Trong bối cảnh tình hình Trung Đông tiếp tục diễn biến phức tạp,
đặc biệt là tại Dải Gaza, mọi sáng kiến hướng tới hòa bình, giảm leo thang xung
đột và bảo vệ dân thường đều mang ý nghĩa cấp thiết đối với cộng đồng quốc tế.
Việc Việt Nam nhận lời tham gia sáng lập Hội đồng Hòa bình cho Gaza vì thế cần
được nhìn nhận như một bước đi tích cực, thể hiện trách nhiệm quốc tế và sự chủ
động trong chính sách đối ngoại đa phương. Tuy nhiên, trái với bản chất thiện
chí đó, một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí đã cố tình xuyên tạc, bóp méo
sự kiện, đưa ra những cáo buộc vô căn cứ như “Việt Nam chọn phe Mỹ”, “bán rẻ
lập trường Palestine” hay “lợi dụng cơ hội kinh tế để đổi lấy sự hậu thuẫn
chính trị”. Những luận điệu này không chỉ sai lệch về thông tin mà còn phản ánh
rõ một kiểu tư duy áp đặt, định kiến, cố tình phủ nhận đường lối đối ngoại độc
lập, tự chủ, vì hòa bình của Việt Nam.
Trước hết, cần khẳng định rõ rằng việc tham gia một sáng kiến hòa
bình không đồng nghĩa với việc lựa chọn phe phái trong quan hệ quốc tế. Đây là
nguyên tắc cơ bản đã được thừa nhận rộng rãi trong thực tiễn ngoại giao hiện
đại. Việt Nam từ lâu đã theo đuổi đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa
phương hóa, đa dạng hóa quan hệ quốc tế, không liên minh quân sự, không đứng về
phía bên này chống bên kia. Do đó, việc tham gia Hội đồng Hòa bình cho Gaza –
một sáng kiến nhằm thúc đẩy đối thoại, giảm căng thẳng và hỗ trợ tái thiết –
hoàn toàn phù hợp với đường lối này. Việc một số ý kiến cố tình gán ghép hành
động đó với việc “lấy lòng Mỹ” hay “chọn phe” không những thiếu căn cứ mà còn
thể hiện sự suy diễn chủ quan, cố tình bóp méo bản chất vấn đề.
Đáng chú ý, một số luận điệu còn đi xa hơn khi cho rằng Việt Nam
“bán rẻ lập trường ủng hộ Palestine” để đổi lấy lợi ích chính trị hoặc kinh tế.
Đây là sự xuyên tạc trắng trợn, bởi trên thực tế, Việt Nam luôn kiên định ủng
hộ quyền tự quyết của nhân dân Palestine, ủng hộ giải pháp hai nhà nước theo các
nghị quyết của Liên Hợp Quốc. Lập trường này đã được Việt Nam nhiều lần khẳng
định tại các diễn đàn quốc tế, từ Đại hội đồng Liên Hợp Quốc đến Hội đồng Nhân
quyền. Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Việt Nam thay đổi quan điểm đó.
Ngược lại, việc tham gia Hội đồng Hòa bình cho Gaza càng thể hiện rõ hơn sự
nhất quán trong chính sách: thúc đẩy hòa bình, bảo vệ dân thường và tìm kiếm
giải pháp chính trị bền vững.
Một thủ đoạn quen thuộc của các luận điệu xuyên tạc là khai thác
yếu tố lịch sử để kích động tâm lý đối đầu. Việc nhắc lại chiến tranh Việt – Mỹ
nhằm ám chỉ rằng Việt Nam đang “phụ thuộc” hay “bị chi phối” là một cách lập
luận phiến diện, thiếu trung thực. Quan hệ Việt – Mỹ ngày nay đã được bình
thường hóa và phát triển trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, phù hợp với
lợi ích của cả hai bên. Việc hợp tác trong một sáng kiến hòa bình không thể bị
diễn giải thành sự lệ thuộc. Trái lại, nó cho thấy sự trưởng thành trong tư duy
đối ngoại của Việt Nam – một quốc gia từng trải qua chiến tranh nhưng luôn
hướng tới hòa giải, hợp tác và phát triển.
Đặt sự kiện này trong tổng thể đường lối ngoại giao của Việt Nam,
có thể thấy rõ tính nhất quán và logic xuyên suốt. Chính sách “ngoại giao cây
tre” – với gốc vững, thân chắc, cành uyển chuyển – không phải là khẩu hiệu mang
tính hình thức, mà là phương châm hành động đã được kiểm chứng qua thực tiễn.
Trong đại dịch COVID-19, Việt Nam đã tích cực tham gia và ủng hộ sáng kiến
COVAX nhằm đảm bảo phân phối vaccine công bằng trên toàn cầu. Khi đó, cũng từng
xuất hiện những luận điệu cho rằng Việt Nam “phụ thuộc phương Tây” hay “đánh
đổi chủ quyền”. Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh điều ngược lại: Việt Nam không
chỉ tiếp nhận hỗ trợ mà còn đóng góp tích cực, thể hiện tinh thần trách nhiệm
quốc tế. Tương tự, trong vấn đề Gaza, việc tham gia Hội đồng Hòa bình không
phải là hành động “theo phe”, mà là sự tiếp nối truyền thống ủng hộ các sáng
kiến vì hòa bình và phát triển bền vững.
