Sunday, August 2, 2015

Nguyễn Văn Hải Điếu Cày và con đường trở thành công dân Mỹ





Ngày 23/7/2015, tờ Orange County Register loan báo cựu chiến binh chống Mỹ Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chính thức định cư tại quận Cam, Hoa Kỳ, sau khi công khai là thành viên Việt Tân, quy thuận và thừa nhận cờ vàng 3 sọc là “chính nghĩa quốc gia”. Vậy con đường nào khiến một cựu chiến binh Sư đoàn 3 Sao vàng anh hùng chống Mỹ ngụy nay trở thành công dân Mỹ, gia nhập “ngụy”?

TỪ MỘT CỰU CHIẾN BINH

Từ bài viết của blogger Mẹ Nấm Gấu có tiêu đề Blogger Điếu Cày Anh là ai tiết lộ, ông này từng đi bộ đội thời kỳ chiến tranh chống Mỹ ngụy và tham gia chiến đấu ở Sư đoàn 3 Sao Vàng.
Nguyễn Văn Hải sinh ngày 23/9/1952, quê quán ở Hải H­ưng, trú tại 57/3-4 Phạm Ngọc Thạch, phường 6, quận 3, TP Hồ Chí Minh. Ông Nguyễn Văn Hải có cha tên Nguyễn Văn Duy, mẹ tên Trần Thị Huệ, vợ: Dương Thị Tân, sinh năm 1958,  nay đã ly dị, các con là Nguyễn Thị Thu H­ương, Nguyễn Trí Dũng.

Tròn 18 tuổi (từ 1971-1976), Nguyễn Văn Hải tham gia quân đội, chiến đấu trong sư đoàn được vinh danh là một trong số đơn vị chủ lực trong chiến tranh chống Mỹ, được thành lập ngày 2/9/1965 tại khu rừng Bà Bơi, xã Ân Nghĩa, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định. Trước khi ông Hải tham gia đơn vị này, đây đã được xem là đơn vị có bề dày thành tích tiêu diệt Mỹ, ngụy (http://reds.vn/index.php/lich-su/duoi-anh-sao-vang/4479-chien-cong-dau-tien-su-doan-3-sao-vang) với nhiều chiến công hiển hách. Thời điểm ông Hải tại ngũ từ năm 1971 đến 1976 thì diễn biến chiến đấu của sư đoàn được tổng kết như sau: 

“Ngày 29 tháng 6 năm 1971, Quân khu 5 quyết định thành lập lại Sư đoàn 3. Thành phần gồm các Trung đoàn 2, 12, 21 và các tiểu đoàn pháo cối, cao xạ, công binh.
Tháng 4 năm 1972, Sư đoàn 3 là lực lượng chính của Quân khu 5 trong chiến dịch Bắc Bình Định (ngày 9 tháng 4 đến ngày 3 tháng 5 năm 1972) nhằm vào 3 huyện Hoài Ân, Hoài Nhơn, Phù Mỹ, riêng trung đoàn 12 làm nhiệm vụ cắt đứt đường 19 lên Bắc Tây Nguyên.
Từ ngày 16 tháng 7 năm 1972, Sư đoàn chiến đấu bảo vệ Hoài Ân trước sự phản kích của Quân lực Việt Nam Cộng hoà, kéo dài cho đến khi Hiệp định Paris kí kết ngày 28 tháng 1 năm 1973 mới kết thúc.
Cuối tháng 6 năm 1973, Quân khu 5 giải thể Trung đoàn 21 và điều Trung đoàn 141 (Sư đoàn 2) về đứng trong đội hình Sư đoàn 3.
Năm 1974, Sư đoàn được tăng cường Trung đoàn pháo binh 68 trong biên chế.
Tháng 3 năm 1975, Sư đoàn 3 cắt Đường 19 và tiến công tiêu diệt Sư đoàn 22 của Việt Nam Cộng hoà ở Bình Định, chiếm thị xã Quy Nhơn.
Tháng 4 năm 1975, Sư đoàn 3 được tăng cường cho Quân đoàn 2 thành cánh quân Duyên Hải tiến công trong hành tiến dọc theo Đường số 1. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, sư đoàn tiến công đánh chiếm Vũng Tàu.
Tháng 6 năm 1976, Sư đoàn được điều ra phía Bắc trực thuộc Quân khu 3, vừa làm nhiệm vụ xây dựng kinh tế vừa làm nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu”

 Nguồn: https://vi.wikipedia.org/wiki/S%C6%B0_%C4%91o%C3%A0n_3,_Qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%99i_Nh%C3%A2n_d%C3%A2n_Vi%E1%BB%87t_Nam
https://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BA%B7t_tr%E1%BA%ADn_T%C3%A2y_Nguy%C3%AAn_v%C3%A0_B%E1%BA%AFc_B%C3%ACnh_%C4%90%E1%BB%8Bnh_n%C4%83m_1972

