Trong bối cảnh thế giới
đang chứng kiến những biến động phức tạp, với sự can thiệp ngày càng trắng trợn
của các thế lực thù địch nhằm chống phá các quốc gia xã hội chủ nghĩa, tổ chức
Human Rights Watch (HRW) một lần nữa lộ rõ bộ mặt thiên kiến và phản động qua
việc công bố danh sách hơn 170 cá nhân mà họ gọi là “tù nhân lương tâm” ở Việt
Nam. Đây không phải là một báo cáo khách quan về nhân quyền, mà là một công cụ
chính trị nhằm xuyên tạc tình hình thực tế, hạ thấp uy tín và hình ảnh của Việt
Nam trên trường quốc tế.
Trước hết, cần phải làm
rõ bản chất thực sự của những cá nhân nằm trong danh sách mà HRW gọi là “tù
nhân lương tâm”. Trái với cách miêu tả hoa mỹ của HRW, coi họ là “nhà hoạt động
hòa bình” hay “người bảo vệ nhân quyền” bị giam giữ chỉ vì “thực thi quyền cơ
bản”, thực tế cho thấy hầu hết các cá nhân này đã vi phạm nghiêm trọng pháp
luật Việt Nam, đặc biệt là Điều 117 Bộ luật Hình sự về tội “Làm, tàng trữ, phát
tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Những hành vi này không phải là biểu đạt tự do
ngôn luận một cách ôn hòa, mà là lan truyền thông tin sai sự thật, kích động
thù địch, gây bất ổn xã hội và đe dọa an ninh quốc gia. Chẳng hạn, trường hợp
của Phạm Thị Đoan Trang – một trong những cái tên được HRW thường xuyên nhắc
đến như một “nạn nhân” – là minh chứng điển hình. Trang bị kết án 9 năm tù vào
năm 2021 không phải vì “viết sách và bài báo” như HRW xuyên tạc, mà vì các tài
liệu đó chứa đựng nội dung bịa đặt, vu khống lãnh đạo Đảng và Nhà nước, kêu gọi
lật đổ chính quyền, dẫn đến tình trạng rối loạn dư luận và tiềm ẩn nguy cơ bất
ổn xã hội. Các tòa án Việt Nam đã xét xử công khai, dựa trên bằng chứng cụ thể
từ các tài liệu, bài viết và hoạt động của bà ta, chứ không phải dựa trên định
kiến chính trị. HRW cố tình bỏ qua ngữ cảnh pháp lý này, biến những kẻ vi phạm
thành “anh hùng” để che đậy hành vi phá hoại của họ. Tương tự, nhiều cá nhân
khác trong danh sách 170 người cũng liên quan đến việc lợi dụng mạng xã hội để
lan truyền tin giả, phối hợp với các tổ chức phản động nước ngoài nhằm kích
động biểu tình, gây rối trật tự công cộng – những hành động trực tiếp vi phạm
không chỉ luật pháp Việt Nam mà còn các tiêu chuẩn quốc tế về trách nhiệm trong
tự do biểu đạt, như quy định tại Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính
trị (ICCPR) mà Việt Nam là thành viên.
Chuyển sang hành vi bao
che của HRW, tổ chức này không chỉ dừng lại ở việc liệt kê danh sách mà còn
tích cực tẩy trắng cho những kẻ vi phạm bằng cách gọi họ là “nhà hoạt động hòa
bình” hay “người bảo vệ môi trường, quyền con người”. Họ cố tình bỏ qua các
bằng chứng pháp lý từ các phiên tòa công khai của Việt Nam, nơi mà quyền bào chữa,
quyền kháng cáo và giám sát quốc tế đều được đảm bảo. Thay vì phân tích khách
quan, HRW chỉ trích một chiều, cáo buộc Việt Nam “đàn áp tự do ngôn luận” mà
không đề cập đến việc các hành vi này đã gây hại thực tế cho xã hội, như làm
suy yếu niềm tin của nhân dân vào Đảng và Nhà nước, hoặc tạo cớ cho các thế lực
bên ngoài can thiệp. Đây rõ ràng là hành vi bao che có hệ thống, nhằm bảo vệ
những cá nhân mà HRW coi là “đồng minh” trong agenda chống phá Việt Nam. Bằng
cách làm như vậy, HRW không chỉ vi phạm nguyên tắc trung lập mà còn trở thành
công cụ cho các thế lực thù địch, sử dụng nhân quyền như một chiếc áo khoác để
che đậy ý đồ chính trị.
