Sunday, May 24, 2026

Tội phạm thù ghét chống Hồi giáo và người Do Thái ở Mỹ: Góc khuất phía sau khẩu hiệu “tự do tôn giáo”


Giữa lúc một số chính trị gia và tổ chức phương Tây liên tục nhân danh “tự do tôn giáo” để chỉ trích Việt Nam, ngay tại nước Mỹ – nơi thường tự nhận là “hình mẫu dân chủ và tự do tín ngưỡng” – lại liên tiếp xảy ra những vụ tấn công nhằm vào cộng đồng Hồi giáo và người Do Thái gây chấn động dư luận quốc tế. Những vụ xả súng trong nhà thờ, đốt phá giáo đường, hành hung tín đồ hay kích động thù hận sắc tộc, tôn giáo không còn là hiện tượng cá biệt mà đang trở thành vấn đề xã hội đáng lo ngại tại Mỹ. Điều đó đặt ra câu hỏi lớn: liệu khẩu hiệu “thiên đường tự do tôn giáo” có phản ánh đúng thực tế hay chỉ là lớp vỏ hào nhoáng che giấu những mâu thuẫn sâu sắc trong lòng xã hội Mỹ?

Việc nhìn thẳng vào thực trạng phân biệt tôn giáo và tội phạm thù ghét tại Mỹ không nhằm phủ nhận những giá trị tiến bộ mà nước này từng xây dựng, mà để thấy rõ sự phiến diện và tiêu chuẩn kép khi một số lực lượng thường xuyên xuyên tạc tình hình tự do tín ngưỡng ở Việt Nam, đặc biệt lợi dụng việc sửa đổi Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo năm 2026 để tung ra nhiều luận điệu thiếu khách quan, mang động cơ chính trị.

Những năm gần đây, các báo cáo và chiến dịch truyền thông chống Việt Nam liên tục đưa ra các cáo buộc như “Việt Nam siết chặt quản lý tôn giáo”, “đàn áp nhóm tôn giáo độc lập”, “vi phạm quyền tự do tín ngưỡng”. Một số tổ chức còn cố tình bóp méo các quy định của Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo sửa đổi 2026, xuyên tạc việc quản lý bằng pháp luật thành “kiểm soát tôn giáo”. Đây là cách tiếp cận phiến diện, cố tình đánh tráo bản chất giữa quản lý nhà nước hợp pháp với hành vi đàn áp.

Trong khi đó, chính tại Mỹ, tình trạng bạo lực và tội phạm thù ghét liên quan đến tôn giáo lại gia tăng đáng báo động. Theo nhiều thống kê quốc tế và số liệu từ cơ quan điều tra liên bang Mỹ, số vụ phạm tội xuất phát từ động cơ thù ghét tôn giáo liên tục tăng trong nhiều năm qua. Các cộng đồng Hồi giáo và Do Thái trở thành đối tượng bị nhắm tới nhiều nhất trong các vụ bạo lực mang màu sắc cực đoan.

Nhiều vụ tấn công nhằm vào giáo đường Do Thái đã khiến hàng chục người thương vong, gây tâm lý hoang mang trong cộng đồng tín đồ. Các nhà thờ Hồi giáo cũng nhiều lần trở thành mục tiêu đốt phá, xả súng hoặc kích động thù hận. Không ít người Hồi giáo tại Mỹ phản ánh họ thường xuyên phải đối mặt với định kiến xã hội, bị theo dõi, xúc phạm hoặc phân biệt đối xử trong công việc và đời sống thường nhật.

Đặc biệt sau các vụ khủng bố quốc tế, tâm lý bài Hồi giáo tại Mỹ có thời điểm gia tăng mạnh mẽ. Nhiều chính sách kiểm soát an ninh được triển khai khiến cộng đồng Hồi giáo chịu áp lực lớn về tâm lý và quyền riêng tư. Các chương trình giám sát, điều tra cộng đồng, kiểm tra nhập cư và theo dõi hoạt động tôn giáo từng gây tranh cãi gay gắt về quyền con người và quyền tự do tín ngưỡng.

