Saturday, August 17, 2013

Số phận của kẻ bị giật dây

Tôi muốn nói đến cô bé Nguyễn Phương Uyên. Phiên tòa phúc thẩm vừa kết thúc đã xử án tù treo và "thả tự do" cho cô ngay tại phiên tòa đang được cổ súy như là chiến thắng của "lực lượng đấu tranh dân chủ". Lý do cho sự tha bổng này là cô còn nông nổi, thiếu hiểu biết mà phạm tội, nhưng thực sự có lẽ cô chỉ là con tốt tuy nghiêm trọng về hành vi vi phạm pháp luật nhưng vô hại với chính quyền. 

Tội phạm xâm phạm ANQG được xem xét ở cả khía cạnh hành vi, mục đích và mức độ nguy hại tới sự vững mạnh của chính quyền. Như vậy, kẻ đáng để bắt, xử tù thì cô không thuộc diện này, bởi cô chỉ kẻ tay sai, diện a dua a tòng, không có khả năng tổ chức phạm tội, không có khả năng gây nguy hiểm tới ANQG, cho dù về bản chất hành vi của cô là nghiêm trọng, đã vi phạm pháp luật. 

Một cô gái trẻ ở tuổi đôi mươi, chưa từng trải nghiệm cuộc sống. Cô chỉ qua mạng Internet quen biết Nguyễn Thiện Thành – kẻ cầm đầu tổ chức phản động Tuổi trẻ yêu nước trong thời gian ngắn, đã nhận lời tham gia tổ chức, đi dán những khẩu hiệu, cờ vàng tại nơi mình sinh sống và gặp gỡ Nguyên Kha - một người xa lạ cùng phối hợp “yêu nước”, “xúc phạm Đảng”


Đây nội dung truyền đơn cô được xúi giục làm và biện hộ là "yêu nước". Những truyền đơn được gắn với cờ ba sọc, tiền, kíp nổ, được chụp ảnh phóng lên mạng, được báo cáo với “sếp” ở hải ngoại. Không thể nói khác hơn về sự manh động, bị giật dây thiếu kiểm soát, lý trí mới hành động như thế.

Ra tòa, cô có những phát ngôn đầy “khí phách” khiến người ta liên tưởng ngay tới Lê Thị Công Nhân. Ngay sau khi được ra tù, cô đã "hòa" mình vào các thành phần tạp nham, trả lời phỏng vấn các đài hải ngoại ...

Rồi đây chặng đường cô tiếp tục đi với hình ảnh thánh nữ, anh thư, được đám dân chủ tôn vinh và sử dụng “lãng phí không thương tiếc”, rồi dư âm dần dần qua đi lại nhanh chóng ném cô đi và dựng lên các biểu tượng mới thu hút dư luận như kiểu Nguyễn Đắc Kiên hay Bà Tưng vậy

Chính quyền thả cho cô tự do tại tù còn hơn để cô trong tù làm “biểu tượng” cho lũ chống cộng và các thế lực đang ngày ngày mướn chiêu bài dân chủ, nhân quyền trong khi độ nguy hiểm với chính thể của cô chắng đáng gì. Ra tù, với sự giật dây, mưu toan của các phe nhóm, chúng sẽ sài cô “hoang phí” và “đốt” cháy cô nhanh hơn cô tưởng, biểu tượng Phương Uyên sẽ chết nhanh hơn Lê Thị Công Nhân vì sự khác nhau giữa 3 năm tù ở ngoài thay vì được “bảo toàn” lâu hơn nhờ 4 bức tường giam.

Cô chưa đủ trải nghiệm để hiểu cái chân giá trị của một nhà đấu tranh dân chủ thực sự với một con rối bị giật dây.

Cô chưa đủ trí thức để phân biệt giữa yêu nước với tay sai của lũ chống Cộng điên cuồng. 

Cô chưa đủ  chín chắn để trải nghiệm sự bẩn thỉu của những mưu toan chính trị của các thế lực muốn dựng tượng cho cô.

Tương lai những việc làm cực đoan -  thiếu lý trí sẽ là hồ sơ hoàn thiện hơn chôn vùi mãi mãi cuộc đời cô.

Một bức tranh thay mọi lời nói



21 comments:

  1. thật đáng tiếc cho uyên,dùng tuổi trẻ một cách phí phạn vào những chuyện đấu tranh giúp cho bọn rận làm cản bước tiến của dân tộc,tính đem chuyện rước voi về dày mả tổ chỉ vì lòng thèm khát có được một tấm vé quy mã một cách không tốn tiền mà thôi!!!

    ReplyDelete
  2. http://www.facebook.com/photo.php?fbid=168860996634342&set=a.167915406728901.1073741830.167795750074200&type=1&theater

    ReplyDelete
    Replies
    1. Nên thay hình gốc vào cho cái hình bị chôm và đóng cái dấu chình ình kia, VKL

      Delete
    2. PHƯƠNG UYÊN VÔ TÙ VÀ NIỀM HÂN HOAN CỦA (NHÂN XĨ ,CHÍ THỨC)

      http://googletienlang.blogspot.com/2013/05/phuong-uyen-vo-tu-va-niem-hoan-hy-cua.html

      Nhẽ em chỉ một hai năm
      Treo, có thể, nếu ăn năn thật lòng
      Bọn anh thôi cũng chẳng mong
      Trẻ người non dạ, bẻ cong thế nào ?
      Thôi đành thậm thụt, lao nhao
      Tuy gượng gạo, giữ phong trào thế thôi
      Chờ ngày toà xử, nín hơi
      Nào dám khua mép, múa môi chi nhiều
      Lỡ đâu lại hố thì tiêu
      Nhắc đến lại ức thằng liều Đoàn Vươn
      Bỏ công quyên góp bạc tiền
      Tiền hô hậu ủng ... rước phiền, điên ghê
      Đến em, trông thấy ba que
      Máu thì chả biết máu gì, chắc thua
      Thế mà đâu có nào ngờ
      Một câu “yêu nước” từ bờ môi em
      Thật như cây cọc ló lên
      Giữa dòng chới với bám liền, quá may
      "Tuyệt chiêu" vừa mới chỉ bày
      Không ngờ em đã xài hay quá trời
      Cũng là non dạ trẻ người
      Mà em, thế quái, tin lời bọn anh
      Ngẫm ra cũng có nhẫn tâm
      Nhưng bọn anh sướng, thôi đành nghe em
      Giờ bọn anh múa em xem
      Cho em làm thánh, làm tiên đền bù
      Ráng đi em, mãn hạn tù
      Cho làm tổng thống , muốn gì nữa không?
      Vậy nên em ráng kiên trung
      Lỡ chống thì chống đến cùng mới ngon
      Ra tù lại rải truyền đơn
      Thêm 6 năm nữa cho ... tròn 12
      Ở nhà mẹ em rất vui
      Mẹ tự hào lắm: con tôi ở tù
      Thấy bọn anh múa tài chưa?
      Tâm đen đâu phải cứ thua dài dài
      Lâu lâu mới được con mồi
      Mủi lòng chi, để lại rồi trắng tay
      Bõ công bàn phím múa may
      Ra sao sự thể mặc bay, mới tài
      Bọn anh đã tính cả rồi
      Đấu tranh là phải có người hy sinh
      Em thì còn có tuổi xanh
      Để hy sinh, chứ bọn anh có gì
      Tuổi xanh đã hưởng hết thì
      Tuổi đen hưởng nốt, tiếc gì hả em...
      Nào đâu ly cốc nâng lên
      Mừng ta đưa được bé Uyên vào tù
      Mừng cho “thắng lợi” bất ngờ
      Tưởng treo, mà được 6 tờ, ồ yeah !!!

