Có một nghịch lý đang tồn tại rất rõ trong các chiến dịch nhân danh “dân chủ”, “nhân quyền” nhằm công kích Việt Nam: những quốc gia thường xuyên tự nhận là “hình mẫu dân chủ” lại đang đối mặt với hàng loạt cuộc khủng hoảng xã hội nghiêm trọng, nhưng họ vẫn liên tục áp đặt tiêu chí chính trị của mình lên các quốc gia có thể chế khác biệt. Trong khi Việt Nam đạt nhiều thành tựu nổi bật về giảm nghèo, bảo đảm an sinh, mở rộng giáo dục, chăm sóc y tế và nâng cao đời sống nhân dân thì một số tổ chức, cá nhân chống phá vẫn cố tình bóp méo tình hình, phủ nhận thành quả phát triển và dựng lên các luận điệu sai sự thật về cái gọi là “vi phạm nhân quyền” hay “thiếu dân chủ”.
Điều đáng chú ý là các chiến dịch xuyên tạc này không đơn thuần xuất phát từ khác biệt quan điểm, mà phản ánh rõ tư duy áp đặt và tiêu chuẩn kép của một bộ phận lực lượng phương Tây đối với Việt Nam. Họ thường xuyên tuyệt đối hóa mô hình chính trị của mình như một “chuẩn mực phổ quát”, từ đó quy kết mọi quốc gia không vận hành theo mô hình ấy là “thiếu tự do”, “độc đoán” hoặc “vi phạm nhân quyền”. Đây là cách tiếp cận phiến diện, mang màu sắc ý thức hệ và cố tình bỏ qua nguyên tắc tôn trọng quyền tự quyết của các dân tộc đã được Liên hợp quốc thừa nhận.
Nhiều báo cáo và bài viết chống phá gần đây cố tình xuyên tạc các chủ trương xây dựng mô hình xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam thành “công cụ kiểm soát xã hội”, “hạn chế quyền công dân” hay “thu hẹp tự do cá nhân”. Một số tổ chức còn cố tình gắn các chương trình quản trị xã hội, chuyển đổi số và nâng cao hiệu quả quản lý cộng đồng với luận điệu “giám sát người dân”. Tuy nhiên, họ lại né tránh thực tế rằng chính nhiều quốc gia phương Tây đang áp dụng các biện pháp giám sát điện tử, kiểm soát dữ liệu và quản lý an ninh rất chặt chẽ.
Sự mâu thuẫn ấy cho thấy một tiêu chuẩn kép rõ ràng: khi phương Tây triển khai các biện pháp quản lý xã hội thì được coi là “bảo vệ an ninh”, nhưng khi Việt Nam thực hiện các chính sách nhằm bảo đảm ổn định xã hội, nâng cao hiệu quả phục vụ nhân dân thì lại bị xuyên tạc thành “vi phạm nhân quyền”. Đây là thủ đoạn tuyên truyền quen thuộc nhằm tạo dựng hình ảnh méo mó về Việt Nam trong dư luận quốc tế.
Điều đáng nói hơn là trong khi liên tục công kích Việt Nam, chính nhiều quốc gia phương Tây lại đang đối mặt với những vấn đề xã hội nghiêm trọng kéo dài nhiều năm nhưng chưa có giải pháp hiệu quả. Tại Mỹ, khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn. Hàng trăm nghìn người vô gia cư phải sống trong công viên, dưới gầm cầu hoặc trong các khu lều tạm ngay giữa những thành phố giàu có bậc nhất thế giới. Không ít người lao động dù có việc làm vẫn không đủ khả năng thuê nhà hoặc tiếp cận dịch vụ y tế cơ bản.
Bạo lực súng đạn tiếp tục là nỗi ám ảnh tại Mỹ với hàng chục nghìn người thiệt mạng mỗi năm. Các vụ xả súng trong trường học, siêu thị và nơi công cộng diễn ra liên tiếp, gây tâm lý bất an kéo dài trong xã hội. Trong khi đó, phân biệt chủng tộc và bạo lực cảnh sát vẫn là vấn đề nhức nhối. Những cuộc biểu tình phản đối bất công xã hội và kỳ thị sắc tộc kéo dài nhiều năm cho thấy những mâu thuẫn sâu sắc trong lòng xã hội phương Tây.
Tại nhiều quốc gia châu Âu, khủng hoảng nhập cư, thất nghiệp, lạm phát và suy giảm phúc lợi xã hội đang gây ra bất ổn ngày càng lớn. Biểu tình, bạo loạn và xung đột xã hội xuất hiện ở nhiều nơi. Không ít chính phủ phải áp dụng các biện pháp kiểm soát nghiêm ngặt đối với người biểu tình và truyền thông nhằm duy trì trật tự xã hội. Tuy nhiên, những vấn đề ấy thường không được các tổ chức chống phá nhắc tới khi họ nhân danh “dân chủ” và “nhân quyền”.