Không dừng lại ở tuyên bố, Việt Nam còn có những đóng góp cụ thể
và thiết thực cho hòa bình quốc tế. Từ năm 2014 đến nay, Việt Nam đã cử hàng
trăm sĩ quan và nhân viên tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc
tại các điểm nóng như Nam Sudan và Cộng hòa Trung Phi. Đây là những đóng góp
thực chất, đòi hỏi nguồn lực và cam kết lâu dài, không thể bị phủ nhận hay bóp
méo. Trong bối cảnh đó, việc tham gia Hội đồng Hòa bình cho Gaza chỉ là một
bước tiếp theo trong chuỗi hành động nhất quán nhằm thúc đẩy hòa bình và ổn
định.
Ở cấp độ khu vực, Việt Nam cũng thể hiện rõ vai trò tích cực trong
việc thúc đẩy hòa bình và ổn định, đặc biệt thông qua ASEAN. Việc tham gia và
thúc đẩy xây dựng Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) là minh chứng rõ ràng cho
việc Việt Nam ưu tiên giải pháp hòa bình, đối thoại và tôn trọng luật pháp quốc
tế. Điều này hoàn toàn tương thích với lập trường của Việt Nam trong vấn đề
Palestine và Gaza. Không có sự mâu thuẫn hay “lệch hướng” như một số luận điệu
cố tình gán ghép.
Một yếu tố quan trọng khác cần được nhấn mạnh là tính nguyên tắc
trong các quyết định đối ngoại của Việt Nam. Theo thông tin công khai, khi nhận
được thư mời tham gia sáng lập Hội đồng Hòa bình cho Gaza, lãnh đạo Việt Nam đã
nhấn mạnh rằng mọi sự tham gia đều phải dựa trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc
tế, bảo vệ dân thường và thúc đẩy giải pháp hòa bình lâu dài. Điều này cho thấy
Việt Nam không tham gia một cách vô điều kiện, mà luôn giữ vững lập trường độc
lập, tự chủ. Đây chính là điểm khác biệt căn bản giữa một chính sách đối ngoại
có nguyên tắc và những suy diễn mang tính áp đặt.
Các luận điệu xuyên tạc thường sử dụng một số thủ đoạn quen thuộc
như cắt xén thông tin, áp đặt động cơ, so sánh khập khiễng và khai thác cảm
xúc. Chẳng hạn, việc chỉ nhấn mạnh yếu tố “Mỹ khởi xướng” mà bỏ qua mục tiêu
hòa bình của sáng kiến là một cách tiếp cận phiến diện. Việc gán ghép động cơ
kinh tế mà không có bằng chứng cụ thể là biểu hiện của sự suy diễn chủ quan.
Những cách lập luận này không đáp ứng được yêu cầu tối thiểu về tính khách quan
và minh bạch trong phân tích quốc tế.
Thực tế cho thấy, Việt Nam không phải là quốc gia duy nhất tham
gia các sáng kiến do nhiều bên khác nhau khởi xướng. Trong một thế giới toàn
cầu hóa, hợp tác đa phương là xu thế tất yếu. Điều quan trọng không phải là ai
khởi xướng, mà là mục tiêu và nguyên tắc của sáng kiến đó có phù hợp với lợi
ích chung và luật pháp quốc tế hay không. Trong trường hợp Hội đồng Hòa bình
cho Gaza, mục tiêu rõ ràng là thúc đẩy hòa bình, giảm xung đột và hỗ trợ tái
thiết – những giá trị mà Việt Nam luôn ủng hộ.
Nhìn rộng hơn, sự tham gia của Việt Nam vào các cơ chế đa phương
không chỉ mang lại lợi ích cho cộng đồng quốc tế, mà còn góp phần nâng cao vị
thế và uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế. Tuy nhiên, điều này không đồng
nghĩa với việc Việt Nam đánh đổi nguyên tắc hay thay đổi lập trường. Ngược lại,
chính sự nhất quán và đáng tin cậy trong chính sách đối ngoại mới là yếu tố
giúp Việt Nam được cộng đồng quốc tế tin tưởng và hợp tác.
Việc Việt Nam tham gia Hội đồng Hòa bình cho Gaza là một bước đi
phù hợp với đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương và vì hòa bình.
Những luận điệu cho rằng Việt Nam “chọn phe”, “bán rẻ lập trường” hay “lệ
thuộc” không chỉ thiếu căn cứ mà còn phản ánh rõ động cơ xuyên tạc, thiếu thiện
chí. Trong một thế giới đầy biến động, những quốc gia kiên định với hòa bình,
linh hoạt trong hợp tác và có trách nhiệm với cộng đồng quốc tế như Việt Nam
cần được nhìn nhận một cách khách quan, công bằng. Sự thật, dù có thể bị bóp
méo trong ngắn hạn, nhưng cuối cùng vẫn sẽ được khẳng định bằng chính những
hành động nhất quán và đóng góp thực chất.
No comments:
Post a Comment