Thứ Hai, ngày 03 tháng 11 năm 2014

Vì sao Lê Công Định tôn vinh Ngô Đình Diệm?



Trước ngày giỗ của Ngô Đình Diệm, Lê Công Định viết cảm tưởng bài thể hiện sự ngưỡng mộ ông Diệm, cho ông Diệm có thể đưa Việt Nam “sánh ngang với Nhật Bản ở Á châu” nếu không bị lật đổ, ví ông Diệm “một nhân vật từng có sự nghiệp vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kỷ 20” “nhân vật lịch sử đã từng tranh đấu và ngã xuống vì quốc gia Việt Nam”, cho Ngô Đình Nhu là “một nhà tư tưởng lớn hiếm hoi của Việt Nam”, ước nguyện “phục hoàn và tôn vinh tương xứng với sự nghiệp vĩ đại của ông”. Thông qua mượn hình ảnh người cha hối hận vì theo cộng sản và chia sẻ nguyện ước với nhóm bạn bè với Lê Quốc Quân, Lê Công Định dành ngôn từ thành kính nhất bày tỏ sự cam kết sẽ đi theo “tấm gương” gia đình họ Ngô trước ngày giỗ Ngô Đình Diệm. Cùng với Lê Công Định trong nước, bên kia địa cầu, ông Hải Điếu Cày gọi cờ vàng là “lá cờ tổ quốc, đại diện cho những quyền tự do dân chủ”, cờ đỏ sao vàng là lá cờ của độc tài đều làm nức lòng cộng đồng, con cháu VNCH với lượng fan khủng . Nếu như cầu trả lời xác lập vị trí đứng dưới ngọn cờ vàng của Hải Điếu Cày được cả hệ thống truyền thông chống cộng tôn vinh, ca ngợi nức nở thì bài viết suy tôn gia đình họ Ngô của Lê Công Định nhận được lượng like và share khủng toàn từ “giới đấu tranh dân chủ” trên khắp hệ thống facebook.

Lê Công Định sinh năm1968, tức đã 46 tuổi rồi, không thể nói rằng ông Định chưa phải là con người không có chính kiến riêng, nhưng cứ mỗi bận muốn ca ngợi chế độ VNCH hay phản đối chế độ hiện hành, xuyên tạc lịch sử chống Mỹ cứu nước đều mượn hình ảnh người cha, lời nói của cha mình và thể hiện bản thân là người con kính trọng cha mình như là cách để tránh sự bày tỏ chính kiến. Quả thật thế giới này ít có người con nào “ngoan ngoãn” và “ngưỡng vọng” từng lời dạy bảo của cha đẻ hơn Lê Công Định. Sự vâng lời cha mẹ là đức tính đáng quý của người Việt và không ai nỡ “phản bác” hay “lên án” người con ngoan như Định và xúc phạm đến một người đã khuất chỉ vì quan điểm trái ngược. Bởi vậy những lời bày tỏ ngưỡng vọng đối với chế độ VNCH hay gia đình họ Ngô cũng như quan điểm đánh giá về lịch sử Việt Nam của Định không bị ăn nhiều gạch đá trên mạng như nhiều anh chị “đấu tranh dân chủ” đã trưởng thành khác!!!

Cùng với việc thể hiện chính kiến là “người con ngoan ngoãn” ra, Lê Công Định thường tránh đề cập trực tiếp bản chất vấn đề, không sa đà vào dẫn chứng cụ thể để “bạch hóa” đúng sai vấn đề đó mà chỉ thể hiện sự ngưỡng vọng, niềm tin nội tâm của bản thân, nên thực sự dư luận xem ông ta như “con bệnh đáng thương” hơn là đối thủ cần lên án. Hình ảnh mà Lê Công Định đang tạo ra khiến người ta không thể không liên tưởng đến diễn viên yểu mệnh, bi lụy vì tình Lê Công Tuấn Anh đáng thương hơn đáng trách, khác hẳn với tâm thế dành cho một vị luật sư nổi danh trước khi đi tù với bài viết bày tỏ chính kiến mạnh mẽ (dù là ẩn danh).

Dù không nỡ phản bác lại niềm tin đáng thương, sự sùng bái thành tín của Lê Công Định với gia đình họ Ngô y như con chiên với đức chúa trời của mình, nhưng tôi không thể không dành vài đánh giá với ông Ngô Đình Diệm khi mà lịch sử về ông và gia đình họ Ngô đã được hàng trăm cuốn sách và bản án của CIA ghi rành rẽ, tức đen trắng đã rõ ràng mồm một để nói với cộng đồng “những người đấu tranh dân chủ” đã like, share, ca tụng ông Lê Công Định vì tôi biết rõ đa phần họ đã trưởng thành và không dại khờ bấu víu hay ẩn nấp vào “lời nói cha mình” để tránh né bày tỏ chính kiến trực tiếp như ông Định .

