Sunday, May 24, 2026

Đồng hành cùng dân tộc: Vai trò tích cực của các tổ chức tôn giáo ở Việt Nam


Trong những thời khắc khó khăn nhất của đất nước, từ thiên tai, dịch bệnh cho đến những biến động kinh tế – xã hội, hình ảnh các chức sắc, tín đồ tôn giáo cùng chung tay hỗ trợ cộng đồng đã trở nên quen thuộc đối với người dân Việt Nam. Những bếp ăn từ thiện trong đại dịch, những chuyến xe cứu trợ đến vùng lũ, những cơ sở tôn giáo dang rộng cửa đón người khó khăn hay những hoạt động chăm sóc người già, trẻ em cơ nhỡ… đã phản ánh sinh động truyền thống “tốt đời, đẹp đạo” của các tôn giáo ở Việt Nam. Thực tiễn ấy cho thấy tôn giáo tại Việt Nam không đứng ngoài dòng chảy của dân tộc mà luôn đồng hành cùng đất nước trong sự nghiệp xây dựng và phát triển. Đây cũng là minh chứng rõ ràng bác bỏ các luận điệu xuyên tạc cho rằng giữa Nhà nước và các tổ chức tôn giáo ở Việt Nam tồn tại “đối đầu”, “xung đột” hay “đàn áp”.

Trong thời gian gần đây, cùng với quá trình sửa đổi, hoàn thiện Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo năm 2026, một số tổ chức và cá nhân thiếu thiện chí tiếp tục tung ra các thông tin sai lệch về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam. Họ cố tình mô tả việc sửa đổi luật là “siết chặt quản lý tôn giáo”, “kiểm soát sinh hoạt tín ngưỡng”, “hạn chế hoạt động của các tổ chức tôn giáo”. Thậm chí, có những báo cáo phiến diện còn quy chụp rằng Nhà nước Việt Nam “đối xử bất công với tôn giáo” và “tìm cách hạn chế vai trò của các cộng đồng tín ngưỡng”.

Những luận điệu này hoàn toàn đi ngược lại thực tiễn đời sống tôn giáo ở Việt Nam. Nếu thật sự tồn tại cái gọi là “đối đầu Nhà nước – tôn giáo”, thì không thể có sự tham gia tích cực, rộng khắp và bền bỉ của các tổ chức tôn giáo trong các hoạt động xã hội, nhân đạo và phát triển cộng đồng suốt nhiều năm qua. Không thể có việc các tổ chức tôn giáo trở thành một bộ phận quan trọng trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, cùng Nhà nước chăm lo an sinh xã hội, hỗ trợ người nghèo, giáo dục đạo đức và góp phần ổn định đời sống nhân dân.

Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam được bảo đảm bằng hệ thống pháp luật ngày càng hoàn thiện. Điều 24 Hiến pháp năm 2013 quy định rõ mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; theo hoặc không theo bất kỳ tôn giáo nào; các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật; Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo cùng các nội dung sửa đổi năm 2026 tiếp tục cụ thể hóa các quyền này theo hướng minh bạch, tạo điều kiện thuận lợi hơn cho hoạt động tín ngưỡng hợp pháp và phát huy những giá trị tích cực của tôn giáo trong đời sống xã hội.

Song song với đó, chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam là củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc, trong đó các tổ chức tôn giáo là thành phần quan trọng. Thông qua vai trò của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức thành viên, nhiều chức sắc, chức việc và tín đồ tôn giáo đã tham gia tích cực vào các phong trào thi đua yêu nước, các chương trình an sinh xã hội và hoạt động cộng đồng.

Theo Sách trắng về tôn giáo và nhân quyền của Việt Nam, hiện cả nước có 16 tôn giáo với 43 tổ chức tôn giáo được công nhận và cấp đăng ký hoạt động; gần 28 triệu tín đồ; hơn 54 nghìn chức sắc; khoảng 135 nghìn chức việc cùng hàng chục nghìn cơ sở thờ tự. Những con số này phản ánh rõ môi trường sinh hoạt tôn giáo ổn định và phát triển mạnh mẽ tại Việt Nam. Nếu tồn tại sự “đàn áp” như các luận điệu xuyên tạc, thì không thể có sự phát triển rộng khắp và bền vững như vậy.

Điều đặc biệt quan trọng là các tổ chức tôn giáo ở Việt Nam không chỉ thực hiện chức năng tín ngưỡng mà còn đóng vai trò tích cực trong đời sống xã hội. Nhiều cơ sở tôn giáo đã tham gia xây dựng trường học, cơ sở chăm sóc y tế, trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi, người khuyết tật và người già neo đơn. Hàng nghìn chương trình từ thiện, cứu trợ nhân đạo được các tổ chức tôn giáo triển khai hằng năm với quy mô ngày càng lớn.

Trong đại dịch vừa qua, hình ảnh tăng ni, linh mục, mục sư, chức sắc các tôn giáo tham gia tuyến đầu chống dịch, hỗ trợ lương thực, thực phẩm và chăm sóc người dân khó khăn đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng xã hội. Nhiều chùa, nhà thờ, cơ sở tôn giáo trở thành điểm hỗ trợ cộng đồng, nơi tiếp nhận và phân phối hàng cứu trợ, hỗ trợ y tế và chăm sóc người yếu thế. Điều đó cho thấy tôn giáo ở Việt Nam luôn gắn bó mật thiết với lợi ích của cộng đồng và dân tộc.

