Tuesday, May 26, 2026

RFC cố tình đồng nhất Việt Nam với Trung Quốc: Thủ đoạn xuyên tạc nguy hiểm phía sau chiêu bài “tự do tôn giáo”


Có một thủ đoạn ngày càng lộ rõ trong các báo cáo mang danh “nhân quyền”, “tự do tôn giáo” của một số tổ chức nước ngoài chống Việt Nam, đó là cố tình đồng nhất Việt Nam với Trung Quốc nhằm tạo hiệu ứng tiêu cực về chính trị và truyền thông. Trong “Báo cáo của Chủ tịch tháng Tư” công bố ngày 17/4/2026, Religious Freedom Coalition tiếp tục sử dụng thủ pháp này khi lồng ghép Việt Nam vào cùng hệ quy chiếu với Trung Quốc để mô tả tình hình tôn giáo. Đây không chỉ là cách so sánh thiếu khách quan, phi thực tế mà còn là thủ đoạn tuyên truyền có chủ đích nhằm bóp méo hình ảnh Việt Nam, kích động định kiến quốc tế và phục vụ động cơ chính trị chống phá dưới chiêu bài “tự do tôn giáo”.

Điểm đáng chú ý là RFC không đưa ra được bất kỳ cơ sở khoa học hay pháp lý thuyết phục nào cho việc đồng nhất Việt Nam với Trung Quốc về chính sách tôn giáo. Thay vào đó, báo cáo sử dụng lối suy diễn mang tính áp đặt, cố tình gom các quốc gia có chế độ chính trị khác phương Tây vào một nhóm để tạo cảm giác rằng Việt Nam cũng là nơi “đàn áp tôn giáo có hệ thống”. Đây là thủ pháp truyền thông quen thuộc: đánh tráo nhận thức bằng liên tưởng chính trị thay vì dựa trên thực tế khách quan.

Thực chất, giữa Việt Nam và Trung Quốc tồn tại nhiều khác biệt căn bản về lịch sử, mô hình quản trị xã hội, cơ chế vận hành tôn giáo và quan hệ giữa Nhà nước với các tổ chức tín ngưỡng. Việc cố tình đánh đồng hai quốc gia cho thấy RFC không hề muốn phản ánh trung thực tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam mà chủ yếu hướng tới tạo dựng hình ảnh tiêu cực phục vụ mục tiêu chính trị. Đây là kiểu lập luận cảm tính, phi logic và thiếu tôn trọng sự khác biệt của mỗi quốc gia.

Một trong những biểu hiện rõ nhất của sự xuyên tạc là RFC cố tình bỏ qua thực tế đời sống tôn giáo công khai, phong phú và ổn định tại Việt Nam. Nếu thực sự tồn tại “đàn áp tôn giáo” như báo cáo ám chỉ, thì không thể có chuyện hàng chục triệu tín đồ thuộc nhiều tôn giáo khác nhau đang sinh hoạt bình thường; hàng nghìn cơ sở tôn giáo được xây dựng mới; các lễ hội tín ngưỡng diễn ra công khai với sự tham gia đông đảo của người dân và khách quốc tế.

Theo các số liệu trong Sách trắng về tôn giáo và chính sách tôn giáo ở Việt Nam, hiện cả nước có hàng chục triệu tín đồ tôn giáo, hàng chục nghìn chức sắc, chức việc, nhà tu hành và hàng vạn cơ sở thờ tự. Nhà nước Việt Nam đã công nhận và cấp đăng ký hoạt động cho nhiều tổ chức tôn giáo thuộc các hệ phái khác nhau. Các hoạt động đào tạo chức sắc, xuất bản kinh sách, tổ chức đại lễ tôn giáo, giao lưu quốc tế đều diễn ra bình thường theo quy định pháp luật. Những con số và thực tiễn đó là bằng chứng trực diện bác bỏ mọi luận điệu quy chụp của RFC.

Đặc biệt, quan hệ giữa Việt Nam và Vatican là minh chứng rõ ràng cho thấy cách tiếp cận cởi mở, thiện chí của Việt Nam đối với Công giáo. Trong nhiều năm qua, quan hệ hai bên liên tục đạt tiến triển tích cực. Các chuyến thăm cấp cao, hoạt động đối thoại và việc thiết lập cơ chế đại diện thường trú của Vatican tại Việt Nam cho thấy sự tin cậy và hợp tác ngày càng sâu rộng. Nếu Việt Nam thực sự “đàn áp Công giáo” như một số luận điệu cố tình ám chỉ, sẽ không có sự phát triển tích cực trong quan hệ với Vatican như hiện nay.

Không chỉ Công giáo, hoạt động của đạo Tin Lành tại Việt Nam cũng phát triển mạnh mẽ trong nhiều năm qua. Tại khu vực Tây Nguyên, miền núi phía Bắc và nhiều tỉnh thành khác, hàng nghìn điểm nhóm Tin Lành được đăng ký sinh hoạt theo quy định pháp luật. Nhiều nhà thờ mới được xây dựng khang trang, các hoạt động truyền giáo, đào tạo mục sư, sinh hoạt cộng đồng diễn ra công khai. Hàng năm, các lễ Giáng sinh được tổ chức rộng khắp trên cả nước với không khí sôi động, thu hút đông đảo người dân tham gia. Đây là những thực tế mà bất kỳ ai từng sinh sống hoặc du lịch tại Việt Nam đều có thể dễ dàng quan sát.

