Sunday, January 17, 2021

Tự do hóa kinh tế và chính trị không phải là thần dược vạn năng

 


Trước thềm Đại hội XIII của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), một số gương mặt trong dư luận “lề trái” đã bình luận rằng nếu muốn phát triển, Việt Nam phải chuyển hẳn sang chủ nghĩa tư bản, bằng cách chấp nhận chế độ dân chủ đa đảng và nền kinh tế hoàn toàn dựa trên các doanh nghiệp tư nhân.

Chẳng hạn, cây bút Quốc Việt viết trên BBC hôm 02/01 như sau: “Cùng nhìn lại lịch sử, bài học Đổi mới tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 6 (năm 1986) thực chất chỉ là trở về với những giá trị cũ (xóa bỏ độc quyền nhà nước và tự do hóa một phần nền kinh tế) khi mô hình chỉ huy bao cấp lâm vào khủng hoảng.  Để đạt được mục tiêu thịnh vượng và chí ít trở thành một cường quốc bậc trung cho xứng đáng với tiềm năng của đất nước, Việt Nam cần thiết phải tiến hành cải cách mạnh mẽ, triệt để, vĩnh viễn không được đi vào vết xe đổ của "cải cách nửa vời". Kinh nghiệm thế giới cho thấy, thịnh vượng sẽ là kết quả sau cùng của chính sách tự do hóa. (…) Trong giai đoạn tăng trưởng thần kỳ của mình, các nền kinh tế Đông Á như Nhật Bản, Hàn Quốc và Đài Loan đều duy trì vai trò dẫn dắt của nhà nước, nhưng dần nới lỏng, chấm dứt sự chi phối và nhường sân chơi cho khu vực tư nhân. Ngay đến những công ty đình đám nhất Trung Quốc hiện nay - vốn tương đồng với Việt Nam về ý thức hệ - như Alibaba, Tencent, … cũng đều là do tư nhân điều hành.”

Thoạt nghe, thông điệp tuyên truyền này có vẻ có lý, vì các doanh nghiệp quốc doanh được quản lý kém đã gây quá nhiều hậu quả cho đất nước, đặc biệt trong giai đoạn 2006-2015.

Tuy nhiên, nếu nhìn lại lịch sử, ta sẽ thấy việc tự do hóa một cách ồ ạt và cẩu thả, trong cả linh vực kinh tế lẫn chính trị, có thể tiềm ẩn nhiều cạm bẫy.

Về mặt kinh tế, quá trình tư nhân hóa một cách ồ ạt của nước Nga dưới thời Yeltsin đã chỉ dẫn đến một cuộc khủng hoảng tài chính và tình trạng bất bình đẳng nghiêm trọng. Nó khiến hầu hết tài sản chảy vào tay các quan chức, còn tiền tiết kiệm của người dân thường thì tan biến do lạm phát. Nhiều khối tài sản quan trọng thậm chí còn bị thao túng bởi người nước ngoài.

Về mặt chính trị, quá trình tự do hóa một cách ồ ạt ở Tunisia, thông qua cuộc Cách mạng Hoa Nhài năm 2011, đã chỉ khiến tiền và quyền lực dồn vào tay các nhóm lợi ích, trong khi người dân thường còn nghèo hơn trước:




Thêm nữa, lời kêu gọi tự do hóa nền kinh tế và chính trị dường như thiếu tính thuyết phục trong thời điểm hiện tại – khi hệ thống dân chủ tư sản đang lâm vào khủng hoảng vì sự bất bình đằng và chủ nghĩa dân túy thời công nghệ thông tin.

VKL

Monday, January 11, 2021

Sau phiên tòa HNBĐL, dự đoán bản án nào dành cho Phạm Đoan Trang?

 

Ngày 05/01 vừa qua, TAND TP Hồ Chí Minh đã tiến hành xét xử sơ thẩm vụ án hình sự “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam” và tuyên phạt mức án các bị cáo trong cái gọi là “Hội Nhà báo độc lập Việt Nam” như sau: Phạm Chí Dũng 15 năm tù, Nguyễn Tường Thụy và Lê Hữu Minh Tuấn 11 năm tù. Ngoài hình phạt tù, các bị cáo còn bị phạt quản chế 3 năm, đồng thời tịch thu toàn bộ số tiền liên quan đến việc phạm tội của các bị cáo.



