả hình ảnh cho nhà dân chủ, cave
Nhà zân chủ Hồng Thái Hoàng bị đàn chị tố lừa tình lừa tiền gã chồng của chị

          Thời kỳ mông muội của giới “dân chủ” đã trôi qua, sau vài năm hoạt động thì giờ đây “chó vẫn là chó và mèo vẫn hoàn mèo”. Lê Mỹ Hạnh – nhà dân chủ khởi xướng phong trào và thành lập nhóm “yêu biển” hiện nguyên hình là kẻ  lừa đảo, cave rẻ tiền bị Mai Phương Thảo, Lê Nguyễn Hoàng, Trần Phương Yến chửi bới không thương tiếc đến mức phải đóng facebook –cái cần câu cơm của cô ả. Mai Xuân Dũng thì có hẳn status dài dằng dặc chỉ mong được trở về làm anh họa sỹ nghèo, van xin mọi người thương tình đừng gắn cho anh ta mác “Nhà dân chủ” vì cảm thấy “giới dân chủ” Hà Nội quá khốn nạn. Tâm hồn nghệ sỹ của Mai Xuân Dũng bị tổn thương nặng nề vì chẳng thể tin nổi “đồng đội của mình”, “hàng xóm của mình”, “người tình của mình” những JB Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Tường Thụy, Phan Cẩm Hường lại có thể cắn xé mình như một bầy chó hoang. Con gái Mai Phương Thảo yêu quý của anh họa sỹ nghèo Mai Xuân Dũng cũng bị “nhà dân chủ” Bùi Tiến Hưng, anh trai Bùi Thanh Hiếu, một người có vợ con đề huề, “quất ngựa truy phong”, sau khi “cơm no bò cưỡi” thỏa thuê thì “vắt chanh bỏ vỏ” với lý do bảo vệ hạnh phúc gia đình. Con giáp thứ mười ba Mai Phương Thảo uất hận với người tình, bèn trở mặt hận thù cả bố đẻ vì đã đẩy mình vào “phong trào dân chủ”. Ngửa mặt lên trời, Mai Xuân Dũng phải thốt lên: “Tôi không có ý định làm một "nhà" này "nhà" nọ để cạnh tranh với ai hết. Cũng không có ý định "tranh đấu" gì cả. Chính vì vậy khi các "nhà dân chủ" không muốn cho tôi "làm dân chủ" thì tôi vui vẻ chấm dứt mọi việc để các "nhà dân chủ" được thoải mái độc quyền dân chủ. Tôi vẫn rất vui vì biết rằng mình đã làm được nhiều việc tốt, giúp cho nhiều người vượt qua khó khăn, khỏi đau ốm, bệnh tật, đói khát và cộng đồng rộng lớn biết rõ, tôi không cần kể lể làm gì.
Nhưng cũng phải nói thêm rằng khi các "nhà dân chủ" dùng gia đình tôi, dùng những trò mèo chui luồn vào gậm giường của tôi để tìm ra một hai con chấy con rận rồi phù phép cho nó thành con bò thì tôi sẽ không bao giờ quên.



          Đọc những dòng thống khổ, bi ai của Mai Xuân Dũng, những người không hiểu chuyện cũng ảo tưởng ông này “trong sạch” lắm, nhưng nếu ai để ý, mấy năm trước, Mai Dũng là người nổi tiếng trong phong trào gây quỹ bạc tỷ đã bị cả “phong trào dân chủ Hà thành” bu vào tổ tội ăn chặn tiền, lừa tình các bà sồn sồn, ăn chơi sống xa hoa không khác nào đại gia, khiến đồng bọn tủi thân, tủi phận!
Ấy những vẫn còn nhiều lắm những “nhà dân chủ” vẫn đang mơ màng trong ảo vọng, vẫn nỗ lực “dấn thân”, tự lừa mình lừa người về mỹ từ cao đẹp “đấu tranh cho nền dân chủ, tự do”, “chống độc tài” hay “bảo vệ tổ quốc”. Nhưng khi nhìn ra đồng bọn hết người này đến lớp người khác đều nhuốm màu đen thui, không ít anh chị phài thừa nhận không muốn mình thêm một ngày nào mang danh “Nhà dân chủ”.
 Võ Khánh Linh

Tuesday, July 30, 2019

GIẢI THƯỞNG VĂN VIỆT BỊ CHÍNH MỘT TRONG SỐ NHỮNG NGƯỜI THÀNH LẬP BAN ĐẦU TỐ CÁO



Vừa qua, một số các cây viết theo phong cách Rận Chủ đã lên án giải thưởng Văn Việt - một hoạt động thường niên được xem là quan trọng nhất, tụ họp những đầu sỏ của giới trí thức Rận và các ông trùm Rận chủ, dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Quang A, Nguyên Ngọc và Hoàng Hưng. Người lên tiếng phê phán Văn Việt là trí thức lâu năm và có ảnh hưởng với giới học thuật của Rận - Lê Phú Khải.