      Delete
    3. XỬ ÁN UYÊN -KHA

      Nhân danh Tòa Án Nhân Dân
      Tự do ta giử ,nghỉa nhân cho người
      Quan tòa xử lủ đười ươi
      Án tuyên chớ phải đã rồi sẫn đâu
      Hiên nhà Uyên chỉ lắc đầu
      "Tôi đây không chống giặc Tàu xâm lăng"
      Tôi xưa chỉ dán cờ vàng
      Tại vì người lạ chào hàng linh tinh
      Yêu người chưa rỏ tội tình
      Đã cho laptop,để mình lòng xiêu
      Lòng xiêu mình mới làm liều
      Cho nên nghiệp chướng mọi điều khổ thân
      Nhưng ra tòa phải khăng khăng
      Vì luật sư bảo phải rằng thế thôi
      Chớ theo sự chứng mà coi
      Yêu nước sao lại cứ đòi giết dân
      Giết Tàu thỉ phải sang Tần
      Cớ sao lại cứ xà quần ở đây
      Lại còn đòi Diệt Cộng này
      Diệt luôn cái Đảng ở ngay nước mình
      Nước mình mình phải có tình
      Mình nên bồi đắp cho xinh hơn nhiều
      Nước mình mình nói mình yêu
      Lại đặt bom bến Ninh Kiều là sao?
      Rỏ ràng là nói tào lao
      May là Quan Án biết bao nhân từ
      Chỉ tuyên có sáu năm tù
      Nếu không đời sẽ âm u hơn nhiều
      Trong tù dù có quạnh hiu
      Cũng còn cơ hội làm điều thẳng ngay
      Nếu như cải tạo hăng say
      Sớm hơn rồi cũng có ngày được ra.

      Delete
    4. UYÊN -KHA ĐI TÙ -NHÂN XĨ ,CHÍ THỨC THỞ PHÀO ĂN MỪNG

      Hôm ni tụ hội bạn bè
      Mừng Uyên ,Kha đã yên bề chục năm
      Trong kia tường trắng lạnh căm
      Ngoài này yến tiệc hương trầm cụng ly
      Nhân xỉ ,trí thức mà chi
      Mà dụ con nít cho đi ở tù
      Ra tù đời vẫn âm u
      Tuổi già chưa đến,mịt mù tuổi xuân.
      Thế nhưng chấy thức ,xỉ nhân
      Vẫn đang ấp ủ cho lần tiếp theo
      Tìm thêm vài mống nhà nghèo
      Dụ cho tí đỉnh bọt bèo dễ xơi
      Rồi cho vài giọt mật lời
      Đễ cho chúng nó tưởng trời bằng vung
      Hoạt động chống phá lung tung
      Cuối cùng đích đến : tù cùng Uyên,Kha.
      Lần sau xin chớ chừa ra
      Xin lần đến gốc bọn già trên kia
      Sao cho chúng được sẻ chia
      Thấm đời tù ngục ra rìa cuộc chơi.
      Cuộc chơi sòng phẳng ai ơi
      Dễ ăn,dễ chết cuộc đời hẩm hiu.
      Cứ đòi làm ít,ăn nhiều,
      Có ngày cũng sẽ tiêu điều kiếp hoa.
      Tưởng đời nhà cửa nguy nga
      Tỉnh ra mới biết chỉ nhà đá thôi!!!

      Delete
    5. This comment has been removed by the author.

      Delete
    6. TIÊN SỰ TỤI PHẢN ĐỘNG GIẢ DANH ((YÊU NƯỚC ))

      Hôm qua có đám biểu...tình
      Lôi thôi lếch thếch quá thằng ăn xin
      Giáo sư cũng có dăm thằng
      Luật sư dăm chú, lại đèo nhà văn
      Nhà báo..viết láo dua
      Láo nha láo nháo phường chèo cũng thua

      Bám đuôi theo con mụ nặc nô
      Người em thơm thế cái gì cũng thơm
      Em hô Tàu - Việt tương nhau
      Cả bầy xúm lại;;; Zô đi- đừng hèn

      Ngày xưa anh chỉ dạng quèn
      Tiền tài chẳng có, có mồm để ăn
      Về hưu chẳng có ai chơi
      Buồn tình anh dựng băng rôn giữa đường
      Miệng hô đả đảo, tay sờ ví da
      Ngày mai thằng Mặc ló ra
      Ắt là sẽ có vài bài tụng ca
      Tiền vào đến mấy trăm đô
      Tiêu rồi anh lại băng rôn giữa đường

      Ngày xưa nhà nước gọi quân
      Anh lo cụt giống nên chui chuồng gà
      Viết dăm quyển sách gọi là
      xem chừng cũng có vài người đọc qua
      Đến giờ tuổi đã xế chiều
      Thông minh chưa trải mà ngu càng già
      Bám đuôi cái lũ bất tài
      Muốn làm cách mạng, muốn làm vĩ nhân
      Quê choa giỏi lắm nhân tài
      Choa đây cũng hóa tượng đài cho xem

      Giáo sư tiến sĩ học nhiều
      Học xong loạn óc, vẽ vời linh tinh
      Vẽ mình như bậc anh hùng
      Mong thằng Nhà nước ném moi ( tôi) vô tù
      Vô tù mở lớp tuyên truyền
      Cách mềnh từ đó mà ra ầm ầm

      Trâu quỳ, Chợ QUán đắt hàng
      Vĩ nhân cứ gọi vô đây ào ào
      Mở chi bộ Đảng tập trung
      Ngày mai tổng thống xứng tầm năm châu
      Cũng cầu cái chú Ba Tầu
      Uýnh thì uýnh mẹ cho tao được nhờ
      nếu không tao tưới máu ra
      Có thằng chết ngất chớ kêu tao..khùng

      Delete
    7. TIÊN SƯ TỤI XỎ LÁ BA QUE

      Có một lũ già ngu hơn lợn
      Não toàn giòi mặt chó nhơn nhơn
      Nhân cách uốn lượn giống lươn
      Bẻ cong lịch sử, bố tương vỡ mồm

      Chường mặt chó ra điều nhân sỹ
      Vẻ đau thương vận bĩ quốc gia
      Ngu hơn lợn – ngỡ tinh hoa
      Được lời nịnh thối – ngỡ là ông sao.

      Thằng hán nôm núp trang bô sít
      Chuyên bới phân, móc đít ra soi
      Chê rằng phân rất lắm giòi
      Lại khen bên Mỹ ít giòi ít phân.
      Tụ tập nhau 72 nhân sỹ
      Giở trò ma chữ ký nhân dân
      Không ngờ bị Bần Cố Nông
      Chơi cho một vố ọc phân lên mồm.

      Thằng răng vổ viết “bên thắng cuộc”
      Một lũ ngu vớ được xít xoa
      Đéo biết rằng nó ba hoa
      Bốn mươi phần nó bịa ba chín phần
      Nó tính chuyện bẻ cong lịch sử
      Trắng thành đen, thiện ác đổi thay
      Đảo luân lộn lý cho tày
      Da mặt thằng vổ chắc dày hơn mông.

      Có thằng trước nhà văn quân đội
      Rửng rưng vào nói tội gì đâu
      Chẳng qua trong lúc đánh nhau
      Đòn tra tấn giã lên đầu tù nhân
      Là biện pháp khảo tra tin tức
      Có chi mà so sánh cân đo
      Địt con mẹ, khốn nạn chưa
      Núi xương với nó vẫn chưa là gì.

      Nhà thơ Chí chuyên làm thơ cứt
      Thơ đéo gì ý thức lang băm ?
      Đéo gì giẻ rách, tâm thần ?
      “Muốn mang hồ”, “vác sông Hồng” là sao ?
      Ngồi đáy giếng “Ếch” chê đất nước
      Đất nước buồn lại bị ruồi bu
      Ruồi đây là những đứa ngu
      Vui hơn ngày trước lại tru là buồn.