Bản án trên lập tức gây sốc cho truyền thông và đồng bọn zân chủ. Họ dành đủ ngôn từ “phẫn nộ” nói về phiên tòa cũng như dành đủ thuyết âm mưu rằng Đảng trả thù, Đảng răn đe tiếng nói đối lập trước Đại hội Đảng…

Tuy nhiên, đối chiếu hành vi tuyên truyền chống Nhà nước của nhóm Hội nhà báo độc lập này này không khỏi khiến ta hình dung đến mức án sẽ dành cho Phạm Đoan Trang thời gian tới.

Luận về quá trình phạm tội, bề dày chống phá, Đoan Trang không thua gì Phạm Chí Dũng và Nguyễn Tường Thụy.

Luận về “độ dày” của chứng cứ, Đoan Trang vượt xa Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Minh Tuấn. Bởi không chỉ có hàng chục cuốn sách với nội dung sặc sụa hô hào, cổ súy chống Nhà nước, lật đổ chế độ cùng bút tích, cùng hàng trăm bài trả lời phỏng vấn các đài báo nước ngoài với ngôn từ đậm đặc xuyên tạc, vu cáo, bôi nhọ chống Nhà nước, chế độ.

Luận về độ cực đoan, khả năng giáo dục cải tạo, hẳn Đoan Trang hơn hẳn Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy.

Luận về sự hậu thuẫn tài chính, không biết chứng cứ của công an thu được đến đấu chứ khả năng kiếm tiền nhờ “đấu tranh dân chủ” của Đoan Trang là vô địch.

Bởi vậy, dự rằng, mức án dành cho Đoan Trang chắc chắn chỉ có hơn Phạm Chí Dũng, khả năng ngang ngửa với Trần Huỳnh Duy Thức - kẻ mà bà ta luôn hậm hực vì cho rằng, trình độ chỉ ngang với sinh viên Đại học mà lại được đồng bọn tôn sùng, suy tôn hơn cả bà ta.

 Võ Khánh Linh

Wednesday, December 30, 2020

Vì sao Đại hội Đảng không công khai thông tin nhân sự?

 

Vào dịp Hội nghị TW 13, hay Hội nghị TW 14 mới đây, Ban Chấp hành Trung ương khóa XII của Đảng Cộng sản Việt Nam đã thảo luận về các dự thảo văn kiện, nhân sự, chương trình và quy chế làm việc của Đại hội XIII, sẽ diễn ra trong năm sau. Nhân đó, các tổ chức, cá nhân chống Nhà nước Việt Nam đã tiếp tục dùng nhãn quan của mô hình dân chủ đa đảng để tuyên truyền về Đại hội XIII, để vừa công kích Đảng Cộng sản, vừa phê phán rằng Đại hội thiếu tính công khai, minh bạch, và lấy cớ đó để kích động rằng hơn 90 triệu dân bị gạt ra bên lề, không được quyết định nhân sự, lãnh đạo hay tham gia vào bầu cử trong Đảng -  nơi đang nắm vận mệnh của mình.

Chẳng hạn mới đây, trên BBC, Phạm Quý Thọ tiếp tục công kích rằng dù nêu khẩu hiệu “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra”, Đảng Cộng sản Việt Nam đã không công khai “những thông tin về nhân sự được bàn thảo, giới thiệu, thậm chí biểu quyết…” trong Hội nghị Trung ương 14 Khóa XII. Trước đây, ông Thọ và một số gương mặt trí thức liên quan đến Viện IDS cũ cũng từng đòi nhân sự Đại hội công khai tranh cử.




Trước khi đòi hỏi điều này, hẳn các nhà zân chủ Việt lờ tịt đi rằng tháng 08/2020, ngay trước cuộc bầu cử, Đại hội Toàn quốc của Đảng Cộng hòa Mỹ đã được tổ chức kín, phóng viên không được phép tham gia, không ít dân Mỹ cũng quan tâm, hóng hớt, đồn thổi xung quanh việc nay. Nếu giới zân chủ Việt xem đây là chuyện bình thường và thường lấy Mỹ là mô hình quảng bá cho dân chủ, đa nguyên, đa đảng, thì họ cũng không nên ngạc nhiên khi thấy Đảng Cộng sản Việt Nam không công khai nhiều sinh hoạt quan trọng.