Facebook của Ngô Thị Kim Cúc, một thành viên nòng cốt của Ban vận động Văn đoàn độc lập và Văn Việt đã thuật lại sự việc:

...“nhung thang dien lam tho va nhung thang dien trao giai nen moi the (những thằng điên làm thơ và những thằng điên trao giải nên mới thế)”; “toi thi de nghi ban cha
m giai nen di kham benh cho dai can ngay (tôi thì đề nghị ban chấm giải nên đi khám bệnh chó dại cắn ngay)”. (Tôi không bỏ dấu, vì tôn trọng việc không biết sử dụng máy vi tính/ không gõ được tiếng Việt/ không biết sử dụng hộp thư điện tử của ông, điều thật khó hiểu đối với một người luôn tỏ ra là “nhà báo đẳng cấp”).

Kết quả hình ảnh cho giải thưởng văn việt lần 3


Mới đây, trong cuộc gặp của Văn Việt với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu, ông mang tới một ảnh chụp Ban Vận động Văn Đoàn Độc Lập (chứng tỏ ông đã chuẩn bị kỹ lưỡng), vứt lên bàn và la lớn: “Tôi là người khai sinh ra Văn Đoàn Độc Lập, tôi tuyên bố giải tán nó”. Sau đó, suốt thời gian mọi người trò chuyện cùng anh Hà Sĩ Phu, ông cứ đọc thơ và gào lên: Thơ này mà sao lại tặng giải. Tất cả những người còn lại đều không bận tâm, vẫn trò chuyện bình thường cùng nhau, mặc ông tự biên tự diễn một mình.

Việc sau đó ông làm là có một bài viết (nhờ người khác gõ), sau khi post lên FB của mình đã gởi đăng trên vài trang mạng. Nội dung “Lời từ biệt Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam” này lại nhắc tới những bài thơ được Giải Thơ- Văn Việt 2018, vẫn với kiểu quy kết “Nhân danh ‘đa dạng, đa nguyên’ trong văn học như khi tuyên bố ra mắt Ban Vận Động thành lập Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam, ngày 3.3.2014, người ta đã trao giải thưởng thơ cho những ‘bài thơ’ làm bẩn tiếng Việt, làm hại thơ Việt, gây ngộ nhận cho lớp trẻ làm thơ hiện nay thì thật đáng phẫn nộ vì nó có tội với tiếng Việt, với văn hóa Việt, tâm hồn Việt”. Và ông nói về chính mình một cách rất sang trọng: “Kẻ viết bài này là người bị ‘ném đá’ nhiều nhất vì biết tôi, Lê Phú Khải, là người đầu tiên, từ đầu năm 2014 đã đề xuất phải thành lập một hội độc lập của nhà văn Việt Nam. Từ đó đã ra đời Ban Vận Động thành lập Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam”."

Mặc dù Ngô Thị Kim Cúc đã lên tiếng bênh vực cho Văn Việt, nhưng những lời ông Lê Phú Khải nói hoàn toàn đúng đắn. Những nhà thơ được Văn Việt trao giải đều là những nhà thơ trẻ, với những vần thơ ngô ngọng, ngôn từ kém cỏi. Thế nhưng trước mỗi cuộc trao giải, Văn Việt tổ chức truyền thông đánh bóng thương hiệu cho các nhà thơ trẻ này một cách rầm rộ. Những nhà thơ trẻ đều là người quen được nâng đỡ từ các mối quan hệ của Văn Việt, như trường hợp Pháp Xa Chan với Thích Nhất Hạnh và Hoàng Hưng, Vũ Lập Nhật với Nguyễn Viện... Ngoài giải thưởng thơ, còn có giải thưởng truyện ngắn của Hạnh Nguyên vốn là cháu gái Bùi Mai Hạnh, rất thân thiết với Văn Việt. Như vậy, giải thưởng Văn Việt ngay từ đầu đã là một giải thưởng có tính chia chác, chỉ trao cho "con ông cháu cha" hoặc có mối quan hệ thân tín.