Như vậy ông Hải chủ yếu chiến đấu ở địa bàn Bắc Bình Định mà có vai trò quan trọng đối với chiến cục ở miền trung năm 1972, trấn giữ điểm nối hiểm yếu giữa vùng chiến thuật I của QLVNCH với các vùng chiến thuật khác, trực tiếp chiến đấu dai dẳng từ năm 1972 tới khi giải phóng với Sư đoàn bộ binh 22 - là 1 trong 2 đơn vị chủ lực quân trực thuộc Quân đoàn II & Quân khu 2 của Quân lực VNCH đóng tại Bắc Bình Định, đã bị Sư đoàn 3 anh hùng của ông Hải đánh cho tan tác với tổn thất gần như tan rã phải lập mới lại (Mời đọc https://vi.wikipedia.org/wiki/S%C6%B0_%C4%91o%C3%A0n_22_B%E1%BB%99_binh_Qu%C3%A2n_l%E1%BB%B1c_Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a )

Sau giải phóng, ông Hải làm thợ sửa chữa điện tử, chủ cửa hàng Video Camera Hoàng Hải, quận 3, TP Hồ Chí Minh. Nhờ giỏi về buôn bán bất động sản nên ông Hải có kinh tế khá giả, nhiều nhà cho thuê. Đến năm 2006, ông bắt đầu “đổi chiều” sang hàng ngũ “địch” và chính thức ghi tên trong làng “đấu tranh dân chủ” cùng với tù đày và “danh tiếng”.

Tuy nhiên, bàn về tinh thần chiến đấu trong quân ngũ của ông Hải, có một fb cho biết: “Thu Hoàng Lão nghĩ là bà con mình cũng không nên khắt khe với Điếu Cày làm gì, đừng trách hắn nhổ liếm! Bởi lẽ, Điếu Cày thực chất chỉ là một tên lẻo mép, có lối sống thuộc dạng ma cô. Việc hắn nói và hắn làm luôn luôn bất nhất. Ngày hắn được phục viên về quê, ngồi đâu, đi đâu hắn cũng kể công và khoe khoang thành tích chiến đấu của hắn. Nào là hắn lập được nhiều chiến công, hắn bắn chết nhiều tên lính Mỹ, Ngụy. Hắn huyênh hoang về thành tích bắn bỏ nhiều tù binh Mỹ. Một số anh em cùng đơn vị chiến đấu với hắn biết rất rõ về hắn. Họ nói trong chiến đấu hắn thuộc loại nhát, không dám ngóc đầu dậy, toàn bắn bừa vào phía đối phương không cần ngắm. Còn chuyện hắn khoe bắn nhiều Mỹ , Ngụy là có, nhưng không phải trong chiến đấu, mà là khi ta bắt được một số lính Ngụy trong đó có một 2 lính Mỹ. Cấp trên bảo hắn dẫn giải vể phía sau giao cho bộ phận quản lý tù binh, nhưng chỉ dẫn đi được khoảng 200m, hắn đã ra tay bắn chết số tù binh này để khỏi phải dẫn đi vì hắn sợ. Sau cú này hắn bị kỉ luật vì vi phạm chính sách tù hàng binh. Trong thời bình, hắn nghĩ, hắn là người có thành tích chiến đấu nên luôn làm ăn gian dối và trốn thuế. Khi bị phát hiện và truy thu thuế hăn tỏ ra bất mản với chính quyền. Con người hắn là vậy.Nay hắn sang Mỹ định cư là thỏa mãn lắm rồi, chính phũ Mỹ đã bị hắn lừa rồi”.

Nếu những thông tin mà fb kia cung cấp là đúng, thì xem ra với bản chất này, dễ hiểu vì sao Hải Điếu Cày dám “phản bội” lại đồng đội, lý tưởng, quyền lợi dân tộc chạy theo những kẻ thù mà mình và đồng đội từng đổ xương máu chiến đấu.

CON ĐƯỜNG PHẢN BỘI ĐỒNG ĐỘI…

Năm năm tham gia quân ngũ trong đơn vị anh hùng vào giai đoạn nóng bỏng nhất là Giải phóng miền Nam, không thể nói ông Hải “vô cảm” trước chiến thắng dân tộc, tội ác Mỹ ngụy cũng như sự hy sinh của đồng đội ông ta.

Từ khi bắt đầu cùng nhóm bạn khởi xướng CLB Nhà báo tự do trái phép (chính quyền không đồng ý) là con đường đầy tiền án, tiền sự của ông ta. Tháng 12/2006, ông Hải đã bị Công an Bến Thành xử phạt hành chính về hành vi xúc phạm nhân phẩm, danh dự người khác, gây rối trật tự công cộng. Tháng 1/2008 tiếp tục bị xử phạt hành chính về hành vi tụ tập đông người trái phép trước Nhà hát TP Hồ Chí Minh trong sự kiện biểu tình phản đối rước đuốc olympic qua TPHCM. Càng về sau, ông Hải càng thể hiện cách thức đấu tranh đầy tính chất cay cú, thù hận và cực đoan nên bị chính quyền quản lý khắt khe. Đầu năm 2008, ông Hải cùng 10 người khác tham gia khóa huấn luyện đấu tranh lật đổ theo phương thức bất bạo động do Việt Tân tổ chức ở Thái Lan, chính thức đánh dấu mối quan hệ và hoạt động gắn bó với Việt Tân của ông này.