Tiếp đến, quyền giám sát “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” đã được áp dụng với không gian sinh hoạt của Nhà nước Việt Nam. Người dân thông qua các vị Đại biểu Quốc hội, HĐND kiến nghị, giám sát, yêu cầu Chính phủ cung cấp và thảo luận thông tin, thực hiện quyền kiểm tra, giám sát của mình. Còn việc đòi hỏi Đảng Cộng sản từ bỏ các nguyên tắc đã nêu trong Điều lệ của mình, để mở sinh hoạt Đảng cho mọi người dân tham gia, là điều không đúng về mặt lý thuyết và không tưởng về mặt thực tế.

Trong bối cảnh kinh tế, văn hóa, xã hội và địa chính trị của Việt Nam hiện tại, việc tăng số người tham gia xây dựng các quyết định chính trị quan trọng có giúp tăng chất lượng và tính đại diện của quyết định hay không? Giới zân chủ nên nhìn cái cách mà giới dân chửi người Việt tranh cãi về cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vừa qua, rồi thử suy ngẫm để trả lời câu hỏi đó.

Vì sao các thế lực chống phá tập trung bôi nhọ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

 


Không chỉ đến những ngày chuẩn bị Đại hội Đảng vừa qua, Việt tân và các cây viết chống phá Đảng CSVN rất tích cực nhằm vào bôi nhọ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Bất cứ câu nói, câu phát biểu hay sự kiện nào liên quan đến ông Nguyễn Phú Trọng đều bị chúng săm xoi, bóp méo, đánh lạc bản chất.



Chẳng hạn, họ nhai đi nhai lại “thông điệp” rằng, Tổng Bí thư đã không dám công khai tài sản của mình, rồi đơm đặt, dựng chuyện bôi nhọ ông. Tuy nhiên, trong thực tế, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã kê khai tài sản với Quốc hội vào tháng 10/2018, khi được bầu vào vị trí Chủ tịch nước. Sau  khi đọc bản kê khai tài sản của ông Trọng, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc nhận xét: "Bản kê khai cho thấy mức lương của ông không cao, tiền tiết kiệm và tài sản cũng không nhiều. Ngoài căn nhà công vụ theo quy định của Đảng và Nhà nước, ông có hơn 300 m2 đất ở quê do ông bà tổ tiên để lại".

Mới đây, ông Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh rằng, “Nếu để suy thoái mà mất Đảng, mất chế độ là mất tất cả, bao nhiêu thành quả cách mạng sẽ đổ xuống sông, xuống bể” bóp méo công cuộc chống tham nhũng trong Đảng là để diệt trừ phe phái, là để ông Trọng giữ ghế… Ai cũng đều hiểu rõ, ý trên Tổng Bí thư Trọng muốn nói rằng cần giữ Đảng, chứ không nói rằng cần tiếp tục để ông tại chức.

Có thể nói, họ luôn nhắm vào công kích , bôi nhọ cá nhân Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là đang “tham quyền cố vị”, là không muốn rời các chức vụ của mình, đấu tranh chống tham nhũng là để củng cố phe cánh trong Đảng, là xử lý các cá nhân nọ kia cũng đều nhằm mục tiêu này, chứ không thực chất và không có khả năng chống được tham nhũng trừ khi thay đổi thể chế chính trị…

Bằng những thành công to lớn trong cuộc chỉnh đốn Đảng, chống tham nhũng, chiến dịch đốt lò khiến nhân dân và đảng viên dành tín nhiệm đặc biệt cũng như hy vọng ông tiếp tục giữ sức khỏe để làm trong sạch Đảng, giúp Đảng mạnh lên, an ninh giữ vững, kinh tế phát triển, đưa đất nước vượt qua mọi thiên tai địch họa. Thực tiễn thành quả cả về kinh tế, chính trị, đối ngoại, xã hội thời gian qua khiến úy tín Đảng, Nhà nước và cá nhân Tổng bí thư lên rất cao. Dễ hiểu các thế lực chống phá Nhà nước càng điên cuồng chống phá, bôi nhọ cá nhân Tổng Bí thư là rất dễ hiểu.