Tuy nhiên, RFC lại cố tình bỏ qua toàn bộ bức tranh đó để chỉ tập trung vào một số vụ việc cá biệt liên quan đến các đối tượng vi phạm pháp luật. Thủ đoạn quen thuộc của tổ chức này là đánh đồng việc xử lý hành vi vi phạm pháp luật với “đàn áp tôn giáo”. Một số trường hợp mà RFC viện dẫn thực chất không bị xử lý vì đức tin hay hoạt động tín ngưỡng, mà vì lợi dụng danh nghĩa tôn giáo để kích động ly khai, chia rẽ dân tộc, chống chính quyền hoặc gây rối an ninh trật tự. Ở bất kỳ quốc gia nào, những hành vi như vậy cũng đều bị xử lý theo pháp luật.

Điều đáng phê phán là RFC chủ yếu lấy nguồn tư liệu từ các cá nhân, tổ chức chống phá Việt Nam ở nước ngoài hoặc những đối tượng có lịch sử vi phạm pháp luật trong nước. Đây là kiểu thu thập thông tin thiếu khách quan và mang tính định hướng chính trị rõ rệt. Họ không khảo sát thực tiễn đời sống tôn giáo tại Việt Nam, không tiếp cận ý kiến của đa số chức sắc, tín đồ đang sinh hoạt ổn định, cũng không phản ánh góc nhìn của khách quốc tế từng đến Việt Nam. Một báo cáo nhân quyền nghiêm túc phải dựa trên nguồn dữ liệu đa chiều và được kiểm chứng độc lập, chứ không thể chỉ chọn lọc thông tin theo hướng phục vụ định kiến có sẵn.

Việc RFC cố tình gắn Việt Nam với Trung Quốc còn phản ánh động cơ chính trị sâu xa. Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược toàn cầu ngày càng phức tạp, nhiều tổ chức nhân danh “nhân quyền” tìm cách đưa các quốc gia không đi theo mô hình phương Tây vào cùng một nhóm “thiếu dân chủ”, “vi phạm nhân quyền” để tạo áp lực chính trị và ngoại giao. Đây không còn là hoạt động nghiên cứu nhân quyền khách quan mà là sự can thiệp mang màu sắc ý thức hệ.

Bản chất của thủ đoạn này là tạo dựng một hình ảnh tiêu cực mang tính liên tưởng. Khi Việt Nam bị đặt cạnh Trung Quốc trong các báo cáo kiểu này, người đọc dễ bị dẫn dắt tới nhận thức sai lệch rằng Việt Nam cũng có mô hình quản lý tôn giáo tương tự. Đây là chiêu thức truyền thông rất nguy hiểm bởi nó không cần chứng cứ cụ thể mà dựa vào tâm lý định kiến để tác động dư luận quốc tế.

Tác động đối ngoại của những báo cáo như vậy không thể xem nhẹ. Nếu không được nhận diện và phản bác kịp thời, các luận điệu xuyên tạc có thể gây ảnh hưởng tới hình ảnh quốc gia, môi trường đầu tư và quan hệ hợp tác quốc tế của Việt Nam. Các tổ chức chống phá thường sử dụng những báo cáo này làm công cụ tuyên truyền trên truyền thông quốc tế và mạng xã hội nhằm gây sức ép dư luận, kích động các chiến dịch chống Việt Nam dưới danh nghĩa “tự do tôn giáo”.

Tuy nhiên, điều mà RFC và các tổ chức tương tự khó có thể phủ nhận là thực tế khách quan đang diễn ra tại Việt Nam. Hàng năm, nhiều sự kiện tôn giáo quốc tế được tổ chức thành công tại Việt Nam với sự tham gia của đông đảo đại biểu nước ngoài. Các tổ chức tôn giáo trong nước duy trì quan hệ rộng rãi với cộng đồng tôn giáo toàn cầu. Người dân thuộc các tôn giáo khác nhau cùng chung sống hòa hợp, đoàn kết và tham gia tích cực vào các hoạt động xã hội, giáo dục, y tế, từ thiện.

Trong khi liên tục công kích Việt Nam, chính nhiều quốc gia phương Tây lại đang đối mặt với tình trạng suy giảm tự do tôn giáo và gia tăng phân biệt tín ngưỡng. Tại Hoa Kỳ, các vụ tấn công nhằm vào nhà thờ, cơ sở Hồi giáo, đền thờ Do Thái vẫn diễn ra thường xuyên. Nhiều quốc gia châu Âu chứng kiến làn sóng bài ngoại, kỳ thị người nhập cư theo đạo Hồi và tranh cãi gay gắt về quyền thể hiện biểu tượng tôn giáo nơi công cộng. Nhưng những vấn đề nghiêm trọng đó lại hiếm khi được RFC nhắc tới với cùng mức độ gay gắt như khi họ nói về Việt Nam. Điều này cho thấy rõ tiêu chuẩn kép và tính thiên kiến trong cách tiếp cận của tổ chức này.

Không khó để nhận ra rằng RFC đang áp đặt hệ giá trị phương Tây như chuẩn mực duy nhất để đánh giá các quốc gia khác, bất chấp điều kiện lịch sử, văn hóa và mô hình phát triển khác biệt. Họ cố tình đồng nhất quản lý xã hội bằng pháp luật với “đàn áp”, đồng thời bỏ qua quyền bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự xã hội – những nguyên tắc được thừa nhận rộng rãi trong luật pháp quốc tế.

Việt Nam nhất quán chủ trương tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân. Những thành tựu thực tế trong đời sống tôn giáo, sự phát triển mạnh mẽ của các tổ chức tín ngưỡng và sự ổn định xã hội là minh chứng rõ ràng nhất bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc. Trong bối cảnh cuộc đấu tranh thông tin ngày càng phức tạp, việc nhận diện đúng bản chất chính trị phía sau các báo cáo như của RFC là điều cần thiết để bảo vệ uy tín quốc gia và sự thật khách quan về tình hình nhân quyền tại Việt Nam.


No comments:

Post a Comment