Những gì Ban vận động Văn đoàn độc lập và Website Văn Việt tuyên bố chỉ là giả dối, không có hành động thực tiễn. Tất cả các hoạt động chỉ được bày ra để chia chác tiền bạc, đánh bóng thương hiệu cho "đệ tử thân tín". Các giải thưởng ấy không được xét duyệt một cách công khai và minh bạch với hội đồng trao giải có đủ sự công tâm và trình độ. Sự xấu xa trong giải thưởng Văn Việt đã bị vạch trần bởi chính những thành viên của Ban vận động Văn đoàn độc lập và Văn Việt, điều ấy cho thấy rằng đã đến lúc các độc giả và thành viên của tổ chức này cần phản tỉnh lại những gì tổ chức này đã làm để nhận thức rằng nó hoàn toàn đi ngược lại tôn chỉ và mục đích.

Nực cười với việc rận chủ hưởng ứng “phong trào xin tiền”



Ngấm ngầm không thỏa mãn, gần đây hình thành “phong trào xin tiền”  công khai của các rân chủ gia mới thấy độ “mặt dạn mày dày” của họ ngày càng gia tăng, dù có “hơi nhục” một tí, nhưng đó lại là biện pháp khá hiệu quả để kiếm tiền của giới rân chủ trong thời gian ảm đạm hiện nay. Có thể kể đến một số phi vụ “đình đám” xin tiền của rân chủ trong thời gian qua như, chị Hồng Thái Hoàng …chỉ xin 130 triệu tiền thiếu để mua nhà chung cư, vụ Huệ Như xin 34 triệu để “đánh BOT”, hay gần đây nhất là bà chủ “quỹ 50k” Nguyễn Thúy Hạnh cũng không ngại ngửa tay xin tiền với lý do để hỗ trợ “tù nhân lương tâm”, nhưng thực chất là để bù lỗ cho việc thâm hụt quỹ từ việc chi tiêu hoang phí của mình. Cho dù những vụ xin tiền công khai kiểu trên phản cảm, bị cộng đồng rân chủ tẩy chay, tuy nhiên trên thực tế thì ai tẩy cứ  tẩy, ai nhận tiền thì cứ nhận, đối với những rân chủ gia này thì “tầm này cần gì phải liên sỉ”, miễn là được việc thôi.

Mới đây, chị Hoàng Thị Lan (Thanh Trì) cũng đã công khai hưởng ứng “phong trào” trên. Trên facebook cá nhân của mình, Hoàng Thị Lan nói rất thẳng và thật rằng: “thay vì mang tiếng đi lừa anh chị em Hải Ngoại thì em ngửa tay ăn xin luôn chớ mất công lừa cho người ra đăng bài chửi SML chết ạ!”. Để viện cớ cho việc xin tiền của mình, Hoàng Lan đổ lỗi cho việc chi phí sinh hoạt đồ tiêu dùng và lệ phí học hành đều tăng, bản thân là bà mẹ đơn thân nuôi 4 con đói quá nên phải xin ăn qua ngày. Tiện đây, Hoàng Lan cũng công khai tài khoản cá nhân ngân hàng của mình để “quý tài trợ” thuận lợi hỗ trợ.
Để nói thêm chị Hoàng Lan này, mặc dù chị đã ly hôn chồng từ lâu, tuy nhiên từ khi tham gia “phong trào đấu tranh” chẳng biết chị ta đã cặp kè với bao người trong giới, mà gã dâm chủ Lã Việt Dũng là một điển hình, luôn “như hình với bóng” trong mỗi cuộc biểu tình từ khi mới tham gia. Chính vì vậy, đàn con của chị, chưa rõ là sản phẩm của những ông bố nào.
Nghe những lý do của các rân chủ đưa ra để ngụy biện cho việc xin tiền của mình mới thấy thật nực cười. Nực cười ở chỗ, những lý do mà họ đưa ra, có thể thấy đều là những lời than nghèo kể khổ, đổ tại cho “xã hội bất công” đẩy chi phí sinh hoạt cao, do tham gia “phong trào” nên bị chính quyền gây khó dễ... mục đích cuối cùng là để làm màu thêm việc xin tiền của mình mà thôi. Đáng nói, những việc xin tiền của họ, đều chỉ để phục vụ cho lợi ích cá nhân, chứ có thấy vì “phong trào” đâu? Thế mới thấy, “đấu tranh dân chủ” chỉ là cái mác, mượn đó để xin tiền mới là mục tiêu cuối cùng của những ông bà này mà thôi.