Trong bài viết Vài nét về cụ Diệm, ông Trần Chung Ngọc đã trích dẫn 20 cuốn sách của các học giả Mỹ, phương Tây khác nhau viết/đánh giá về ông Diệm và gia đình họ Ngô, cùng với thư mục wikipedia tập hợp đánh giá về ông Ngô Đình Diệm, cho thấy rõ ông Diệm được Hồng y Spellman và giáo hoàng Pius XII trồng vào cái ghế tổng thống” vì “ở Diệm, Spellman nhìn thấy những đặc điểm mà ông ta muốn có trong mọi người lãnh đạo: Công Giáo nồng nhiệt và chống Cộng điên cuồng”. Điểm chung thống nhất của các học giả Tây phương đánh giá về Diệm là “độc tài”, “gia đình trị”, học thuyết Nhân vị, đảng Cần lao nhân vị mà Lê Công Định ca ngợi của Nhu được đánh giá như là “một pha trộn lộn xộn của những sắc lệnh của giáo hoàng và kinh tế mẫu giáo, tổ hợp với một sự nghi ngờ những tư nhân thương gia, một sự e ngại đầu tư ngoại quốc, và một quan niệm là không thể thành đạt được gì nhiều ở Việt Nam nếu không có sự kiểm soát của chính phủ”.
Để suy tôn bản thân, người dân miền đã Nam bị cưỡng bức phải ca bài Toàn dân Việt Nam biết ơn Ngô Tổng Thống; Ngô Tổng Thống, Ngô Tổng Thống muôn năm. Niềm tin vào Thánh giá của Diệm thể hiện qua việc phủi bỏ lời thề độc bảo vệ chế độ Bảo Đại trước khi được vua Bảo Đại cho chức Thủ tướng sau một năm nằm quyền bằng màn trưng cầu dân ý gian lận thô thiển (650 ngàn người dân Sài gòn bỏ phiếu ủng hộ Diệm trong khi chỉ có 450 ngàn người đăng ký bầu cử)!
Cách thức “đoàn kết dân tộc” của gia đình họ Ngô là đưa Công giáo với 7% dân số Việt Nam là quốc giáo và đàn áp tín ngưỡng của 80 % dân số là “kỳ thị Phật Giáo một cách có hệ thống”, tiêu biểu như việc không cho treo cờ Phật giáo nơi công cộng và phát ngôn kỳ thị vùng miền có một không hai kiểu như “Chỉ có dân miền Trung mới có khả năng lãnh đạo quốc gia. Dân miền Bắc hợp với buôn bán, còn dân miền Nam chỉ làm tướng võ biền”.[89] thể hiện rõ ràng bằng việc ưu ái chọn người Huế vào bộ máy cai trị.


Đối với “bất đồng quan điểm” thì cách hành xử của Diệm là “ Hắn thích thú trong việc đàn áp những đối lập chính trị mà hắn đã bắt giữ lên tới 40000 người. Đầu năm 1959, Diệm hợp thức hóa sự tàn bạo của mình bằng sự thiết lập những tòa án quân sự để xử những đối lập chính trị và xử tử hình trong vòng ba ngày. Những tòa án này bắt giữ, điều tra, và tuyên án những kẻ phạm tộitiêu biểu qua tuyên bố “thà giết nhầm hơn bỏ sót”,“Thấy cộng sản ở đâu là phải bắn bỏ ngay, thấy ai tuyên truyền cho cộng sản cũng bắn bỏ ngay”

Tư tưởng “độc lập dân tộc” của Diệm thể hiện trong bài diễn văn đáp từ Lyndon Johnson là “biên giới Hoa Kỳ không ngừng ở Đại Tây Dương và Thái Bình Dương, mà kéo dài, ở Đông Nam Á, tới sông Bến Hải, ở vĩ tuyến 17 của Việt Nam, hình thành một biên giới của 'thế giới tự do', cái mà chúng ta đều trân trọng."

