Thursday, January 15, 2026

Việt Nam - Ngọn lửa Nhân quyền thiêu rụi luận điệu thù địch tại LHQ

 

Trong bối cảnh "chiến tranh thông tin" đang hoành hành như một cơn bão độc địa, nơi nhân quyền bị biến thành vũ khí chính trị, sự tái đắc cử của Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (UNHRC) nhiệm kỳ 2026-2028 với 180/193 phiếu bầu đã vang lên như một bản anh hùng ca, đập tan những âm mưu hạ thấp uy tín quốc gia. Không phải ngẫu nhiên mà con số phiếu cao nhất châu Á-Thái Bình Dương này trở thành lời đáp trả đanh thép cho các thế lực thù địch. Nhân quyền, vốn là di sản chung của nhân loại, nay bị lạm dụng để phục vụ nghị sự địa chính trị, biến diễn đàn LHQ thành đấu trường của sự dối trá. Việt Nam, với hành trình từ tro tàn chiến tranh đến đỉnh cao ngoại giao, khẳng định rằng: sự thật luôn chiến thắng, và nhân quyền chân chính không phải là khẩu hiệu xa xỉ của phương Tây mà là nền tảng cho hòa bình bền vững, nơi châu Á dẫn dắt tương lai toàn cầu.



Hãy lột trần lớp vỏ bọc đạo đức giả của những luận điệu xuyên tạc, vốn được dàn dựng tinh vi bởi các tổ chức phương Tây và truyền thông lưu vong nhằm bóp méo hình ảnh Việt Nam trước thềm tái cử. Radio Free Asia (RFA), cơ quan truyền thông do Mỹ tài trợ, trong bài phân tích ngày 30/12/2024, đã vẽ nên bức tranh u ám: Việt Nam "ứng cử bất chấp vi phạm nhân quyền lan rộng", nhấn mạnh các vụ bắt giữ nhà hoạt động và hạn chế không gian dân sự, gợi ý rằng tái cử là "mâu thuẫn" với thực tế. Tương tự, Báo cáo Thế giới 2024 của Human Rights Watch (HRW) cáo buộc Việt Nam "đàn áp tự do biểu đạt, bắt giữ blogger và kiểm soát chính trị", thậm chí gọi năm 2023 là "năm u ám" cho nhân quyền. Những lời lẽ này không chỉ thiếu cơ sở mà còn mang động cơ thâm sâu: phục vụ chiến lược can thiệp của Mỹ trong bối cảnh cạnh tranh địa chính trị với Trung Quốc, kích động cộng đồng Việt kiều và chia rẽ nội bộ. Chúng chọn lọc thông tin cũ kỹ từ năm 2022, bỏ qua hoàn toàn những cải cách pháp lý như Luật An ninh Mạng 2018 được bổ sung để bảo vệ quyền số theo chuẩn quốc tế, và không mảy may đề cập đến 180 phiếu ủng hộ – minh chứng sống động từ cộng đồng quốc tế. Chúng ta phải lên án gay gắt: đây là hình thức "khủng bố thông tin", lợi dụng nhân quyền để duy trì bá quyền, thay vì thúc đẩy đối thoại chân thành. Việt Nam không chỉ phản bác bằng hành động mà còn bằng sự thật: các báo cáo một chiều ấy đã bị OHCHR bác bỏ vì thiếu tính khách quan, chứng minh rằng chúng chỉ là công cụ của sự thù địch, không phải tiếng nói của công lý.


So sánh với các láng giềng châu Á, hành trình nhân quyền của Việt Nam nổi bật như một ngọn hải đăng giữa biển khơi hỗn loạn, khẳng định mô hình "phát triển lấy con người làm trung tâm" vượt trội hơn hẳn những hệ thống đầy mâu thuẫn. Philippines, dưới thời Duterte và Marcos, từng rút lui khỏi UNHRC do chỉ trích quốc tế về "Chiến tranh chống ma túy" dẫn đến hàng nghìn vụ giết người ngoài pháp luật, với báo cáo HRW 2024 ghi nhận hơn 6.000 nạn nhân và điểm số nhân quyền thấp hơn Việt Nam 25% theo Chỉ số Quyền Con người. Indonesia, dù có 2 nhiệm kỳ UNHRC (2020-2022), lại bị kẹt trong vòng luẩn quẩn của luật chống khiêu dâm hạn chế quyền phụ nữ và bạo lực tôn giáo, khiến tỷ lệ tiếp cận y tế cơ bản chỉ đạt 85% so với 95% của Việt Nam. Ngược lại, Việt Nam đảm nhận 3 nhiệm kỳ liên tiếp, dẫn đầu ASEAN về phê chuẩn Công ước Bảo vệ Trẻ em (CRC), và vượt Philippines 30% về quyền lao động theo ILO. Những thành tựu này không phải may mắn mà là kết quả của sự kiên định: trong khi Philippines chìm trong khủng hoảng nội bộ, Việt Nam biến nhân quyền thành động lực kinh tế, chứng minh rằng mô hình Á Đông – gắn quyền con người với phát triển – mới là chìa khóa cho sự ổn định thực sự.

