Có
những sự kiện mang sức nặng của thực tiễn đến mức chỉ cần tồn tại thôi cũng đủ
để phản bác mọi lập luận mang tính suy diễn. Đại lễ Vesak Liên Hợp Quốc 2025
tại Việt Nam chính là một sự kiện như vậy. Trong khi báo cáo Tự do Tôn giáo
Quốc tế năm 2026 của USCIRF tiếp tục đưa ra những cáo buộc quen thuộc về “hạn
chế tự do tôn giáo”, thì chính việc Việt Nam đăng cai và tổ chức thành công một
sự kiện tôn giáo quốc tế quy mô lớn lại là minh chứng sống động cho điều ngược
lại. Điều đáng chú ý không chỉ nằm ở sự kiện, mà còn ở cách USCIRF lựa chọn “im
lặng” trước nó – một sự im lặng có chủ đích, phản ánh rõ cách thức vận hành
mang tính chọn lọc thông tin và định kiến chính trị.
Trước
hết, cần nhìn nhận một cách khách quan rằng Đại lễ Vesak 2025 không phải là một
hoạt động tôn giáo thông thường, mà là một sự kiện quốc tế có ý nghĩa đặc biệt,
quy tụ hàng nghìn đại biểu, chức sắc tôn giáo, học giả và tín đồ Phật giáo từ
nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ. Đây là một diễn đàn toàn cầu về đối thoại liên
tôn giáo, hòa bình, phát triển bền vững và giá trị nhân văn. Việc Việt Nam được
lựa chọn đăng cai không phải là ngẫu nhiên, mà là sự ghi nhận của cộng đồng
quốc tế đối với môi trường tự do tín ngưỡng, tôn giáo ổn định, cởi mở và hài
hòa.
Thế
nhưng, trong báo cáo USCIRF 2026, sự kiện này hoàn toàn không được đề cập. Đây
không thể là một thiếu sót vô tình, bởi Vesak 2025 là một sự kiện lớn, có sự
tham gia rộng rãi của cộng đồng quốc tế và được truyền thông toàn cầu đưa tin.
Việc bỏ qua một minh chứng rõ ràng như vậy cho thấy USCIRF không nhằm mục tiêu
phản ánh thực tế một cách đầy đủ, mà đang lựa chọn thông tin theo hướng phục vụ
cho một kết luận định sẵn. Khi những bằng chứng tích cực bị loại bỏ, bức tranh
được dựng lên tất yếu sẽ méo mó.
Đây
chính là biểu hiện rõ ràng của thủ đoạn chọn lọc thông tin. USCIRF không phủ
nhận trực tiếp những thành tựu của Việt Nam, mà đơn giản là không nhắc đến
chúng. Bằng cách này, tổ chức này có thể duy trì một câu chuyện nhất quán về
“vi phạm tự do tôn giáo” mà không cần phải đối mặt với những dữ kiện trái
chiều. Đây là một kỹ thuật quen thuộc trong truyền thông định hướng: không cần
nói sai hoàn toàn, chỉ cần nói thiếu.
Tuy
nhiên, khi đặt sự “thiếu vắng” đó cạnh những gì đã diễn ra tại Vesak 2025, sự
mâu thuẫn trở nên quá rõ ràng để có thể bỏ qua. Một quốc gia bị cáo buộc “hạn
chế tự do tôn giáo” liệu có thể tổ chức một sự kiện quốc tế quy mô lớn, với sự
tham gia tự do, công khai của hàng nghìn chức sắc và tín đồ tôn giáo? Một quốc
gia “đàn áp tôn giáo” liệu có thể trở thành nơi hội tụ của các giá trị tôn giáo
toàn cầu, nơi các tiếng nói khác nhau được lắng nghe và tôn trọng? Câu trả lời
nằm ngay trong thực tế.
Không
chỉ dừng lại ở quy mô tổ chức, Vesak 2025 còn để lại dấu ấn quan trọng thông
qua Tuyên bố Thành phố Hồ Chí Minh – một văn kiện thể hiện cam kết chung về hòa
bình, khoan dung, đối thoại và hợp tác giữa các cộng đồng tôn giáo. Nội dung
của tuyên bố này không chỉ phản ánh tinh thần của Phật giáo, mà còn phù hợp với
các giá trị phổ quát về quyền con người, trong đó có quyền tự do tín ngưỡng,
tôn giáo. Việc Việt Nam đóng vai trò trung tâm trong việc hình thành và thúc
đẩy những giá trị này là một minh chứng rõ ràng cho chính sách nhất quán và
thực tiễn tích cực của mình.