Cáo Trạng vụ án CLB Nhà báo tự do cho thấy, từ cuối năm 2007 ông Hải cùng ông nhà báo Lê Xuân Lập lập ra CLB Nhà báo tự do, sau đó mâu thuẫn cách thức hoạt động, ông Hải đã đá phăng ông Lập ra khỏi nhóm, chiếm quyền điều hành, thâu nạp thêm đệ tử điều hành CLB này, liên kết với phần tử phản động lưu vong trong Đảng Nhân dân hành động, nhận tài trợ để lập, điều hành trang tin của CLB Nhà báo tự do cùng với Nguyễn Tiến Trung và lâu la, viết bài ngày càng cực đoan, cầm đầu tổ chức các cuộc biểu tình trái phép, gây rối trật tự tại tp Hồ Chí Minh núp dưới danh nghĩa chống Trung Quốc.

Do bị điều tra về hành vi gian lận thuế giá trị hơn 400 triệu trong việc cho thuê hai ngôi nhà hàng chục năm, dù lẩn trốn vẫn bị bắt, xử tù do tính chất nghiêm trọng kéo dài và mức hậu quả khủng của hành vi. Năm 2008, trải qua hai phiên toà sơ thẩm và phúc thẩm, ông Hải bị tuyên án 2 năm 6 tháng tù về tội danh “Trốn thuế”. Đầu năm 2011, ông này tiếp tục cùng các đệ tử trong CLB Nhà báo tự do bị truy tố và xử tù về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước VN” do hành vi viết bài, gây rối trật tự, câu kết với phản động lưu vong lập hội trái phép chống Nhà nước và tham gia khóa huấn luyện chống Nhà nước của Việt tân.

Ngay trên con đường phạm tội của mình, ông Hải Điếu Cày đã chứng tỏ, bản chất lật lọng, phản lại đồng bọn, không phải là người công dân lương thiện (chiếm quyền điều hành hội, trốn thuế có hệ thống, chiêu trò và tinh vi…). Khi bị bắt giữ, cùng vợ cũ bày ra nhiều chiêu trò lừa đảo như tuyệt thực cơm tù, ăn cơm nhà, mất tay…nhằm thu hút truyền thông và vận động chính giới nước ngoài can thiệp.

Ngay khi được ra tù, ông này “lẳng lặng” không báo với vợ con, chấp nhận mọi đề nghị đổi chác giữa chính quyền Việt và Mỹ để “thoát tù” cũng như vội vã rời nhà tù theo cách thức “khó hiểu” (trái ngược hẳn với Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thủy và những người ra đi tương tự trước đó đều liên hệ chặt chẽ với gia đình, chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi rời nhà tù sang Mỹ). Sau này thiên hạ và bà vợ cũ Dương Thị Tân mới ngỡ ngàng hiểu ra rằng, ông này vội vàng sổ lồng sang Mỹ đoàn tụ với người tình cũ, bỏ mặc vợ cũ và con trai nhiều năm kiên trì đấu tranh, vận động cho ông ta ra khỏi tù, thậm chí khi chưa bị dư luận tố giác, ông này vẫn trơ tráo bày tỏ tình thương nhớ, ghi ơn vợ cũ và gia đình ở Việt trong khi đang hạnh phúc với cô bồ!

Đấu tranh mãi trong nước, thừa hiểu thực lực thành phần chống đối trong và ngoài nước thế nào, nhưng trước đông đảo đám Cờ vàng hận thù cực đoan, ông ta nổ tung trời với lời hứa trơ trẽn, “Sẽ đưa bà con trở về đất nước trong 3 năm nữa” khiến cộng đồng cờ vàng sung sướng hô hào ông ta như vị minh chủ do ông trời ban xuống dẫn dắt đoàn quân thất trận dưới nòng súng của chính ông ta và đồng đội ông ta “vinh quang” trở về cố quốc.

Bản chất lươn lẹo, gian trá thể hiện rõ nhất là việc ông ta vừa đặt chân đến sân bay Mỹ đã vội “nhổ” vào mặt Bộ Ngoại giao Mỹ với ý đồ kết tội họ đã cùng chính phủ Việt Nam đã đẩy ông ta ra khỏi nhà tù và Việt Nam, khiến ông ta không còn lựa chọn nào khác ngoài bắt buộc chọn đi định cư ở Canada (nhưng lại quá cảnh qua Mỹ), khiến phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ phải trần tình trước báo giới rằng, ông ta tự nguyện đi Mỹ (chứ Mỹ không ép được ông ra đi) và trở thành cuộc đôi co truyền thông thô thiển. Thậm chí ông Hải còn đòi kiện Mỹ, kiện cả chính quyền Việt Nam ra tòa quốc tế. Nhưng nay, ông ta lại không chịu đi Canada như cam kết với Mỹ trong tù mà ăn vạ luôn ở Mỹ, rồi sau 6 tháng đã chính thức trở thành công dân Mỹ cùng hàng ngũ chống cộng với cờ vàng Việt Tân.

