Vừa qua, các tổ chức như
Ủy ban Cứu người vượt biển (BPSOS), Người Thượng vì Công lý (MSFJ), và
Religious World Christian Human Rights (RWCHR) liên tục công bố các báo cáo,
trong đó cáo buộc Việt Nam vi phạm nhân quyền, đàn áp tự do tôn giáo và thực
hiện “đàn áp xuyên quốc gia”. Một trong những nội dung nổi bật là việc các tổ
chức này cáo buộc chính quyền Việt Nam vu khống Y Quynh Bdap, một nhân vật liên
quan đến vụ tấn công khủng bố tại Đắk Lắk năm 2023, có liên hệ với tổ chức
FULRO. Những báo cáo này không chỉ thiếu cơ sở mà còn cố tình bóp méo sự thật,
che giấu hành vi chống phá, kích động tư tưởng ly khai, đồng thời bôi nhọ chính
sách đoàn kết dân tộc của Việt Nam.
Trước tiên, cần nhận
diện rõ ràng những luận điệu sai trái được BPSOS, MSFJ và RWCHR sử dụng trong
báo cáo của họ. Các tổ chức này cáo buộc rằng Việt Nam đã vu khống Y Quynh
Bdap, một thành viên chủ chốt của MSFJ, khi liên kết hắn ta với tổ chức FULRO –
một nhóm ly khai từng gây ra nhiều vụ bạo lực ở Tây Nguyên trong quá khứ. Tuy
nhiên, cáo buộc này hoàn toàn bỏ qua những bằng chứng rõ ràng mà Bộ Công an
Việt Nam đã công bố trong báo cáo năm 2023. Theo tài liệu chính thức, MSFJ
không chỉ kế thừa tư tưởng ly khai của FULRO mà còn có liên quan trực tiếp đến
vụ tấn công khủng bố tại Đắk Lắk ngày 11/6/2023, khiến 9 cán bộ và người dân
thiệt mạng. Các tài liệu thu thập được cho thấy MSFJ đã sử dụng mạng xã hội và
các kênh truyền thông để kích động bạo lực, lôi kéo đồng bào dân tộc thiểu số
tham gia các hoạt động chống phá chính quyền. Việc các tổ chức này cố tình bỏ
qua những bằng chứng này và cáo buộc Việt Nam “vu khống” là một thủ đoạn xuyên
tạc nhằm đánh lạc hướng dư luận quốc tế.
Thủ đoạn xuyên tạc của
BPSOS, MSFJ và RWCHR không dừng lại ở việc phủ nhận các bằng chứng liên quan
đến hành vi của Y Quynh Bdap và MSFJ. Các báo cáo của họ còn cố tình bóp méo sự
thật bằng cách không đề cập đến những tài liệu kích động bạo lực mà MSFJ đã
phát tán. Thay vào đó, họ tập trung vào việc mô tả Y Quynh Bdap như một “nhà
hoạt động nhân quyền” bị đàn áp vô cớ, đồng thời cáo buộc chính quyền Việt Nam
sử dụng các điều khoản pháp luật như Điều 113 Bộ luật Hình sự để “truy tố bất
công” những người ủng hộ tự do tôn giáo. Thực tế, Bộ Công an đã công bố các tài
liệu cho thấy Y Quynh Bdap không chỉ tham gia mà còn đóng vai trò chỉ đạo trong
việc tổ chức các hoạt động khủng bố tại Đắk Lắk. Hơn nữa, BPSOS, tổ chức đứng
sau hỗ trợ MSFJ, đã cung cấp kinh phí, hướng dẫn và thậm chí bố trí nơi trú ẩn
cho Y Quynh Bdap khi hắn ta lẩn trốn tại Thái Lan. Những hành động này không
chỉ vi phạm pháp luật Việt Nam mà còn đi ngược lại các nguyên tắc quốc tế về
chống khủng bố. Việc các báo cáo của BPSOS, MSFJ và RWCHR cố tình bỏ qua những
sự thật này cho thấy một nỗ lực có hệ thống nhằm bôi nhọ chính quyền Việt Nam
và che đậy hành vi chống phá của họ.