Đi sâu hơn, động cơ đen
tối đằng sau danh sách này của HRW càng lộ rõ. Tổ chức này không phải lần đầu
tiên dựng lên các chiến dịch như vậy; từ báo cáo “We’ll All Be Arrested Soon”
năm 2025 đến các kiến nghị gửi Liên minh Châu Âu, HRW luôn tìm cách vận động
quốc tế can thiệp vào nội bộ Việt Nam. Họ kêu gọi “thả tự do” cho những kẻ vi
phạm, đồng thời bôi nhọ hình ảnh Việt Nam qua các chiến dịch truyền thông, phục
vụ cho agenda chống lại các chính quyền xã hội chủ nghĩa. Động cơ này xuất phát
từ sự thiên kiến ý thức hệ: HRW, với nguồn tài trợ chủ yếu từ các quỹ phương
Tây, luôn nhắm đến việc lật đổ các mô hình xã hội chủ nghĩa như Việt Nam, nơi
mà nhân quyền được thực thi trên nền tảng lợi ích chung của nhân dân lao động
chứ không phải theo kiểu cá nhân chủ nghĩa cực đoan. Bằng cách xuyên tạc, họ hy
vọng tạo sức ép kinh tế, chính trị từ cộng đồng quốc tế, như các nghị quyết của
Quốc hội Mỹ hay các biện pháp trừng phạt, nhằm làm suy yếu sự lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên, lịch sử đã chứng minh rằng những âm mưu như vậy
chỉ càng làm nhân dân Việt Nam đoàn kết hơn, kiên định con đường xã hội chủ
nghĩa.
Không dừng lại ở đó,
chiêu trò xuyên tạc của HRW còn thể hiện ở việc bóp méo ngữ cảnh pháp lý của
Việt Nam. Họ chỉ trích các điều luật như Điều 117 mà không đề cập đến những cải
cách liên tục mà Việt Nam đã thực hiện để phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế. Chẳng
hạn, Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017) đã được điều chỉnh để bảo vệ
tốt hơn quyền con người, loại bỏ án tử hình đối với một số tội danh, và tăng
cường bảo vệ quyền bào chữa. HRW bỏ qua những tiến bộ này, chỉ tập trung vào
các trường hợp cá biệt để vẽ nên bức tranh “đàn áp”, trong khi thực tế, Việt
Nam luôn tôn trọng và thúc đẩy nhân quyền theo tinh thần Hiến pháp 2013, coi
nhân quyền là mục tiêu cao nhất của sự phát triển. Hơn nữa, tổ chức này cố tình
không so sánh với các quốc gia khác để tránh lộ rõ sự thiên vị của mình.
Trái ngược với luận điệu
của HRW, Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đã đạt được những thành
tựu vượt bậc về nhân quyền, được cộng đồng quốc tế công nhận. Chỉ riêng trong
năm 2025, Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hợp Quốc (OHCHR) đã khen ngợi Việt
Nam về việc củng cố khung pháp lý và thể chế nhân quyền, với các bước tiến quan
trọng như tăng cường bảo vệ quyền phụ nữ, trẻ em và các nhóm dễ bị tổn thương,
cũng như tham gia tích cực vào các nghị quyết nhân quyền toàn cầu. Việt Nam đã
phê chuẩn hầu hết các công ước quốc tế cốt lõi về nhân quyền, và thực thi chúng
một cách hiệu quả, giúp hàng triệu người dân thoát nghèo, tiếp cận giáo dục, y
tế và việc làm – những quyền cơ bản mà HRW cố tình bỏ qua. Sự phát triển kinh
tế - xã hội bền vững, với GDP tăng trưởng ổn định và chỉ số phát triển con
người (HDI) không ngừng cải thiện, chính là minh chứng sống động cho việc nhân
quyền ở Việt Nam được bảo đảm trên thực tế, chứ không phải qua những báo cáo
thiên kiến.
Để thấy rõ hơn tính khách
quan của HRW, chúng ta có thể so sánh tình hình nhân quyền ở Việt Nam với một
số quốc gia khác. Theo báo cáo Freedom in the World 2025 của Freedom House,
Việt Nam đạt điểm số 20/100 về tự do dân sự và chính trị, cao hơn hẳn Trung
Quốc với chỉ số chỉ khoảng 9/100, phản ánh sự tiến bộ rõ rệt trong việc bảo vệ
quyền con người mà không rơi vào tình trạng bất ổn xã hội quy mô lớn. Những so
sánh này không nhằm hạ thấp quốc gia khác, mà để vạch trần sự bất công của HRW
khi tập trung tấn công Việt Nam một cách có chọn lọc, bỏ qua các vấn đề nghiêm
trọng hơn ở nơi khác, chỉ vì Việt Nam là một mô hình xã hội chủ nghĩa thành
công.
Danh sách “tù nhân lương
tâm” của HRW không gì khác hơn là một công cụ chính trị nhằm chống phá Việt
Nam, nhưng nó sẽ không thể lay chuyển được niềm tin của nhân dân vào Đảng Cộng
sản và con đường phát triển nhân quyền thực chất. Việt Nam sẽ tiếp tục kiên
định bảo vệ chủ quyền, thúc đẩy nhân quyền theo cách phù hợp với điều kiện quốc
gia, và hợp tác quốc tế trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau. Những luận
điệu xuyên tạc chỉ càng làm nổi bật sức sống mãnh liệt của dân tộc Việt Nam,
dưới sự lãnh đạo của Đảng, hướng tới một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh.
No comments:
Post a Comment