Đúng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói trong Hội nghị tổng kết công tác chống tham nhũng, kẻ địch càng chống phá, càng xuyên tạc công cuộc chống tham nhũng này càng chứng tỏ ta làm đúng, làm tốt. Sự cay cú, hận thù, dối trá…không thể làm nên chiến thắng. Những kẻ đội lốt đấu tranh dân chủ càng “đấu tranh dân chủ” bằng cách này, càng khiến người dân nhận rõ bản chất và chúng ngày càng cô đơn hơn mà thôi.

Phạm Đoan Trang và những “nhà báo hai mặt”?

 


Mới đây, báo Nhân dân đã có bài viết vạch trần bản chất “hai mặt” của Phạm Đoan Trang và một số kẻ đã, đang là nhà báo nhưng bẻ cong ngòi bút, trở thành công cụ trong tay các tổ chức phản động, chống phá đất nước hoặc bị đồng tiền chi phối.



Bài báo cho biết, tình trạng một số người lợi dụng danh nghĩa nhà báo để làm điều sai trái, cố tình phát ngôn bừa bãi đi ngược quan điểm, đường lối của Ðảng, chủ trương, chính sách và pháp luật của Nhà nước, thậm chí lôi kéo, kích động hành vi chống phá đất nước,… đã gây bức xúc trong dư luận. Bản thân Phạm Đoan Trang có thời gian từng là nhà báo làm việc tại một số cơ quan báo chí, nhưng kể từ khi sa chân vào các hội nhóm chống đối, bị đám tay chân Việt Tân lôi kéo đã dần dần lún sâu, trượt dài để trở thành trường hợp cá biệt, bị dư luận nhận diện, coi là "nhà báo hai mặt".

Bài báo đã cảnh tỉnh những kẻ đã đang làm báo hoặc mạo danh, hoặc tự xưng "nhà báo tự do", "nhà báo độc lập", "nhà báo công dân" mà cái gọi là "hoạt động báo chí của họ" xong bản chất là chuyên sản xuất ra thông tin sai trái, gia tăng mức độ kích động với giọng điệu chống phá vừa hung hãn, vừa táo tợn. Bài báo không nói ra nhưng ta có thể dễ dàng kể ra đó là số cốt cán, cầm đầu Hội Nhà báo độc lập mà 3 kẻ cầm đầu (Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Minh Tuấn) đã bị bắt, sắp đưa ra tòa về hành vi “sản xuất” ra hàng ngàn bài viết nói xấu, xuyên tạc chính quyền, vu khống, dựng chuyện bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước bằng các thông tin đơm đặt, bằng thuyết âm mưu hoang đường, bằng thủ pháp bình luận thời sự…Mới đây nhất là thành viên nhóm Báo Sách, từng là phóng viên tên Trương CHâu Hữu Danh cũng bị xử lý về hành vi lợi dụng quyền tự do cá nhân xâm phạm lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân. Từ lâu dân mạng vô cùng bức xúc trước sự lộng hành của Danh và đồng bọn toàn là phóng viên, nhà báo nhưng hành xử giang hồ, tống tiền, tạo sóng đe dọa các doanh nghiệp.

Bài báo cảnh báo hiện tượng số "nhà báo hai mặt" này không giấu giếm thủ đoạn xấu xa của họ là khi có sự kiện, vấn đề, hiện tượng mới nảy sinh (nhất là các sự kiện, vấn đề, hiện tượng liên quan hạn chế, bất cập, yếu kém tại một số tổ chức cơ sở đảng, công tác cán bộ nói chung, công tác nhân sự nói riêng…) thì lập tức kết bè, bắt tay, cấu kết với nhau để soi mói, bắt bẻ, "bới bèo ra bọ", sử dụng thuyết âm mưu để đưa ra giả thuyết giật gân tác động vào nhận thức cảm tính. Chỉ cần thấy thông tin được coi là "có vấn đề", có biểu hiện tiêu cực, hoặc lãng phí, vi phạm pháp luật,… là số người này khai thác rồi ra sức nhào nặn, cắt ghép, thêm bớt, bôi đen chỉ để đạt mục đích duy nhất là phản ánh sai sự thật, công kích, chống phá Ðảng, Nhà nước và khối đoàn kết dân tộc. Nguy hiểm là dưới những vỏ bọc hợp pháp mà các đối tượng này đang khoác trên người, những thông tin như vậy đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng, khiến không ít người nhẹ dạ cả tin, thiếu trình độ, khả năng thẩm định nội dung thông tin, hình ảnh lại dễ dàng tin theo, nhất là khi thông tin đi kèm với các câu chuyện bịa đặt trắng trợn, các cụm từ giật gân, câu khách, hình ảnh được cắt ghép, chỉnh sửa với dụng ý xấu. Chưa kể, thông tin sai trái, bịa đặt như vậy lặp đi, lặp lại nhiều lần, lan truyền dày đặc trên mạng xã hội sẽ gây hệ lụy lâu dài, nguy cơ ảnh hưởng và tác động xấu đến niềm tin vào lý tưởng xã hội, vai trò lãnh đạo của Ðảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước, gây chia rẽ, ảnh hưởng tới khối đoàn kết toàn dân. Nếu bị động và tiếp nhận thiếu tỉnh táo, có người sẽ tin theo rồi đưa ra phát ngôn, thực hiện hành vi sai trái, vi phạm pháp luật; thậm chí còn kích động, lôi kéo người khác làm điều sai trái.