Võ Khánh Linh

Saturday, July 27, 2019

Thủ đoạn ngụy biện của đám rận chủ




          Theo Wikipedia “thủ đoạn ngụy biện” được hiểu là việc sử dụng các lập luận một cách sai lầm, không hợp lý, cố ý vi phạm các quy tắc logic trong suy luận.[1] Một lý luận ngụy biện có thể có ý lừa đảo bằng cách làm cho sự việc có vẻ tốt hơn so với thực tế. Một số ngụy biện cố ý để nhằm mục đích thao tác, đánh lạc hướng người nghe, người đọc, làm cho họ nhầm tưởng cái sai là đúng và cái đúng là sai. Những sai lầm không cố ý trong suy luận do ẩu tả, thiếu hiểu biết được gọi là ngộ biện.
Kết quả hình ảnh cho Ngụy biện. vụ bãi Tư chính
          Đây là thủ đoạn được các đối tượng rận chủ sử dụng rất phổ biến trong việc truyền thông phản bác, bôi nhọ chính quyền. Đối với một sự việc hiện tượng dù tốt hay xấu, các đối tượng đều sử dụng các lý lẽ ngụy biện để làm sai lệch bản chất của vụ việc, theo định hướng có chủ ý nhằm gây hoang mang, nghi ngờ trong quần chúng nhân dân đối với các chủ trương đường lối chính sách của Đảng, Nhà nước; gây mâu thuẫn, chia rẽ giữa các bộ phận quần chúng nhân dân, lương – giáo, mâu thuẫn sắc tộc sau đó đổ lỗi do sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước. Cắt, cóp tin tức để bôi nhọ, hạ bệ thần tượng, đặt các vấn đề theo hướng xét lại lịch sử để phủ nhận những thành quả, công sức của các lực lượng vũ trang và cả dân tộc... Mục đích cuối cùng của các thủ đoạn ngụy biện đó là phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, từ đó hướng đến mục tiêu đa nguyên, đa đảng, thay đổi thế chế chính trị ở Việt Nam.
          Thủ đoạn tuyên truyền của đối tượng không phải là mới, tuy nhiên, do nhiều nguyên nhân khách quan và chủ quan, đặc biệt có sự cộng hưởng của những yếu kém, sai phạm, tiêu cực của một bộ phận cán bộ, Đảng viên nên rận chủ vẫn tiếp tục có đất diễn. Đây là thủ đoạn rất nguy hiểm của đối tượng, nếu không được nhận diện và phổ biến, người dân rất dễ sập bẫy truyền thông của các đối tượng.
          Dưới đây là một số ví dụ cụ thể về thủ đoạn ngụy biện của đối tượng.
- Tuyên truyền về những tiêu cực, sai phạm của một số cán bộ, Đảng viên cho rằng những người này có ô dù, được bao che, không bị xử lý công bằng như đối với người dân. Khi báo chí đăng tải việc xư lý đối với một loạt cán bộ, đảng viên đã có những hành vi vi phạm pháp luật, các đối tượng lại tuyên truyền theo hướng việc xử lý cán bộ thực chất là vấn đề thanh trừng nội bộ, đấu đá giữa những phe cánh trong Đảng; Việc xử lý cán bộ chưa tương xứng nếu đem so sánh đối với việc xử lý người dân
Sự ngụy biện được chỉ ra là lợi dụng vụ việc đơn lẻ quy kết thành bản chất của Đảng để gieo rắc vào đầu quần chúng nhân về sự mất đoàn kết trong nội bộ Đảng, Nhà nước.Hoặc so sánh để người dân thấy sự phân biệt giữa cán bộ và nhân dân mà bỏ qua phân tích các yếu tố luật pháp.
- Đối với những vấn đề về tranh chấp biển đảo đang rất “nóng” trong thời gian qua. Thời điểm Nhà nước chưa có tuyên bố phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam, các đối tượng cho rằng Nhà nước nhu nhược, lệ thuộc vào Trung Quốc. Khi Người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao lên tiếng và gửi Công hàm phản đối hành động phi pháp của Bắc Kinh, các đối tượng lại tuyên truyền theo hướng Nhà nước ta chỉ giỏi ra Tuyên Bố nhưng không triển khai bất kỳ biện pháp hiệu quả nào khác.
Sự ngụy biện được chỉ ra là các đối tượng chỉ nhìn vào một hành động đơn lẻ, cắt lát sự vụ, không nhìn vào tổng thể để đánh giá một sự việc, hiện tượng và định hướng dư luận theo hướng phiến diện, một chiều.
- Khi đưa tin về những sai phạm trong trật tự xây dựng, quản lý đất đai, các đối tượng thường sử dụng những từ ngữ như “làm ngơ”, “bảo kê”, “sân sau”... để chỉ trích việc chính quyền không xử lý những sai phạm. Tuy nhiên hầu hết các vụ việc này, người dân đều không tự giác chấp hành các quyết định xử phạt của cơ quan Nhà nước, buộc cơ quan Nhà nước theo quy định của pháp luật phải tiến hành cưỡng chế, tháo dỡ và khi cưỡng chế, lực lượng bảo vệ pháp luật đều vấp phải sự phản đối, chống trả, chống người thi hành công vụ của các đương sự. Nhiều đối tượng đã bị bắt xử lý vì hành vi chống người thi hành công vụ. Khi đó đám rận chủ lợi dụng các clip quay lại cảnh cưỡng chế xử lý các đối tượng để vu cáo cho rằng công an, quân đội “cướp đất”, “phá nhà” của dân, kích động người dân phải sử dụng bạo lực để “giữ đất”, “phản kháng tà quyền”...
Sự ngụy biện được chỉ ra là các đối tượng đã sử dụng hiện tượng, hình thức bên ngoài để quy chụp bản chất, không nghiên cứu nguyên nhân, lý do và các yếu tố dẫn đến các hiện tượng đó.
Trên đây chỉ là một số ví dụ điển hình về thủ đoạn ngụy biện của các đối tượng trong truyền thông, còn rất nhiều các thủ đoạn khác cần được chia sẻ, phân tích để người đọc không bị lầm lẫn và bị “dắt mũi”. Đúng như ngạn ngữ Pháp đã nói: “Một nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì, một nửa sự thật là một sự lừa dối”. 
Võ Khánh Linh
 