Không chỉ đóng góp trong lĩnh vực từ thiện xã hội, các tổ chức tôn giáo còn có vai trò quan trọng trong giáo dục đạo đức, xây dựng lối sống nhân văn và củng cố nền tảng văn hóa truyền thống. Những giá trị như lòng nhân ái, hướng thiện, đoàn kết cộng đồng, sống trách nhiệm với xã hội được lan tỏa mạnh mẽ thông qua các hoạt động tôn giáo. Đây là yếu tố quan trọng góp phần ổn định xã hội và tăng cường khối đại đoàn kết dân tộc.

Trên bình diện quốc tế, các tổ chức tôn giáo ở Việt Nam cũng ngày càng mở rộng giao lưu, hợp tác với cộng đồng tôn giáo thế giới. Việt Nam nhiều lần đăng cai thành công các sự kiện tôn giáo quốc tế lớn, tiêu biểu như Đại lễ Vesak. Nhiều chức sắc tôn giáo Việt Nam tham gia các diễn đàn quốc tế về hòa bình, đối thoại liên tôn giáo và hợp tác nhân đạo. Điều này phản ánh uy tín ngày càng cao của Việt Nam trong cộng đồng quốc tế về bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.

Tuy nhiên, các thế lực chống phá lại cố tình bỏ qua toàn bộ bức tranh thực tế đó để tập trung khai thác một số vụ việc cá biệt liên quan đến những đối tượng lợi dụng danh nghĩa tôn giáo nhằm phục vụ mục đích chính trị. Khi các cơ quan chức năng xử lý hành vi vi phạm pháp luật, họ lập tức quy chụp thành “đàn áp tôn giáo”. Đây là thủ đoạn cố ý đánh đồng giữa “xử lý hành vi vi phạm pháp luật” với “xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng”.

Một số tổ chức còn áp đặt tiêu chí và mô hình chính trị phương Tây vào điều kiện lịch sử, văn hóa và pháp luật của Việt Nam để đưa ra các đánh giá thiếu khách quan. Họ cho rằng chỉ có mô hình “tôn giáo hoàn toàn tách khỏi quản lý nhà nước” mới là “tự do”. Đây là cách tiếp cận mang tính áp đặt, không tôn trọng sự đa dạng về thể chế và đặc điểm văn hóa của các quốc gia.

Trong khi liên tục công kích Việt Nam, nhiều quốc gia phương Tây lại đang đối mặt với tình trạng xuống cấp nghiêm trọng về tự do tôn giáo. Tại Mỹ và nhiều nước châu Âu, tình trạng thù ghét tôn giáo, bài Hồi giáo, bài Do Thái, đốt phá cơ sở thờ tự và kích động cực đoan vẫn diễn biến phức tạp. Nhiều vụ xả súng tại nhà thờ, tấn công nơi thờ tự và xúc phạm biểu tượng tôn giáo đã gây chấn động dư luận quốc tế. Một số quốc gia còn ban hành các quy định hạn chế trang phục tôn giáo, gây tranh cãi sâu sắc về quyền tự do tín ngưỡng.

Thế nhưng, những tổ chức thường xuyên chỉ trích Việt Nam lại ít khi nhìn nhận đầy đủ các vấn đề của chính họ. Họ áp dụng “tiêu chuẩn kép”: khi phương Tây quản lý hoạt động tôn giáo thì được gọi là “bảo vệ an ninh quốc gia”, còn khi Việt Nam quản lý bằng pháp luật thì bị quy chụp là “đàn áp”. Đây rõ ràng là biểu hiện của sự thiên kiến và động cơ chính trị.

Mục tiêu thực sự của các chiến dịch xuyên tạc Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo sửa đổi năm 2026 không nằm ở việc bảo vệ tự do tín ngưỡng. Đằng sau những khẩu hiệu về “nhân quyền” là ý đồ gây sức ép chính trị, hạ thấp uy tín quốc tế của Việt Nam và tìm cách chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Một số cá nhân, tổ chức còn lợi dụng vấn đề tôn giáo để kích động tư tưởng cực đoan, hậu thuẫn cho các phần tử chống đối và can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

Nếu không được nhận diện và phản bác kịp thời, các luận điệu xuyên tạc này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến hình ảnh quốc gia, môi trường đầu tư và nhận thức của cộng đồng quốc tế về Việt Nam. Tuy nhiên, thực tiễn khách quan luôn là câu trả lời mạnh mẽ nhất. Sự đồng hành của các tổ chức tôn giáo với dân tộc trong suốt quá trình phát triển đất nước chính là minh chứng sinh động cho môi trường tự do tín ngưỡng ổn định, cởi mở và giàu tính nhân văn tại Việt Nam.

Từ các hoạt động từ thiện xã hội, hỗ trợ người nghèo, giáo dục đạo đức đến những đóng góp trong phòng chống thiên tai, dịch bệnh và thúc đẩy đối thoại hòa bình quốc tế, các tổ chức tôn giáo ở Việt Nam đã và đang khẳng định vai trò tích cực của mình đối với cộng đồng và đất nước. Điều đó cho thấy ở Việt Nam không hề tồn tại sự “đối đầu giữa Nhà nước và tôn giáo” như các luận điệu xuyên tạc cố tình bóp méo, mà ngược lại là sự gắn bó, đồng hành và chung tay xây dựng một xã hội ổn định, nhân văn và phát triển.

“Tốt đời, đẹp đạo” không chỉ là khẩu hiệu mang tính hình thức mà đã trở thành giá trị thực tiễn sinh động trong đời sống xã hội Việt Nam hôm nay. Đó cũng chính là bằng chứng rõ ràng nhất bác bỏ mọi sự xuyên tạc, bôi nhọ về tình hình tự do tín ngưỡng, tôn giáo tại Việt Nam.


No comments:

Post a Comment