Nhận xét về bản chất qua tướng học, fb Bảo Bảo cho rằng: “…Nhìn mặt hắn, như các Cụ nói, những người có khuôn mặt như vậy là người không thể tốt được; nếu là bạn, hắn sẵn sàng Đâm sau lưng; nếu là Hàng xóm, hắn sẵn sàng dùng quỷ kế hãm hại; nếu là học trò, hắn sẵn sàng làm như Hoàng sào - giết thầy lấy danh; nếu là Thủ trưởng, hắn ăn cả tã lót của con cấp dưới; nếu là Chồng, hắn sẽ hành hạ vợ đến mất trí nhớ; Nếu là Cha, hắn sẵn sàng Chó cắn chìa con ra cho cắn. Đời tay này nếu sang Mỹ, hắn sẽ lừa bà con nhẹ dạ, khi sau hắn sẽ trở thành Nguỵ Diên chống lại chính bà con cho mà xem.. Hãy nhớ lấy lời tôi. Bảo Bảo”

KẾT CỤC

Từ một kẻ “đấu tranh dân chủ” ít tên tuổi, chẳng nội trội gì trong nước, đi tù thì nhờ bà vợ lanh lợi, gian giảo đã ngoạn mục đưa ông ta thành “anh hùng chống cộng” và ra khỏi tù đến Mỹ. 

Tưởng đến Mỹ như một “anh hùng chống cộng” thì nay xẹp lép, trở thành nhân sự đánh thuê cho Việt tân, đánh võ mồm trên không gian ảo, bị hố trong vụ từ chối Cờ vàng, rồi lại thỗn mặt vì bị cưỡng chế quàng cờ vàng, rồi cũng buộc phải tự nguyện vinh danh, ca tụng lá cờ và cái quân lực mang tên VNCH mà ông ta và đồng đội cùng nhân dân đánh cho không còn manh giáp. Dễ hiểu tại sao đám cờ vàng sau phút tưng bừng chào đón vị “minh chủ” của mình đã nhận ra thực tế phũ phàng của con người chưa tẩy sạch tâm lý “kỳ thị”, “coi thường” cờ vàng trong tiềm thức nên quay sang vùi dập ông ta không thương tiếc!

Nguyễn Văn Hải có trách thì nên trách ông trời đã chơi xỏ kẻ mưu mô gian hùng như ông ta. Người tính không bằng trời tính, nên giờ ông ta dù muốn hay không, chỉ là lính đánh thuê cho gách xiếc Việt tân – kẻ chuyên lừa phỉnh, không từ thủ đoạn nào để “thí tốt” đám đồng bọn trong nước của ông ta, lừa bà con kiều bào kiếm tiền nuôi mộng “cách mạng vịt tiềm”. Không chóng thì chày, Điếu Cày rơi vào số phận của hàng chục “anh hùng chống cộng” từng lưu vong trước ông ta, từng là “tượng đài” của “phong trào dân chủ” nhưng chết tắc tử sau vài năm “sát cánh” cùng cờ vàng. Gương Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương…trong nước thì khí thế ra sao, giờ toàn bị úp nón cối “cộng sản cài cắm”, “cộng sản lòi”, “việt gian”, “việt cộng”… loạn đao pháp, đến mức “tệ liệt” tinh thần kháng cộng.

Con đường đến với “thiên đường tự do” nước Mỹ của Nguyễn Văn Hải những tưởng đầy mật ngọt, thuận buồm xuôi gió nhưng hóa ra rất là đắng lòng với ông ta và bà vợ tháo vát Dương Thị Tân!
 Võ Khánh Linh

Saturday, July 25, 2015

Về cái gọi là chiến dịch "We are one"



Khởi đầu năm 2015 với điểm chấm phá hiếm hoi của phong trào rận chủ Việt được biết đến với “chiến dịch” Vận động nhân quyền, tự do, dân chủ cho Việt Nam năm 2015 cùng khẩu hiệu “We are one” (chúng ta là một). Gọi là "chiến dịch" như lời tuyên bố vận động phát đi từ trang Dân Làm Báo, Vũ Đông Hà và đội quân Mạng lưới blogger Việt Nam đặt nhiều kỳ vọng vào chiêu bài này nhằm vực dậy phong trào rận chủ trong nước vốn rệu rã và phân tán trong thời gian qua. Nhìn vào khẩu hiệu “We are one” chúng ta phần nào thấy được phong trào rận chủ Việt đang muốn đoàn kết tất cả các thành phần với mục tiêu dùng nhân quyền làm công cụ chung đi kiếm một chút bố thí “tài chính” từ các thế lực thù địch bên ngoài. Vì vậy, ngay từ ban đầu quyết tâm của chiến dịch đã được đẩy lên rất cao.


Nhìn tổng thể, chiến dịch “We are one” này với các bước đi lẻ tẻ được trộn hổ lốn vào để mỗi nhóm có thể tự xào nấu cho mình theo cách thức mình thích, như: kêu gọi mọi người ký tên vận động vì nhân quyền; mỗi nhóm chọn một gương mặt “tù nhân lương tâm” để đấu tranh rồi thắp nến, tuyệt thực toàn cầu để ủng hộ các tù nhân lương tâm; gặp gỡ chính giới các nước đề nghị nêu cao yếu tố nhân quyền khi giao thương - hợp tác với chính phủ Việt Nam, trên cơ sở đó kêu gọi, kích động người dân trong và ngoài nước xuống đường biểu tình đòi tự do dân chủ cho Việt Nam… Tất cả đã thể hiện rõ bản chất của việc dùng chiêu bài “dân chủ, nhân quyền” nhằm chống Việt Nam.