      Đứa bá láp thích thơ năm chữ
      Trình như lồn, nhân cách hố phân
      Viết thơ tỏ vẻ ân cần
      Dặn dò giới trẻ chớ nhầm đường đi
      Nó nhất quyết biểu tình Tung Quắc
      Đề phòng khi nhà nước đớn hèn
      Năm 79 mày có xem ?
      Khựa sang là múc, hèn con mẹ mày.
      “Lại nói về chiến tranh” quá khứ
      Chuyện trong rừng thanh nữ thủ dâm
      Viết xong kết luận cái rầm
      Để cho đỡ chết khỏi cần đánh nhau
      Nó kết luận đéo cần chính nghĩa
      Đéo cần chi giải phóng quê hương
      Để cho nước đỡ tang thương
      Rõ phường khốn nạn, rõ phường vô ơn.

      ………………………………

      Đấy, nhân sỹ đấy! Còn nhiều nữa để dành viết sau.

      Nhân sỹ cái con bà chúng nó
      Rặt một bầy chó má ngựa trâu
      Ngu si toàn cứt trong đầu
      Huyênh hoang, khốn nạn chó đâu sánh bằng.

      Ngẫm mà thương cho phường bọn nó
      Ôi cái loài chó má lang thang
      Bơ vơ đứng ở giữa đàng
      Mồm loa mép giải oang oang đặt điều

      Nhân sĩ cái con bà chúng nó
      Ngu như bầy chó má không hơn
      Một phường bạc nghĩa vô ơn
      Cỡ thằng Hảo cứt nhơn nhơn mặt lồn

      Địt con bà cái thằng Hảo cứt
      Làm bố mày thấy nhức con ngươi
      Nhìn mày cũng có hình người
      Sao làm trâu ngựa cho người Mỹ sai

      Bọn Việt gian, lại đây anh biểu
      Nói nãy giờ bây đã hiểu chưa ?
      Trình bọn mày cỡ con Lừa
      Khua môi múa mép tà-lưa với đời ?

      Delete
    8. TÂM SỰ CỜ VÀNG

      NGUỒN :http://xichloviet.wordpress.com/2011/06/18/tam-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%9D-vang/

      www.xichloviet.com

      Lại hết một năm sống tha hương.
      Băm mấy xuân qua vẫn đọan trường.
      Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
      Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?
      Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
      Ôm niềm uất hận lết sang đây,
      Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
      Cũng tại cộng nô phải chạy dài.
      Số kiếp di cư đến hai lần
      Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
      Lần sau còn nhục hơn lần trước,
      Vứt cả ba lô cởi cả quần.
      Cũng tại ta xui mới thế này
      Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
      Phải chi thầy thí vài trăm triệu
      Đâu phải chạy te vứt cả giày.
      Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
      Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
      Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
      Tại số nên ta mới như vầy.
      Ta quyết không quên mối hận này.
      Con không làm được cháu ta thay
      Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
      Rồi sẽ có ngày chúng biết tay
      Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
      Vẫn hát vang lên khúc quân hành
      Để cháu con ta luôn ghi nhớ
      Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.
      Dù là quần áo chợ si đa
      Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
      Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
      Để ta ôn lại quãng đời ta.
      Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
      Cờ hoa cứu giúp chở che ta
      (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
      Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)
      Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
      Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
      Tên em ngày ấy không còn nữa
      Còn lại nơi này cái little.
      Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
      Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
      Cái little kia nào có tội
      Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
      Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
      Bởi thế cho nên phải lụy thầy.
      Ta chạy sang đây đã cùng đường
      Thế nên ta vẫn phải khói hương
      Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
      Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.
      Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
      Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
      Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
      Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa
      Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
      Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
      Cộng nô láo xược không vặn cổ
      Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.
      Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
      Quyết không về lại chốn quê nhà
      Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
      Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.
      Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
      Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
      Đời ta không được, đời con cháu,
      Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.
      Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
      Đã lâu mới có dịp hò la.
      Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
      Cho đáng bọn mày hả dạ ta.
      Trung cộng to đầu thế mà ngu.
      Đất liền không lấy lấy san hô.
      Sao bay không chiếm luôn cả nước,
      Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.
      Bay cứ đánh đi có chúng tao
      Tuy tao chẳng có tí quân nào
      Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
      Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.
      Ta có cờ vàng có ống loa
      Có kèn có trống có cờ hoa.
      Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
      Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.
      Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
      Mà không đả đảo thật hăng say.
      Thì ai mà biết ta yêu nước.
      Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.
      Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
      Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
      Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
      Cho lũ cộng mày chết trắng tay.
      Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
      Thương nhà tiếc mãi cái vila.
      Sang đây cam phận thằng ở đợ
      Cũng tại bọn mày lũ cộng nô
      Lạy thánh A la lạy chúa tôi
      Con chống bao năm quá đuối rồi
      Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
      Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.
      Xin chúa hộ phù lũ chúng con
      Vặt cho chết hết lũ tham tàn
      Mai này phục quốc con xây tượng
      Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.
      ***
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
      Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
      Ôi biết sao vơi mối thù này.
      (Trích comment diễn đàn vietweely)

      Delete
    9. THẤY GÌ SAU PHIÊN TÒA XÉT XỬ PHÚC THẨM VỤ ÁN PHƯƠNG UYÊN -NGUYÊN KHA

      Loa Phường

      Ngày 16/8, tại tỉnh Long An, Tòa phúc thẩm Tòa án Nhân dân Tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh đã mở phiên tòa xét xử phúc thẩm đối với 2 bị cáo Đinh Nguyên Kha (sinh năm 1988, ngụ phường 6, thành phố Tân An, tỉnh Long An) và Nguyễn Phương Uyên (sinh năm 1992, sinh viên năm thứ 3 trường Đại học Công nghiệp thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh, ngụ xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận) về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
      Mọi chuyện đã rõ ràng, tình tiết của vụ án đã được công khai trước các cơ quan truyền thông đại chúng. Do bị Nguyễn Thiện Thành – thành viên của tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước”- một tổ chức phản động chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, lôi kéo, Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã có hành vi làm, tàng trữ, lưu hành các tài liệu chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Trong tháng 8-2012, hai đối tượng đã dán các khẩu hiệu, cờ ba sọc tại địa bàn TP Tân An (tỉnh Long An) và tại xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc (tỉnh Bình Thuận). Ngày 10-10-2012 hai đối tượng trên đã rải truyền đơn trên cầu vượt An Sương, thuộc xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn (TP.HCM). Kha và Uyên phạm tội có tổ chức; trong đó Đinh Nguyên Kha giữ vai trò người thực hiện, còn Nguyễn Phương Uyên giữ vai trò là người giúp việc tích cực.
      Tuy nhiên xét thấy do Uyên và Kha đều còn trẻ, nhận thức về lòng yêu nước còn chưa đúng đắn, bị các đối tượng xấu lợi dụng vào những việc làm vi phạm pháp luật. Thể hiện sự khoan hồng của pháp luật, tòa đã tuyên phạt Đinh Nguyên Kha 4 năm tù (giảm 4 năm tù so với án sơ thẩm), Nguyễn Phương Uyên 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo và 52 tháng thử thách (tại phiên xét xử sơ thẩm, Uyên bị phạt 6 năm tù). Đây là những bài học đắt giá chohai thanh niên Phương Uyên và Nguyên Kha.

      Trong khi phiên tòa đang diễn ra, bên ngoài khu vực phiên tòa, đám rận dở bài gây rối. Chẳng ai lạ gì việc các đối tượng cơ hội này đã lợi dụng lòng yêu con mù quáng của mẹ Phương Uyên để kích động chị có những việc làm xuyên tạc sự thật, bôi nhọ chính quyền.