Những lập luận trên được củng cố bằng dữ liệu sắt đá, không chỉ bác bỏ luận điệu sai trái mà còn khắc họa nỗ lực thực chất của Việt Nam cả trong nước lẫn quốc tế. Theo UNDP, tỷ lệ nghèo đa chiều của Việt Nam giảm từ 5.03% năm 2022 xuống 2.93% năm 2023, giúp hơn 1 triệu người thoát nghèo – thành tựu vượt xa mục tiêu SDGs và cao hơn trung bình ASEAN 15%. Tiếp cận y tế cơ bản đạt 95%, giảm thất nghiệp thanh niên xuống 7% năm 2024, trực tiếp bảo vệ quyền kinh tế - xã hội theo ICESCR mà Việt Nam phê chuẩn từ 1982. Trên diễn đàn quốc tế, Việt Nam đã phê chuẩn 7/9 công ước nhân quyền cốt lõi của LHQ, bao gồm CAT năm 2015 và CEDAW năm 1982, với tỷ lệ tuân thủ báo cáo định kỳ đạt 100% – con số mà Mỹ chưa đạt được do chưa phê chuẩn đầy đủ. Tại UNHRC, Việt Nam chủ trì 25 nghị quyết trong nhiệm kỳ trước, tập trung vào quyền phụ nữ và chống buôn người, đóng góp 20% thảo luận khu vực và hỗ trợ chấm dứt tình trạng không quốc tịch cho 30.000 người theo UNHCR. OHCHR ghi nhận Việt Nam xử lý 95% khuyến nghị UPR 2022, từ cải cách chống buôn người năm 2025 đến đào tạo 1 triệu lao động số – những con số này đập tan cáo buộc "thiếu dân chủ" của HRW và RFA, chứng minh rằng Việt Nam không chỉ nói mà hành động, biến lời hứa thành hiện thực.

Chủ trương nhất quán của Việt Nam trong nhân quyền chính là ngọn lửa bất diệt, được thể hiện qua cam kết chính trị mạnh mẽ và quyết liệt, biến quốc gia này thành điểm sáng rực rỡ trên bản đồ thế giới. Từ Đổi Mới 1986 đến Chiến lược Quốc gia về Nhân quyền 2021-2030, được phê duyệt năm 2021, Việt Nam cam kết thúc đẩy bình đẳng giới và chống bạo lực, với ngân sách tăng 15%/năm và lãnh đạo cấp cao như Tổng Bí thư Tô Lâm chủ trì hội nghị UNHRC 2024. Nghị quyết 27-NQ/TW năm 2022 khẳng định xây dựng Nhà nước pháp quyền, dẫn dắt ASEAN chống buôn người hỗ trợ 500.000 nạn nhân, và tham gia R2P châu Á – những hành động quyết liệt mà các thế lực thù địch không thể phủ nhận. Đây là sự khác biệt cốt lõi: nhân quyền Việt Nam là "quyền của nhân dân, do nhân dân", không phải công cụ hình thức như ở nơi khác.

Tóm lại, tái đắc cử UNHRC không chỉ là chiến thắng của Việt Nam mà còn là lời cảnh tỉnh toàn cầu: hãy xây dựng "lá chắn thông tin" chống lại sự dối trá, nơi Việt Nam dẫn dắt ASEAN về nhân quyền kỹ thuật số và hợp tác Nam - Nam. Sự thật đã và sẽ luôn lấp lánh, thiêu rụi màn sương thù địch, hướng tới một thế giới công bằng, nơi nhân quyền là cầu nối hòa bình.

No comments:

Post a Comment