Màn kịch đầu tiên là phát ra thư kêu gọi ký tên gửi Hội đồng nhân quyền LHQ với mấy chục tổ chức và hơn 100 cá nhân ký tên khởi xướng, mục tiêu sưu tầm đủ 100.000 chữ ký bằng cách đăng nhập vào trang web www.nhanquyen2015.net. Khi đã đủ 100.000 chữ ký, những người đứng đầu phong trào này kêu gọi những người đã ký ủng hộ, rời bỏ bàn phím, xuống đường biểu tình đòi tự do, dân chủ cho Việt Nam! Thùng rỗng kêu to, thực ra, tên hội thì nhiều nhưng hội viên thì cũng chỉ có một số người đó. Việt Tân cũng mạnh với các dàn diễn viên, MC trẻ đẹp đi khắp Mỹ, Úc, Âu để vận động từ cụ già cho tới em trẻ đa chủng tộc cũng ký tên cho …nền dân chủ Việt. Ấy vậy, màn kịch công phu này đã thất bại hoàn toàn với chỉ lèo tèo hơn 3 chục ngàn chữ ký. Với cách thức ký tên giản đơn với một email có thể tạo ra một chữ ký thì không ai tin được bao nhiêu % chữ ký đó là thật, bao nhiêu % là ảo do một bàn tay với một bàn phím có thể làm ra cả trăm, ngàn email ảo nhằm gỡ gạc một chút cho danh dự của cái gọi là “We are one” không bị phá sản.
(Xem bài phơi bày trò ký tên ảo này : LOA PHƯỜNG : Trò hề ký tên ủng hộ Chiến dịch Nhân quyền)


Sau thất bại đầu tiên, màn kịch tiếp theo được “We are one” đưa ra với tiêu đề: tuyệt thực toàn cầu để ủng hộ tù nhân lương tâm. Chúng sản xuất ra hàng chục page hô hào Tổng tuyệt thực các nơi thế giới, sau cùng chốt được 15 nước tham gia, nhưng kết lại hình ảnh biểu dương của cờ vàng hải ngoại thật lèo tèo, rặt toàn các nhúm Việt tân trình diễn tranh ảnh (Xem tại link https://www.facebook.com/tongtuyetthuc1?fref=ts )
 
Trong nước nghe thảm không kém gì khi hô hào, mời gọi người đăng ký tuyệt thực từ ngày 3/7 mà hơn 3 tuần sau đem ra trình diễn vẫn là các gương mặt quá đỗi thân quen với các thương hiệu từng tạo dựng như biểu tình viên, người bảo vệ nhân quyền, dân oan viên… “lê la hết chiếu nọ tới chiếu kia”. Người được giao làm đầu mối tổ chức, điều phối dàn tuyệt thực ở Hà Nội là fb Dao Thu than thở vì sự cô đơn và dưng dưng của đồng bọn và xã hội với “lý tưởng tranh đấu” của cô (https://www.facebook.com/DonghanhvoiNoU/photos/a.1385156688371743.1073741827.1385154778371934/1514592785428132/?type=1&theater).

Bình luận về diễn biến sau một ngày tuyệt thực, Nguyễn Chí Đức chán nản khi đến điểm hẹn ở cổng công viên Bách Thảo từ sáng sớm đến trưa mà tịnh không có bóng người. Lẻ tẻ các các nhóm đăng ảnh, hóa ra họ thay vì chọn “tuyệt thực tại gia” như trước đây thì “chọn bạn” rồi kéo đến vùng hoang sơ, vắng vẻ xa tít ngoại thành Hà Nội để “tuyệt thực” và vui vẻ với ba lô căng đầy đồ không khác gì chuyến picnic, dã ngoại.
Về cách thức tuyệt thực thì facebook Hoàng Lê Vũ cho biết: “các zận tổ chức "tuyệt thực" không khác gì Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực trong tù (kiên quyết không ăn khẩu phần ăn hàng ngày của phạm nhân, nhưng vẫn ăn những thứ gia đình tắc tế như bánh kẹo, sữa...) hoặc như Trương Minh Tam "tuyệt thực" trong trại giam (chỉ bỏ ăn ngày thứ hai trong tuần còn các ngày khác vẫn xơi căng rốn)... Còn các zận rủ nhau trước khi đi "tuyệt thực" hãy cùng nhau ăn thật nhiều, thật no và ăn những thứ no lâu như trứng vịt lộn, xôi... để có sức chịu đựng đến tối về nhà lại ăn, sáng ngày 26/7 lại tiếp tục như vậy. Xin thưa, nếu "tuyệt thực" như các zận thì tôi có thể "tuyệt thực" cả đời mà vẫn....sống khoẻ. Quy mô cuộc "tuyệt thực" thì thể hiện rõ thực "hùng hậu" của lực lượng dân chủ trong nước hiện nay, chỉ có một vài nhóm nhỏ vài ba người, quá lắm cũng được hơn chục người tham gia và đều ở các địa điểm cách xa trung tâm, thậm chí có người "tuyệt thực tại gia" chụp ảnh tung lên mạng....”.



Hoàng Lê Vũ's photo.Hoàng Lê Vũ's photo.

  
Hoàng Lê Vũ's photo. 
