Đối với tự do báo chí trong chế độ Diệm được mô tả là “Diệm hăng say đóng cửa những nhà báo không ủng hộ hắn. Tệ hơn cả, hắn dẹp bỏ cấp lãnh đạo trong các làng mạc và thay thế họ bằng những người của Diệm. Hắn đã trở thành một nhà độc tài”. (4)
 
Cuốn sách "The Indochine Story" by the Committee of Concerned Asian Scholars, A Bantam Book, New York 1970, pp. 32 & 34 ghi rõ: Một nhân vật Mỹ ủng hộ Diệm lúc đầu kết luận: Lạm dụng quyền lực, độc tài, tham nhũng, coi thường cấp dưới, và không đếm xỉa gì đến nhu cầu của dân chúng một cách ác độc, đó là tấm gương mà gia đình họ Ngô để cho những bộ trưởng, nhà lập pháp, tướng lãnh, tỉnh trưởng, trưởng làng mà họ Ngô dùng như những quân cờ noi theo….75000 người hay hơn nữa bị giết trong chiến dịch này. Còn nhiều người hơn nữa bị tống giam bởi sắc lệnh số 6 của tổng thống, ký trong tháng 1, 1956. Sắc lệnh nói: “Những cá nhân coi là nguy hiểm cho quốc phòng và an ninh chung có thể bị bắt giam trong những trại tập trung do lệnh của cơ quan hành pháp. Tình trạng trong những trại tập trung của Diệm, chỉ bị phanh phui sau khi Diệm đổ, thật sự nhơ nhớp. Cố ý để cho chết đói, cố ý làm cho mù, cố ý hành hạ..., danh sách này thật là dài.” (7)
 
Báo cáo của cơ quan tình báo quốc gia CIA, soạn trong tháng 2, 1957, mô tả chế độ Diệm như sau: “Chế độ Diệm phản ánh ý nghĩ của Diệm. Một bộ mặt chính quyền đại diện cho dân được duy trì, nhưng thực chất chính quyền là độc tài. Quyền lập pháp của quốc hội bị hạn chế gắt gao; quyền tư pháp chưa phát triển và tùy thuộc quyền hành pháp; và những nhân viên trong ngành hành pháp không gì hơn là những tay sai của Diệm. Không có một tổ chức đối lập nào, dù trung thành hay không, được phép thành lập, và mọi chỉ trích chính quyền đều bị đàn áp...Quyền lực và trách nhiệm tập trung nơi Diệm và một nhóm nhỏ gồm có những thân nhân của Diệm, những người quan trọng nhất là Nhu và Cẩn.”

Chế độ độc tài của Diệm, dựa trên một mạng lưới mật vụ, tòa án quân sự, và công chức tham nhũng, tuyên bố không những chiến đấu chống Cộng mà cho tới năm 1957 Cộng sản vẫn chưa có hoạt động gì, mà còn chống bất cứ nhóm nào không chắc là trung thành với Diệm. Thật vậy, nhiều người không-Cộng-sản vào tù hơn là người Cộng sản.
...Sự chuyên chế của Diệm, sự thiên vị trơ trẽn của hắn đối với những người Công giáo tị nạn từ ngoài Bắc vào so với phần còn lại của dân chúng, và sự bạo hành của hắn đối với mọi người không đồng quan niệm chính trị với hắn đã tạo nên một sự liên kết chống hắn mà hắn rất sợ.” (9)
 
Ông Trần Chung Ngọc đã kết luận về “cụ Diệm” như sau:

Từ 20 lời phê phán của các tác giả ngoại quốc trên, chúng ta có thể rút tỉa ra được những gì? Sau đây là vài điểm chính.
1). Ngô Đình Diệm là người vô tài, vô đức, nhu nhược, được Hồng Y Spellman, với sự phụ giúp của ngoại trưởng John Foster Dulles cùng một vài chính khách Công giáo Mỹ khác, theo lệnh của Vatican, vận động với Mỹ đưa Diệm về cầm quyền ở Nam Việt Nam vì Diệm thuộc loại người Công giáo cuồng tín khát máu Tây Ban Nha trong thời Trung Cổ, chống Cộng điên dại nên đương nhiên có thể tin cậy để chống Cộng cho Mỹ và cho Vatican. Ngoài ra Vatican cũng còn góp phần vận động, thuyết phục Mỹ tham chiến ở Việt Nam. Cái tội này của Vatican đối với Việt Nam sẽ được ghi vào sử sách.
2). Chế độ Ngô Đình Diệm là một chế độ bạo ngược, chuyên chế, không có sự hậu thuẫn của quần chúng. Đó là một chế độ mà hầu hết những người nắm quyền hành chánh, quân sự là những gia nô vô liêm sỉ.
3). Chính cái chất Công Giáo cuồng tín, tổng hợp của ngu dốt, kiêu căng, huênh hoang, hợm hĩnh [theo giáo sư Nguyễn Mạnh Quang] của Diệm đã làm hại Diệm. Sách lược Công giáo hóa miền Nam bằng thủ đoạn tiêu diệt các giáo phái khác của Diệm trong một nước mà Công giáo chỉ chiếm có 7% là một sách lược ngu xuẩn, đi ngược lại tinh thần Tam Giáo Đồng Nguyên của dân tộc, đã đưa đến sự oán ghét của tuyệt đại đa số người dân Việt Nam. Sách lược này đã ghi thêm một chương ô nhục vào lịch sử giáo hội Công giáo Việt Nam, một giáo hội vốn đã nổi tiếng là: “Hễ phi dân tộc thì thể nào cũng phản bội dân tộc.” 