Trong thời đại thông tin bùng nổ này, mong rằng báo chí cần tăng cường cảnh báo, vạch trần thủ đoạn của những “nhà báo hai mặt” này để dân chúng cảnh giác, không bị lợi dụng. Đồng thời, mong rằng các cơ quan quản lý báo chí, Hội Nhà báo Việt Nam tăng cường quản lý, siết chặt và xử lý nghiêm minh các nhà báo có biểu hiện “chệch hướng”, “hai mặt”, không để chúng thành KOLs thao túng dư luận, lòe bíp quần chúng, gây nhiễu loạn xã hội.

 

Tuesday, December 29, 2020

Nhân phiên xử Trần Đức Thạch, nhìn lại các mối đe dọa mà HAEDC đem đến cho an ninh quốc gia

 


Ngày 15/12/2020, phiên xử sơ thẩm Trần Đức Thạch (thành viên tổ chức chống Cộng Hội Anh em Dân chủ) đã diễn ra ở TAND tỉnh Nghệ An. Kết thúc phiên tòa, Thạch lĩnh án 12 năm tù giam, 3 năm quản chế về tội "Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân", và không kháng cáo.

Theo hồ sơ vụ án, từ tháng 03/2013, Trần Đức Thạch cùng Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Bắc Truyển khởi xướng, thành lập tổ chức, xây dựng cương lĩnh, điều lệ, quy chế hoạt động và chỉ đạo, điều hành hoạt động của tổ chức "Hội anh em dân chủ". Tổ chức này có cơ cấu tổ chức chặt chẽ, chiến lược đối nội, đối ngoại, lợi dụng việc đấu tranh cho "dân chủ, nhân quyền", "xã hội dân sự" để che giấu mục đích hoạt động chống chính quyền; liên kết với các tổ chức bất hợp pháp trong nước và nước ngoài với mục đích khi lực lượng đủ mạnh, chờ thời điểm phù hợp sẽ công khai hoạt động, đối đầu chính quyền, thay đổi thể chế chính trị tại Việt Nam, tiến tới lật đổ chính quyền nhân dân. Năm 2015, khi công an điều tra, truy tố một số thành viên chủ chốt của Hội Anh em Dân chủ, Trần Đức Thạch thừa nhận hành vi tham gia tổ chức và cam kết chấm dứt mọi hoạt động chống Nhà nước Việt Nam, nên không bị bắt giữ như 4 sáng lập viên còn lại. Tuy nhiên, do tiếp tục tái phạm bằng nhiều bài viết chống Nhà nước Việt Nam, ông Thạch đã bị bắt giữ vào tháng 04/2020, và truy tố với tội danh như vừa đề cập.

Nhân diễn biến này, các luật sư bào chữa, thành viên Hội Anh em Dân chủ và đảng Việt Tân đã tuyên truyền về Thạch theo 3 hướng.

Thứ nhất, họ nói rằng tòa kết án oan, không có bằng chứng.

Thứ hai, họ nói rằng ông Thạch đã cao tuổi, bản án tòa tuyên quá nặng, “dã man”.