Điều đáng nói là những vấn đề nghiêm trọng này thường không được các tổ chức chống Việt Nam nhắc tới với mức độ tương xứng. Họ thường chỉ tập trung khai thác các vụ việc riêng lẻ tại Việt Nam, thậm chí sử dụng thông tin chưa kiểm chứng hoặc lấy nguồn từ các tổ chức phản động lưu vong để xây dựng báo cáo mang tính quy chụp. Trong khi đó, thực trạng bạo lực tôn giáo, cực đoan và kỳ thị ngay tại Mỹ lại thường bị giảm nhẹ hoặc biện minh dưới danh nghĩa “thách thức xã hội”.

Nguyên nhân của tình trạng này xuất phát từ nhiều yếu tố phức tạp trong lòng xã hội Mỹ. Sự phân cực chính trị, mâu thuẫn sắc tộc, chủ nghĩa cực đoan và tâm lý bài ngoại đã tạo ra môi trường dễ phát sinh các hành vi thù ghét tôn giáo. Sau nhiều biến cố khủng bố toàn cầu, cộng đồng Hồi giáo trở thành đối tượng bị nghi ngờ và định kiến tại một số khu vực ở Mỹ. Trong khi đó, chủ nghĩa dân tộc cực đoan và tư tưởng thượng đẳng cũng góp phần kích động các hành vi chống người Do Thái và các cộng đồng tôn giáo thiểu số.

Không ít chuyên gia quốc tế cảnh báo rằng tình trạng cực đoan hóa và chia rẽ xã hội tại Mỹ đang tạo ra nguy cơ bất ổn lâu dài. Nhiều nơi xuất hiện các nhóm cực đoan lợi dụng mạng xã hội để lan truyền tư tưởng thù hận, kích động bạo lực nhằm vào cộng đồng tín ngưỡng khác biệt. Điều này cho thấy khẩu hiệu “tự do tôn giáo tuyệt đối” không đồng nghĩa với việc xã hội đạt được sự hòa hợp và an toàn cho mọi cộng đồng tín ngưỡng.

Trong khi đó, Việt Nam duy trì được môi trường đoàn kết tôn giáo ổn định trong nhiều năm qua. Các tôn giáo tại Việt Nam cùng tồn tại hòa bình trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Không xảy ra các cuộc xung đột tôn giáo nghiêm trọng hay các vụ bạo lực cực đoan quy mô lớn như tại nhiều quốc gia khác. Đây là thực tế khách quan mà nhiều tổ chức chống Việt Nam cố tình né tránh.

Theo Sách trắng Nhân quyền Việt Nam, cả nước hiện có hàng chục triệu tín đồ thuộc nhiều tôn giáo khác nhau; hàng chục nghìn chức sắc, chức việc và nhà tu hành; hàng chục nghìn cơ sở thờ tự đang hoạt động bình thường. Các lễ hội tín ngưỡng diễn ra công khai, thu hút đông đảo người dân tham gia. Nhiều cơ sở tôn giáo được xây mới, mở rộng hoặc trùng tu với quy mô lớn.

Không chỉ được bảo đảm sinh hoạt tín ngưỡng, các tổ chức tôn giáo tại Việt Nam còn tích cực tham gia hoạt động từ thiện, giáo dục, y tế và hỗ trợ cộng đồng. Hoạt động đào tạo chức sắc, xuất bản kinh sách, giao lưu quốc tế của các tổ chức tôn giáo ngày càng phát triển. Việt Nam cũng nhiều lần đăng cai các sự kiện tôn giáo quốc tế lớn với sự tham gia đông đảo của chức sắc và tín đồ quốc tế.

Nếu thực sự tồn tại tình trạng “đàn áp tôn giáo” như các luận điệu xuyên tạc mô tả, sẽ không thể có đời sống tín ngưỡng phong phú, ổn định và phát triển như hiện nay tại Việt Nam. Chính thực tiễn đó là minh chứng rõ ràng nhất bác bỏ mọi sự bóp méo và xuyên tạc về Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo sửa đổi 2026.