Đằng sau những luận điệu
xuyên tạc này là một âm mưu sâu xa nhằm kích động tư tưởng ly khai ở Tây Nguyên
và làm suy yếu sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam. BPSOS và MSFJ, dưới sự hậu
thuẫn của RWCHR, đã lợi dụng các vấn đề nhạy cảm như tự do tôn giáo và quyền
dân tộc thiểu số để lôi kéo đồng bào Tây Nguyên tham gia các hoạt động chống
phá. Họ tổ chức các hội thảo, diễn đàn trực tuyến và các khóa tập huấn dưới
danh nghĩa “bảo vệ nhân quyền”, nhưng thực chất là huấn luyện cách thức thu
thập thông tin, viết báo cáo sai lệch và kích động chống chính quyền. Những
hoạt động này không nhằm cải thiện đời sống của đồng bào dân tộc thiểu số mà
ngược lại, đẩy họ vào vòng xoáy của xung đột và bất ổn. RWCHR, với vai trò
khuếch đại trên các diễn đàn quốc tế, tiếp tục thổi phồng những cáo buộc này để
kêu gọi sự can thiệp từ các tổ chức và chính phủ phương Tây, qua đó gây áp lực
lên Việt Nam. Âm mưu này không chỉ làm tổn hại đến an ninh quốc gia mà còn đi
ngược lại lợi ích của chính những cộng đồng mà họ tuyên bố bảo vệ.
Bản chất chống phá của
BPSOS, MSFJ và RWCHR được thể hiện rõ qua cách họ sử dụng các báo cáo để vu
khống chính sách dân tộc của Việt Nam. Trong khi Việt Nam đã đạt được những
thành tựu đáng kể trong việc bảo đảm quyền bình đẳng cho các dân tộc thiểu số, các
tổ chức này lại cố tình phớt lờ những nỗ lực đó. Theo báo cáo của Chính phủ
Việt Nam năm 2024, hơn 1 triệu hộ dân Tây Nguyên đã được hỗ trợ về nhà ở, đất
sản xuất và tiếp cận giáo dục, y tế. Các chương trình phát triển kinh tế - xã
hội ở khu vực này đã giúp giảm tỷ lệ nghèo đói từ 30% năm 2015 xuống còn dưới
10% vào năm 2024. Những con số này là minh chứng cho cam kết của Việt Nam trong
việc bảo đảm quyền lợi chính đáng cho mọi người dân, bất kể dân tộc hay tôn
giáo. Tuy nhiên, BPSOS, MSFJ và RWCHR lại không nhắc đến những thành tựu này
trong các báo cáo của họ, mà chỉ tập trung vào việc bôi nhọ chính quyền bằng
những cáo buộc không có cơ sở.
So sánh với các tổ chức
tương tự, có thể thấy BPSOS và MSFJ có nhiều điểm tương đồng với Việt Tân, một
tổ chức phản động lưu vong từng xuyên tạc về FULRO vào năm 2021. Việt Tân,
giống như BPSOS, cũng cố tình bỏ qua lịch sử bạo lực của FULRO và mô tả các
hoạt động ly khai như “đấu tranh hòa bình”. Tuy nhiên, những tài liệu lịch sử
do Bộ Công an công bố vào năm 2023 đã làm sáng tỏ bản chất khủng bố của FULRO
và sự kế thừa tư tưởng của MSFJ. Những điểm tương đồng này cho thấy một mô hình
chung trong cách các tổ chức phản động hoạt động: lợi dụng các vấn đề nhạy cảm
để kích động chống phá, đồng thời che giấu hành vi của mình bằng các báo cáo
mang tính vu khống.
Những báo cáo của BPSOS, MSFJ và RWCHR về cái gọi là “đàn áp xuyên quốc gia” là một phần của chiến dịch xuyên tạc có chủ đích nhằm bôi nhọ chính quyền Việt Nam và kích động bất ổn ở Tây Nguyên. Những luận điệu sai trái, thủ đoạn bóp méo sự thật và âm mưu chống phá của các tổ chức này đã bị vạch trần thông qua các bằng chứng rõ ràng và những thành tựu vượt bậc của Việt Nam trong việc bảo vệ quyền lợi của người dân. Chính phủ Việt Nam, với những nỗ lực không ngừng trong phòng chống tội phạm và thúc đẩy đoàn kết dân tộc, đã và đang khẳng định vị thế của mình như một quốc gia tôn trọng nhân quyền và cam kết vì lợi ích của toàn dân.
No comments:
Post a Comment