Thứ ba, họ ca ngợi, xây dựng hình tượng cho ông Thạch và công kích Nhà nước bằng những phát ngôn của ông trước phiên tòa, như:

"Với sự minh triết của người dân xứ Nghệ, tôi xác định phiên tòa này là những nốt nhạc cuối của bản hùng ca, bi tráng của cuộc đời tôi. Nó sẽ không kết thúc tại đây mà nó nó sẽ ngân nga mãi theo thời gian, theo dòng chảy lịch sử của người dân nước Việt, của những người yêu và hy sinh cho sự công chính."

"Tôi rất tự hào vì được cùng anh chị em dấn thân cho sự nghiệp dân chủ của Việt Nam và sự nghiệp chống Trung Quốc thao túng, xâm lược Việt Nam. Tôi vinh dự là người dân xứ Nghệ, người dân nước Việt Nam. Dấn thân vì dân chủ không phải là tội."

Sau khi xem xét vụ việc, chúng tôi xin đưa ra 2 ý kiến:

Thứ nhất, không thể nói rằng ông Thạch bị kết án mà không có bằng chứng, hoặc các hoạt động của ông Thạch không ảnh hưởng đến an ninh chính trị của Việt Nam. Từ khi tổ chức Hội Anh em Dân chủ (HAEDC) được thành lập vào năm 2013 đến nay, cả ông Thạch lẫn hội này đều thừa nhận rằng ông là thành viên sáng lập của hội. Trong khi đó, HAEDC được đồng sáng lập bởi Ủy viên Việt Tân Hà Đông Xuyến, và Việt Tân là một tổ chức công khai đặt mục đích lật đổ Nhà nước Việt Nam. Năm 2017, nhân vụ nhà máy thép Formosa xả thải gây bức xúc dư luận, đảng Việt Tân và HAEDC đã phối hợp tổ chức một số cuộc biểu tình, bạo động ở miền Trung Việt Nam, trong đó họ đập phá trụ sở cơ quan Nhà nước và chặn đường Quốc lộ.

Nguyễn Văn Đài, người đứng đầu HAEDC, cũng không giấu thái độ cực đoan, phá hoại của mình. Đầu năm 2020, nhân dịch COVID-19 bùng phát ở Việt Nam, Đài từng kêu gọi người Việt tích trữ nhu yếu phẩm, rút tiền khỏi ngân hàng để mua ngoại tệ, nhằm đẩy Việt Nam vào khủng hoảng kinh tế, tạo thời cơ để lật đổ chế độ:





Thứ hai, về vấn đề “chống Trung Quốc”, chính Nhà nước Việt Nam mới là lực lượng đang có cả quyết tâm, năng lực lẫn hành động cụ thể để bảo vệ đất nước trước nguy cơ ngoại xâm. HAEDC, một tổ chức luôn nhăm nhe đẩy Việt Nam vào tình trạng bất ổn để tạo điều kiện cho ngoại bang xâm nhập, không có tư cách mượn ngọn cờ độc lập để chống Nhà nước.

 

Donald Trump và đạo đức của các nhà dân chửi

 


Cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ đã làm lộ rõ hơn bao giờ hết những bê bối đạo đức của giới dân chửi Việt Nam. Ông Trump quả là một phép màu, khi khiến những gương mặt chống Cộng ghét nhau còn hơn ghét Cộng sản. Nhờ đó, họ đã cho chúng ta biết nhiều góc khuất của phong trào dân chửi, vốn từng được giấu kỹ dưới tấm áo dệt bằng sự im lặng và những mỹ từ về nhân quyền.

Từ chuyện Nguyễn Đình Thắng lộ bản chất cơ hội chính trị, gió chiều nào che chiều ấy:







Đến chuyện luật sư Lê Luân cố tình cắt ghép ảnh để tung tin giả:



 Rồi sự mê tín dị đoan của Lê Dũng Vova:



Và chuyện nhà báo Hoàng Hải Vân văng tục, miệt thị những chánh án không xử theo ý mình thích:



Trên hết, là những gương mặt vô danh đang âm thầm chuẩn bị đảo chính bạo động, để đưa lãnh tụ Trump lên ngôi:



Những nhân cách vừa kể sẽ đem lại một tương lai tươi sáng cho Việt Nam, hay đang đe dọa an ninh chính trị của Việt Nam? Việc này bạn hãy tự suy xét.