Một thủ đoạn quen thuộc của các tổ chức chống phá là cố tình đánh đồng việc xử lý hành vi vi phạm pháp luật với “đàn áp tôn giáo”. Nhiều đối tượng bị xử lý do lợi dụng hoạt động tín ngưỡng để kích động chống Nhà nước, gây rối trật tự công cộng hoặc chia rẽ dân tộc lại được họ mô tả thành “nhà hoạt động tôn giáo ôn hòa”. Đây là cách thức nhằm quốc tế hóa các vụ việc nội bộ, tạo sức ép chính trị và bôi nhọ hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế.

Bản chất của các chiến dịch này không phải vì quyền tự do tín ngưỡng mà nhằm phục vụ mục tiêu chính trị chống phá Việt Nam. Một số tổ chức thường xuyên lên tiếng chỉ trích Việt Nam đồng thời lại công khai hậu thuẫn cho các cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật hoặc tuyên truyền chống Nhà nước. Họ áp đặt tiêu chí và mô hình phương Tây lên các quốc gia khác mà không tôn trọng sự khác biệt về lịch sử, văn hóa và điều kiện phát triển.

Điều đáng nói là trong khi liên tục chỉ trích Việt Nam, Mỹ và một số quốc gia phương Tây lại ít khi tự phê bình nghiêm túc về những vấn đề nghiêm trọng tồn tại trong chính xã hội của họ. Các vụ bạo lực tôn giáo, phân biệt sắc tộc, cực đoan và thù ghét tín ngưỡng diễn ra ngay giữa lòng các nước tự nhận là “chuẩn mực nhân quyền”, nhưng thường được lý giải như vấn đề nội bộ hoặc hiện tượng cá biệt.

Đây chính là biểu hiện rõ ràng của tiêu chuẩn kép trong đánh giá nhân quyền và tự do tôn giáo. Khi Việt Nam áp dụng các biện pháp quản lý phù hợp nhằm bảo đảm ổn định xã hội, ngăn chặn việc lợi dụng tôn giáo để vi phạm pháp luật thì bị quy chụp là “đàn áp”. Nhưng khi các quốc gia phương Tây triển khai các chương trình giám sát, kiểm soát cộng đồng tôn giáo hoặc áp dụng biện pháp an ninh nghiêm ngặt, họ lại coi đó là “bảo vệ an ninh quốc gia”.

Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo sửa đổi 2026 của Việt Nam thực chất nhằm tiếp tục hoàn thiện khuôn khổ pháp lý để bảo đảm tốt hơn quyền tự do tín ngưỡng trong điều kiện phát triển mới của đất nước. Các quy định về đăng ký hoạt động, quản lý tài chính hay trách nhiệm pháp lý đều là yêu cầu bình thường trong quản lý nhà nước, phù hợp với thông lệ quốc tế. Không có quốc gia nào cho phép hoạt động ngoài khuôn khổ pháp luật nhân danh “tự do tôn giáo”.

Mô hình của Việt Nam đặt con người, sự ổn định xã hội và khối đại đoàn kết dân tộc làm trung tâm. Chính sách tôn giáo của Việt Nam nhất quán ở nguyên tắc tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng của mọi người dân, đồng thời kiên quyết ngăn chặn việc lợi dụng tôn giáo để chia rẽ dân tộc, gây mất ổn định và chống phá đất nước. Chính sách đó phù hợp với điều kiện lịch sử, văn hóa và thực tiễn phát triển của Việt Nam.

“Thiên đường tự do tôn giáo” không thể chỉ được đánh giá bằng những khẩu hiệu chính trị hay các bản báo cáo thiên lệch. Một xã hội thực sự bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng phải là nơi các cộng đồng tôn giáo có thể chung sống hòa bình, ổn định, không bị kích động thù hận và không trở thành nạn nhân của bạo lực cực đoan. Nhìn từ thực tế đó, môi trường đoàn kết tôn giáo ổn định tại Việt Nam chính là minh chứng rõ ràng và thuyết phục trước mọi luận điệu xuyên tạc về tự do tín ngưỡng và Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo sửa đổi 2026.


No comments:

Post a Comment