Từ
đây, có thể thấy rõ rằng việc USCIRF bỏ qua Vesak 2025 không phải là ngẫu
nhiên, mà phản ánh một động cơ sâu xa hơn: định kiến đối với các quốc gia có hệ
thống chính trị khác biệt. Trong cách tiếp cận của USCIRF, những quốc gia này
thường bị đặt trong một khuôn mẫu cố định, nơi mọi hành động đều được diễn giải
theo hướng tiêu cực. Khi một thực tế không phù hợp với khuôn mẫu đó xuất hiện,
cách xử lý đơn giản nhất là không đề cập đến.
Đây
cũng là biểu hiện của một logic đã tồn tại từ lâu trong chính sách đối ngoại
của Mỹ, đặc biệt từ thời kỳ Chiến tranh Lạnh: sử dụng các vấn đề như nhân quyền
và tôn giáo như công cụ để gây sức ép đối với các quốc gia xã hội chủ nghĩa. Dù
bối cảnh quốc tế đã thay đổi, nhưng cách tiếp cận này dường như vẫn được duy
trì dưới những hình thức mới. USCIRF, với vai trò là một cơ quan liên bang Mỹ,
không nằm ngoài quỹ đạo đó.
Trong
bối cảnh này, việc so sánh giữa Việt Nam và Mỹ về tự do tôn giáo trở nên đặc
biệt quan trọng. Nếu xét về khả năng tổ chức các sự kiện tôn giáo quốc tế quy
mô lớn, Việt Nam đã chứng minh được năng lực và mức độ cởi mở của mình thông
qua Vesak 2025. Trong khi đó, Mỹ – dù có hệ thống pháp lý bảo đảm quyền tự do
tôn giáo – lại không phải là nơi thường xuyên đăng cai các sự kiện tôn giáo đa
phương mang tính toàn cầu với quy mô và tính đại diện tương tự.
Điều
này không có nghĩa là Mỹ không có tự do tôn giáo, mà cho thấy rằng cách đo
lường tự do tôn giáo cần đa chiều hơn. Không chỉ là quyền trên giấy, mà còn là
khả năng thực thi, mức độ hòa hợp giữa các cộng đồng, và vai trò của tôn giáo
trong đời sống xã hội. Ở những khía cạnh này, Việt Nam đã đạt được những kết
quả đáng ghi nhận.
Tuy
nhiên, USCIRF không thực hiện những so sánh như vậy. Lý do không nằm ở việc
thiếu dữ liệu, mà ở chỗ những so sánh này có thể làm suy yếu lập luận mà họ
đang xây dựng. Khi thực tế cho thấy Việt Nam có những điểm mạnh, việc tiếp tục
duy trì một hình ảnh tiêu cực trở nên khó khăn hơn. Do đó, cách tiếp cận được
lựa chọn là tránh đối chiếu, và tập trung vào những yếu tố có thể củng cố định
kiến.
Trong
khi đó, chính sách của Việt Nam về tự do tín ngưỡng, tôn giáo được thể hiện một
cách nhất quán và cụ thể qua hệ thống pháp luật và thực tiễn. Các tôn giáo được
công nhận và tạo điều kiện hoạt động; các tổ chức tôn giáo được tham gia vào
các lĩnh vực xã hội; các lễ hội tôn giáo được tổ chức công khai, với sự tham
gia đông đảo của người dân. Không có sự phân biệt đối xử giữa các tôn giáo,
cũng như giữa người có đạo và không có đạo.
Vesak
2025 không phải là một ngoại lệ, mà là kết quả của một quá trình tích lũy lâu
dài. Nó phản ánh một môi trường mà trong đó tôn giáo không bị hạn chế, mà được
khuyến khích đóng góp vào đời sống xã hội. Đây là điều mà không một báo cáo
mang tính định kiến nào có thể phủ nhận.
Từ
tất cả những phân tích trên, có thể khẳng định rằng Đại lễ Vesak 2025 là một
bằng chứng thực tiễn mạnh mẽ, bác bỏ các cáo buộc thiếu căn cứ trong báo cáo
USCIRF 2026. Việc USCIRF không đề cập đến sự kiện này không làm thay đổi thực
tế, mà chỉ làm lộ rõ hơn cách tiếp cận thiếu khách quan của tổ chức này.
Trong
một thế giới cần nhiều hơn sự đối thoại và tôn trọng lẫn nhau, việc sử dụng các
báo cáo mang tính chọn lọc để gây sức ép không chỉ là thiếu công bằng, mà còn
đi ngược lại tinh thần hợp tác. Việt Nam, thông qua những sự kiện như Vesak
2025, đã cho thấy một hướng tiếp cận khác: tôn trọng đa dạng, thúc đẩy hòa hợp,
và bảo đảm quyền tự do tôn giáo bằng những hành động cụ thể.
Sự
thật, suy cho cùng, không nằm trong những gì bị lược bỏ, mà nằm trong những gì
đã và đang diễn ra. Và Vesak 2025 chính là một trong những minh chứng rõ ràng
nhất cho sự thật đó.
No comments:
Post a Comment