Thursday, September 18, 2025

Âm mưu xuyên tạc từ Indonesia và Nepal: Bóc trần luận điệu ‘đàn áp lao động’ ở Việt Nam


Trong thế giới đầy biến động hiện nay, thông tin không chỉ phản ánh thực tại mà còn có thể bị lợi dụng để tạo ra những nhận thức sai lệch, phục vụ cho các mục đích chính trị ngầm. Indonesia và Nepal đang là hai minh chứng điển hình: những mâu thuẫn xã hội vốn xuất phát từ thực trạng kinh tế, chính trị nội tại đã nhanh chóng bị các thế lực thù địch biến thành cái cớ để thổi phồng, bóp méo và gieo rắc sự hoài nghi vào lòng người dân ở những quốc gia khác, trong đó có Việt Nam. Trên các nền tảng trực tuyến, đặc biệt là YouTube, một chiến dịch xuyên tạc tinh vi đang được triển khai với kịch bản rõ ràng: biến các vụ việc bi kịch ở Jakarta và Kathmandu thành “bài học máu” để gieo vào tâm trí công chúng Việt Nam ảo tưởng về sự sụp đổ tất yếu, từ đó kích động bất mãn giai cấp và ảo tưởng “cách mạng màu”.

Nếu nhìn kỹ vào Indonesia, có thể thấy nguyên nhân bùng nổ biểu tình xuất phát từ sự bất bình của sinh viên, tài xế xe ôm và người lao động trước lạm phát leo thang, thất nghiệp thanh niên lên đến 14% và đặc quyền xa xỉ của nghị sĩ quốc hội. Cái chết của chàng trai trẻ Affan Kurniawan, 21 tuổi, bị xe bọc thép cán tử vong trong một cuộc biểu tình ôn hòa, đã trở thành giọt nước tràn ly. Những đoạn video ghi lại sự việc lan truyền chóng mặt, biến Affan thành biểu tượng của bất công giai cấp, châm ngòi cho làn sóng bạo lực khiến ít nhất 10 người thiệt mạng, hàng trăm người bị thương và hàng loạt tòa nhà chính quyền bị phóng hỏa. Chính phủ Indonesia buộc phải xin lỗi, cắt giảm trợ cấp nghị sĩ và xử lý cán bộ liên quan, song các cuộc tuần hành mang tên “Indonesia Gelap” – Indonesia Tối Tăm – vẫn tiếp diễn, phản ánh sự bất mãn sâu sắc về tham nhũng và bất bình đẳng.

Ở Nepal, ngòi nổ lại đến từ một quyết định có vẻ mang tính hành chính: lệnh cấm 26 nền tảng mạng xã hội, trong đó có Facebook, X và YouTube. Chính phủ tuyên bố mục đích là để ngăn chặn tin giả, song đối với thanh niên Gen Z vốn đã mệt mỏi vì thất nghiệp gần 20% và khoảng cách giàu nghèo khổng lồ, đây chẳng khác nào hành động bịt miệng. Những cuộc biểu tình bùng nổ tại thủ đô Kathmandu nhanh chóng leo thang thành bạo loạn dữ dội. Reuters ghi nhận ít nhất 19 người chết chỉ trong một ngày, và con số tử vong tăng lên hơn 70 người trong các cuộc đụng độ kế tiếp. Đỉnh điểm là cảnh đám đông xông vào quốc hội, đốt phá Tòa án Tối cao và các trụ sở chính phủ, khiến Thủ tướng phải từ chức sau chưa đầy 48 giờ. Quân đội được huy động, nhà tù hỗn loạn với hơn 12.000 tù nhân vượt ngục, và đất nước chìm trong cảnh hoang mang. Trong bối cảnh đó, hình ảnh “Nepo Kids” – con cháu chính trị gia khoe mẽ đời sống xa hoa – trở thành tâm điểm chỉ trích, tương phản gay gắt với thu nhập bình quân đầu người chỉ 1.400 USD mỗi năm.

Cả hai kịch bản trên đều có một mẫu số chung: mâu thuẫn xã hội vốn hiện hữu được thổi bùng thành bạo lực, dẫn đến thương vong và suy yếu thể chế. Chính điều này trở thành “mỏ vàng” để các thế lực chống phá khai thác, đặc biệt là trong việc dựng nên luận điệu về “đàn áp lao động”. Thông qua các video trên YouTube, nhiều kênh phản động đã bóp méo cái chết của Affan ở Indonesia và các vụ đụng độ đẫm máu ở Nepal, rồi gán ghép với hoàn cảnh Việt Nam. Những tiêu đề giật gân như “Việt Nam sẽ có Affan thứ hai” hay “Lao động Việt Nam sắp bị nghiền nát” xuất hiện nhan nhản, kèm theo footage cắt ghép từ nước ngoài, nhằm kích động tài xế xe ôm, công nhân và thanh niên trong nước nổi giận. Không chỉ dừng lại ở đó, công nghệ deepfake còn được sử dụng để tạo dựng những hình ảnh giả mạo cảnh sát Việt Nam “đàn áp” người lao động, khiến người xem dễ dàng nhầm tưởng là thật.