      Còn đám rận, tuồng cũ diễn lại. Vẫn trò lăn ra đường cản trở xe cảnh sát, giơ mấy tờ giấy diễu phố, hò hét, kích động các cán bộ thừa hành công vụ, đặc biệt là lực lượng công an đảm bảo an ninh tại khu vực... Lăm lăm trong tay máy chụp ảnh, quay phim, các thiết bị thu phát sóng để vồ lấy những hình ảnh mà chúng gọi là chính quyền khủng bố, trấn áp phong trào dân chủ sau khi chúng đã có những hành vi gây rối, thách thức, xúc phạm những cán bộ công lực đang thừa hành nhiệm vụ.

      Việc Phương Uyên và Nguyên Kha được giảm án là thể hiện sự khoan hồng của pháp luật, đâu phải vì sự la ó của những con kền kền ăn xác thối như Tường Thụy, vô công rồi nghề như Trần Thị Nga, ăn vạ như Trương Dũng hay đục nước béo cò như Nguyễn Xuân Diện có thể khiến cho Tòa giảm án cho hai đối tượng trên.

      Một lần nữa hoạt động gây rối của đám rận càng khẳng định rõ hơn một sự thật: Âm mưu chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam của các đối tượng thù địch, phản động hiện hữu rõ nét hơn bao giờ hết. Nó đòi hỏi các cơ quan chức năng cần sớm phối hợp chặt chẽ, vào cuộc một cách quyết liệt hơn để làm cho rõ những kẻ giấu mặt đứng sau tất cả những âm mưu trên và cần phải sớm có đối sách phù hợp nhằm đảm bảo kỷ cương phép nước và sự bình yên cho cuộc sống hôm nay.

      (HẾT)

      Delete
    10. 600.000 HỘ DÂN ĐIÊU ĐỨNG KHÔNG BẰNG MỘT PHƯƠNG UYÊN

      http://nguyentandung.org/600-000-ho-dan-dieu-dung-khong-bang-mot-phuong-uyen.html

      Ngay từ sáng sớm ngày 16/8, khi diễn ra phiên tòa xét xử phúc thẩm hai bị cáo Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã có hàng chục blogger, các nhà “rân chủ”… tề tựu đông đủ. Rồi khi Tòa án Nhân dân Tối cao tại TP. Hồ Chí Minh tuyên phạt Đinh Nguyên Kha 4 năm tù (giảm 4 năm tù so với án sơ thẩm); Nguyễn Phương Uyên 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo và 52 tháng thử thách (tại phiên xét xử sơ thẩm, Uyên bị phạt 6 năm tù). Thì ngay lập tức một số trang mạng được coi là có máu mặt trong giới lề trái như: Ba Sàm, Tễu, Huỳnh Ngọc Chênh, Người buôn gió… và cả giới truyền thông chỉ tuyên truyền có lợi cho phương Tây như RFA, RFI, BBC cũng ồ ạt đăng tải những vần thơ, bài viết “có cánh” kiểu như: Dân Việt xem Phương Uyên là người nhà của mình; Và chúng ta cùng ăn mừng chiến thắng; Chúc mừng chiến thắng của những người “yêu nước”…

      Riêng với Nguyễn Phương Uyên, phải nói rằng em có một nhận thức mà ngay bản thân tôi hay ai khác chỉ cần nhìn sơ qua cũng đủ biết độ ngông cuồng, sự ham muốn danh tiếng của em. Có thể thấy Uyên vẫn lầm lẫn không nhận ra được cái sai của mình và ngày càng tin rằng mình đang làm điều “đúng đắn” cho nhân dân và Tổ quốc. Vậy nên, ngay khi mới ra tù Uyên đã vội tuyên bố: “Tôi yêu nước, nhưng xin đừng đánh đồng với Đảng”, vẫn là giọng điệu của một năm về trước khi Uyên cũng từng nói: “Tôi chỉ chống Trung Quốc, chống Đảng cộng sản Việt Nam chứ không làm hại nhân dân”. Vâng em chống Trung Quốc, nhưng em chống Trung Quốc mà lại “đả đảo Đảng cộng sản, đòi lật đổ chính quyền nhân dân”, vậy em chống Trung Quốc hay mượn cớ để “chống chế độ”. Uyên nói rằng không làm hại nhân dân, vậy em cùng Kha chuẩn bị cả thuốc nổ, bom hẹn giờ, em muốn đánh bom ai? kẻ thù nào? khi nơi em định đánh bom có tượng đài Bác Hồ ở Cần Thơ và người dân đang tập trung để làm lễ kỷ niệm. Vậy thì mục tiêu của em có cả nhân dân? em đòi lật đổ chế độ để có tự do dân chủ nhưng em lại tính giết cả những người dân vô tội? hay đây chính là đại nghiệp của Việt Tân nhắn gửi và sẵn sàng cướp đi sinh mạng người khác?…

      Em cầm cờ vàng 3 sọc để làm gì? có biết bao thế hệ cha anh đã phải ngã xuống để đánh đuổi quân xâm lược và tai sai, vậy mà em lại cầm cờ vàng làm tay sai cho giặc như thế, em đã vứt bỏ công sức, xương máu của hàng triệu người thuộc các thế hệ cha anh xuống sông! những người đã ngã xuống không phải là dân sao? em làm “vì dân” là như thế?

      (CÒN TIẾP)

      Delete
    11. (TIẾP THEO VÀ HẾT) )

      Dường như cái không khí ăn mừng “chiến thắng” đang tràn ngập khắp các trang blog, đám “rận chủ” hết mực tô vẽ, bênh vực cho “thánh nữ” Phương Uyên, kẻ học hành không đến nơi đến chốn, đi rải truyền đơn phản động, kêu gọi chống chính quyền. Mà không hề thấy một tiếng nói, hay một mẩu tin nhỏ lên tiếng đòi quyền lợi cho hơn 600.000 hộ dân mưu sinh bằng nghề nuôi tôm điêu đứng trước vụ kiện vô lý từ phía Mỹ. Các “ếch rân chủ” (Sở dĩ gọi là ếch rân chủ vì các chú ếch này rất hay nói về dân chủ, về chính trị) hễ mở miệng là nói hai từ “vì dân” và tự cho mình là người tài giỏi như giáo sư tương lai, tiến sĩ hán nôm… và cả bộ máy tuyên truyền khổng lồ RFA,RFI,BBC.. đâu rồi sao không lên tiếng vì nông dân Việt Nam, khi mà Bộ Thương mại Hoa Kỳ (DOC) vừa ra quyết định tăng thuế nhập khẩu tôm Việt Nam một cách vô lý từ 1,15% đến 7,88%. Một nhóm công ty tôm của Mỹ đã nộp đơn kiện chống trợ cấp đối với một số mặt hàng tôm nhập khẩu từ nước ta do nghi ngờ tôm Việt có nhận các “khoản trợ cấp” không chính đáng từ Chính phủ. Phía Mỹ một mực cho rằng Nhà nước Việt Nam trợ cấp nuôi tôm nên họ áp mức thuế cao để bảo vệ tôm Mỹ. Trong khi, thực tế chúng ta đều thừa biết không hề có chuyện tôm Việt được Chính phủ trợ giá. Chính phủ Mỹ đã vứt bỏ nhân quyền, dân chủ, công lý vào sọt rác để bảo vệ lợi ích nước Mỹ, mặc cho nông dân Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề với một lý do hết sức vô lý.