Friday, July 26, 2019

Kênh CHTV có thể bị xử lý như thế nào?




Gần đây, sau khi các hoạt động tụ tập đông người biểu tình trở nên nhàm chán và dã đám, rận chủ Hà Nội chia thành năm bè, bảy mối. Có nhóm “lui về ở ẩn” vì đã “sáng mắt, sáng lòng” trước bản chất ô hợp và lưu manh của những người mang danh “đồng đội”, nổi bật nhất là những khuôn mặt như Mai Xuân Dũng, Nguyễn Kim Môn hay Nguyễn Chí Tuyến...; Có nhóm lại lẳng lặng lo thân, tháo chạy, trốn chui, chốn lủi như những con chó ghẻ ra nước ngoài hy vọng kiếm được chân ve chai, rửa bát nơi xứ người, điển hình như Bạch Hồng Quyền, JB Nguyễn Hữu Vinh, Vũ Quốc Ngữ, Đường Văn Thái...; Còn lại đa phần những rận chủ trong nước vẫn có tâm lý cay cú, bất mãn, hậm hực với chính quyền, nhưng lực bất tòng tâm vì trình độ “nùn” hoặc do bản chất khốn nạn đã lộ rõ nên không có thể lừa bịp được người khác để mưu sinh nên chỉ có mỗi chiêu cào mặt ăn vạ và chém gió trên facebook như Nguyễn Lân Thắng, Mai Phương Thảo, Nguyễn Lê Hoàng... Khôn lõi nhất là Lê Dũng Vô Va và Nguyễn Thúy Hạnh. Trong lúc “thị trường ảm đạm”, hai nhân vật này vẫn câu được tiền của bọn hải ngoại. Tạm gác lại Nguyễn Thúy Hạnh, ta lắp kính lúp soi Lê Văn Dũng.
Kết quả hình ảnh cho Chấn hưng Tivi, Lê Dũng
Lê Văn Dũng đã cùng các đối tượng Lê Trọng Hùng, Nguyễn Mạnh Tuấn, Trần Thị Mỹ Linh tiếp bước Vũ Văn Thuận, Nguyễn Văn Điển, Trần Hoàng Phúc duy trì kênh CHTV. Nhưng không ngu như những thằng đang mặc đồng phục của “CLB Juventus, Lê Văn Dũng hướng dẫn nhóm của mình lợi dụng, lôi kéo những người dân khiếu kiện mà chủ yếu số thua kiện để đưa “lên sóng”; Lợi dụng  bức xúc của người dân để mớm lời cho họ đả kích chính sách của Đảng, Nhà nước. Với tốc độ phát triển và đô thị hóa rất nhanh ở các vùng miền, Lê Văn Dũng xác định “nguồn cung” của mình rất dồi dào. Chính vì vậy, Lê Văn Dũng đã đầu tư cả một “trường phim với đầy đủ máy mócngay tại nhà mình ở 54, Hà Trì, Hà Cầu, Hà Đông để phục vụ làm cái gọi là “kênh truyền hình của bạn”.  Xâu chuỗi những buổi livestream của Lê Văn Dũng và đồng bọn thấy nổi lên rất rõ việc chủ mưu cầm đầu của nhóm này trong việc kích động người dân khiếu kiện có những phát ngôn gây ảnh hưởng đến uy tín của các nhà lãnh đạo, của các tổ chức Đảng, chính quyền bằng những ngôn từ như “chính quyền quận, huyện ABC “cướp đất” của dân”; Công an hành xử như “côn đồ”, trong khi chúng không hề đăng tải quá trình giải quyết thấu tình đạt lý của các cơ quan Nhà nước có thẩm quyền. Đơn cử như vụ việc số tiểu thương Chợ Sáng - Đại Mỗ - Từ Liêm được Lê Dũng Vova cho “lên sóng” trong thời gian gần đây, thực chất là việc tiểu thương nhiều năm trời không đóng các loại thuế, phí. Tòa án nhân dân Quận Nam Từ Liêm - Thành phố Hà Nội đã xét xử hai cấp, kết luận tiểu thương kinh doang tại Chợ Sáng thua kiện, phải hoàn trả lại mặt bằng. Ấy vậy mà Lê Dũng Vova vẫn mớm lời cho người dân cào mặt, tố cáo chính quyền “cướp chợ dân sinh”.
Vậy hành vi của Lê Văn Dũng và đồng bọn vi phạm pháp luật như thế nào??
Kênh truyền hình CHTV do Lê Văn Dũng điều hành là kênh truyền hình của bọn phản động nên không thể được cơ quan quản lý Nhà nước cấp phép theo quy định. Chính vì vậy, các nội dung đăng tải bằng hình ảnh trên kênh truyền hình này là những thông tin không chính thống, đa số mang nội dung một chiều, cảm tính và thiếu khách quan, chưa kể như đã phân tích, ta thấy rõ dã tâm của Lê Văn Dũng cùng đồng bọn lợi dụng những người khiếu kiện để truyên truyền chống Nhà nước, xâm phạm đến quyền lợi ích của tập thể, cá nhân nhằm làm mất lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước. Đối chiếu theo các quy định hiện hành, Lê Văn Dũng và đồng bọn đã vi phạm:

- Nghị định159/2013/NĐ-CP Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản. Cụ thể, tại Điều 5 quy định về vi phạm quy định về giấy phép:

1. Phạt tiền từ 3.000.000 đồng đến 5.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau đây:
b) Hoạt động thông tin báo chí không có giấy phép hoặc không đúng chương trình đã đăng ký với cơ quan nhà nước có thẩm quyền;
2. Phạt tiền từ 1.000.000 đồng đến 3.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau đây:
a) Đăng, phát thông tin sai sự thật nhưng chưa gây ảnh hưởng nghiêm trọng;
b) Minh họa, rút tít không phù hợp nội dung thông tin làm cho người đọc hiểu sai nội dung thông tin;
3. Phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 10.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau đây:
a) Đăng, phát thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng nghiêm trọng...”.
- Đồng thời, tại Điều 331 Luật Hình sự 2015, quy định:
1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, thì bị phạt cảnh cáo, phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm.
2. Phạm tội gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm”.
Hy vọng các cơ quan chức năng cần sớm xử lý nghiêm những hành vi gây nguy hiểm cho xã hội của Lê Văn Dũng và đồng bọn để lấy lại lòng tin trong quần chúng nhân dân.

Võ Khánh Linh

Tuesday, July 9, 2019

Hỏi Đặng Hữu Nam: “Thằng nào phản động?”



Những ngày qua dân mạng lan truyền với thái độ phẫn nộ phản ứng một stt của linh mục Đặng Hữu Nam phán xét cho rằng Pháp, Nhật, Mỹ “chiếm” Việt Nam nhưng không lấy đi một tấc đất, một miếng vàng nào mà để lại bao công trình, cơ sở kinh tế, nhưng “miền Bắc giải phóng miền Nam khiến 1/5 dân số bỏ đi” và kinh tế giờ thua cả Lào, Campuchia.