Hài hước nhất là Lê Công Định đưa ra tình tiết “đa số thầy cô dưới mái trường XHCN của tôi đều gọi là “thằng Diệm” và “thằng Thiệu” bị nhiều bạn đọc phản ứng bịa đặt, nhưng thực tế sách sử phương Tây ghi chép, Diệm gọi hầu hết tướng lĩnh quân đội già trẻ, lớn bé của mình bằng “Thằng” ráo

Với người từng học ở Mỹ nhiều năm, giỏi tiếng Anh, nghiên cứu và sùng bái về gia đình họ Ngô như Lê Công Định, những tư liệu này chắc chắn ông ta không thể không biết đến. Chỉ có thể lý giải là góc độ khác, ông ta muốn có sự hậu thuẫn từ lực lượng Cờ vàng như Hải Điếu Cày nên bày tỏ thành kính, trung thành với lý tưởng Cờ vàng. Còn nếu không phải, thì chỉ có thể giải thích, Lê Công Định và những kẻ nhân danh “đấu tranh dân chủ” tôn sùng gia đình họ Ngô chỉ vì họ muốn Việt Nam lặp lại, gặp lại hoặc ước mơ trở thành một kẻ độc tài, khát máu, tàn ác hơn cả Hitler như Ngô Đình Diệm ở Việt Nam để “đàn áp cộng sản”, “tắm máu dân tộc” như thần tượng của họ đã từng làm.
 Võ Khánh Linh

Thứ Tư, ngày 08 tháng 10 năm 2014

Thanh niên, sinh viên Thủ đô tuyên chiến với biểu tình ngày 10/10



Ăn theo Hồng kong, các rận chủ Bờ Hồ hô hào biểu tình với lý do …phản đối bắn pháo hoa vì lãng phí, dành tiền cho làm từ thiện, cứu giúp người nghèo, bất chấp thực tế đây là nhu cầu tinh thần chính đáng, niềm vui, tự hào về đất nước mình của hàng triệu triệu nhân dân Thủ đô. Trong sự kiện trọng đại của dân tộc, người dân từ giàu đến nghèo, già đến trẻ đều được thụ hưởng thứ sinh hoạt xa xỉ nhưng đầy “giá trị tinh thần” như lời Bác Hồ vào cái năm đất nước chiến tranh, khó khăn gấp vạn vạn lần “các chú cứ bắn pháo hoa cho dân vui”. Các bạn trẻ tuyên bố, không thể để rận chủ biến khu vực Bờ Hồ thành “đặc khu hành chính” bất tuân pháp luật, xâm phạm quyền tự do, dân chủ của đông đảo nhân dân Thủ đô.

Trong một cuộc gặp mặt, bình luận về lòng yêu nước, về hô hào biểu tình, về các luận điệu tấn công các bạn trẻ yêu nước, cộng đồng mạng được xem một clip KHÔNG NÊN BỎ QUA mang tên “ Hội luận lãnh đạo các nhóm biểu tình: Biểu tình và phản biểu tình của các bạn trẻ có nick facebook quen thuộc trên mạng là Thanh Niên Cộng sản, KyBo và Phích Nước Nóng.




Cuộc trò chuyện tuy ngắn ngủi chưa đầy 19 phút nhưng các bạn trẻ thể hiện được quan điểm mộc mạc, giản dị trong khá nhiều vấn đề nóng hổi, sốt dẻo hiện nay như phản bác luận điệu của đám “đấu tranh dân chủ Việt Nam” khi tung tin đầy bí hiểm về một “tổ chức dư luận viên”, về ý nghĩa ngày 10/10, bản chất cái gọi là sự “cưỡng ép” treo cờ máu, bản chất các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc trước đây, bắn pháo hoa hay ăn theo sự kiện Hồng kong…