      Hiện nay các doanh nghiệp xuất khẩu tôm của Việt Nam đang có nguy cơ phải gồng mình gánh chịu cả hai loại thuế gồm: thuế chống phá giá mà các doanh nghiệp đang gánh và thuế chống trợ giá trong tương lai khi có quyết định chính thức từ phía Chính phủ Mỹ. Doanh nghiệp lao đao thế nào hậu xét, trước mắt thứ thuế vô lý trên đã đánh vào cuộc sống của hơn 600.000 người dân mưu sinh bằng nghề nuôi tôm. Vì trước giờ Mỹ vẫn luôn là thị trường chủ yếu của Việt Nam, rồi đây họ sẽ sống thế nào? tôm nuôi lớn rồi bán đi đâu…?
      Để bảo vệ quyền lợi của hàng trăm ngàn hộ dân Việt sinh sống bằng nghề nuôi tôm, Hiệp hội Chế biến xuất khẩu thủy sản Việt Nam (VASEP) đã lên tiếng phản đối, đề nghị ủy ban Thương mại quốc tế Hoa Kỳ (ITC) xem xét công tâm, để đưa ra quyết định đúng đắn và hợp lý nhằm chấm dứt hoàn toàn vụ kiện vô lý này. Tuyệt nhiên không hề thấy bóng dáng của các nhà đấu tranh “rân chủ” đâu…
      Ngoài ra, hàng ngàn nạn nhân chất độc da cam Việt Nam đang phải sống dở chết dở, vậy mà khi chúng ta kiện Mỹ thì họ lại quay ra bác bỏ và phủ nhận tội lỗi do quân đội Mỹ gây ra, mặc cho các nạn nhân sống chết. Các nhà “rân chủ”, “chấy thức” đâu hết cả rồi, sao không lên tiếng phải đối??? Hay ăn tiền Mỹ rồi thì câm miệng, điếc tai, mù mắt?

      Thế đó, dưới con mắt của các nhà “rân chủ” cuộc sống của hàng trăm ngàn người dân Việt Nam chẳng là gì so với những kẻ như Phương Uyên… Giờ thì đã rõ như ban ngày, họ chỉ đi đòi “tự do – dân chủ – nhân quyền” cho bản thân, đấu tranh cho quyền được nói láo, quyền được xuyên tạc… ngoài ra ai sống chết thế nào cũng mặc? phương châm của họ là “không nên đụng đến Mỹ (USA) vì nếu đụng đến USA sẽ không có USD bỏ túi”.

      Vậy đấy, sự thật vẫn là tiêu chí hàng đầu cho lòng tin, vì vậy chẳng có cách gì làm mất lòng tin nhanh chóng bằng sự dối trá. Ấy vậy nhưng, các nhà rận chủ, trong đó không ít vị tự xưng là trí thức vẫn lấy chiêu trò này làm công cụ đấu tranh mà không thấy hổ thẹn.

      (HẾT)

      Delete
    12. PHƯƠNG UYÊN -NGUYÊN KHA CHỈ LÀ TỐT THÍ MẠNG TRÊN BÀN CỜ CỦA THẾ LỰC THÙ ĐỊCH

      http://nguyentandung.org/phuong-uyen-nguyen-kha-chi-la-tot-thi-mang-tren-ban-co-cua-the-luc-thu-dich.html

      Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha bây giờ nổi tiếng chẳng khác gì sao ca nhạc, thậm chí nổi tiếng hơn cả sao trong nước, vượt ra ngoài biên giới nổi tiếng cả ở nước bạn, đừng thắc mắc vì sao họ không hoạt động nghệ thuật mà lại nổi tiếng như thế, xin thưa họ bán nước, hoạt động phản động cho thế lực nước ngoài, bị cơ quan công an bắt được, bị pháp luật xử lý thích đáng.

      Thế nhưng bản thân hai sinh viên này kêu thì ít mà các nhà Rân Trủ ở bên ngoài kêu thì nhiều, chúng lăng – xê hai bạn ấy như những vị anh hùng, hoạt động vì đất nước, vì dân chủ nhân quyền, chúng kêu oan cho hai người này, nói nước ta nào không công bằng, nào chính lãnh đạo nước ta bán nước.

      Vẻ bề ngoài và bản chất phản động bên trong của Phương Uyên
      Chả biết thực hư thế nào, chỉ biết, lãnh đạo nước ta vẫn đang làm đúng và làm tốt chức trách của họ, đất nước ta vẫn vẹn nguyên, nhân dân vẫn sống ấm no hạnh phúc, còn nếu không ngăn chặn cái việc làm của hai người kia thì đất nước bây giờ không biết thế nào, có thể gây xích mích với nước bạn, dẫn tới những hậu quả không đáng có, ảnh hưởng xấu tới người dân.
      Tôi tin rằng tất cả những người dân của Việt Nam đều thấy và hiểu được rằng việc làm của hai bạn sinh viên Phương Uyên và Nguyên Kha là sai trái, đã vi phạp pháp luật, hai bạn quá nông nổi. Vâng cứ cho là việc làm của hai bạn xuất phát từ lòng yêu nước, căm ghét các thế lực xấu đi nữa thì cách các bạn làm lại là sai, rất sai, thậm chí có thể dẫn tới những hậu quả khó lường, nguy hiểm cho xã hội ta, thế nên việc cơ quan chức năng ngăn chặn và xử lý hai bạn là vô cùng đúng đắn.


      Một kẻ giết người dù là lý do gì, do bị áp bức quá dẫn tới giết người, do bị hăm dọa, do bị khống chế … dù lý do gì thì việc giết người cũng là sai trái. Việc làm của các bạn dù thế nào, xuất phát từ đâu thì nó cũng vẫn là bán nước, phản động, không thế thay đổi được sự thật này.
      Nói hai bạn ấy giờ nổi tiếng không kém gì nghệ sỹ, thậm chí hơn, vì sao ư, hiện nay thì tên tuổi của các bạn ấy được dán khắp nơi còn gì, trên cột điện có, gốc cây có, biển quảng cáo cũ có, … đến nghệ sỹ người ta cũng không quảng cáo rầm rộ như vậy nói gì kẻ phạm tội. Bọn chúng tự xưng “là một số bạn trẻ”, sao dám làm mà không dám nhận, phải giấu mặt làm gì, cứ nói thẳng ra chúng tôi là ai, làm gì, ở đâu, có phải người ta tin hơn không, chắc gì đã là một số, có khi chỉ là một người, người đã từng giật dây Phương Uyên và Nguyên Kha chẳng hạn, đã làm việc này.
      Việc làm này không phải có mục đích chính là kêu oan cho hai bạn sinh viên đâu các bạn ạ, chúng chỉ lợi dụng việc đó để gây xôn xao dư luận, gây thắc mắc trong lòng người dân, sau đó sẽ thực hiện những âm mưu thâm độc hơn, nói đúng hơn thì hai bạn sinh viện kia chỉ là quân cờ của chúng, việc làm của hai bạn ấy chỉ là một nước đi trên bàn cờ phản động mà thôi.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Delete
    13. (TIẾP THEO VÀ HẾT)

