Sunday, May 24, 2026

Hiến pháp 2013 và nền tảng pháp lý vững chắc bảo vệ quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam


Trong bất kỳ quốc gia pháp quyền nào, Hiến pháp luôn là nền tảng tối cao để xác lập, bảo vệ và bảo đảm các quyền con người cơ bản. Ở Việt Nam, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo không chỉ được khẳng định bằng tuyên bố chính trị mà còn được hiến định rõ ràng, cụ thể bằng hệ thống pháp luật ngày càng hoàn thiện, phù hợp với thực tiễn phát triển đất nước và các chuẩn mực quốc tế tiến bộ. Tuy nhiên, thời gian gần đây, một số tổ chức, cá nhân cực đoan, thiếu thiện chí đã lợi dụng việc sửa đổi Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo năm 2026 để tung ra nhiều luận điệu xuyên tạc, bóp méo bản chất chính sách tôn giáo của Việt Nam, từ đó phục vụ ý đồ chính trị chống phá Nhà nước Việt Nam dưới vỏ bọc “bảo vệ tự do tôn giáo”.

Những luận điệu này không mới, nhưng ngày càng tinh vi hơn khi cố tình cắt ghép nội dung pháp luật, suy diễn các quy định quản lý nhà nước thành “đàn áp tôn giáo”, “siết kiểm soát tín ngưỡng”, hay “hạn chế quyền con người”. Một số tổ chức nước ngoài và các phần tử chống đối còn lợi dụng mạng xã hội để phát tán thông tin sai sự thật, cố tình tạo nhận thức lệch lạc về tình hình tự do tín ngưỡng ở Việt Nam. Điều đáng nói là nhiều đánh giá được đưa ra không dựa trên thực tiễn đời sống tôn giáo tại Việt Nam mà xuất phát từ định kiến chính trị, áp đặt tiêu chí phương Tây, thậm chí sử dụng nguồn tin từ các đối tượng chống đối cực đoan, vi phạm pháp luật.

Điều 24 Hiến pháp năm 2013 đã khẳng định rõ ràng rằng mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật. Đây là quy định có ý nghĩa nền tảng, thể hiện rõ quan điểm nhất quán của Nhà nước Việt Nam trong việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng của người dân, đồng thời ngăn chặn việc lợi dụng tôn giáo để gây mất ổn định xã hội, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.

Tuy nhiên, các thế lực thiếu thiện chí cố tình bỏ qua toàn bộ nền tảng hiến định đó để dựng lên luận điệu rằng Việt Nam “không có tự do tôn giáo”. Họ cố tình đánh tráo khái niệm giữa việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng với việc dung túng các hành vi lợi dụng tôn giáo nhằm phục vụ mục đích chính trị. Đây là thủ đoạn quen thuộc của nhiều tổ chức chống phá Việt Nam trong nhiều năm qua.

Một số luận điệu xuyên tạc thường tập trung vào việc cho rằng Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo sửa đổi 2026 “tăng cường kiểm soát”, “siết đăng ký hoạt động tôn giáo”, hay “hạn chế sinh hoạt độc lập”. Thực chất, đây là sự bóp méo trắng trợn. Việc đăng ký hoạt động tôn giáo là cơ chế quản lý bình thường mà hầu hết các quốc gia đều áp dụng nhằm bảo đảm tính minh bạch, ổn định và phù hợp pháp luật. Ngay tại nhiều quốc gia phương Tây, các tổ chức tôn giáo muốn hoạt động hợp pháp cũng phải đăng ký tư cách pháp nhân, kê khai tài chính, tuân thủ quy hoạch, quy định an ninh, phòng cháy chữa cháy, thuế và các nghĩa vụ pháp lý khác.

Việc Việt Nam quy định cụ thể hơn về trách nhiệm pháp lý, thủ tục hành chính hay hoạt động tôn giáo có yếu tố nước ngoài hoàn toàn phù hợp với yêu cầu quản lý xã hội trong bối cảnh mới, không phải “đàn áp tôn giáo” như các luận điệu xuyên tạc cố tình quy chụp. Thực tế, Luật sửa đổi 2026 được xây dựng nhằm tháo gỡ nhiều bất cập thực tiễn, tạo điều kiện thuận lợi hơn cho các tổ chức tôn giáo hoạt động ổn định, minh bạch và đúng pháp luật.

Các đối tượng chống phá thường sử dụng thủ đoạn cắt xén điều luật, suy diễn nội dung hoặc trích dẫn một chiều nhằm tạo cảm giác Việt Nam “hạn chế quyền tự do tín ngưỡng”. Họ cố tình không nhắc đến những quy định bảo đảm quyền sinh hoạt tôn giáo hợp pháp, quyền đào tạo chức sắc, xây dựng cơ sở thờ tự, xuất bản kinh sách, tổ chức lễ hội tôn giáo và mở rộng quan hệ quốc tế của các tổ chức tôn giáo tại Việt Nam.