 


 Đồng thời, bình luận về lý do và động cơ của những kẻ tham gia tuyệt thực quen nhẵn mặt này, facebook trên cũng cho rằng: “Thế thì các zận kêu gọi và hưởng ứng cuộc "Tổng tuyệt thực toàn cầu" do bọn phản động lưu vong khởi xướng nhằm mục đích gì ? Xin thưa, sau các sự kiện chính trị nhạy cảm mà các zận lợi dụng kêu gọi tụ tập đông người biểu tình, tuần hành gây rối trật tự trên địa bàn thành phố và bị các lực lượng chức năng ngăn chặn, xử lý, trong đó sự kiện phản đối chính quyền thay thế cây xanh là sự kiện cuối cùng và đã cách đây hàng tháng rồi không tổ chức được hoạt động gì để báo công với các tổ chức phản động lưu vong bên ngoài. Chẳng lẽ suốt ngày bám đuôi, mua bán, nấu nướng, cung cấp đồ ăn, nước uống phục vụ các bà khiếu kiện ở các địa phương về Hà Nội hơn cả phục vụ cha mẹ mình, vừa mệt người, vừa tốn tiền. Đành rằng các zận có "lao tâm khổ tứ" như vậy thì số người khiếu kiện mới tham gia và nhiệt tình quấy rối trong các hoạt động do các zận tổ chức (việc này các zận chẳng dại gì làm, nhỡ bị bắt, đi tù thì toi à, chỉ đứng sau giật dây thôi). Do đó để có tiền ăn chơi, duy trì các hoạt động buộc các zận phải nghĩ, tổ chức các hình thức hoạt động, trong đó hưởng ứng lời kêu gọi của bọn phản động lưu vong tổ chức cuộc "Tổng tuyệt thực" để ghi hình, chụp ảnh tung lên các trang mạng cho các thày bên ngoài biết ở trong nước vẫn còn tồn tại nhiều zận, hoạt động rất "hiệu quả" liệu mà trả công cho xứng đáng; nếu các zận không hoạt động thì lấy gì đổ vào mồm ? Thông qua hình ảnh cuộc "Tổng tuyệt thực" sáng nay thì thấy lực lượng dâm chủ ngày càng chia rẽ, nhiều người có tư tưởng dân chủ thật sự cũng đã nản, không còn nhiệt huyết như trước vì những người như họ thì ít, những người tham gia vì mục đích "đục nước béo cò", "kiếm trác" thì nhiều....” (Xem link https://www.facebook.com/hoang.levu.908/posts/455360597975581 ).
Chế giễu đám zân chủ học đòi các nhà đấu tranh cách mạng Việt Nam từng tuyệt thực trong tù bày tỏ ý chí đấu tranh “trong bối cảnh bị tra khảo gay gắt, bị giam trong hầm tối của nhà tù thực dân”, blog Giai điệu tổ quốc tôi bình phẩm:
Sau nhiều lần đấu tranh thất bại, các Rận Chủ cũng bắt chước các nhà hoạt động Cách mạng thời đầu thế kỷ 20, cũng tuyệt thực. Nhưng lần này không phải tuyệt thực trong tù, cũng không phải bị ép cung tra khảo, mà tuyệt thực trong phòng máy lạnh, có các em gái vỗ về chăm sóc (có tên gọi là Tuyệt thực tại gia). Ngoài ra không thấy có đấu tranh tâm lý gì, ai cũng hồ hởi chụp anh khoe tuyệt thực như chiến công mà không thấy bất cứ bằng chứng nào cho thấy họ đã tuyệt thực.

Hơn nữa, tuyệt thực không làm nên nhà đấu tranh. Tuyệt thực bây giờ còn là phương pháp để thanh lọc cơ thể sau nhiều ngày thịt cá. Nên tuyệt thực không có gì ghê gớm. Muốn tuyệt thực có ý nghĩa, người tuyệt thực phải biết mình đang tuyệt thực về điều gì, và tuyệt thực có hiệu quả hay không. Nếu tuyệt thực, hãy tuyệt thực một cách công khai, ở nơi công cộng ai cũng nhìn được. Chứ như các ông các bà Rận, tuyệt thực ở nhà riêng, mùi thức ăn thơm lừng, ai dám nói chắc họ có nhịn đói thật không, hay là ăn uống phè phỡ rồi chụp ảnh truyền thông.

Khi các Rận chủ chọn con đường tuyệt thực này, ta có thể thấy họ đã không còn nghĩ ra được chiêu bài gì mới trong các hoạt động đấu tranh nữa. Họ bắt đầu chuyển sang bắt chước chính những người mà họ vẫn mạt sát, đó là các nhà đấu tranh Cộng Sản. Những lời kêu gọi tuyệt thực chỉ mang ý nghĩa câu view rẻ tiền ở thời nay, tôn vinh chủ nghĩa anh hùng cá nhân, bắt chước như thằng hề theo những nhà đấu tranh thật sự.