      Và kết cục chỉ làm con tốt để thí trên bàn cờ của các thế lực thù địch mà thôi.
      Biết đâu đấy, việc hai bạn bị bắt đã nằm trong kế hoạch hoạt động của chúng, chúng biết rằng khi hai bạn đi rải truyền đơn chắc chắn sẽ bị bắt, đó là điều tất nhiên, nhưng chúng vẫn khuyến khích các bạn làm, sau đó khi các bạn bị bắt, bị xử lý thì chúng sẽ lợi dụng việc đó để thực hiện tiếp kế hoạch, chúng chả quan tâm gì tới các bạn đâu, thậm chí cái việc làm của chúng bây giờ còn gây khó khăn cho việc cải tạo của các bạn, chứ không tốt đẹp gì cho các bạn đâu, bởi bằng chứng chống lại các bạn đã quá rõ ràng rồi, nói tóm lại hai bạn chỉ là con tốt thí mạng cho bọn chúng mà thôi.
      Tàu khựa đang âm mưu chiếm đất của nước ta, đúng vấn đề đó không sai, thế nhưng việc chính sách đối phó Nhà nước sẽ đưa ra, cách thức hoạt động Nhà nước sẽ thông báo, nhân dân ta muốn góp sức, đơn giản, hãy ủng hộ Nhà nước ta, khi nào Nhà nước ta kêu gọi thì chúng ta trả lời, sẵn sàng phục vụ. Thực tế đã chứng minh đấy thôi, Nhà nước ta chưa mất một tấc đất nào cho bọn Tàu khựa mà đâu cần biểu tình, truyền đơn. Biểu tình, truyền đơn với nội dung không đúng có thể gây hiểu lầm, xích mích, sẽ dẫn tới chiến tranh mà khi có chiến tranh thì nhân dân sẽ là những người khổ nhất. Thế nên Nhà nước ta sẽ có những biện pháp đối ngoại hợp lý để bảo đảm hòa bình và độc lập cho nhân dân.
      Phương Uyên, Nguyên Kha, lẽ ra hai bạn đã có một tương lai sán lạn, tươi đẹp như bạn bè cũng trang lứa nhưng tiếc rằng hai bạn quá nông nổi, và hai bạn có một dã tâm, thế nên việc làm của hai bạn đã gây bức xúc trong dư luận, dư luận bức xúc với hành động bán nước của hai bạn chứ không thấy thương tiếc cho hai bạn đâu, các bạn cứ nghĩ rằng việc làm của mình là yêu nước, không, các bạn sai rồi, đó là bán nước, các bạn đã tiếp tay cho các thế lực thù địch phá hoại nước ta.
      Tôi không biết nguyên nhân gì dẫn tới hành động của hai bạn, tiền, danh vọng, hay các bạn bị khống chế, dù là nguyên nhân gì, thì bây giờ cách tốt nhất để các bạn chuộc lại lỗi lầm là thành khẩn khai báo tất cả những gì các bạn biết mà vẫn giấu, và hãy cải tạo thật tốt để sớm trở về làm lại cuộc đời, các bạn còn trẻ, tương lai còn dài, không nên nghe theo những lời xúi bẩy, dụ dỗ, hứa hẹn của các thế lực đen tối, những người cố tình vào thăm để rót mật vào tai các bạn thì các bạn không nên tiếp, không nên nghe, hãy cải tạo tốt để làm lại, chúng không nghĩ tốt cho các bạn đâu, chúng đang tiếp tục lợi dụng các bạn đó. Hãy là chính mình chứ không nên làm một con tốt thí mạng.
      Mây mây (TTVN)

      (HẾT)

      Delete
    14. TUYÊN PHẠT ĐINH NGUYÊN KHA 4 NĂM TÙ VÀ NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN 3NĂM TÙ TREO

      http://nguyentandung.org/xet-xu-phuc-tham-nguyen-phuong-uyen-va-dinh-nguyen-kha.html

      Ngày 16/8, tại tỉnh Long An, Tòa phúc thẩm Tòa án Nhân dân Tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh đã mở phiên tòa xét xử phúc thẩm đối với 2 bị cáo Đinh Nguyên Kha (sinh năm 1988, ngụ phường 6, thành phố Tân An, tỉnh Long An) và Nguyễn Phương Uyên (sinh năm 1992, sinh viên năm thứ 3 trường Đại học Công nghiệp thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh, ngụ xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận) về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.”
      Tòa đã tuyên phạt Đinh Nguyên Kha 4 năm tù (giảm 4 năm tù so với án sơ thẩm); Nguyễn Phương Uyên 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo và 52 tháng thử thách (tại phiên xét xử sơ thẩm, Uyên bị phạt 6 năm tù).

      Theo cáo trạng, vào khoảng tháng 4 và tháng 5/2012, qua trang mạng xã hội Facebook, Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã làm quen với Nguyễn Thiện Thành đang sống ở Thái Lan. Từ mối quan hệ này, Nguyễn Thiện Thành đã rủ rê Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên tham gia vào “Tuổi trẻ yêu nước” – một tổ chức phản động chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
      Ngày 31/8/2012, Nguyễn Thiện Thành đã chuyển cho Đinh Nguyên Kha 3 file tài liệu, mỗi file một nội dung khác nhau để dán nơi công cộng, với yêu cầu mỗi nơi dán một khẩu hiệu và cờ của chế độ Việt Nam Cộng hòa trước đây, rồi chụp ảnh gửi cho Thành để đưa lên trang web “Tuổi trẻ yêu nước.”
      Từ chỗ được Nguyễn Thiện Thành lôi kéo rủ rê, Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã có hành vi làm, tàng trữ, lưu hành các tài liệu chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam qua các việc làm như: Trong tháng 8/2012, tại địa bàn thành phố Tân An (tỉnh Long An) và tại xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc (tỉnh Bình Thuận), hai đối tượng đã dán các khẩu hiệu, cờ của chế độ Việt Nam Cộng hòa trước đây, ở nơi công cộng rồi chụp ảnh gửi cho Nguyễn Thiện Thành để đưa lên trang web “Tuổi trẻ yêu nước”; ngày 10/10/2012 rải truyền đơn trên cầu vượt An Sương, thuộc xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn (thành phố Hồ Chí Minh).

      Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên thực hiện hành vi chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam có sự chỉ huy của Nguyễn Thiện Thành từ bên ngoài, thông qua Internet.
      Trong tháng 8/2012, Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đều phạm tội độc lập trên địa bàn mình sinh sống. Đến ngày 10/10/2012, khi thực hiện phát tán truyền đơn trên cầu vượt An Sương, Kha và Uyên có sự phối hợp, phân công nhiệm vụ, có sự chuẩn bị trước, cùng thực hiện hành vi phạm tội. Kha và Uyên phạm tội có tổ chức; trong đó Đinh Nguyên Kha giữ vai trò người thực hiện, còn Nguyễn Phương Uyên giữ vai trò là người giúp việc tích cực.

      (HẾT)


      Delete
    15. VIẾT CHO NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN VÀ NHỮNG MẦM XANH

      http://nguyentandung.org/viet-cho-nguyen-phuong-uyen-va-nhung-mam-xanh.html

      Sau câu chuyện Đoàn Văn Vươn, dư luận cả nước lại có nhiều ý kiến trái chiều về em, tán thưởng thì chủ yếu là các thế lực phản động nhưng phản đối là chủ yếu.

      Trong kho tàng câu chuyện cổ Việt Nam, có lẽ câu chuyện về anh học trò nghèo nhưng ham học, được thiên đình rất chú ý và trong sổ thiên tào cũng có ghi là anh ta sẽ làm Tiến sĩ có nhiều nét tương đồng với em. Chuyện kể rằng mỗi lần anh ta đi học qua ngôi đền thờ Thần ở làng bên cạnh, các vị thần luôn tỏ ra cung kính với anh vì đã đọc qua sổ thiên tào. Anh chàng khoái chí lắm, vội vàng về nhà từ bỏ Vợ con và đèn sách, há miệng chờ bổng lộc đến với mình. Nhưng không làm sao dễ có ăn, thiên đình đã biết hết chuyện nên rất phật ý, anh ta bị kết án là “dưới trăng bỏ vợ, trước sân đòi nhà, chưa làm nên đã thất đức” nên bây giờ không được hưởng phúc nữa. Từ đó anh chàng đi thi quanh năm không đỗ đạt và chẳng thể nào quay lại với vợ nữa. Đó là nguyên nhân cho câu nói của người xưa : “chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng”.