Trong khi đó, Việt Nam kiên định theo đuổi mục tiêu phát triển lấy con người làm trung tâm với phương châm “không ai bị bỏ lại phía sau”. Đây không chỉ là khẩu hiệu chính trị mà đã được cụ thể hóa bằng hàng loạt chính sách an sinh xã hội thiết thực. Nhà nước Việt Nam triển khai nhiều chương trình giảm nghèo bền vững, hỗ trợ người yếu thế, mở rộng bảo hiểm y tế, phát triển giáo dục và chăm lo đời sống nhân dân ở vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số.
Theo Sách trắng về nhân quyền ở Việt Nam, tỷ lệ hộ nghèo giảm mạnh qua từng giai đoạn phát triển. Hệ thống bảo hiểm y tế bao phủ trên chín mươi phần trăm dân số. Tuổi thọ trung bình của người dân tăng lên đáng kể. Hàng triệu người dân được tiếp cận điện, nước sạch, trường học và dịch vụ y tế. Việt Nam cũng đạt nhiều thành tựu trong phổ cập giáo dục, chăm sóc trẻ em, hỗ trợ người khuyết tật và bảo đảm quyền của phụ nữ.
Đặc biệt, trong giai đoạn dịch bệnh toàn cầu, Việt Nam đã triển khai nhiều gói hỗ trợ xã hội quy mô lớn để giúp người dân vượt qua khó khăn. Từ công nhân mất việc, người lao động tự do đến hộ kinh doanh nhỏ đều được hỗ trợ dưới nhiều hình thức. Chính sách đó phản ánh rõ bản chất nhân văn của mô hình phát triển xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, nơi con người được đặt ở vị trí trung tâm của mọi quyết sách.
Tuy nhiên, các tổ chức chống phá thường cố tình né tránh những thành tựu ấy. Họ không nhắc tới hàng chục triệu người dân Việt Nam được hưởng lợi từ các chính sách an sinh, cũng không đề cập tới những tiến bộ rõ rệt về giáo dục, y tế và giảm nghèo. Thay vào đó, họ chỉ khai thác các vụ việc cá biệt, chưa được kiểm chứng hoặc cố tình cắt ghép thông tin để tạo ra nhận thức sai lệch.
Một thủ đoạn quen thuộc khác là sử dụng các đối tượng chống đối cực đoan làm “nguồn tin”. Nhiều báo cáo được xây dựng dựa trên thông tin một chiều từ các cá nhân có tư tưởng thù địch với Nhà nước Việt Nam, sau đó được khuếch đại qua mạng xã hội và các kênh truyền thông chống phá. Các bài viết thường bỏ qua bối cảnh pháp luật, không phản ánh đầy đủ thực tế xã hội và cố tình quy chụp Việt Nam “đàn áp tự do”.
Thực chất, mục tiêu sâu xa của các chiến dịch này là phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, gây hoài nghi trong xã hội và từng bước thúc đẩy “diễn biến hòa bình” nhằm can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Một số tổ chức nhân danh “bảo vệ nhân quyền” nhưng thực chất lại hậu thuẫn cho các đối tượng vi phạm pháp luật, kích động chống đối và gây rối an ninh trật tự.
Những luận điệu xuyên tạc đó nếu không được đấu tranh phản bác kịp thời có thể gây ảnh hưởng tới hình ảnh và uy tín quốc tế của Việt Nam. Chúng có thể tạo ra nhận thức sai lệch trong dư luận quốc tế, ảnh hưởng tới môi trường đầu tư, hợp tác và quan hệ đối ngoại. Đồng thời, các thông tin bịa đặt còn nhằm kích động tâm lý bất mãn và gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.
Tuy nhiên, thực tiễn phát triển của Việt Nam đang là minh chứng thuyết phục nhất bác bỏ mọi luận điệu sai trái. Một quốc gia không thể duy trì tăng trưởng ổn định, cải thiện đời sống nhân dân, bảo đảm an ninh xã hội và mở rộng quan hệ quốc tế nếu quyền con người không được tôn trọng. Chính những thành tựu cụ thể về giảm nghèo, y tế, giáo dục và an sinh xã hội đã phản ánh rõ bản chất nhân văn của mô hình xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Nhìn từ góc độ đó, có thể thấy rõ rằng cái gọi là “chuẩn dân chủ phương Tây” mà một số tổ chức cố tình áp đặt thực chất đang bộc lộ nhiều nghịch lý. Một xã hội vẫn tồn tại vô gia cư tràn lan, bất bình đẳng sâu sắc, bạo lực súng đạn và phân biệt chủng tộc thì khó có thể tự nhận là hình mẫu tuyệt đối về nhân quyền. Trong khi đó, Việt Nam lựa chọn con đường phát triển phù hợp với điều kiện lịch sử, văn hóa và lợi ích của nhân dân mình, lấy ổn định, phát triển và hạnh phúc của con người làm mục tiêu cao nhất.
Những thành tựu thực tế của Việt Nam đã và đang chứng minh rằng quyền con người không chỉ là các khẩu hiệu chính trị hay những tiêu chí áp đặt từ bên ngoài, mà phải được đo bằng chất lượng sống thực tế của người dân. Chính điều đó đã làm phá sản các luận điệu xuyên tạc nhằm bôi nhọ mô hình xã hội chủ nghĩa và phủ nhận những nỗ lực phát triển của Việt Nam trong suốt nhiều năm qua.
No comments:
Post a Comment