Quả thực lập luận của Đặng Hữu Nam đưa ra không có gì mới, vẫn là “định hướng tuyên truyền” của giới zân chủ, truyền thông phương Tây “yêu” tiếng Việt hơn 40 năm qua để so sánh Tàu mới thực sự là kẻ thù “ăn đất/biển” của Việt Nam, rằng “cộng sản” mới khiến đất nước lụn bại, thua cả Lào, Cam, tụt hậu, mới khiến “nạn thuyền nhân” sau 1975… Câu nói đăng cấp hơn cả Nam là thuộc về bản quyền Osin Huy Đức "Việt Nam đã lỡ đánh đuổi đi các nền văn minh thế giới" mới xót xa, cào gan xé thịt các nhà zân chủ gia Việt kia!
Dân mạng nhiều người thực sự bức xúc, phẫn nộ dẫn đến chửi bới, thóa mạ ông linh mục này, quả thực rất nên kiềm chế, vì vô tình làm vấy bẩn môi trường mạng xã hội tiếng Việt. Đúng là không có “cộng sản” đánh đuổi Pháp, Nhật, Mỹ đi khiến các cường quốc này  không thể “chiếm” được Việt Nam nên phán xét Pháp, Nhật, Mỹ không lấy đi được tấc đất nào của VIệt Nam, buộc phải để lại các cơ sở kinh tế phục vụ khai thác, chiếm đóng thuộc địa là hoàn toàn đúng. Việt Nam hậu chiến tranh chống Mỹ bị kiệt quệ về kinh tế, bị bao vây từ bề, bị chính Trung Quốc nuôi dưỡng Khome Đỏ gây chiến tranh diệt chủng càng làm VIệt Nam khốn đốn, bị Mỹ và cả thế giới bao vây kinh tế khiến dân chúng phải ăn bo bo, mỳ đầy mọt…đều là hàng viện trợ, cứu đói của Liên Xô dẫn đến một bộ phận dân chúng miền Nam vốn đang hưởng cuộc sống xa hoa hàng tỷ đô Mỹ nuôi dưỡng phải bỏ nước ra đi tìm “thiên đường” cũng hoàn toàn đúng. Nhưng nay so sánh rằng VN thua Lào, Cam thì nhìn quy mô kinh tế, nhìn việc VN đang phải bao dưỡng cho nước bạn mọi mặt thì thực đánh giá khả năng đọc/hiểu hoặc cố tình không chịu hiểu của Đặng Hữu Nam thật thê thảm!
Bàn về Pháp, nếu như không có trận Điện Biên Phủ, quả thực không khiến Pháp ngậm đắng nuốt cay nhường VN cho Mỹ, và nếu như không có Đảng CSVN và đạo quân của tướng Giáp chắc chắn số phận VN hiện nay hoàn toàn nhìn “tấm gương” của các nước Châu Phi từng là thuộc địa Pháp, nay dù đã được “độc lập” nhưng phải tuân thủ các “hiệp ước” ràng buộc kinh tế, chính trị khiến họ trả nợ cả thế kỷ nữa chẳng hết, khiến lục địa này trở thành “thiên đường dành cho người chết đói” của thế giới. Quả thực nhìn bề ngoài, nhờ có Pháp cai trị Châu Phi chả mất miếng đất nào!!!
Bàn về Nhật, nếu không bị Đảng CSVN đá phăng ra khỏi đất nước thì gì chứ một nạn đói năm 1945 chắc chưa xi nhê gì. Nhờ cách mạng tháng Tám mà dân Việt đồng lòng phá kho thóc Nhật để tự cứu mình trước khi tiệt diệt, mới có Đặng Hữu Nam vẫn đang sống sờ sờ để phán xét lịch sử chăng?
Bàn về Mỹ, nếu không có quyết tâm “đốt dãy Trường Sơn thống nhất đất nước” thì chắc chắn giờ từng người, từng người dân VN đang là lá chắn, bia bắn cho Mỹ “thuê” chống Tàu. Mỹ sẵn sàng trả tiền rất cao, rất rất hậu hĩnh để đàn ông Việt ra trận chết cho đàn bà hưởng lạc ở nhà đẻ con cho Mỹ nuôi dưỡng sự nghiệp “chống Tàu” và VN được vĩnh viễn “thoát Trung”, Mỹ mãi mãi ngủ ngon trên vị trí thống soái địa cầu!
Quả thực Mỹ chẳng cần “chiếm” tí tấc đất nào của VN, nhưng nhờ chính sách thao túng “cao cấp” như “dân chủ, nhân quyền, xã hội dân sự”, Mỹ đã có được khá nhiều “công dân ưu tú” của Mỹ đang đội lốt người Việt như Đặng Hữu Nam, là chiến sỹ xung phong cho Mỹ chống “kẻ thù” mà Mỹ đã phải ngậm đắng nuốt cay, chuốc lấy thất bại chưa từng có trong lịch sử Hợp chủng quốc mạnh nhất thế giới này.  Đau nhất là chính Mỹ giờ thà bắt tay với cộng sản để lôi kéo VN vào quỹ đạo của Mỹ và gần như bỏ rơi những “đứa con ưu tú” như Đặng Hữu Nam vì quá vô dụng!
Xin trả lời cho câu hỏi của Đặng Hữu Nam "Thằng nào phản động"!
 Võ Khánh Linh

Wednesday, June 12, 2019

NHÀ RẬN CHỦ PHẠM ĐOAN TRANG VI PHẠM BẢN QUYỀN TRONG SÁCH "CHÍNH TRỊ BÌNH DÂN"