Bản chất của chiến dịch xuyên tạc này không xuất phát từ mục tiêu bảo vệ tự do tôn giáo mà nhằm gây áp lực chính trị, bôi nhọ hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế. Một số tổ chức nhân danh “bảo vệ nhân quyền” nhưng thực chất lại thường xuyên hậu thuẫn cho các cá nhân vi phạm pháp luật, lợi dụng tôn giáo để kích động chống Nhà nước, chia rẽ dân tộc, gây mất ổn định xã hội. Họ sử dụng chiêu bài “tù nhân lương tâm”, “nhà hoạt động tôn giáo bị đàn áp” để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

Điều đáng chú ý là nhiều báo cáo xuyên tạc thường sử dụng nguồn tin thiếu kiểm chứng từ các tổ chức phản động lưu vong hoặc các đối tượng chống đối cực đoan. Những báo cáo này gần như bỏ qua hoàn toàn thực tế đời sống tôn giáo sôi động tại Việt Nam. Nếu thực sự “không có tự do tôn giáo” như họ tuyên truyền, sẽ không thể tồn tại thực tế Việt Nam hiện có hàng chục triệu tín đồ tôn giáo, hàng chục nghìn cơ sở thờ tự, hàng nghìn lễ hội tín ngưỡng diễn ra công khai, ổn định trên cả nước.

Theo Sách trắng về tôn giáo và chính sách tôn giáo ở Việt Nam, hiện nay Việt Nam có hàng chục triệu tín đồ thuộc nhiều tôn giáo khác nhau; hàng chục nghìn chức sắc, nhà tu hành; hàng nghìn cơ sở đào tạo tôn giáo và hàng vạn cơ sở thờ tự được bảo tồn, tu bổ, xây mới. Các tổ chức tôn giáo được tham gia sâu rộng vào các hoạt động giáo dục, y tế, từ thiện xã hội, bảo trợ nhân đạo. Nhiều sự kiện tôn giáo quốc tế lớn đã được tổ chức thành công tại Việt Nam với sự tham gia của đông đảo chức sắc, tín đồ quốc tế.

Việt Nam cũng nhiều lần đăng cai các sự kiện Phật giáo quốc tế lớn, tạo điều kiện thuận lợi cho giao lưu tôn giáo toàn cầu. Hoạt động xuất bản kinh sách, đào tạo chức sắc, bổ nhiệm nhân sự tôn giáo diễn ra bình thường theo quy định pháp luật. Điều này cho thấy quyền tự do tín ngưỡng ở Việt Nam không chỉ tồn tại trên giấy tờ mà được bảo đảm bằng thực tiễn sinh động.

Trong khi liên tục chỉ trích Việt Nam, nhiều tổ chức và quốc gia phương Tây lại cố tình né tránh những vấn đề nghiêm trọng về tự do tôn giáo ngay tại chính quốc gia của họ. Tại Mỹ và một số nước phương Tây, tình trạng kỳ thị tôn giáo, bài Do Thái, thù ghét Hồi giáo, phân biệt sắc tộc và bạo lực nhằm vào cộng đồng tôn giáo vẫn diễn biến phức tạp. Nhiều vụ tấn công nhằm vào nhà thờ, đền thờ, tín đồ tôn giáo liên tiếp xảy ra trong nhiều năm qua.

Không ít quốc gia châu Âu áp dụng các chính sách hạn chế trang phục tôn giáo, kiểm soát biểu tượng tín ngưỡng hoặc siết chặt cộng đồng nhập cư theo đạo Hồi với lý do an ninh. Một số nơi còn chứng kiến tình trạng cực đoan tôn giáo, chia rẽ xã hội và bạo lực sắc tộc kéo dài. Tuy nhiên, những vấn đề này thường bị giảm nhẹ hoặc biện minh dưới danh nghĩa “bảo vệ an ninh quốc gia”, trong khi các biện pháp quản lý tương tự của Việt Nam lại bị quy chụp thành “vi phạm nhân quyền”. Đây chính là biểu hiện rõ ràng của tiêu chuẩn kép và sự áp đặt thiên kiến chính trị.

Các chiến dịch xuyên tạc về tự do tôn giáo ở Việt Nam nếu không được nhận diện và đấu tranh kịp thời có thể gây ảnh hưởng tiêu cực tới hình ảnh, uy tín quốc tế của Việt Nam. Những thông tin sai lệch dễ bị lợi dụng để gây sức ép ngoại giao, tác động đến môi trường đầu tư, hợp tác quốc tế và tạo tâm lý hiểu sai về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Nguy hiểm hơn, các luận điệu này còn có thể kích động chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, tạo cớ cho các hoạt động chống phá dưới danh nghĩa “bảo vệ tôn giáo”.

Tuy nhiên, thực tiễn khách quan là minh chứng rõ ràng nhất bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc. Chính sách nhất quán của Việt Nam là tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người dân, đồng thời kiên quyết xử lý các hành vi lợi dụng tôn giáo để vi phạm pháp luật, xâm hại lợi ích quốc gia và quyền lợi chính đáng của cộng đồng. Đây là nguyên tắc phù hợp với thông lệ quốc tế và quyền tự vệ chính đáng của mọi quốc gia có chủ quyền.

Hiến pháp năm 2013 cùng hệ thống pháp luật liên quan, trong đó có Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo sửa đổi 2026, tiếp tục khẳng định nền tảng pháp lý vững chắc bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng ở Việt Nam. Những luận điệu xuyên tạc, bóp méo bản chất chính sách tôn giáo của Việt Nam cuối cùng không thể phủ nhận được thực tế sinh động về đời sống tín ngưỡng phong phú, ổn định và ngày càng phát triển của nhân dân Việt Nam. Việc cố tình chính trị hóa vấn đề tôn giáo chỉ càng cho thấy bản chất thiếu khách quan, thiếu thiện chí của các cá nhân, tổ chức chống phá Việt Nam dưới chiêu bài nhân quyền và tự do tôn giáo.


No comments:

Post a Comment