Không cần phải tuyệt thực đâu, các vị chỉ cần sống ở Châu Phi, chết đói ở vệ đường như dân lang thang đường phố Hoa Kỳ, đối mặt với kẻ cướp ở các quốc gia hồi giáo, các vị sẽ thấy không còn muốn tuyệt thực nữa, và thấy Việt Nam thật sự là thiên đường.” (Xem bài TUYỆT THỰC KHÔNG LÀM NÊN NHÀ ĐẤU TRANH).
 Tiếp sau bước tuyệt thực này, chắc chắn vẫn các tuyệt thực viên kéo nhau đi đến các ĐSQ Mỹ, phương Tây và cầu xin các tổ chức nhân quyền can thiệp đòi chính quyền trả tự do cho các “tù nhân” – đồng bọn của họ trong chốn lao tù, cũng như cho ra những bộ luật hậu thuẫn, nuôi dưỡng các “tổ chức xã hội dân sự độc lập” hay thông qua các ngân khoản hỗ trợ các tuyệt thực viên, biểu tình viên tiếp tục tôn vinh chiêu bài dân chủ, nhân quyền Mỹ, Tây phương… Rồi đến dịp cuối năm, ngày Nhân quyền quốc tế là các màn “tổng kết” về “thành công của chiến dịch Nhân quyền 2015” với các cuộc tụ tập giải ngân bằng thăm hỏi, chè chén giao lưu với các chính khách Tây lông của họ.
Chu trình cái chiến dịch mang tên “We are one” là thế đấy! Chuyện đầu voi đuôi chuột, thùng rỗng kêu to đã là chuyện thường ngày của làng zân chủ Việt từ lâu.
Võ Khánh Linh

Wednesday, July 15, 2015

Nguyễn Ái Quốc đã chết ở Hồng Kong từ 1932?



Bắt đầu từ nguồn tin của trang “Nhật ký yêu nước” Mỹ tung ra, ngay lập tức trên mạng Internet, phe zân chủ hào hứng lan tỏa thông tin “giật gân” kiểu “Báo Đảng thừa nhận Nguyễn Ái Quốc bị ám sát tại Hong Kong năm 1932” cùng với phụ họa bài bản.

 
Bài báo đưa từ website của Đảng Cộng sản Việt Nam http://dangcongsan.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=30063&cn_id=159730


 Thông tin tràn ngập trên facebook, website các zân chủ gia ngày 15/7/2015 sau khi NKYN Mỹ tung ra
SỰ THỰC NGUỒN TIN?

Đọc kỹ bài báo đăng trên website của Đảng Cộng sản Việt Nam ghi rất rõ ngay từ đầu là “Kỷ niệm ba năm ngày thành lập Đảng cộng sản Đông Dương* ” trích từ nguồn “Văn kiện Đảng toàn tập”, Tập 4 giai đoạn từ 1932-1934. Nội dung cho thấy đây là báo cáo của lãnh đạo Đảng Cộng sản Đông Dương tổng kết, đánh giá quá trình ra đời và hoạt động nhân kỷ niệm ba năm thành lập (tức mọi thông tin được khóa/chốt tại lễ kỷ niệm 3 năm kia). Phía cuối tư liệu trích dẫn này cho thấy tiêu đề, lý do xuất hiện của tài liệu này là “Gửi "Đông Phương bộ1 và các thuộc địa"” – tức không hơn bản báo cáo thành tích của đảng bộ cộng sản gửi đảng bộ cấp cao hơn. Nguồn gốc tài liệu này ghi rõ “Lưu tại Kho Lưu trữ Trung ương Đảng. Bản dịch từ tiếng Pháp” – tức nó được Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay lấy được từ tiếng Pháp, dịch sang tiếng Việt, rồi đưa vào kho lưu trữ của Trung ương Đảng, ghi dấu chặng đường trưởng thành của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay.

Đọc kỹ tài liệu trên dễ thấy ngay đây là tài liệu mật thám Pháp thu được, lưu trữ.

Còn thông tin thực hư về việc Nguyễn Ái Quốc bị ám sát, thì mời các đầu đất zân chủ, đám truyền thông “đầu não” của Nhật ký yêu nước Mỹ hãy đọc lại bài nghiên cứu, tổng hợp lịch sử tiêu biểu có tên “Vụ án Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông năm 1931” đăng trên báo Văn hóa Nghệ An ngày 7/4/2014 (nguồn link http://vanhoanghean.com.vn/van-hoa-va-doi-song27/cuoc-song-quanh-ta46/vu-an-nguyen-ai-quoc-o-hong-kong-nam-1931), xin trích dẫn:

Sau khi Nguyễn Ái Quốc bị mất thám Anh bắt, định thỏa hiệp với mật thám Pháp bí mật chuyển cho Pháp xử tử theo bản án số 115 (10-10-1929) nhưng bị bại lộ nhờ sự phát hiện tình cờ của cụ Hồ Tùng Mậu (ra tù đúng lúc mật thám Anh bắt Nguyễn Ai Quốc vào tù), đã nhờ luật sư nổi tiếng Loseby, thông tin bị bạch hóa và Hong Kong buộc phải trả tự do cho Nguyễn Ái Quốc. Nhưng vì sự truy sát gắt gao của liên minh Anh-Pháp dẫn đến kế hoạch đào tẩu cho ông Tống Văn Sơ (tức Nguyễn Ái Quốc) khỏi Hong Kong, xin trích nguyên văn đoan cuối bài báo:

Bí mật rời Hồng Kông, tàu cập bến Hạ Môn vào ngày 25/1/1933, vừa đúng 30 Tết âm lịch. Sau gần 20 tháng bị giam giữ, lùng sục gắt gao, trải qua bao gian nan hiểm nguy, Tống Văn Sơ đã thoát khỏi âm mưu nham hiểm của kẻ thù bằng một cuộc vượt biển thần kỳ. Ở Hạ Môn một thời gian, Người lên Thượng Hải, và sau khi nhờ bà Tống Khánh Linh giúp đỡ, Nguyễn Ái Quốc bắt liên lạc được với Quốc tế Cộng sản và trở về Liên Xô an toàn sau đó.
Sau khi Tống Văn Sơ thoát khỏi Hương Cảng, luật sư Loseby vẫn chưa cảm thấy yên tâm, ông liền nghĩ ra một “diệu kế” là tung tin Tống Văn Sơ tức lãnh tụ An Nam Nguyễn Ái Quốc đã chết trong bệnh viện ở Hương Cảng.
Báo chí bắt được tin đó đã nhanh chóng cho đăng tải ngay. Chỉ mấy hôm sau tờ báo của Đảng Cộng sản Liên Xô Pravda cũng đã đăng tin buồn và Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô đã tổ chức lễ truy điệu đồng chí Nguyễn Ái Quốc tại trường Đại học Xta-lin.
Trong buổi lễ này, có một số chiến sĩ cách mạng của ta đang có mặt tại Mạc-tư-khoa cũng tới dự và khóc thương.
Mấy hôm sau nữa, tờ Nhân đạo, cơ quan Trung ương của Đảng Cộng sản Pháp cũng đăng tin đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã mất tại Hương Cảng và TW ĐCS Pháp cũng làm lễ truy điệu trọng thể người đồng chí đã tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp.
Trong tập hồ sơ của sở mật thám Đông Dương lập về Nguyễn Ái Quốc, ở trang cuối cùng họ đã ghi: “Nguyễn Ái Quốc đã chết trong nhà tù tại Hương Cảng”.

VÌ SAO CHÚNG ĐIÊN CUỒNG XUYÊN TẠC THÂN THẾ CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH?

Với tư liệu lịch sử trên, hẳn không còn gì bàn thêm cái phát kiến mà đám zận chủ đang thẩm du “Báo Đảng thừa nhận Nguyễn Ái Quốc bị ám sát tại Hong Kong năm 1932”!


Sự thực, sau khi thất thủ và cuốn gói ra hải ngoại, đám tàn quân VNCH đã có rất nhiều “công trình lịch sử”, “phim tư liệu” với trích dẫn đầy đủ khẳng định Nguyễn Ái Quốc đã chết, Nguyễn Ái Quốc  - tức Hồ Chí Minh sau này là giả mạo. Đồng thời xuất hiện trên mạng tràn lan các “tư liệu lịch sử” từ Trung Quốc chứng minh Nguyễn Ai Quốc là người Trung Quốc, lúc là bạn tù, lúc là thiếu tá Hồ Quang…Lại còn một vị giáo sư Đại học Đài Bắc nào đó viết “Hồ Chí Minh sinh bình khảo” nhận Hồ Chí Minh là họ hàng nhà ông ta!!! Những tư liệu kiểu này được đám zận chủ trong nước hứng lấy, hùng hồn khoe khoang với khát vọng đánh sập biểu tượng lãnh tụ Hồ Chí Minh trong lòng người dân Việt Nam. Chúng không thể tưởng tượng hay chịu chấp nhận thực tế rằng, quá trình bôn ba cứu nước, Hồ Chí Minh đã có 174 tên gọi, bí danh và bút danh (không biết thông kê này của Bảo tàng Hồ Chí Minh đã đủ chưa?).

Đám zân chủ từ hàng “trí thức” đến “bần nông” đều say sưa thẩm du, tự sướng với tư liệu lịch sử này tuyên truyền trên mạng Internet và in ấn bản photo truyền tay trong dân chúng, baats chấp một zân chủ có chút óc phản biện sự hoang đường về việc bất cứ người Trung Quốc nào có thể nói được thứ tiếng Nghệ An “đặc sản” của Việt Nam và siêu lừa được tất cả chiến hữu, họ hàng, dòng tộc từ trong đến ngoài nước. Mời các bạn đọc lại bài viết hài hước “HỒ CHÍ MINH LÀ SIÊU LỪA?” trên blog Loa Phường!

Đặc biệt, mỗi khi quan hệ Việt – Trung dậy sóng, thì chúng lại lôi những “tư liệu lịch sử” này ra để hùng hồn khẳng định, Đảng Cộng sản Việt Nam đã “bán nước” từ thuở khai sinh, lãnh tụ mà dân tộc Việt Nam đang tôn thờ là “sản phẩm” của Trung Quốc nham hiểm – Đây được xem như “căn cứ” hùng hồn cho lý do và động cơ chúng phải lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam để “bảo vệ Tổ quốc” khỏi “tập đoàn bán nước”.

Dễ hiểu tại sao công nghệ tuyên truyền  thiện chiến, được sự hậu thuẫn hùng hậu của “hệ thống” các cơ quan truyền thông quốc tế như BBC, RFA, VOA, RFI…cùng với nguồn kinh tài khổng lồ từ Mỹ và phương tây chiếm lính hoàn toàn môi trường “tự do ngôn luận” trên mạng Internet mà đám tàn quân VNCH, đám zân chủ trong ngoài nước vẫn cứ bất bại, không gây tí ảnh hưởng nhúc nhích, xi nhê gì tới “sự vững mạnh của Đảng Cộng sản Việt Nam”
Võ Khánh Linh