Các bạn trẻ chứng minh rằng, họ không “thất học”, “du đãng”, “không có nghề nghiệp”, rằng có thực tồn tại có những Dư luận viên lương 3 triệu/tháng không, rằng có thực tổ chức Dư luận viên ở Việt Nam khủng khiếp hơn cả CIA, khát máu hơn cả AlQuade hay IS…giống trong những bức chân dung mà “tập đoàn dân chủ” dựng lên cho họ hay không? Họ châm biếm đầy vui nhộn, so sánh rất “trẻ con” như định nghĩa lòng yêu nước của zận chủ là “họ yêu nhiều nước” hay “yêu nước Mỹ” kiểu như “Nhật ký yêu nước”, đi biểu tình phản đối Trung Quốc nhưng lại đòi trả tự do cho đám Bùi Hằng là “chắc là họ cho Trung Quốc sợ Bùi Hằng?” , về nỗi hãi hùng về “cộng đồng dư luận viên” khi chúng ví von 50 ngàn cổ động viên bóng đá mặc áo cờ đỏ sao vàng là “cổ động viên quốc doanh”, ...

Nói về ý nghĩa ngày 10/10 bị đám zận xuyên tạc chỉ là ngày “tiếp quản thủ đô”, các bạn trẻ ví von rằng không có toàn quốc kháng chiến, không có Điện Biên phủ, không có bao xương máu hy sinh đã đổ xuống ..thì liệu có ngày “tiếp quản Thủ đô” – một sự kiện, dấu mốc cho sự thắng lợi hoàn toàn cuộc kháng chiến chống Pháp vĩ đại của dân tộc không?. Bình luận về xuyên tạc trên của cụ bà từng bịa đặt về cái tên được Bác Hồ đặt cho để lòe mị dư luận, bạn trẻ Thanh Niên Cộng sản cho rằng, “Thưa bà Lê Hiền Đức, không có cha mẹ bà thì liệu có bà trên đời không?”

Định nghĩa về lòng yêu nước của các bạn trẻ này được thật hết sức đơn giản: “lòng yêu nước của chúng tôi chỉ là chúng tôi không chấp nhận những kẻ bôi nhọ lãnh tụ Hồ Chí Minh, xuyên tạc lịch sử, phủ nhận những thành quả mà cha ông chúng tôi tạo dựng nên”

Thay mặt nhóm bạn trẻ, bạn Thanh Niên Cộng sản tuyên bố “Thưa tất cả các vị dân chủ, thay mặt cho cộng đồng của tôi, tôi, Thanh Niên Cộng sản muốn nhắn nhủ đến các vị dân chủ: Ngày 10/10 đối với tôi, với đất nước tôi là một ngày trọng đại, là ngày Giải phóng Thủ đô, tạo lập nên một nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tất nhiên rằng tôi và người dân nước tôi sẽ đổ ra đường sẽ xem bắn pháo hoa tại 30 điểm trên Thành phố Hà Nội, tất nhiên rằng không ai có quyền ngăn cấm chúng tôi thực hiện quyền tự do căn bản đó, CÀNG KHÔNG BAO GIỜ LÀ CÁC VỊ DÂN CHỦ CẢ, thành ra tất cả hành động của quý vị gây ảnh hưởng đến quyền đó của chúng tôi, sẵn sàng có những người ít nhất cho các vị xuống hồ nếu gần hồ, thậm chí mắm tôm hay lời nói.Hãy nhớ rằng, là quyền tự do căn bản, chúng tôi sẽ áp dụng nó triệt để, không để các vị lợi dụng nói xấu chính quyền của chúng tôi”. Các bạn trẻ đọc lại khẩu hiệu của cộng đồng dư luận viên 3 cũ “Ba củ su hào lương chửa thấy. Nhưng còn rận chấy thì vẫn chăn”, tuyên bố sẽ đấu tranh với các vị “dân chủ” đến khi nào không còn các vị nữa!

Nghe các bạn trẻ nói, tôi tự hỏi rằng, phải chăng chính  lòng yêu nước hoàn toàn trong sáng, vô tư, đúng đắn, mãnh liệt của các bạn trẻ này mới chính là nỗi sợ khiếp đảm nhất với những kẻ cơ hội, phản bội, chống phá đất nước chứ không phải bộ máy chính quyền, Đảng cộng sản, công an và quân đội vũ trang đầy mình. Vì vậy họ đầu tư bao công sức tưởng tượng, hù dọa, vẽ hươu vẽ vượn về một “tập đoàn dư luận viên khát máu, điên cuồng” và hàng ngày săn lùng từng lời nói chém gió, bông đùa của các bạn trẻ trên facebook để thóa mạ, lắp ghép hình ảnh, xuyên tạc mọi hành động của họ nhằm reo rắc sự hãi hùng với dư luận. Cả hệ thống đài báo cuốc tế, truyền thông lề trái, các thủ lĩnh “đấu tranh dân chủ” và các tổ chức hải ngoại “mạnh vì gạo bạo vì tiền” như Việt Tân… đồng loạt, bền bỉ không ngừng nghỉ tấn công bằng tất cả thù đoạn bẩn thỉu nhất nhằm bôi nhọ những thanh niên “vắt mũi chưa sạch” này. Khôi hài thay!