"Chính trị bình dân" của Phạm Đoan Trang được PR rầm rộ như là cuốn sách gối đầu giường của các nhà hoạt động "rận chủ" Việt Nam cả trong và ngoài nước. Nhờ cuốn sách này, Phạm Đoan Trang được đánh giá là một trong các nhà hoạt động dân chủ xuất sắc, "có học", và có phong cách chính trị "phương Tây" nhất trong số các nhà hoạt động của Việt Nam. Thế nhưng, đằng sau màn PR cho cả sản phẩm, tài năng đầy ấn tượng ấy, là một hành vi nghiêm trọng vi phạm bản quyền bài viết trong quá trình tổ chức bản thảo cuốn "Chính trị bình dân". Người tố cáo Đoan Trang chính là bạn đồng nghiệp của cô ta tại Vietnamnet. Sự việc này diễn ra từ cuối năm 2017. 
Kết quả hình ảnh cho nhà báo Đoan Trang, chính trị bình dân

Trong "Chính trị bình dân", Phạm Đoan Trang đã tự ý đưa bài viết "Phụ nữ, phượt hay không phượt" của tác giả An Xinh Trương. Nhà báo An Xinh Trương cho biết cô đã nhắn tin cho Đoan Trang về vấn đề bài viết này nhưng không thấy  Đoan Trang có các phản hồi tích cực. Đây là quan điểm của tác giả An XInh Trương trước hành vi này của Phạm Đoan Trang, những lời của chị nói đã vạch rõ lối tính toán marketing "kiếm fame" của Đoan Trang:

"1, Mình chưa hề nhận được bất cứ 1 lời xin phép nào từ Trang về việc lấy bài in sách! Mình không hề hay biết việc này!
2, Nếu Trang có hỏi, mình sẽ từ chối, bởi rõ ràng chủ đề cuốn sách không liên quan, đây là sự lắp ghép vô duyên trong khâu biên tập.
3, Những ai theo dõi fb mình thì biết, mình khá hài lòng với những gì đang diễn ra tại VN, mình sống tốt, bình yên, không có nhu cầu thay đổi cũng như liên quan đến bất cứ phe phái chính trị nào! Mình tin rằng bất cứ sự thay đổi nào hiện nay cũng chỉ làm tình hình loạn hơn và cuộc sống khó khăn hơn mà thôi!
4, Nếu Trang làm thế này để buộc mình phải PR cho sách của Trang, thì mình nghĩ với tư cách bạn bè, nhờ mình 1 câu, mình thiếu gì cách Pr khéo léo mà không cần in bài mình ahihi ví dụ thế. Còn Trang đã tự ý kéo mình vào , thì mình nghĩ thật ra Trang đâu có coi mình là bạn!
Trang rất thông minh, Trang chọn mình vì mình có ảnh hưởng 1 chút, vì mình ở thị trường VN, và Trang chọn bài không liên quan để nếu mình có be be lên thì mình sẽ an toàn, hơn nữa Trang biết chắc mình sẽ an toàn vì những gì mình đăng trên fb từ trước tới nay đều đã được "ngó đến" và xếp vào loại "vô hại".
Nhưng nói gì nói, mình không chấp nhận sự tính toán này của Trang."


Thế nhưng, Đoan Trang không những không thừa nhận sai về mình mà còn cố bao biện cho hành vi vi phạm bản quyền này bằng cách viện cớ bị "giam lỏng". Chẳng rõ cô ta bị "giam lỏng" bao nhiêu lâu nhưng sau đó vẫn thấy cô ta sòn sòn update facebook, thế nhưng chỉ một tin nhắn gửi đến An Xinh Trương để xin phép theo lối hành xử thông thường cũng không có. Đành rằng đây là bài của An Xinh Trương chia sẻ công khai trên facebook, Đoan Trang có quyền chia sẻ, nhưng chỉ là chia sẻ rộng rãi và phi lợi nhuận thôi. Đằng này cuốn "Chính trị bình dân" được bán treen Amazon cả trong và ngoài nước, vậy thì việc xin phép tác giả mà cô ta lấy bài đăng là cần thiết.



Trước những bao biện này, An Xinh Trương thấy khó chấp nhận và tiếp tục lên tiếng, vạch rõ bộ mặt lừa dối của Đoan Trang trong post được lưu lại trong ảnh dưới đây:
Đáng thương cho phong trào zâm chủ Việt khi thủ lĩnh truyền thông, nhà báo độc lập, cây bút hàng đầu của họ lại hành xử “vô văn hóa” thô thiển trong nghề viết cỡ này. Thử tưởng tượng nêu ở phương Tây, chắc cô nàng này sẽ bị kiện sập tiệm, ô nhục cỡ nào!

Võ Khánh Linh