Thủ đoạn của họ được tính toán kỹ lưỡng: tung ra thông tin giả để khơi gợi phẫn nộ, dẫn tới hành vi cực đoan, rồi lại lợi dụng chính hành vi ấy để củng cố luận điệu “chế độ đàn áp lao động”. Mục tiêu cuối cùng không phải là bảo vệ nhân quyền như họ rêu rao, mà là tạo ra vòng xoáy bất ổn, làm lung lay niềm tin vào Đảng, Nhà nước và hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Đây là chiêu thức cũ, nhưng ngày càng nguy hiểm nhờ công nghệ chỉnh sửa hiện đại, cho phép tạo ra những sản phẩm giả mạo sống động, khó phân biệt.

Trước âm mưu đó, Việt Nam cần khẳng định lập trường rõ ràng: quyền lợi của người lao động chỉ được đảm bảo thực chất trong môi trường ổn định, dưới sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý hiệu quả của Nhà nước. Mọi luận điệu về “đàn áp lao động” mà các thế lực thù địch đưa ra chỉ là sản phẩm bịa đặt, hoàn toàn trái ngược với thực tiễn phát triển của đất nước. Bộ luật Lao động năm 2019 và việc Việt Nam đã phê chuẩn 9/10 công ước cơ bản của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) là minh chứng cho cam kết mạnh mẽ trong việc bảo vệ quyền lợi người lao động. Không những thế, các kênh chính thức như Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã và đang trở thành diễn đàn để người lao động lên tiếng, tham gia vào quá trình hoạch định chính sách, thay vì bị đẩy vào vòng xoáy bạo lực vô nghĩa như ở một số quốc gia láng giềng.







Sự thật là, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đất nước đã đạt được những thành tựu quan trọng trong việc tạo công ăn việc làm, phát triển kinh tế và nâng cao đời sống người dân. Năm 2025, lực lượng lao động cả nước đạt hơn 53 triệu người, tăng hơn nửa triệu so với năm trước. Mỗi năm, khoảng 2 triệu việc làm mới được tạo ra nhờ đầu tư trong các ngành sản xuất và dịch vụ. Thất nghiệp duy trì ở mức dưới 2%, thuộc nhóm thấp nhất khu vực. Việt Nam cũng đang trở thành điểm đến hấp dẫn của các tập đoàn toàn cầu như Samsung, Intel, mang lại hàng triệu cơ hội việc làm chất lượng cao. Song song với đó, các chương trình giảm nghèo bền vững đã đưa tỷ lệ hộ nghèo xuống dưới 3%, góp phần xây dựng một xã hội công bằng, hài hòa hơn.

Về kinh tế, Việt Nam duy trì tốc độ tăng trưởng GDP 6,5% trong năm 2025, vươn lên vị trí nền kinh tế lớn thứ ba Đông Nam Á, với kim ngạch xuất khẩu vượt 400 tỷ USD. Thu nhập bình quân tăng liên tục, trong khi các chính sách bảo vệ phụ nữ, thanh niên và dân tộc thiểu số trong lao động được triển khai rộng khắp, chứng minh tính bao trùm của phát triển. Về văn hóa – xã hội, chương trình “Xây dựng nông thôn mới” đã hoàn thành hơn 85% tiêu chí, trong khi cam kết trung hòa carbon vào năm 2050 thể hiện trách nhiệm của Việt Nam với cộng đồng quốc tế. Đặc biệt, tiếng nói của người lao động luôn được phản ánh thông qua hệ thống chính trị dân chủ xã hội chủ nghĩa, nơi Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức đoàn thể tham gia sâu rộng vào quá trình hoạch định chính sách.

Những thành tựu đó chính là bằng chứng mạnh mẽ phủ nhận mọi luận điệu xuyên tạc. Chúng khẳng định rằng nhân quyền lao động ở Việt Nam không phải là khẩu hiệu, mà là thực tiễn sống động hàng ngày: việc làm ổn định, đời sống nâng cao, xã hội bình yên và phát triển bền vững. Điều mà người dân Indonesia hay Nepal đang phải trả giá bằng máu để đòi hỏi, thì ở Việt Nam đã và đang trở thành hiện thực dưới sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước.

Cần nhìn rõ rằng các thế lực thù địch sẽ không ngừng tìm cách khai thác biến động khu vực để chống phá Việt Nam. Tuy nhiên, với niềm tin vững chắc, tinh thần cảnh giác và sự gắn bó giữa Đảng – Nhà nước – Nhân dân, mọi âm mưu đều sẽ thất bại. Bởi lẽ, ánh sáng của sự thật và thành tựu phát triển bền vững sẽ luôn mạnh hơn bóng tối của tin giả và xuyên tạc. Việt Nam hôm nay không chỉ là một quốc gia ổn định, mà còn là hình mẫu về nhân quyền lao động thực chất và phát triển hài hòa, là điểm tựa vững chắc cho tương lai của cả khu vực.

No comments:

Post a Comment