      Có lẽ sự so sánh em với nhân vật trong câu chuyện này là khập khiễng khi em đâu phải là người tài giỏi bằng chứng là khi em và các bạn quyết định đi tìm cái gọi là “công lý” thì giáo viên của trường buộc lòng phải công bố kết quả học tập rất kém. Trong khi các bạn các trường Luật đứng đầu cả nước như các bạn có thành tích học tập tốt trong trường Luật Hà Nội hay khoa Luật Đại Học Quốc Gia phấn đấu nỗ lực để có kết quả học tập tốt để trở thành những con người của công lý thì em và các bạn lại có những hành động thiếu suy nghĩ.
      Tôi là người yêu Lịch sử, được biết trong lịch sử dân tộc, có rất nhiều tấm gương tuổi trẻ dũng cảm như Trần Quốc Toản: Tháng 10 năm 1282, các vua Trần mở hội nghị Bình Than để bàn kế chống quân Nguyên. Đại Việt Sử ký Toàn thư chép: Vua thấy Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản, Hoài Nhân Vương Kiện đều còn trẻ tuổi, không cho dự bàn. Quốc Toản trong lòng hổ thẹn, phẫn kích, tay cầm quả cam, bóp nát lúc nào không biết. Sau đó Quốc Toản lui về, huy động hơn nghìn gia nô và thân thuộc, sắm vũ khí, đóng chiến thuyền, viết lên cờ sáu chữ :”Phá cường địch, báo hoàng ân” (phá giặc mạnh, báo ơn vua). Sau này, khi đối trận với giặc, tự mình xông lên trước quân sĩ, giặc trông thấy phải lui tránh, không dám đối địch. Đến khi mất, vua rất thương tiếc, thân làm văn tế, lại gia phong tước vương.
      (Sưu tầm lịch sử)

      (MỜI XEM TIẾP)

      Delete
    16. (TIẾP THEO VÀ HẾT )

      Tuổi trẻ là hi sinh là dám dấn thân đấu tranh đến cùng cho lý tưởng của đất nước. Nếu tấm gương này quá xa xôi thì tôi muốn kể Phương Uyên nghe về các anh hùng như Võ Thị Sáu, Trần Thị Lý. Họ tham gia kháng chiến khi tuổi đời con rất trẻ có lẽ, họ chiến đấu cho con đường mà Đảng , Bác Hồ và cả dân tộc đã lựa chọn. Tấm gương chiến đấu anh dũng của họ là nguồn cảm hứng vô tận cho thơ ca, xin được trích lại một trong những nguồn cảm hứng như thế:
      Người con gái Việt Nam
      (Tặng chị Trần Thị Lý anh dũng)
      Em là ai ? Cô gái hay nàng tiên
      Em có tuổi hay không có tuổi
      Mái tóc em đây, hay là mây là suối
      Đôi mắt em nhìn hay chớp lửa đêm giông
      Thịt da em hay là sắt là đồng ?
      Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt
      Cho tôi nâng bàn tay em nắm chặt
      Ôi bàn tay như đôi lá còn xanh
      Trên mình em đau đớn cả thân cành
      Tỉnh lại em ơi, qua rồi cơn ác mộng
      Em đã sống lại rồi, em đã sống!
      Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung
      Không giết được em, người con gái anh hùng!
      Ôi trái tim em trái tim vĩ đại
      Còn một giọt máu tươi còn đập mãi
      Không phải cho em. Cho lẽ phải trên đời
      Cho quê hương em. Cho Tổ quốc, loài người!
      Từ cõi chết, em trở về, chói lọi
      Như buổi em đi, ngọn cờ đỏ gọi
      Em trở về, người con gái quang vinh
      Cả nước ôm em, khúc ruột của mình.
      Em đã sống, bởi vì em đã thắng
      Cả Nước bên em, quanh giường nệm trắng
      Hát cho em nghe như tiếng mẹ ngày xưa
      Sông Thu Bồn giọng hát đò đưa…
      Cả nước cho em, cho em tất cả
      Máu tiếp máu, cho lại hồng đôi má
      Cho mái tóc em xanh lại ngày xuân
      Cho thịt da em lại nở trắng ngần
      Em sẽ đứng trên đôi chân tuổi trẻ
      Đôi gót đỏ lại trở về quê mẹ
      Em sẽ đi, trên đường ấy thênh thang
      Như những ngày xưa, rực rỡ sao vàng!
      Ôi đôi mắt của em nhìn, rất đẹp
      Hãy sáng mãi niềm tin tươi ánh thép
      Như quê em Gò Nổi, Kỳ Lam
      Hỡi em, người con gái Việt Nam!
      (7-12-1958)

      Việc làm của Phương Uyên
      Và thế hệ thanh niên đặc biệt là phái nữ ngày hôm nay cũng rất xứng đáng với sự hi sinh của thế hệ đi trước và không thiếu tấm gương các bạn gái có thành tích học tập đáng nể khi là thủ khoa các trường Đại học danh tiếng, xông pha đến những nơi khó khăn gian khổ nhất của đất nước để cống hiến. Phương Uyên thân mến, phiên tòa xét xử em sắp diễn ra và chúng tôi chờ đợi kết quả nhưng tôi tin chắc là tương lai của em sẽ có nhiều thay đổi. Khi từ đây em “được tiếp bước” các “đồng nghiệp” như Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên,..mà không phải lo lắng về việc làm tương lai như bè bạn đồng trang lứa nhưng cả cuộc đời em sẽ là “phản động”.

      Hi vọng rằng em sớm nhận ra sai lầm để tuổi trẻ của em sẽ là những năm tháng cống hiến hết mình cho lý tưởng chứ không phải là những năm tháng bồng bột để sau này nhìn lại em biết tiếc cho những năm tháng đã sống hoài sống phí.
      Hoàng Thị Nguyên

      (HẾT)

      Delete
    17. NỖI ẤM ỨC CỦA ((TỄU)) VÀ VỞ TUỒNG ((PHƯƠNG UYÊN DỞ DẠI))

      http://nguyentandung.org/noi-am-uc-cua-teu-va-vo-tuong-phuong-uyen-gia-dai.html

      Chú Tễu và các con rối khác lại đang diễn vở tuồng “Phương Uyên giả dại”. Kịch bản không có gì đặc sắc ngoài mấy câu la, hú kết hợp với động tác chạy cuồng.
      Tễu muốn hay lắm, nhưng có phải cứ muốn là sáng tạo được như ý đâu.

      Vở diễn muốn hay thì phải có chất liệu phong phú. Đằng này, chất liệu tưởng tượng, phần đắp thêm vào đã chiếm đến 99% thì bảo sao hay được. Mà kịch bản không thu hút thì làm sao đòi hỏi Tễu diễn xuất tốt được?! Thế, thành ra vở diễn cứ rời rạc, y chang cơm nguội
      Chỉ có hai, ba câu kể. mặc dù đã thêm nhiều mắm muối, của bà mẹ Phương Uyên rằng: cháu nó bảo bị đánh, cổ cháu có mấy vết bầm, thì làm sao có thể dựng thành một tích trò xôm được! Có được như vở diễn ngắn của Tễu đã là sự cố gắng sáng tác vượt bậc rồi. Biết làm sao được. Đành vậy thôi!