Nghe lời tuyên chiến đầy khí phách của họ, tôi hiểu, họ là những thanh niên tràn trề sinh lực, nhiệt huyết, quả cảm, yêu nước sâu sắc, hiểu đúng đắn về các giá trị dân chủ, tự do đích thực. Tôi tự hào vô cùng khi được đứng bên cạnh họ - những gương mặt tiêu biểu của TƯƠNG LAI ĐẤT NƯỚC TÔI!

Võ Khánh Linh


Thứ Ba, ngày 07 tháng 10 năm 2014

Cảm ơn các bạn trẻ Hồng Kông!



Thấy mấy hôm nay nhiều zận chủ nội ngoại đua nhau cảm ơn các bạn trẻ Hồng Kông, tôn vinh cậu sinh viên Joshua Wong dữ quá, nào là nhờ các bạn họ khơi được nguồn cảm hứng, họ thấy được tương lai sáng lạng, niềm tin vào đấu tranh dân chủ…Sự kiện của các bạn Hồng Kong diễn ra đúng lúc phong trào zân chủ xứ tôi đang u ám, bế tắc sau khi cơ hội ngàn năm có một như nữ tướng biểu tình Bùi Hằng khao khát “cầu thầy nó đánh nó” (tức Trung Quốc tấn công Việt Nam) đến rồi qua đi mà họ chẳng làm nên cơm cháo gì. Họ có thứ để thổn thức mỗi giờ, mỗi phút, họ có việc để làm là zán mắt vào kênh truyền hình biểu tình trực tiếp để dõi theo nhịp tim của các bạn và tường thuật “giải ngố” cho nhau. Cảm động trước tấm chân tình của họ, mình cũng muốn có đôi lời cảm ơn các bạn sinh viên Hông Kong cho đỡ lạc lõng !

Cảm ơn bạn Joshua Wong, nhờ bạn chúng tôi mới hiểu vì sao đám rận này ngày ngày chửi bới dân Việt suốt ngày ngu dốt, bị cộng sản tẩy não, sùng bái lãnh tụ kiểu phong kiến, nô lệ khi xưa do dân tôi chót kính yêu lãnh tụ Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đánh đuổi quan thầy của họ, thì nay chúng tôi được chứng kiến họ “tôn sùng” bạn Wong như thánh, tức cái lưỡi của chúng uốn lượn thật tài tình!

Cảm ơn các bạn sinh viên trẻ Hồng Kông đã dạy dỗ cho đám zận nội xứ Việt học cách biểu tình văn minh, chuyên nghiệp. Nếu các bạn chẳng may phải chứng kiến các cuộc biểu tình với Bùi Hằng, Trần Thị Nga, Trương Văn Dũng…tôi mong rằng các bạn đừng xấu hổ vì mình có những fan này trên thế giới! Thay vì “chia sẻ” với các anh công an, trật tự thì họ xem đó là mục tiêu khiêu khích, tấn công và hãnh diện khoe khoang nếu bị “đàn áp”. Các bạn bảo nhau phải giữ an toàn thì với họ, đi tù mới là đẳng cấp, ai chưa vào tù thì đừng hòng ngồi chiếu trên trong ngôi nhà zân chủ. Những câu “đặc sản” kiểu ai không biểu tình là chó, nhằm thẳng quan tham mà bóp cò…nay được các đệ tử ruột của Bùi Hằng kế thừa phong phú không kém, như Hoàng Dũng CĐVN “thay vì bắn pháo hoa, chọn 30 quan tham đưa lên giàn để bắn”… đều rất bình thường! Các nữ lưu xứ tôi còn có võ đưa con nhỏ còn bế ẵm, nằm ngửa ra làm vũ khí “chiến đấu” với công quyền như một đặc sản gia truyền khiến các ông bà phương Tây tha hồ sốc.v.v.



Cảm ơn các bạn trẻ Hồng Kông đã cho chúng tôi thấy sự khác biệt căn bản trong cách đấu tranh dân chủ của các bạn với đám tự nhận “các nhà hoạt động dân chủ” xứ tôi. Thấy các bạn tạo được cuộc biểu tình với hàng vạn người là rận ngoại nhanh chóng ra đủ tuyên cáo, tuyên bố, hô hào biểu tình ủng hộ Hồng Kong không quên khát khao Việt Nam sẽ có ngày giống như các bạn. Việt Tân thì vội vã cử “nhân tài” của mình từ Mỹ, Úc quốc chạy sang tường thuật,mang theo những lời gửi gắm trên cây dù với những cái viết tắt tên hội nhóm trong nước như No-U FC, Hội Anh em dân chủ, Hội Bầu bí tương thân, Hội tù nhân gì đó…, bày tỏ lòng ngưỡng mộ đặt trên đường phố ghi dấu chân các bạn dù biết rõ các bạn chẳng hiểu đó là cái chi chi song họ cần vậy để trình diễn, lòe mị, thỏa cơn tự sướng với đồng loại. Các nhân sỹ trí thức nội - ngoại thì hò nhau cùng ký tên yêu cầu Tổng thống Obama ra tay ngăn chặn chính quyền Trung Quốc đàn áp biểu tình, nghe đâu đã được hơn 200 ngàn chữ ký mà chửa thấy Tổng thống Obama tiếp đón, đáp ứng gì sất. Mấy hội bâu xâu của Việt tân trong nước cũng đua nhau “thể hiện” sự ngưỡng vọng các bạn, như cái hội Phong trào con đường Việt Nam của anh cuồng Mỹ Lê Thăng Long sáng lậpnhanh chóng làm “cách mạng trên facebook” bằng cái avatar tiếng Anh “Các nhà hoạt động Việt Nam ủng hộ dân chủ cho Hongkong”, các anh chị No-U Hà Nội đua nhau gắn nơ vàng và sắp các khẩu hiệu, băng rôn trưng lên rộn ràng “Chúng tôi sát cánh cùng các bạn”, mấy anh Hội Anh em dân chủ chịu chơi sản xuất hàng loạt áo nơ vàng với dòng chữ “Hongkong hôm nay, Việt Nam ngày mai”, …Chừng nào các bạn còn biểu tình, chúng tôi còn được chứng kiến nhiều màn khoe màu cờ sắc áo của zận Việt. Biết đâu nếu các bạn kéo dài được các cuộc biểu tình thêm dăm, bảy hôm nữa sẽ chứng kiến các hội đoàn xã hội dân sự Việt Nam trình kiến nghị thư lên cả chục tổ chức nhân quyền quốc tế, tổ chức điều trần trước dân biểu họ, hạ viện kia đề nghị can thiệp đòi dân chủ cho các bạn. Khoản “gần dân”, “vận động dân” của các zận Việt rất kém nhưng khoản quốc tế vận, trình diễn màu mè, tôi e các bạn trẻ Hông Kông nên cắp bút đến học họ thì hơn!
Tôi còn muốn cảm ơn các bạn trẻ Hồng Kông nhiều điều nữa, nhưng chẳng thể cất lên nổi vì nghe các bạn zận nội ngoại chửi dân Việt chúng tôi dữ quá, nào là ngu, là cừu, là hèn, là chịu đàn áp của cộng sản quen rùi. Họ sốc khi thấy một thanh niên Việt Nam công nghệ đầy mình nào đó không biết đến sự kiện các bạn đang biểu tình đòi dân chủ. Riết rồi họ quay sang mổ nhau chưa có văn hóa biểu tình, chẳng chịu học hỏi, trau dồi…để có được kỹ năng như các bạn. Đám già thì nhiếc móc đám trẻ ô hợp, đám trẻ thì chưởi đám già để lại cho họ rặt trí thức rởm, hội đoàn rởm, dân chủ rởm…

 
Điểm chung nhất giữa các bạn Hongkong và rận Việt là các bạn muốn trở về đất mẹ nuôi Anh quốc, rời xa mẹ đẻ Trung Hoa, còn rận xứ tôi muốn trở lại với cha đẻ Cờ Vàng với sự bao bọc của Pháp, Mỹ và hối tiếc cha ông họ đã đánh đuổi đi “các nền văn minh” vốn đem theo vũ khí và chất độc hủy diệt, bình địa đất nước, đồng bào họ dưới vỏ bọc chống Cộng sản.

Lời cuối, cảm ơn các bạn trẻ Hồng Kông đã cho người dân Việt chúng tôi thấy rõ hơn, sinh động hơn chân dung về những cái gọi là “nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam” hay “tổ chức xã hội dân sự” này.
Võ Khánh Linh

Hong Kong gây cảm hứng cho dân chủ Việt Nam?