      Tếu hận mấy ông Rận chủ thúc ép Tễu! Đẻ ra tác phẩm kém chất lượng là ảnh hưởng đến uy tín nghề của Tễu chứ có phải đùa đâu. Haiz! Làm thân con rối, dù là Tễu đi chăng nữa, nó khổ thế đấy!
      Gió Lành

      Và sau đây là vở tuồng “Phương Uyên giả dại”được chú Tễu và các con rối khác diễn
      Tễu liền hô to “TIN KHẨN: SV NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN BỊ ĐÁNH TRONG TRẠI GIAM”
      Hôm qua, 26/04/2013, bà Nguyễn Thị Nhung – mẹ của sinh viên Nguyễn Phương Uyên, 20 tuổi, vào trại giam Long An thăm con, bị tạm giam từ cuối tháng 10/2012, để chờ đưa ra xét xử, vì bị cáo buộc « Tuyên truyền chống Nhà nước », sau vụ rải truyền đơn tại khu vực cầu vượt An Sương (Sài Gòn) ngày 10/10/2012, lên án các bất công trong vấn đề đất đai cũng như việc Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông.
      Khi gặp con, bà Nhung rất bất ngờ vì thấy nhiều thương tích trên cơ thể con mình và được cô Nguyễn Phương Uyên kể lại đã bị đánh đến ngất trong tù. Đây là điều khiến bà Nguyễn Thị Nhung hết sức bất ngờ, vì trước đó cán bộ trại giam cho biết cô Phương Uyên bị lên cơn co giật vì động kinh.
      Trả lời RFI Việt ngữ, bà Nguyễn Thị Nhung mô tả lại sự việc và bày tỏ sự lo sợ của bà đối với an toàn tính mạng của con mình là cô Nguyễn Phương Uyên trong trại giam

      (HẾT)

      Delete
    18. ĐÁM KỀN KỀN CHÚNG NÓ KHÔNG THA CHO PHƯƠNG UYÊN ĐÂU

      http://nguyentandung.org/dam-ken-ken-chung-no-khong-tha-cho-phuong-uyen-dau.html

      Sự việc Phương Uyên, được tòa phúc thẩm tuyên án nhẹ hơn phiên sơ thẩm được coi là sự kiện lớn đối với “làng dân chủ”. Mọi dự đoán của đám bầy hầy như 3 Sàm, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Quang Lập… về phiên tòa này đều sai toét tòe loe. Trong thâm tâm, đám này mong Phương Uyên, Nguyên Kha sẽ bị tòa tuyên cao hơn hoặc ít nhất là bằng so với phiên sơ thẩm.


      Trước phiên Phúc thẩm, chúng dự đoán lia lịa, nào là phiên tòa bỏ túi, nào là có luật sư cũng như không, nào là công an sẽ phá sóng, nào là mức án chỉ có tăng chứ không có giảm…ấy thế mà cuối cùng thì sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Các dự đoán đều sai, chứng tỏ họ này chả hiểu gì về chính trị.
      Còn nhớ, trước khi xử Phúc thẩm, các luật sư, các anh hùng hảo hán, các thầy dùi đã mò mẫm, lặn lội vào gặp bằng được em Uyên để khích lệ tinh thần và bày đặt cách biện hộ cho em. Thậm chí có kẻ còn viết sẵn bài theo kịch bản, chỉ việc điền ngày giờ tháng năm là post lên mạng, với những chi tiết giật gân như nằm đường, khủng bố, tụt quần, côn đồ đấm đá.v.v..Tóm lại, công phu lắm!

      Thực tế, đám bầy hầy cất công huy động rất nhiều người đến để phá thối phiên tòa, nhằm tạo tiếng vang với “cuốc tế” và cũng là để chứng tỏ ta đây nhiệt tình dân chủ. Theo kịch bản đã dựng sẵn, ai đến trước ai đến sau, ai máy ảnh máy quay, ai sẽ gây sự, ai chủ động chửi bới cảnh sát, và đặt ra các tình huống này nọ. Tất nhiên, không thể thiếu màn nằm ăn vạ ra đường.
      Thế mà đòm phát, sau khi tòa tuyên, một bản án mà đến thượng đế cũng phải ngạc nhiên. Đám rận lại chưng hửng vì kết cục không theo ý của chúng. Tất nhiên, người có kinh nghiệm thừa hiểu, Uyên chỉ là con tốt trên bàn cờ chính trị.
      Về lí do dẫn đến bản án của Uyên nhẹ nhàng so với dự đoán, cánh rận tự sướng và luận giải rằng do sức ép từ “phong trào dân chủ” nên chính quyền buộc phải lùi.
      Nực cười, đến trẻ con chăn trâu cũng biết rằng chả có cái chính thể nào với đầy đủ các công cụ pháp luật trong tay lại đi sợ hãi dăm ba đứa háo danh, ăn mày hải ngoại, khoác áo dân chủ làm càn. Về điểm này anh Mõ có ý rất hay: “Nên nhớ rằng chính quyền chỉ sợ dân” chứ không sợ một nhúm lơ phơ mấy cái mặt mo sau vụ tuyệt thực đểu bị vạch mặt đến tẽn tò.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Delete
  3. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Cánh “dân chủ cấp tiến” biết tin Uyên được giảm án có khá hơn một chút, không vội bày tỏ thái độ và cho rằng, một phần là do sức ép ngoại giao, đặc biệt là Mĩ nên chính quyền Việt Nam phải thỏa hiệp để đổi lấy chiếc ghế trong Ủy ban nhân quyền, để mua được vũ khí sát thương của Mĩ, và để bước đi những bước đầu tiên đến “đối tác toàn diện” với Mỹ. Đúng là giọng điệu của “hội những người phát cuồng vì nước Mĩ”. Đến nước này thì bó tay với kiểu sướng của các vị này. Nước Mỹ danh giá với O Bà Má, không thể và không bao giờ chỉ vì 2 đứa oắt con mà thay đổi cả một chính sách chiến lược của mình đối với Việt Nam.
    Buồi cười nhất là đám văn nô với chiêu điển hình hóa chân dung và so sánh ngang bằng rất hỗn láo. Chúng tâng bốc Uyên và Kha như những anh hùng dân tộc, những huyền thoại giữa đời thường. Mất dạy nhất là chúng so Uyên, Kha ngang bằng với Hai Bà Trưng, như Phù Đổng Thiên Vương. Thật đê tiện và bỉ ổi.
    Nhưng những người có tầm lại nghĩ khác. Uyên, và Kha chỉ là một quân cờ có vai trò như con tốt trên bàn cờ chính trị mà thôi. Làm chính trị ở đâu cũng thế, thời nào cũng vậy, khi cần sẽ phải thí tốt, đó là lẽ thường tình. Đến như Mỹ, khi cần thì đến Tổng thống Ngô Đình Diệm hay Nguyễn Văn Thiệu cũng chỉ là con tốt mà thôi.
    Về Uyên, linh cảm của tôi mách bảo rằng, em vẫn chưa nhận thức ra sai lầm của mình, ngược lại, em còn đang tự sướng, tự huyễn hoặc mình, vì tưởng rằng với cách biện luận, với vốn kiến thức, và với bản lĩnh từ chối luật sư của mình, tự thân em vẫn “chiến thắng”. Những phát biểu của em với báo giới phương Tây đã nói lên điều đó. Đó dĩ nhiên là điềm không lành cho em.
    Sẽ là cực kì sai lầm nếu như Uyên, hay Kha nghĩ như vậy, và nếu chiều hướng này là thực tế, thì tương lai của em chưa biết sẽ ra sao. Bởi đám kền kền sẽ tiếp tục đeo bám và cổ súy cho những hành động mà hiện giờ em cho là đúng đắn.
    Bàn về điều này, tôi tâm đắc với lời nhận xét của Hòa Bình, một blogger nổi tiếng rằng: “Chúng nó không tha cho Phương Uyên đâu”. Bác Hòa Bình nói “Chúng nó” là ai, thiết nghĩ, không nói các bạn cũng biết.
    Có lẽ, Uyên khó có thể quay lại làm người lương thiện.

    (HẾT)

    ReplyDelete