Như phản xạ không điều kiện, các anh chị zân chủ những ngày qua đồng loạt hướng về Hồng Kong, thổn thức, tường thuật cập nhật từng chi tiết diễn biến ở đây. Các bác nhơn sỹ chấy thức nghe đâu đang tận tình hướng dẫn, chỉ bảo và vận động nhau ký cái Petition nào đó khẩn cầu Tổng thống Obama ngăn chặn chính quyền Trung Quốc đàn áp biểu tình. Các anh chị trong tổ chức “Phong trào Con đường Việt Nam” do anh cuồng Mỹ đến bệnh hoạn Lê Thăng Long đồng loạt treo avatar tiếng Anh “Các nhà hoạt động Việt Nam ủng hộ Dân chủ cho Hong Kong”. Đài báo cuốc tế như RFA tích cực ghi nhận “cảm hứng của các nhà hoạt động Việt” từ sự kiện Hong Kong…

                                                  Avatar của PTCĐVN đang phát động

Công nhận hết “cảm hứng” từ Ai Cập, Ukraina, Thái Lan… nay đến “cảm hứng” từ Hong Kong, mình công nhận các anh chị zân chủ luôn dồi dào đào bới CẢM HỨNG thiệt! Nguyễn Lân Thắng đang lảm nhảm về việc làm cách nào "biến một bầy cừu thành người…” khi so sánh VN với HK! Chị Trung ương Ủy viên Việt tân Xuyến Dân An chia sẻ với các cốt cán Hội Anh em dân chủ về 5 thứ không thể thiếu khi đi biểu tình của sinh viên Hong Kong, chắc là để cậu em Nguyễn Văn Đài nhớ quán triệt khi viết Cẩm nang biểu tình!...

Nhưng…lạ thay!

Phía sau cái CẢM HỨNG ấy là mình thấy nhà cô Đoan Trang đang phát động phong trào học “Mùa thu Hương Cảng” về “kỹ năng tổ chức, sự sáng tạo, hoạt động “nghiên cứu và phát triển” rất kỹ càng” rồi tự sướng với nhau rằng, an ninh mới chính là người đang theo dõi sự kiện Hong Kong sát sao nhất để tìm cách ngăn chặn điều tương tự xảy ra ở Việt Nam. Tiếc rằng CẢM HỨNG của cô Đoan Trang bị “nhà đạo đức học” Lê Diễn Đức dội cho gáo nước lạnh toàn thân “Tình hình VN nói chung là bi quan, một xã hội bị chết lâm sàng, thanh niên bị tẩy não gần hết, lúc nào cũng cạc cạc không có đảng và nhà nước làm sao có hoà bình ngày nay, etc.. Những hoạt động dân sự chỉ mới manh nha, hình thức, manh mún, không có tổ chức chặt chẽ, không có kế hoạch sách lược, không vận động được quần chúng. Trong khi đó "đấu tranh dân chủ đòi hỏi kỹ năng tổ chức, sự sáng tạo, hoạt động “nghiên cứu và phát triển” rất kỹ càng". Còn lâu lâu lắm.”

 
Nhà ông Nguyễn Tường Thụy thì bận bịu với màn thanh minh thanh nga việc “bố nuôi” và “con nuôi” đã thống nhất trước với nhau vụ công an cửa khẩu Nội Bài định hiếp dâm Thánh nữ Phương Uyên sau khi bóp zú, chứ không phải “bố nuôi” Nguyễn Tường Thụy tự ý giật tít, gây phản cảm và xúc phạm đến nhân phẩm “con nuôi” mình! Trong khi mấy mấy zân chủ hải ngoại đang tích cực đề cử cô “con nuôi” này  làm thủ lĩnh cho phong trào sinh viên biểu tình ở Việt Nam” như cậu bé Joshua Wong!

Nhà anh Binh Nhì Nguyễn Tiến Nam thì phát động đòi nhân quyền từ chính đồng bọn của mình từ bức xúc: “Nhiều người cũng lạ đấu tranh cho quyền con người, mà người khác thể hiện quyền con người của họ, không đụng chạm đến quyền con người của người khác cũng bị soi mói, chửi này chửi nọ người ta, Các vị đang đấu tranh cho cái gì vậy ạ.....” và hô hào “Muốn đấu tranh cho quyền con người cần học tập tôn trọng quyền của người khác”. Xem ra CẢM HỨNG này là thiết thực hơn cả !
Mình học Rờ ép a, giật cái tít giống họ khi vừa mở mắt ra đã thấy phóng viên Kính Hòa RFA cập nhật bài viết có cùng tiêu đề trên tường nhà mình. Cảm ơn anh “Hoa Kinh” nha!
Võ Khánh Linh